Tọa Độ Trong Cơn Bão
Bóng tối đỏ rực của trường quay S4 lúc này không khác gì một hầm mộ lộ thiên. Ánh sáng phát ra từ hệ thống đèn LED khẩn cấp chạy bằng máy phát điện Diesel dự phòng mờ ảo, hắt những vệt bóng dài ngoằn ngoèo lên những bức tường cách âm màu xám tro. Tiếng mưa bão gầm rú ngoài kia vẫn dội vào qua các khe hở kỹ thuật, nghe như tiếng gầm của một con quái thú đang tìm cách nuốt chửng tòa tháp truyền hình bốn mươi lăm tầng. Nhưng âm thanh đáng sợ nhất lúc này lại là tiếng rít chói tai của chiếc kìm cộng lực thủy lực đang nghiền nát những mắt xích sắt cuối cùng ở cửa sau, xen lẫn tiếng quát tháo khan đặc của Đội trưởng bảo an Trịnh Bá.
“Hùng! Tao đếm đến ba! Không buông xích tao bắn nát đầu mày!”
Qua khe hở mười phân của cánh cửa thép đã bị búa tạ nện lệch bản lề, họng súng ngắn K54 đen ngóm của Trịnh Bá chĩa thẳng vào thái dương của Nguyễn Văn Hùng. Người bảo vệ già quỳ sụp dưới đất, bờ vai trái rách nát do lực phản chấn của búa tạ rỉ máu ướt đẫm lớp áo bảo an màu xanh xám. Cánh tay trái của ông đã hoàn toàn tê liệt, nhưng cánh tay phải vẫn quấn chặt lấy sợi xích sắt cuối cùng, ghì toàn bộ trọng lượng cơ thể vào cột bê tông chịu lực. Môi ông dính đầy máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên nhìn họng súng, không có một chút thỏa hiệp.
Tại bàn dẫn chương trình, Thanh Tùng cảm nhận rõ từng nhịp tim của mình đang đập liên hồi như trống trận, vượt ngưỡng một trăm ba mươi lần một phút. Mồ hôi lạnh rịn ra từ chân tóc, chảy thành vệt dài phá hỏng lớp phấn hóa trang mỏng trên trán, cay xè nơi khóe mắt. Anh miết mạnh ngón tay cái vào túi quần tây, nơi góc cạnh kim loại sần sùi của chiếc bật lửa Zippo cũ—kỷ vật của người vợ quá cố Hà Phương—đang tỏa ra một chút hơi ấm xoa dịu. Đó là mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho đầu óc anh không bị nổ tung dưới áp lực sinh tử này.
“Tùng... Thanh Tùng... Chuyện gì thế? Tiếng phá cửa... Mày dám lừa tao à?”
Giọng nói khàn đặc, đầy nghi kị của Lâm Hoàng dội thẳng vào màng nhĩ phải của Tùng qua chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack. Tiếng thở khò khè của bé Đan Chi từ đầu dây bên kia vẫn yếu ớt vang lên, xen lẫn tiếng mưa bão nện vào mái tôn của căn nhà hoang bãi giữa Sông Hồng. Kẻ bắt cóc đang cực kỳ kích động. Ngón tay hắn chắc chắn đang đặt trên nút kích nổ quả bom áp suất.
“Không, Lâm Hoàng! Hãy nghe tôi!” Thanh Tùng cất giọng trầm ấm, giữ cho tông giọng chậm rãi, đều đặn của một MC chuyên nghiệp bất chấp lồng ngực đang thắt chặt. “Đó là người của Tổng giám đốc Phạm Tiến. Gã đang cho bảo an phá cửa để cắt sóng trực tiếp. Gã sợ hãi! Gã muốn bịt miệng tôi và Vũ Đức trước khi toàn bộ sự thật về vắc-xin giả của Vạn Sinh bị phơi bày. Tôi đang dùng tính mạng của mình để giữ sóng cho anh. Hãy tin tôi!”
“Tao không tin ai cả! Mười phút nữa, nếu tao không thấy thằng Tiến quỳ xuống tự thú trên tivi, tao sẽ bấm nút!” Lâm Hoàng gầm lên, tiếng rè rè của dải tần sóng ngắn quân sự cũ rít lên đau đớn.
Đúng lúc này, đùi trái của Thanh Tùng rung lên một nhịp nhẹ.
Đó không phải là chiếc điện thoại chính thức của anh đã bị ban biên tập tịch thu. Đó là chiếc điện thoại dự phòng trong hộp trang điểm mà trợ lý hóa trang Đỗ Mỹ Linh đã âm thầm chuyển cho anh trong giờ giải lao ngắn ngủi. Chiếc điện thoại đang nằm im lìm dưới gầm bàn dẫn chương trình, được kết nối với mạng VPN lậu do kỹ thuật viên Vũ Minh Triết thiết lập.
Thanh Tùng không thể cúi xuống nhìn. Camera số hai đang khóa chặt góc máy cận cảnh gương mặt anh dưới sự điều khiển của đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc từ phòng kỹ thuật. Chỉ cần anh liếc mắt xuống dưới gầm bàn, Phạm Tiến đang giám sát từ tầng bốn mươi lăm sẽ lập tức nhận ra sự bất thường.
Tùng sử dụng kỹ thuật kiểm soát cơ thể tuyệt đối. Anh giữ cho cơ mặt hoàn toàn bất động, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính camera số hai như thể đang tập trung dẫn dắt chương trình. Nhưng bàn tay trái của anh dưới gầm bàn đã luồn vào khe hẹp của hộc gỗ, ngón tay mò mẫm chạm vào màn hình cảm ứng của chiếc điện thoại dự phòng. Bằng trí nhớ không gian và sự rèn luyện xúc giác cực hạn, anh dùng một ngón tay vuốt nhẹ để mở khóa màn hình mà không cần nhìn.
Một dòng tin nhắn văn bản ngắn từ chuyên gia bảo mật Nguyễn Hữu Đạo hiển thị trên màn hình sáng mờ dưới gầm bàn, hắt một vệt sáng yếu ớt lên vạt áo vest đen của Tùng:
*“Đã bẻ khóa tần số trạm BTS giả lập của Lâm Hoàng. Xác định tọa độ mục tiêu: 21.0432, 105.8521. Nhà hoang bãi giữa Sông Hồng. Đạt đang chờ ngoài cổng phụ.”*
Tim Thanh Tùng nảy lên một nhịp kinh hoàng. Tọa độ của Đan Chi! Đạo đã làm được! Con gái anh đang ở bãi giữa Sông Hồng, ngay trong tầm giải cứu của Trung tá Vũ Đạt. Nhưng làm thế nào để chuyển dải số tọa độ cực kỳ phức tạp này cho Vũ Đạt đang túc trực ngoài cổng đài, khi toàn bộ hệ thống liên lạc của trường quay đã bị Phạm Tiến cô lập, và mic của anh đang bị Lâm Hoàng nghe lén từng giây?
Nếu anh đọc dải số này lên sóng, Lâm Hoàng sẽ lập tức biết cảnh sát đã định vị được vị trí và kích nổ quả bom ngay tức khắc. Nếu anh nhắn tin, hệ thống tường lửa của đài đang bị Nguyễn Hùng giám sát có thể chặn lọc và phát hiện ra chiếc điện thoại dự phòng.
Anh chỉ có một con đường duy nhất: Nháy mắt mã Morse trực tiếp trước ống kính camera số hai.
Thanh Tùng nhìn thẳng vào thấu kính thủy tinh của camera số hai đang từ từ tiến lại gần. Phía sau tấm kính một chiều của phòng kỹ thuật, Bích Ngọc chắc chắn đang quan sát anh. Anh và Ngọc đã làm việc cùng nhau mười lăm năm, cô là người duy nhất hiểu rõ từng thói quen nhỏ nhất của anh trên sân khấu.
Tùng bắt đầu hít thở đều bằng cơ hoành, kích hoạt trạng thái kiểm soát biểu cảm cấp hai. Anh không nháy mắt một cách hỗn loạn. Anh biến đôi mắt mình thành một máy phát tín hiệu vô tuyến thủ công.
Quy ước mã Morse rất đơn giản: Một cái nháy mắt nhanh dưới hai trăm mili-giây đại diện cho dấu chấm (dot). Một cái nhắm mắt kéo dài đúng một giây đại diện cho dấu gạch (dash). Khoảng dừng giữa các ký tự là hai giây nhìn thẳng không chớp mắt.
Anh bắt đầu mã hóa dải số tọa độ: vĩ độ hai mươi mốt chấm không bốn ba hai.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 2).
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... (Số 1).
Nhìn thẳng không chớp mắt hai giây.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... (Số 0).
Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nhắm mắt kéo dài... (Số 4).
Nhìn thẳng không chớp mắt hai giây.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 3).
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 2).
Trong phòng kỹ thuật S4, Bích Ngọc đang dán mắt vào màn hình monitor cực đại hiển thị cận cảnh khuôn mặt Thanh Tùng. Đôi mắt xám khói của cô nheo lại. Là một đạo diễn hình ảnh thiên tài, cô lập tức nhận ra sự bất thường trong nhịp chớp mắt của Tùng. Người dẫn chương trình kỳ cựu như Thanh Tùng chưa bao giờ chớp mắt liên tục và có khoảng dừng kỳ lạ như vậy trước ống kính.
Cô nhìn xuống tờ kịch bản giấy chính thức của chương trình đang đặt trên bàn trộn Mixer. Tay cô chộp lấy chiếc bút dạ đen lớn.
“Hai... một... không... bốn... ba... hai...” Ngọc thì thầm, ngòi bút dạ của cô vạch nhanh những dấu chấm và gạch lên lề tờ giấy theo nhịp chớp mắt của Tùng. “Tọa độ! Tùng đang gửi tọa độ định vị của Đan Chi!”
Mồ hôi lạnh của Ngọc chảy dài dọc thái dương. Cô biết mình không được phép sai sót dù chỉ một con số. Sai một ly, tính mạng của đứa trẻ mười tuổi sẽ tan thành mây khói dưới sức ép của quả bom áp suất.
Tùng tiếp tục nháy mắt để mã hóa kinh độ: một trăm linh năm chấm tám mươi lăm hai mươi mốt.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... (Số 1).
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... (Số 0).
Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 5).
Nhìn thẳng không chớp mắt hai giây.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 8).
Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 5).
Nhìn thẳng không chớp mắt hai giây.
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... Nháy nhanh... Nháy nhanh... (Số 2).
Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nhắm mắt kéo dài... Nháy nhanh... (Số 1).
Bích Ngọc hoàn thành dòng chữ số trên tờ kịch bản: *“21.0432 - 105.8521”*.
Cô lập tức chộp lấy chiếc điện thoại cá nhân đã được kết nối với mạng VPN lậu của Triết, soạn nhanh tin nhắn gửi cho Trung tá Vũ Đạt đang túc trực trong chiếc xe SUV không biển số ngoài cổng phụ đài truyền hình:
*“Tọa độ Đan Chi: 21.0432, 105.8521 - Nhà hoang bãi giữa Sông Hồng. Xuất phát ngay!”*
Ngoài cổng phụ đài truyền hình VTVN, dưới cơn mưa xối xả trắng xóa trời đất, Trung tá Vũ Đạt ngồi trong khoang lái tối tăm của chiếc SUV dã chiến. Tiếng gạt nước đập rầm rập vào kính chắn gió không thể làm dịu đi sự căng thẳng tột độ trên gương mặt sạm sương gió của anh. Vết sẹo nhỏ ở đuôi mắt trái giật mạnh khi màn hình chiếc điện thoại mã hóa trên đùi anh sáng lên.
Đạt đọc dòng chữ số, ánh mắt anh co rụt lại như chim ưng phát hiện con mồi. Anh lập tức chộp lấy bộ đàm chuyên dụng của lực lượng hình sự, chuyển sang tần số mã hóa riêng:
“Đội một nghe rõ! Mục tiêu đã được xác định tại bãi giữa Sông Hồng, tọa độ 21.0432, 105.8521. Di chuyển bằng xuồng cao su không tiếng động áp sát từ phía hạ lưu. Chú ý: Đối tượng Lâm Hoàng có thiết bị kích nổ bom áp suất từ xa. Tuyệt đối không được bật đèn pin hay nổ súng khi chưa có lệnh của tôi. Xuất phát!”
Chiếc SUV gầm lên, lao vút đi vào màn mưa mù mịt, hướng thẳng về phía bờ sông Hồng đang cuồn cuộn sóng dữ.
Bên trong trường quay S4, cuộc đấu súng vô hình bằng ngôn từ vẫn đang tiếp diễn, nhưng chiếc khiên bảo vệ vật lý của họ đã chạm tới giới hạn chịu đựng cuối cùng.
*BÙM!*
Một cú nện búa tạ khủng khiếp khác giáng thẳng vào bản lề dưới của cánh cửa thép. Tiếng kim loại đứt gãy giòn giã vang lên gai người. Cánh cửa kép lệch hẳn sang một bên, để lộ ra khoảng trống rộng hơn mười lăm phân. Sợi xích sắt chịu lực cuối cùng của Nguyễn Văn Hùng căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt, tiếng các mắt xích nghiến vào nhau ken két dưới lực kéo cơ học cực đại.
“Thằng Hùng! Buông tay không tao bắn thật!” Trịnh Bá gào lên điên cuồng. Gã thọc họng súng ngắn K54 qua khe cửa rộng, nhằm thẳng vào ngực Nguyễn Văn Hùng.
Nguyễn Văn Hùng nhìn thẳng vào họng súng đen ngóm chỉ cách mặt mình chưa đầy nửa mét. Khí chất của một người lính quân y thời chiến bùng lên trong huyết quản của người đàn ông năm mươi hai tuổi. Ông không lùi bước. Ông biết rõ, chỉ cần ông buông tay, Thanh Tùng sẽ bị bắt giữ, và sự thật về cái chết của Hà Phương cùng tính mạng của bé Đan Chi sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới bàn tay bẩn thỉu của Phạm Tiến.
“Bắn đi! Thằng chó!” Hùng gầm lên, dùng chút sức lực cuối cùng của cánh tay phải ghì chặt sợi xích vào cột bê tông.
*ĐOÀNG!*
Tiếng súng nổ đanh gọn, xé toạc không gian ngột ngạt của hành lang kỹ thuật. Viên đạn K54 không găm vào ngực Hùng—Trịnh Bá vẫn đủ khôn ngoan để không tạo ra một vụ án mạng trực tiếp ngay trong đài truyền hình—nhưng nó găm thẳng vào mắt xích sắt chịu lực ngay sát bàn tay ông.
Lực va đập của đầu đạn chì khiến sợi xích sắt nổ tung thành những mảnh vụn kim loại sắc nhọn. Lực phản chấn kinh hoàng dội ngược lại, hất văng Nguyễn Văn Hùng ra xa. Bờ vai trái đang bị chấn thương rạn xương của ông đập mạnh vào bức tường bê tông đối diện. Hùng ngã sụp xuống sàn nhà, hoàn toàn bất tỉnh, máu tươi từ bả vai và khóe môi chảy tràn ra mặt sàn xi măng lạnh ngắt.
Sợi xích sắt phòng thủ cuối cùng đã bị phá hủy.
“Cưa máy thủy lực! Cắt bản lề nhanh!” Trịnh Bá hét lớn.
Tiếng động cơ cưa máy rít lên chói tai, xé rách màng nhĩ. Lưỡi cưa kim cương quay với tốc độ hàng ngàn vòng một phút chạm vào bản lề thép của cánh cửa S4, bắn ra những cơn mưa tia lửa điện vàng rực, sáng lóa cả hành lang tối tăm.
Trong tai nghe của Thanh Tùng, tiếng súng nổ dội vào mic của Hùng khiến Lâm Hoàng ở đầu dây bên kia giật nảy mình.
“Tiếng súng! Tùng! Mày báo cảnh sát thật rồi! Mày dám phản bội tao!” Giọng Lâm Hoàng chuyển từ nghi kị sang điên cuồng mất kiểm soát. “Quả bom áp suất sẽ nổ! Tao sẽ tiễn con gái mày đi trước!”
“Lâm Hoàng! Nghe tôi! Đó không phải là cảnh sát!” Thanh Tùng hét lên qua micro cài áo, lần đầu tiên anh đánh mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, giọng nói run rẩy vì nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha. “Đó là bảo an của Phạm Tiến! Gã đang dùng súng để cướp sóng! Gã muốn giết cả tôi và Vũ Đức để bịt đầu mối! Nếu anh kích nổ quả bom lúc này, gã sẽ đạt được mục đích! Sự thật sẽ bị chôn vùi, và oan ức của gia đình anh sẽ không bao giờ được gột rửa!”
“Tao không quan tâm nữa! Tất cả phải chết!” Lâm Hoàng gào thét.
“Nhìn vào màn hình đi, Lâm Hoàng!” Thanh Tùng đưa tay chỉ thẳng vào Camera số hai đang trực tiếp. “Bích Ngọc đang giữ sóng! Hàng triệu người đang xem! Vũ Đức đang quỳ dưới chân tôi! Nếu anh cho tôi thêm năm phút, tôi sẽ ép gã khai ra kẻ đứng đầu mạng lưới Vạn Sinh ngay trên sóng trực tiếp! Đừng để cái chết của con trai anh trở nên vô nghĩa!”
Lời nói của Tùng mang một sức nặng tâm lý khủng khiếp. Nó đánh thẳng vào nỗi đau sâu kín nhất và động cơ trả thù của Lâm Hoàng. Tiếng thở dốc điên cuồng của Hoàng trong tai nghe đột ngột khựng lại. Sự im lặng căng thẳng kéo dài ba giây dài như một thế kỷ.
“Năm phút... Tao cho mày đúng năm phút,” Lâm Hoàng thì thầm, giọng nói lạnh tanh như băng giá. “Đồng hồ đếm ngược của quả bom áp suất bắt đầu chạy từ mức mười lăm phút. Nếu sau năm phút nữa, thằng Phạm Tiến không xuất hiện tự thú, tao sẽ không nghe bất kỳ lời giải thích nào nữa.”
*Tích... Tích... Tích...*
Tiếng đếm ngược điện tử của quả bom áp suất bắt đầu dội vào tai nghe của Tùng, đều đặn và tàn nhẫn như nhịp gõ của lưỡi hái tử thần.
Cùng lúc đó, tiếng cưa máy thủy lực bên ngoài đột ngột dừng lại.
*RẦM... XOẢNG!*
Cánh cửa thép chịu lực nặng hai trăm ký của trường quay S4 đổ sụp xuống mặt sàn gỗ, tạo ra một tiếng động kinh hoàng như một trận động đất nhỏ. Bụi bặm, vôi vữa và khói xám xịt từ hành lang kỹ thuật cuồn cuộn tràn vào trường quay dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp mờ ảo.
Trịnh Bá dẫn đầu năm nhân viên bảo an vũ trang xông vào trường quay. Trên tay gã là khẩu súng ngắn K54 vẫn còn bốc khói khét lẹt, ánh mắt gã lạnh lùng, tàn nhẫn như một con thú săn mồi đã dồn được con mồi vào góc chết. Theo sau gã, Phan Thanh và nhóm bảo vệ lăm lăm dùi cui điện và còng số tám, tiến thẳng về phía bàn dẫn chương trình.
“Thanh Tùng! Trò chơi kết thúc rồi,” Trịnh Bá cười lạnh, gã giơ khẩu súng ngắn lên, họng súng đen ngóm, lạnh ngắt chỉ thẳng vào giữa trán Thanh Tùng. “Tổng giám đốc có lệnh bắt giữ cậu ngay lập tức.”
Thanh Tùng đứng lặng sau bàn dẫn chương trình, ánh đèn đỏ khẩn cấp nhuộm đỏ gương mặt đẫm mồ hôi của anh. Dưới họng súng của Trịnh Bá, anh không hề lùi bước, ngón tay vẫn siết chặt chiếc bật lửa của vợ trong túi quần tây, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào gã bảo an bẩn thỉu.
Trong tai nghe, tiếng đếm ngược của quả bom áp suất giam giữ Đan Chi vẫn vang lên đều đặn: *Mười bốn phút năm mươi chín giây... Mười mười bốn phút năm mươi tám giây...*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!