Nhạc nềnDark_Moon

10 Phút Trước Giờ G

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn neon trong phòng hóa trang số 3 tỏa ra một thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, phản chiếu gương mặt sắc nét nhưng mệt mỏi của Nguyễn Thanh Tùng qua tấm gương lớn viền bạc. Anh ngồi bất động trên chiếc ghế xoay bọc da, lưng thẳng tắp, hai vai thả lỏng một cách cơ học—một thói quen được rèn giũa qua mười lăm năm đứng trước ống kính truyền hình quốc gia. Bộ vest đen may đo cao cấp ôm khít lấy khung người cao ráo, chiếc cà vạt lụa màu xanh sẫm được thắt nút Windsor hoàn hảo không một nếp nhăn.


Đằng sau anh, Đỗ Mỹ Linh, cô trợ lý trang điểm trẻ tuổi, đang khéo léo dùng cây cọ bản lớn dặm lại lớp phấn phủ kiềm dầu trên trán anh. Tiếng cọ quét nhẹ trên da nghe sột soạt, đều đặn như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ cát vô hình.


“Hôm nay trông anh hơi xanh xao đấy, anh Tùng,” Mỹ Linh vừa nghiêng đầu quan sát góc nghiêng của anh dưới ánh đèn vừa nhận xét, giọng nói nhỏ nhẹ để không làm loãng sự tĩnh lặng của hậu trường. “Lớp phấn lót hôm nay em phải dùng tông ấm hơn một chút để lên hình không bị nhợt nhạt. Chương trình đêm nay là số đặc biệt cuối năm, lượng người xem chắc chắn sẽ phá kỷ lục.”


Thanh Tùng không đáp. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười công nghiệp vừa đủ lịch sự để không làm hỏng lớp trang điểm môi, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh băng, dán chặt vào khoảng không vô định trên mặt gương.


Trong lòng bàn tay phải giấu dưới vạt áo vest, ngón cái của anh đang miết liên tục lên bề mặt kim loại nhám của chiếc bật lửa Zippo cũ. Đó là kỷ vật duy nhất còn sót lại của Hà Phương, người vợ quá cố đã nằm lại dưới lòng đất mười năm trước sau một vụ tai nạn giao thông đầy nghi vấn. Chiếc bật lửa khắc hình hoa hướng dương sần sùi, lạnh ngắt. Mỗi lần ngón tay anh chạm vào những đường rãnh khắc sâu ấy, một luồng điện xẹt thẳng lên não bộ, nhắc nhở anh về lời thề bảo vệ Đan Chi—giọt máu duy nhất mà Hà Phương để lại trên thế giới này.


*Tách. Tách.*


Tiếng bật nắp Zippo vang lên giòn giã trong không gian hẹp, mùi xăng thơm nhẹ thoáng qua rồi biến mất khi anh áp ngón tay dập tắt ngọn lửa nhỏ. Tiếng lách cách ấy là mỏ neo tâm lý duy nhất giữ cho Thanh Tùng không bị nuốt chửng bởi áp lực nghẹt thở của đài truyền hình VTVN trước mỗi giờ lên sóng trực tiếp. Chương trình “Đối Thoại Đêm Muộn” tối nay không đơn thuần là một buổi tọa đàm thời sự chính luận. Khách mời danh dự ngồi đối diện anh sẽ là Vũ Đức—Thanh tra cao cấp của Bộ Y tế, người vừa ký quyết định phê duyệt khẩn cấp cho loạt dự án dược phẩm mới của tập đoàn Vạn Sinh.


Đúng lúc Mỹ Linh chuẩn bị cất cọ trang điểm vào bao da đeo quanh hông, chiếc điện thoại cá nhân của Thanh Tùng đặt trên bàn phấn đột ngột rung lên bần bật. Màn hình sáng rực hiển thị ba chữ: “Chị Hoài Gọi”.


Thanh Tùng nhíu mày. Chị gái anh, Nguyễn Thị Hoài, là một kế toán viên cực kỳ nguyên tắc và chu đáo. Chị biết rõ lịch phát sóng trực tiếp của anh nghiêm ngặt đến mức nào. Việc chị gọi điện vào đúng mười phút trước giờ bấm máy là một điều chưa từng xảy ra trong suốt mười năm qua.


Một luồng khí lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng Tùng. Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh qua nút nhận cuộc gọi.


“Tùng nghe đây, chị Hoài. Có chuyện gì thế?”


“Tùng… Tùng ơi! Đan Chi… bé Đan Chi mất tích rồi!”


Giọng nói của Hoài vang lên qua loa thoại, không còn là giọng điệu điềm tĩnh thường ngày mà là những tiếng gào khóc nghẹn ngào, đứt quãng giữa những tiếng còi xe inh ỏi của đường phố Hà Nội.


Thanh Tùng đứng phắt dậy. Chiếc ghế xoay bọc da bị đẩy mạnh ra phía sau, chân ghế rít lên một tiếng chói tai trên nền gạch men. Mỹ Linh giật mình, chiếc hộp phấn trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.


“Chị nói cái gì? Đan Chi làm sao?” Giọng Tùng trầm xuống, nhưng nhịp tim anh đã đột ngột nhảy vọt vượt ngưỡng 120 nhịp/phút. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra dưới chân tóc, ép chặt lấy lớp phấn lót vừa trang điểm.


“Chị… chị đến trường Nghĩa Tân đón cháu muộn mười phút vì tắc đường ở đường Hoàng Quốc Việt,” Hoài khóc nấc lên, tiếng gió rít qua điện thoại cho thấy chị đang chạy bộ ngoài đường. “Nhưng cô giáo chủ nhiệm bảo… bảo có một người đàn ông mặc cảnh phục, đeo bảng tên cảnh sát hình sự đã đưa Đan Chi đi từ năm phút trước. Họ bảo có lệnh triệu tập khẩn cấp liên quan đến vụ án cũ của Hà Phương… Chị đã gọi đến đồn công an phường nhưng họ bảo không hề có lệnh triệu tập nào cả! Tùng ơi, chị xin lỗi, chị sơ sẩy quá…”


Tai Thanh Tùng ù đi. Những lời giải thích tiếp theo của chị Hoài biến thành những âm thanh vo ve vô nghĩa bên tai anh. Thế giới xung quanh anh như đột ngột bị rút cạn dưỡng khí. Đan Chi, đứa con gái mười tuổi bé bỏng, gầy gò, đứa trẻ mang chứng bệnh hen suyễn bẩm sinh luôn phải mang theo ống hít bên mình, đã bị một kẻ giả danh cảnh sát đưa đi ngay trước cổng trường học.


“Chị Hoài, bình tĩnh lại. Nghe em nói đây,” Tùng ép giọng mình giữ một tần số ổn định giả tạo, dù bàn tay trái của anh đang siết chặt chiếc bật lửa Zippo đến mức các đốt ngón tay trắng bệch ra. “Chị lập tức quay lại phòng bảo vệ trường Nghĩa Tân, yêu cầu họ trích xuất ngay camera giám sát cổng trường. Ghi lại biển số chiếc xe đã đưa Đan Chi đi. Đừng hoảng loạn, em sẽ xử lý.”


Anh cúp máy. Đầu óc anh quay cuồng với hàng loạt câu hỏi dồn dập. Ai? Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại liên quan đến Hà Phương?


Ngay khi Thanh Tùng định lao ra khỏi phòng hóa trang để chạy xuống hầm B2 lấy xe, một tiếng *rè rè* lớn, chói tai đột ngột vang lên bên trong chiếc tai nghe siêu nhỏ nhét sâu trong lỗ tai phải của anh. Đó là chiếc tai nghe kỹ thuật chuyên dụng mà ban sản xuất đài trang bị riêng cho anh để nhận chỉ đạo từ phòng điều khiển của đạo diễn Bích Ngọc.


Nhưng luồng âm thanh đang phát ra không phải là giọng nói quen thuộc của Ngọc. Đó là một dải tần số sóng ngắn bị nhiễu nặng, tiếng rít kim loại rợn người kéo dài ba giây rồi đột ngột tắt lịm, thay thế bằng một giọng nam trầm ấm, khàn đặc và lạnh lẽo đến gai người.


“Đừng bước ra khỏi căn phòng đó, Nguyễn Thanh Tùng. Nếu mày tiến thêm một bước ra phía cửa, quả bom áp suất đặt cạnh con gái mày sẽ lập tức được kích hoạt.”


Thanh Tùng đông cứng người lại ngay trước cánh cửa gỗ phòng hóa trang. Tay anh đã đặt trên tay nắm cửa kim loại lạnh ngắt, nhưng toàn bộ cơ bắp trên cơ thể anh như bị khóa chặt bởi một mệnh lệnh vô hình.


“Mày là ai?” Tùng thì thầm, giọng nói run rẩy nhẹ—một biểu hiện của trạng thái tâm lý 'Bị động hoàn toàn' khi đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng của một người cha. Anh biết chiếc tai nghe này hoạt động trên một tần số nội bộ bảo mật của đài, việc kẻ lạ mặt có thể hack trực tiếp vào thiết bị này chứng tỏ hắn là một kẻ cực kỳ am hiểu công nghệ truyền thông và đang ở rất gần tòa nhà VTVN.


“Mày không cần biết tao là ai,” giọng nói qua tai nghe vang lên đều đặn, lạnh lùng như một chiếc máy lập trình sẵn. “Mày chỉ cần biết con gái mày đang ở trong tay tao. Nó rất ngoan, nhưng phổi của nó có vẻ không được tốt lắm dưới thời tiết bão bùng này đâu.”


*Ting.*


Chiếc điện thoại trên bàn phấn của Tùng rung nhẹ một nhịp báo tin nhắn mới. Tùng quay lại, giật lấy điện thoại. Trên màn hình là một bức ảnh thời gian thực được gửi từ một số điện thoại nặc danh đã được mã hóa ngược qua máy chủ proxy nước ngoài.


Trong ảnh, bé Đan Chi đang bị xích chặt vào một chiếc ghế thép trong một căn phòng ẩm thấp, tường gạch bong tróc đầy rêu mốc—kết cấu của một căn nhà hoang dã ngoại. Đôi mắt con bé sưng mọng vì khóc, mái tóc buộc hai bên xô lệch, lấm lem bùn đất. Ngay dưới chân ghế của con bé là một khối thiết bị cơ khí bằng thép xám, màn hình led của nó hiển thị những con số đếm ngược màu đỏ rực cùng một van cảm biến áp suất nhạy cảm nối trực tiếp với bình khí gas nén.


“Mày muốn bao nhiêu tiền? Tao có thể đưa cho mày tất cả tài sản của tao, kể cả bản quyền chương trình,” Tùng khàn giọng thương lượng, cố gắng vận dụng kỹ năng đàm phán của một người làm báo để kéo dài thời gian. “Chỉ cần mày không làm tổn thương con bé. Nó bị hen suyễn bẩm sinh, nó cần thuốc hít mỗi hai giờ!”


“Tiền sao? Mày nghĩ một kẻ đã mất đi tất cả như tao cần tiền của mày sao, MC quốc dân?” Kẻ bắt cóc cười lạnh qua tai nghe, tiếng cười khè khè đầy thù hận. “Tao không cần tiền của mày. Tao muốn công lý. Một thứ công lý trực tiếp, được phơi bày trước mắt hai mươi triệu khán giả truyền hình cả nước vào đêm Giao thừa này.”


“Công lý gì? Mày muốn tao làm gì?” Tùng hỏi dồn, mồ hôi lạnh đã chảy dài xuống cằm, nhỏ giọt lên vạt áo vest đen sang trọng.


“Đêm nay, khách mời của mày là Vũ Đức. Thằng khốn thanh tra y tế corrupt đã nhận tiền của tập đoàn Vạn Sinh để ký duyệt lô vắc-xin thử nghiệm giả mười năm trước—lô vắc-xin đã giết chết con trai tao và biến tao thành một kẻ tội đồ bị đổ oan,” giọng nói của Lâm Hoàng đột ngột trở nên run rẩy vì kích động, rít lên qua tai nghe siêu nhỏ. “Tao muốn mày dùng buổi phát sóng trực tiếp tối nay để tra khảo nó. Bắt nó phải quỳ xuống, tự thú nhận toàn bộ tội ác ký duyệt vắc-xin bẩn ngay trên sóng truyền hình quốc gia.”


Thanh Tùng bàng hoàng. Quy chế phát sóng trực tiếp của đài truyền hình VTVN cực kỳ nghiêm ngặt. Mọi nội dung nhạy cảm, mọi câu hỏi chất vấn đều phải được ban biên tập thời sự phê duyệt trước hai mươi tư giờ dưới sự giám sát của Tổng giám đốc Phạm Tiến. Việc tự ý thay đổi kịch bản, biến một buổi tọa đàm chính luận thành một phiên tòa luận tội trực tiếp không qua kiểm duyệt là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng, có thể khiến toàn bộ ê-kíp sản xuất bị truy tố hình sự và cắt sóng ngay lập tức.


“Mày điên rồi! Ban kỹ thuật và Tổng giám đốc Phạm Tiến sẽ cắt sóng ngay lập tức nếu tao đưa ra những câu hỏi ngoài kịch bản!” Tùng cố gắng giải thích, hy vọng dùng rào cản hệ thống để thuyết phục kẻ bắt cóc. “Tao không thể điều khiển được đường truyền vệ tinh!”


“Đó là việc của mày, Thanh Tùng,” Lâm Hoàng lạnh lùng cắt ngang lời anh. “Tao đã cài đặt một thiết bị khóa sóng dự phòng ngay trong phòng máy chủ trung tâm của đài ở tầng hầm H3. Nếu sóng trực tiếp bị ngắt từ phía phòng điều khiển của Phạm Tiến, quả bom áp suất cạnh con gái mày sẽ lập tức được kích hoạt tự động bằng thuật toán mất kết nối. Mày chỉ có một con đường duy nhất: Giữ cho buổi phát sóng trực tiếp diễn ra liên tục, và ép Vũ Đức phải thú tội.”


Thanh Tùng cảm thấy một sự bế tắc tột cùng bao trùm lấy tâm trí. Anh đang rơi vào trạng thái tâm lý 'Bị động hoàn toàn'—mọi lối thoát vật lý đều bị chặn đứng, mọi kỹ năng đàm phán thông thường đều vô dụng trước một kẻ bắt cóc hoạt động bằng lòng hận thù tuyệt vọng và sự chuẩn bị công nghệ hoàn hảo.


Trong khoảnh khắc hoảng loạn ấy, tay trái của Tùng vô thức chạm vào chiếc bật lửa Zippo trong túi vest. Ngón tay anh miết mạnh lên hình khắc hoa hướng dương sần sùi.


*Hà Phương… anh phải làm sao đây?*


Ký ức về người vợ quá cố đột ngột ùa về trong tâm trí anh. Mười năm trước, Hà Phương đã chết trong một vụ tai nạn giao thông đầy nghi vấn ngay sau khi cô tuyên bố đã thu thập đủ bằng chứng về đường dây thử nghiệm vắc-xin giả của Vạn Sinh. Cái chết của cô bị dập tắt nhanh chóng bởi quyền lực truyền thông của Phạm Tiến và các quyết định thanh tra của Vũ Đức. Suốt mười năm qua, Thanh Tùng đã phải chôn giấu nỗi đau ấy, chấp nhận làm một MC chính luận lịch lãm để âm thầm tìm kiếm cơ hội đòi lại công lý cho vợ và bảo vệ đứa con gái bé bỏng.


*“Ngòi bút phải sắc như dao mổ, nhưng tâm phải sáng như gương.”* Lời dạy năm xưa của mẹ đẻ Lê Thị Nhã vang vọng trong đầu anh.


Tùng hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh căng lên, ép chặt dây thanh quản đang co thắt lại do căng thẳng. Anh mở nắp bật lửa Zippo.


*Cạch.*


Tiếng kim loại giòn giã vang lên một lần nữa. Mùi xăng nhẹ tỏa ra, mang theo hơi ấm tinh thần của Hà Phương. Thanh Tùng nhắm mắt lại trong ba giây, tự chủ nhịp thở bằng phương pháp điều hòa nhịp tim của một người lính dã chiến. Khi anh mở mắt ra, sự hoảng loạn trong đôi mắt sẫm màu đã biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một tia sáng sắc lạnh, lý trí và quyết đoán tột cùng. Anh đã chấp nhận cuộc chơi.


“Được, tao chấp nhận điều kiện của mày,” Tùng nói vào chiếc micro cổ áo đã được kết nối với tai nghe bị hack, giọng nói của anh đã lấy lại tông trầm ấm, ổn định thường ngày. “Nhưng tao cần mày cam kết một điều: Không được ngắt ống hít hen suyễn của Đan Chi. Con bé cần nó để duy trì nhịp thở ổn định, nếu không cảm biến áp suất của bom sẽ bị kích hoạt bởi sự co thắt lồng ngực của nó.”


“Mày không có quyền ra điều kiện với tao, Tùng,” Lâm Hoàng đáp lại, nhưng ngữ điệu đã bớt đi phần điên cuồng, cho thấy kỹ thuật đàm phán xoa dịu của Tùng đã bắt đầu có tác dụng định hình tâm lý đối phương. “Nhưng tao là một người cha, tao không muốn giết một đứa trẻ vô tội. Chỉ cần mày bắt đầu buổi phỏng vấn đúng giờ và đi thẳng vào vấn đề, con gái mày sẽ được an toàn.”


Thanh Tùng quay lại bàn phấn, lấy chiếc máy tính bảng nhắc bài trường quay S4 cầm trên tay. Anh xóa sạch tệp kịch bản giấy chính thức đã được ban biên tập duyệt sẵn, thay vào đó là một sơ đồ câu hỏi trống rỗng—một kịch bản được viết bằng chính trí tuệ, sự nhạy bén tâm lý và những ký ức đau đớn về vụ án mạng mười năm trước của vợ mình.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía cửa gỗ phòng hóa trang. Hoàng Quỳnh, nữ trợ lý trường quay (Floor Manager) của S4, ló đầu vào, gương mặt đầy vẻ lo lắng, tay cầm chiếc bộ đàm đang nhấp nháy đèn xanh.


“Anh Tùng ơi, còn đúng hai phút nữa là đến giờ lên sóng trực tiếp! Khách mời Vũ Đức đã ngồi vào vị trí tại bàn dẫn S4 rồi. Đạo diễn Bích Ngọc đang yêu cầu anh ra trường quay gấp để kiểm tra lại tín hiệu âm thanh lần cuối!”


Thanh Tùng nhìn Quỳnh, khẽ gật đầu đĩnh đạc. Anh đút chiếc bật lửa Zippo của Hà Phương vào túi quần tây, cầm chiếc máy tính bảng nhắc bài lên, phong thái hoàn toàn khôi phục lại sự tự tin của một “MC quốc dân” được hàng triệu người yêu mến.


“Anh ra ngay đây, Quỳnh. Bảo Ngọc chuẩn bị sẵn sàng camera số 2 cho anh.”


Anh bước ra khỏi phòng hóa trang số 3, sải bước dọc theo hành lang kỹ thuật tầng hầm dẫn thẳng vào trường quay S4. Không gian xung quanh anh đột ngột thay đổi—tiếng ồn ào của tổ kỹ thuật, tiếng di chuyển của các bệ đỡ camera tự động, và ánh đèn LED ma trận khổng lồ trên trần nhà tỏa ra một thứ áp lực nhiệt độ nóng bức nghẹt thở.


Thanh Tùng bước lên bục dẫn chương trình, ngồi vào chiếc ghế đối diện với Thanh tra y tế Vũ Đức. Đức ngồi đó, mặc bộ comple sang trọng, đeo kính gọng vàng, gương mặt béo mập đầy vẻ tự mãn của một quan chức vừa hoàn thành một thương vụ béo bở. Hắn mỉm cười gật đầu chào Tùng, hoàn toàn không biết rằng mình sắp bước vào một phiên tòa luận tội sinh tử ngay trên sóng trực tiếp quốc gia.


Thanh Tùng đeo chiếc tai nghe siêu nhỏ bị hack vào sâu trong tai phải, tay phải đặt hờ trên bàn dẫn chương trình, che giấu chiếc điện thoại dự phòng đang hiển thị bức ảnh Đan Chi bị xích cạnh quả bom áp suất dưới gầm bàn.


Tiếng đếm ngược của đạo diễn hình ảnh Bích Ngọc vang lên đều đặn, lạnh lùng trong hệ thống âm thanh nội bộ của trường quay:


“Chuẩn bị lên sóng trực tiếp… Năm… Bốn… Ba… Hai…”


Đúng lúc ấy, tiếng rè lớn lại vang lên trong tai nghe của Tùng, đè bẹp giọng nói của Bích Ngọc. Giọng nói khàn đặc của Lâm Hoàng rít lên, mang theo một mệnh lệnh tàn nhẫn cuối cùng:


“Lên sóng và làm theo lời tao, hoặc chuẩn bị nhặt xác con mày.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!