Món Nợ Của Người Cha
Tiếng còi xe cảnh sát rầm rú xé rách màn đêm mưa axit, ánh đèn quét hồng ngoại của drone tuần tra đang quét sát sườn con hẻm Khang đang trốn. Lâm Vĩnh Khang nép chặt lưng vào bức tường gạch mục nát của một xưởng in bỏ hoang, nín thở. Mỗi hơi thở lúc này đối với anh là một cực hình. Vết gãy xương sườn trái từ cú đánh của Đỗ Hùng Anh đang đâm nhói vào màng phổi, cứ mỗi nhịp hít vào, lồng ngực anh lại trào lên một ngụm máu nóng tanh nồng. Anh đưa bàn tay trái lên quẹt ngang khóe môi, cố không để tiếng ho bật ra ngoài.
Dưới cơn mưa axit tầm tã, chiếc Áo giáp sợi carbon tích hợp trên người anh đã rách bươm, để lộ những mảng da thịt xám xịt vì nhiễm lạnh. Nhưng ở bàn tay trái, Khang vẫn siết chặt chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết cướp được từ trạm nạp Aegis-09. Chiếc lõi tỏa ra một thứ huỳnh quang màu vàng kim ấm áp, rực rỡ và thuần khiết đến mức đối lập hoàn toàn với vũng nước thải đen ngòm, sủi bọt độc hại dưới chân anh.
Cánh tay phải đeo chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu của anh vẫn khẽ rung giật cơ học. Vết bỏng điện hoại tử dọc cổ tay rỉ ra thứ dịch vàng nhạt, đau đớn như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào tủy xương. Khang biết viên Pin sinh học dự phòng Aegis-Cell bên hông giáp đã cạn kiệt, chiếc găng tay đang tự rút lấy năng lượng sinh học từ chính cơ thể anh để duy trì trạng thái chờ. Anh không còn nhiều thời gian. Vy lại càng không.
Nhìn lên bầu trời Phân khu 9 chằng chịt những tia quét đỏ của drone, Khang nghiến răng, ôm chặt chiếc lõi vàng kim vào lồng ngực rách nát, loạng choạng lao ra khỏi bóng tối của hẻm rác. Anh chạy bằng bản năng, bằng ý chí sinh tồn tột cùng của một người cha đang giật giành từng giây sống cho con gái khỏi tay thần chết. Cầu treo số 9 phía sau đã bị phong tỏa, nhưng những ngõ ngách chằng chịt của bãi phế liệu phía Nam – nơi nhà kho của Bảo ẩn náu – là lối thoát duy nhất.
***
Bịch!
Cánh cửa sắt rỉ sét của nhà kho phế liệu bị Khang đẩy tung. Anh ngã quỵ ngay bậu cửa, hơi thở đứt quãng, máu tươi trào ra từ miệng nhuộm đỏ cả vũng nước mưa axit dưới chân.
"Khang!" Lê Quốc Bảo vứt phắt chiếc búa địa chất xuống sàn, lao tới đỡ lấy bạn mình. Gương mặt mập mạp của gã thợ máy dính đầy muội than đen kịt, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy vết thương rách toác bên sườn trái của Khang.
Sơ Tuyết cũng lao ra từ góc phòng, hai tay ôm ngực, gương mặt tu sĩ xám ngoét vì hoảng sợ. "Chúa tôi... Anh Khang, anh chảy nhiều máu quá!"
"Vy... Vy đâu?" Khang không màng đến vết thương của mình, anh run rẩy giơ chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết lên. Ánh sáng vàng kim từ chiếc lõi chiếu sáng cả một góc nhà kho tối tăm, ẩm ướt.
"Trong mật thất dưới hầm! Con bé... con bé đang nguy kịch lắm!" Bảo đỡ Khang đứng dậy, dìu anh đi nhanh xuống bậc thang hầm ngầm.
Dưới hầm ngầm, không khí nồng nặc mùi rỉ sét và ozone. Trên chiếc bàn mổ cơ khí chắp vá, Lâm Mỹ Vy đang co giật dữ dội. Làn da của bé gái tám tuổi nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn dầu chập chờn. Những mạch máu dọc cổ tay và cổ của cô bé đột ngột phồng rộp lên, chuyển sang màu xanh xám đục ngầu – dấu hiệu kinh hoàng của việc các tế bào đang tự hủy hoại.
Trên cổ tay trái của Vy, chiếc đồng hồ sinh học hiển thị vạch đếm ngược nhấp nháy đỏ cam điên cuồng:
[00:01:42]... [00:01:41]... [00:01:40]...
Chưa đầy hai phút sống.
"Chuyện gì thế này?" Khang loạng choạng lao đến bên bàn mổ, khuỵu gối xuống. Anh áp bàn tay trái run rẩy lên trán con gái. Trán cô bé nóng như lửa đốt, nhưng cơ thể lại run rẩy lạnh toát.
"Ngưỡng Đào Thải Cấp 3!" Bảo vừa khởi động máy móc vừa hét lên, giọng gã lạc đi vì hoảng loạn. "Nước mưa axit từ cuộc chạy trốn trước đã rò rỉ qua lớp băng gạc cũ, làm nhiễm trùng mạch máu truyền dẫn của con bé. Cơ thể Vy đang ở trạng thái suy nhược cực hạn, hệ miễn dịch của nhóm máu hiếm O-Chrono đang tự động kích hoạt phản ứng đào thải tự phát! Nó từ chối tiếp nhận bất kỳ nguồn năng lượng ngoại vi nào!"
Sơ Tuyết quỳ sụp bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vy, nước mắt chảy ròng ròng. "Con bé co giật liên tục từ nửa tiếng trước. Tôi đã cố cầu nguyện... nhưng..."
"Tránh ra! Để tao nạp lõi tinh khiết này vào!" Khang đưa chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết áp sát vào cổng nạp của găng Siphon-C.
"Không được!" Bảo giật phắt tay Khang lại. "Mày điên rồi! Vy đang bị sốc phản vệ thể nặng. Chiếc lõi này dù tinh khiết nhưng áp lực dòng chảy của nó quá lớn. Nếu mày nạp trực tiếp vào lúc này, tim của Vy sẽ vỡ tung ngay lập tức vì không chịu nổi áp suất sinh học!"
"Vậy thì phải làm thế nào?" Khang gầm lên, đôi mắt anh đỏ ngầu, những tia máu nổi lên như muốn rách ra. "Tao đã cướp được lõi! Tao đã đánh đổi cả mạng sống để mang nó về! Mày bảo tao phải nhìn con bé chết ngay trước mắt sao?"
"Tao đã dùng những ống đồng dẫn truyền áp lực cao mày cướp được từ trạm nạp để chế tạo một bộ lọc nano thô sơ," Bảo chỉ tay vào chiếc hộp kim loại chắp vá chằng chịt những ống đồng vi mô nối trực tiếp vào găng Siphon-C của Khang. "Nhưng bộ lọc này hoạt động dựa trên nguyên lý ly tâm cơ học thô sơ. Nó không thể tự điều hòa áp suất sinh học phù hợp với cơ thể đang sụp đổ của Vy. Chúng ta cần một bộ đệm sinh học."
Bảo nhìn thẳng vào mắt Khang, ánh mắt gã thợ máy chưa bao giờ nghiêm túc và đau đớn đến thế. "Bộ đệm đó... phải là chính cơ thể của mày, Khang. Mày mang cùng nhóm máu hiếm O-Chrono với con bé. Kháng thể trong máu mày là thứ duy nhất có thể tương thích và làm dịu hệ miễn dịch của Vy."
Khang khựng lại. Anh hiểu lời Bảo.
"Nghĩa là tao phải dùng tuổi thọ gốc của chính mình?"
"Đúng," Bảo nghẹn ngào. "Mày phải nạp Lõi Tinh Khiết vào cơ thể mày trước để duy trì sự sống cho chính mày, sau đó dùng găng Siphon-C, chạy qua bộ lọc nano thô sơ này, và truyền tuổi thọ gốc của mày sang cho Vy. Nhưng vì nhóm máu O-Chrono của Vy đang ở trạng thái đào thải cực đoan, găng Siphon-C sẽ phải đảo chiều cực dẫn liên tục để đồng bộ hóa nhịp tim của hai cha con. Cái giá phải trả... không chỉ là thời gian tệ thông thường. Mày sẽ mất đi vĩnh viễn ít nhất 5 năm tuổi thọ gốc. Và cơn đau phản hồi sinh học từ Vy dội ngược lại sẽ tàn phá hệ thần kinh của mày."
[00:00:52]... [00:00:51]...
Đồng hồ của Vy đã nhảy xuống dưới một phút. Tiếng bíp cảnh báo của đồng hồ sinh học vang lên dồn dập, lạnh lẽo như tiếng gõ cửa của tử thần.
"Làm đi," Khang dứt khoát đưa cánh tay phải đeo găng Siphon-C lên bàn mổ. Gương mặt anh bình thản đến đáng sợ. "Năm năm, hay mười năm tuổi thọ gốc của tao... đều không bằng một giây con bé được sống."
"Khang... mày sẽ chết sớm đấy..." Bảo run rẩy cầm lấy hai đầu ống dẫn đồng.
"Tao đã hứa với Hà Lan trước khi cô ấy nhắm mắt," Khang nhìn di ảnh của vợ đặt ở góc bàn mổ, ánh mắt anh dịu lại trong một giây trước khi trở nên quyết tuyệt. "Tao sẽ bảo vệ Vy bằng mọi giá. Bảo, khởi động máy đi!"
***
Bảo nghiến răng dứt khoát, gạt chiếc cầu dao điện cao áp câu trộm từ lưới điện Tầng Trung lưu xuống. Tiếng động cơ của chiếc máy lọc máu ly tâm tự chế gầm rú lên, tỏa ra mùi nhựa cháy khét lẹt. Những ống dẫn đồng vi mô bắt đầu rung lên bần bật.
"Tuyết, giữ chặt vai Vy! Khang, áp găng vào!"
Khang hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt nhói từ chiếc xương sườn gãy bên ngực trái. Anh áp bàn tay phải đeo chiếc găng Siphon-C thô ráp lên lồng ngực đang phập phồng điên cuồng của Vy. Những mũi kim truyền áp lực bằng thép sắc nhọn từ găng tay tự động phóng ra, cắm phập vào động mạch cổ tay và ngực của cô bé.
"Á...!" Vy khẽ rên rỉ trong cơn mê sảng, cơ thể cô bé cong lên vì đau đớn.
"Giữ chặt con bé!" Bảo hét lên.
Khang nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng "Đồng bộ hóa nhịp tim cha con". Anh áp bàn tay trái lên lồng ngực trái của chính mình, bắt đầu điều hòa hơi thở theo phương pháp thở thiền định của Cục Cưỡng Chế. Anh tự ép tim mình đập chậm lại, trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim hỗn loạn, yếu ớt của Vy.
Trong thế giới bóng tối của ý thức, Khang cảm nhận được nhịp đập sinh mệnh của con gái như một ngọn nến nhỏ nhoi đang lụi tàn trước cơn bão lớn. Anh dùng ý chí sắt đá của một người cha, vươn tay ra giữ lấy ngọn nến ấy, làm mỏ neo giữ vững ý thức cho cô bé không bị cuốn trôi vào cõi vĩnh hằng.
"Bắt đầu truyền dẫn!"
Khang gạt chiếc van đồng hông găng tay, đảo ngược cực dẫn sinh mệnh.
Oành!
Một luồng chấn động điện sinh học khổng lồ bùng nổ. Khang trợn trừng mắt, toàn thân anh căng cứng như bị hàng vạn vôn điện cao áp chạy qua. Luồng sinh mệnh gốc của anh – thứ năng lượng thuần khiết nhất được lưu trữ sâu trong tế bào tủy xương – bắt đầu bị găng Siphon-C rút ngược cuồn cuộn ra ngoài.
Dòng dịch sinh học màu vàng hổ phách ấm áp chảy dọc theo những ống đồng dẫn truyền áp lực cao, đi qua Bộ lọc nano cầm tay của Bảo. Bộ lọc rung lên điên cuồng, những màng lọc sợi hữu cơ thô sơ cố gắng bóc tách, loại bỏ các kháng thể lạ và tạp chất trong máu của Khang trước khi truyền vào cơ thể Vy. Do thiết bị thiếu thốn, bộ lọc nano hoạt động quá tải, phát ra những tiếng xèo xèo của kim loại bị nung nóng, tỏa ra làn hơi nước nóng bỏng làm cháy sém cả mảng da tay của Bảo.
"Khang! Chịu đựng đi! Dòng chảy đang đồng bộ!" Bảo hét lên qua tiếng động cơ gầm rú.
Nhưng Khang không còn nghe thấy gì nữa. Cơn đau tột cùng đã xóa sạch mọi âm thanh xung quanh anh. Đó không phải là cơn đau thể xác thông thường, mà là sự tàn phá vật lý của việc mất đi tuổi thọ gốc. Khang cảm nhận rõ rệt từng tế bào trong cơ thể mình đang héo úa, da thịt anh khô ráp lại, lồng ngực co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Cùng lúc đó, hệ thần kinh của Khang gánh chịu phản ứng đào thải cực đoan từ cơ thể Vy dội ngược lại qua găng Siphon-C. Vy mang nhóm máu hiếm O-Chrono đang ở trạng thái Ngưỡng Đào Thải Cấp 3, hệ miễn dịch của cô bé phản kháng điên cuồng, gửi những xung điện sinh học mang tính hủy diệt ngược lại mạch máu của Khang.
"Phụt!"
Khang phun ra một ngụm máu đen lớn ngay trên ngực Vy. Toàn thân anh run giật dữ dội, những sợi cơ trên cánh tay phải đeo găng Siphon-C co rút liên tục dưới áp lực dòng chảy ngược. Vết bỏng hoại tử dọc cổ tay anh bốc khói nghi ngút, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc.
"Anh Khang! Dừng lại đi! Anh sẽ chết mất!" Sơ Tuyết khóc nghẹn, cô định lao vào giật tay Khang ra.
"Đừng động vào cậu ấy!" Bảo hét lớn, nước mắt gã thợ máy cũng trào ra. "Giờ mà buông tay, cả hai cha con đều sẽ chết vì sốc phản vệ kép! Khang! Nhìn tao này! Giữ vững nhịp tim!"
Khang không nhìn Bảo. Ánh mắt anh khóa chặt vào gương mặt nhỏ bé của Vy. Trong cơn đau xé rách linh hồn, anh thấy vạch sáng đỏ cam trên cổ tay Vy đang dần ổn định. Con số đếm ngược ngừng nhảy lùi điên cuồng, bắt đầu chuyển dịch ngược lại, tăng dần lên.
[00:00:10]... [00:00:30]... [00:05:00]... [01:00:00]...
Một giờ... mười giờ... một ngày... mười ngày...
Dòng dịch sinh mệnh tinh khiết sau khi đi qua bộ lọc nano của Bảo đã loại bỏ hoàn toàn các kháng thể lạ, nhẹ nhàng chảy vào tim Vy, dập tắt phản ứng đào thải cực đoan Cấp 3. Những mạch máu rộp xanh xám trên cổ cô bé dần lặn xuống, làn da nhợt nhạt bắt đầu hồng hào trở lại.
Nhưng cái giá phải trả hiển thị ngay trên cơ thể Khang.
Dưới ánh đèn dầu chập chờn, mái tóc cắt ngắn phong trần của Khang đang mất dần sắc hắc tố. Từ chân tóc dọc hai bên thái dương, những sợi tóc bạc trắng bắt đầu xuất hiện và lan nhanh như một vệt sương muối loang lổ. Làn da góc cạnh sương gió của anh đột ngột xuất hiện những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt và vầng trán. Lồng ngực anh sụp xuống, hơi thở khè khè yếu ớt như một ông già tám mươi tuổi.
Năm năm tuổi thọ gốc đã bị tước đoạt vĩnh viễn khỏi cơ thể người cha.
Bíp!
Chiếc găng Siphon-C khẽ rên rỉ một tiếng cơ học dài rồi tự động ngắt kết nối, các mũi kim thép rút ngược vào trong vỏ đồng.
Khang đổ rạp người xuống cạnh bàn mổ, cánh tay phải đeo găng buông thõng, run rẩy không kiểm soát. Anh thở dốc, từng ngụm khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi rách nát, lồng ngực co thắt dữ dội.
"Vy..." Khang thều thào, giọng nói khàn đặc và yếu ớt đến mức Sơ Tuyết phải ghé sát tai mới nghe thấy.
Chiếc máy lọc ly tâm tự chế của Bảo khựng lại rồi tắt phụt, khói đen bốc lên nghi ngút từ cuộn dây đồng quá tải. Bảo lao đến kiểm tra đồng hồ sinh học trên cổ tay Vy. Con số phát sáng màu đỏ cam đã biến mất, thay vào đó là một vạch sáng màu vàng hổ phách ổn định hiển thị:
[05:00:00]...
Năm năm tuổi thọ.
"Thành công rồi..." Bảo quỳ sụp xuống sàn nhà dơ bẩn, hai tay b bịt chặt mặt, khóc nấc lên vì nhẹ nhõm. "Vy được cứu rồi, Khang ơi... Con bé có năm năm tuổi thọ thuần khiết..."
Sơ Tuyết ôm chặt lấy Vy, những giọt nước mắt hạnh phúc rơi trên gương mặt đã bớt nhợt nhạt của cô bé.
Trong sự im lặng tịch mịch của căn hầm ngầm, Lâm Mỹ Vy khẽ cử động những ngón tay nhỏ bé. Đôi mắt tơ dài của cô bé từ từ hé mở. Ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc lõi tinh khiết chiếu rọi vào đồng tử đen láy của Vy. Cô bé nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt hốc hác, già nua đột ngột của cha mình.
Vy vươn bàn tay nhỏ bé ra, khẽ chạm vào mái tóc của Khang. Đôi mắt cô bé dâng đầy nước mắt khi nhìn thấy những sợi tóc bạc trắng xóa xuất hiện dọc hai bên thái dương của cha.
"Cha ơi... tóc cha..." Vy khóc nghẹn, giọng nói nhỏ bé run rẩy.
Khang mỉm cười yếu ớt, bàn tay trái thô ráp nắm chặt lấy tay con gái. "Cha không sao, Vy. Chỉ cần con sống... cha chấp nhận tất cả."
Uỳnh!
Một tiếng động cơ gầm rú cực mạnh từ phía trên mặt đất dội thẳng xuống hầm ngầm, làm rung chuyển cả những bức tường bê tông rỉ sét của nhà kho phế liệu. Tiếng xích sắt bọc thép nghiền nát những mảnh vụn kim loại vang lên rầm rập ngay sát cửa kho.
Bảo giật phắt người đứng dậy, gương mặt mập mạp lập tức tái mét. Gã lao đến màn hình camera giám sát tự chế ở góc hầm.
Trên màn hình, chiếc xe thiết giáp bọc thép sinh học màu đen xám của Cục Cưỡng Chế đang húc đổ hàng rào kẽm gai ngoài bãi phế liệu. Ánh đèn quét hồng ngoại từ chiếc xe quét thẳng vào cửa nhà kho của Bảo. Và đứng ngay trên mui xe, dưới làn mưa axit xối xả, là Phan Thanh. Gương mặt gã đại úy đầy đố kỵ và tàn nhẫn lộ rõ dưới ánh sáng đèn pha rực rỡ.
"Chết tiệt! Phan Thanh dẫn đội thiết giáp tới rồi!" Bảo hét lên, giọng gã run rẩy. "Chúng đã định vị được sóng năng lượng của Lõi Tinh Khiết!"
Khang nghiến răng, gượng đứng dậy dù cơ thể suy kiệt nặng nề. Anh siết chặt chiếc găng tay Siphon-C vẫn còn rò rỉ những tia điện xanh lam nhạt dọc cổ tay, che chở Vy sau lưng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!