Nhạc nềnShizima

Đột Kích Trạm Aegis-09

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit gầm rú trên mái tôn rách nát của nhà kho phế liệu vang lên như những loạt đạn liên thanh không bao giờ dứt. Bên trong, không khí đậm đặc mùi dầu máy rỉ sét, mùi nhựa cháy và cả mùi máu tươi tanh nồng từ vết thương trên cánh tay phải của Lâm Vĩnh Khang.


Ánh sáng leo lét từ chiếc đèn dầu cũ kỹ chiếu lên gương mặt nhợt nhạt gần như trong suốt của Lâm Mỹ Vy. Cô bé tám tuổi nằm bất động trên chiếc bàn mổ cơ khí chắp vá, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Trên cổ tay trái khẳng khiu của cô bé, chiếc đồng hồ sinh học hiển thị vạch đếm ngược màu đỏ cam đang nhấp nháy điên cuồng.


[00:09:58]... [00:09:57]... [00:09:56]...


Chưa đầy mười phút. Thời gian sống của con gái anh đang bị rút ngắn theo từng nhịp thở.


"Chết tiệt! Bộ lọc nano chưa xong!" Lê Quốc Bảo gầm lên, gã thợ cơ khí mập mạp điên cuồng gõ búa xuống một ống đồng dẫn truyền áp lực cao. Mồ hôi trộn lẫn muội than đen kịt chảy ròng ròng trên trán gã. "Màng lọc vi mô bị tắc nghẽn hoàn toàn do bụi phế liệu. Khang, tao cần ít nhất hai tiếng nữa để tái cấu trúc mạch dẫn!"


"Vy không có hai tiếng, Bảo," Khang khàn giọng nói. Anh đứng bên cạnh bàn mổ, bàn tay trái nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái. Cánh tay phải của anh – nơi chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên đang khóa chặt vào xương thịt – vẫn khẽ run rẩy cơ học không kiểm soát. Vết bỏng hoại tử dọc cổ tay do dòng điện thô rò rỉ từ cuộc đào thoát trước đang rỉ ra thứ dịch màu vàng nhạt, đau đớn thấu xương tủy.


Sơ Tuyết quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm lấy ngực cầu nguyện, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô tu sĩ trẻ. "Anh Khang... làm ơn cứu Vy... con bé không thở được nữa rồi..."


Khang cúi xuống nhìn Vy. Đôi mắt nhắm nghiền của cô bé khẽ động, đôi môi mấp máy không ra tiếng: "Cha... đừng..."


Lời van xin câm lặng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rách nát của người cha. Khang siết chặt nắm tay trái. Anh biết, nếu chờ Bảo hoàn thành bộ lọc, Vy sẽ chết trước khi giọt thời gian đầu tiên được truyền vào. Nguồn thời gian lậu pha tạp chất ngoài chợ đen của băng đảng Tào Bá lúc này chỉ là thuốc độc kích hoạt Ngưỡng Đào Thải Cấp 3 đối với nhóm máu hiếm O-Chrono của cô bé.


Cách duy nhất để Vy sống sót qua đêm nay là một nguồn sinh mệnh nguyên bản, chưa hề qua xử lý công nghiệp hay pha trộn tạp chất.


Một Lõi Thời Gian Tinh Khiết (Pure Chrono-Core).


"Bảo," Khang lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm thấp dứt khoát cắt ngang tiếng búa gõ. "Tao đi đây."


Bảo dừng tay búa, ngước nhìn bạn mình với ánh mắt kinh hoàng. "Mày điên rồi sao? Mày định cướp trạm nạp của Aegis? Nơi đó là ranh giới phân khu! Đỗ Hùng Anh đang cắm chốt ở đó với Đội Cơ động số 2! Cậu ta sẽ bắn chết mày ngay khi mày bước chân vào vùng quét!"


"Tao không có lựa chọn," Khang bước tới tủ đồ nghề, giật lấy chiếc Thiết bị bẻ khóa vạn năng (Master Key) dắt vào thắt lưng, rồi khoác lên mình chiếc Áo giáp sợi carbon tích hợp đã rách nát mảng lớn ở ngực. Anh kiểm tra viên Pin sinh học dự phòng Aegis-Cell dắt bên hông giáp. Lõi pin phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, chỉ còn khoảng ba mươi phần trăm năng lượng dự phòng.


Khang cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vy. Làn da của con gái anh lạnh như băng. "Chờ cha, Vy. Cha hứa sẽ mang thời gian về cho con."


Không đợi Bảo hay Tuyết kịp ngăn cản, Khang lao vút ra ngoài màn mưa axit lạnh buốt, biến mất vào bóng tối chập chờn của Phân khu 9.


***


Mưa axit xối xả đập vào mặt Khang, ăn mòn lớp vải da sờn rách của chiếc áo khoác. Khang chạy điên cuồng qua những con hẻm rác điện tử chằng chịt phế liệu. Mỗi hơi thở của anh mang theo mùi hóa chất nồng nặc, lồng ngực co thắt dữ dội vì vết rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn sau mỗi bước chạy nện xuống đất lạnh.


Trước mắt anh, ranh giới giữa Phân khu 9 tăm tối và Tầng Trung lưu rực rỡ hiện ra như một bức tường ánh sáng vĩ đại. Những cây cầu treo khổng lồ nối liền hai thế giới được thắp sáng bởi hàng ngàn dải đèn neon vàng kim rực rỡ, xa hoa. Và ngay tại đầu cầu treo số 9, biệt lập và nổi bật giữa bóng tối ổ chuột, chính là Trạm nạp tuổi thọ Aegis-09.


Đó là một kiosk tự động hình trụ làm bằng kính cường lực dày và thép titan chống đạn, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp của sự giàu sang. Bên trong trạm nạp, những chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết xếp đều đặn trong tủ kính bọc chì cách từ, phát ra thứ huỳnh quang vàng óng rực rỡ – thứ ánh sáng đại diện cho sự bất tử vĩnh hằng mà giới trung lưu tích lũy hàng năm.


Khang ẩn nấp sau một đống vỏ tivi cũ rỉ sét, cách trạm nạp khoảng ba mươi mét. Anh liếc nhìn thiết bị định vị sinh học trên cổ tay trái.


[00:06:12]...


Sáu phút. Vy chỉ còn sáu phút.


Khang hít một hơi thật sâu, áp dụng kỹ thuật "Xóa dấu vết nhiệt cơ thể" học từ Ông già Tư Thời Gian. Anh nín thở nhẹ, ép nhịp tim từ một trăm mười nhịp xuống dưới năm mươi nhịp một phút để tránh hệ thống radar quét sinh học tầm xa của trạm phát hiện. Anh lướt đi như một bóng ma trong màn mưa axit, nhanh chóng tiếp cận vách kính phía sau của Trạm Aegis-09.


Khang rút chiếc Thiết bị bẻ khóa vạn năng Master Key ra, áp sát phần đầu quét từ trường vào bảng điều khiển sinh học của cửa kính cường lực.


Cạch... Cạch... Rè...


Những dòng mã số hóa chạy liên tục trên màn hình nhỏ của thiết bị bẻ khóa. Mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng vào mắt Khang, cay xè.


"Nhanh lên... nhanh lên..." Khang nghiến răng lẩm bẩm.


Bíp!


Cửa kính cường lực trượt mở nhẹ nhàng. Khang lách người vào trong. Luồng không khí ấm áp, sạch sẽ bên trong trạm nạp tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo bẩn thỉu ngoài kia. Anh lao đến tủ kính chứa lõi, áp thiết bị bẻ khóa vào ổ khóa sinh học cấp 3 để kích hoạt quy trình đẩy lõi khẩn cấp.


"Cảnh báo: Phát hiện truy cập trái phép. Kích hoạt quy trình khóa an ninh," tiếng còi báo động tự động rú lên chói tai từ loa trần, ánh sáng vàng kim ấm áp của trạm lập tức chuyển sang màu đỏ báo động đỏ chói lọi.


Khang không quan tâm. Anh điên cuồng gõ thuật toán bẻ khóa. Chiếc két sắt sinh học chứa lõi khẽ cạch một tiếng, một chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết màu vàng óng nhô ra khỏi khe nạp.


Nhưng ngay khi Khang vừa chạm tay vào chiếc lõi, một luồng áp lực gió cực mạnh từ phía cửa chính ập tới.


Bùm!


Một chiếc khiên năng lượng khổng lồ phát ra ánh sáng vàng cam chói lòa nện thẳng vào ngực Khang. Lực chấn động cực mạnh hất văng cả cơ thể Khang ra phía sau, đập mạnh vào tủ kính chứa các lõi phụ.


Choang!


Hàng chục mảnh kính vỡ vụn găm thẳng vào lưng giáp carbon của Khang. Anh ngã quỵ xuống sàn nhà, lồng ngực đau nhói như bị một chiếc búa tạ nghiền nát. Khang há miệng thở dốc, một ngụm máu tươi trào ra khóe môi. Vết rạn xương sườn trái đã chính thức gãy lìa (gãy một xương sườn trái), đâm vào mô phổi khiến anh đau đớn tột cùng.


"Khang! Cậu thực sự đã hóa điên rồi sao?"


Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lùng vang lên giữa tiếng còi báo động dồn dập.


Khang ngước nhìn lên qua làn khói kính vỡ. Đứng ở lối ra duy nhất của trạm nạp là Đỗ Hùng Anh. Gã bạn học cùng khóa huấn luyện cơ sĩ với anh ngày trước, hiện là đội trưởng đội cơ động phản ứng nhanh số 2. Hùng Anh vạm vỡ như một hộ pháp trong bộ giáp bảo an hạng nặng màu xám xịt, tay phải gã đang cầm chắc chiếc khiên năng lượng Aegis-Shield đang tỏa ra luồng sóng điện từ áp lực cao.


"Hùng Anh..." Khang gượng dậy, một tay ôm chặt lấy lồng ngực trái đang rỉ máu, tay phải đeo găng Siphon-C vẫn khóa chặt. "Tránh ra. Tôi không muốn đánh nhau với cậu."


"Cậu đã vượt quá giới hạn đỏ rồi, Khang," Hùng Anh bước tới một bước, chiếc khiên Aegis-Shield rít lên những tiếng rít năng lượng đầy đe dọa. "Đánh cắp găng Siphon-C, tấn công cơ sở Aegis, và giờ là đột kích trạm nạp trung lưu. Quy tắc là quy tắc. Tôi bắt buộc phải bắt cậu quy án."


"Quy tắc của tập đoàn đang giết chết con gái tôi!" Khang hét lên, đôi mắt anh rực lên sự phẫn nộ hoang dại. "Vy chỉ còn chưa đầy năm phút sống! Cậu có hiểu cảm giác nhìn con mình chết dần mà không thể làm gì không, Hùng Anh?"


"Luật pháp không tồn tại ngoại lệ cho tình cảm cá nhân," Hùng Anh lạnh lùng nói, nhưng trong một khoảnh khắc cực ngắn, ánh mắt gã khẽ dao động khi nhìn thấy vết bỏng hoại tử ghê người trên cánh tay phải đeo găng của bạn mình. Tuy nhiên, sự kỷ luật sắt đá đã lập tức dập tắt lòng trắc ẩn của gã. "Đầu hàng đi, Khang. Tôi sẽ xin Trịnh Chỉ huy trưởng giảm nhẹ hình phạt."


"Không bao giờ!"


Khang gầm lên, dùng chút lực tàn cuối cùng bộc phát tốc độ áp sát nhanh. Anh cúi người lướt qua luồng ánh sáng quét của khiên Aegis-Shield, áp sát vào mạn sườn trái của Hùng Anh. Với kỹ thuật "Khóa khớp động mạch cổ tay" đặc nhiệm, Khang dùng tay trái bẻ ngoặt cánh tay cầm khiên của Hùng Anh ra sau, đồng thời áp sát găng Siphon-C vào khớp bả vai đối thủ để triệt tiêu lực đỡ.


"Hự!" Hùng Anh gầm lên. Sức mạnh thể chất khổng lồ của gã cơ sĩ hạng nặng bộc phát. Gã không màng đến khớp vai đang bị khóa, lấy đà hất mạnh bả vai về phía trước.


Chấn lực cực đại từ bộ giáp hạng nặng hất văng Khang ra xa. Khang bay người đập mạnh vào chiếc tủ kính chứa các lõi nạp phụ ở góc tường, làm vỡ nát toàn bộ hệ thống tủ trưng bày. Những mảnh kính sắc nhọn cắt đứt da thịt trên bả vai trái của anh, máu chảy ròng ròng.


[00:03:45]...


Thời gian đang cạn dần. Khang biết mình không thể đánh bại Hùng Anh bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy khi cơ thể anh đã kiệt quệ và mang trọng thương.


Anh cần một chiến thuật.


Khang liếc nhìn xung quanh. Những chiếc lõi nạp phụ của trạm nạp đang nằm la liệt trên sàn nhà. Hùng Anh là kẻ tuân thủ quy tắc tuyệt đối, gã sẽ không bao giờ để xảy ra một vụ nổ gây nguy hiểm cho dân cư xung quanh.


Khang nghiến răng chịu đau, dùng găng tay Siphon-C đập nát vỏ bọc bảo vệ của ba chiếc lõi nạp phụ bên cạnh. Năng lượng sinh học thô bên trong rò rỉ ra ngoài, gặp không khí ẩm ướt axit lập tức phát ra những tiếng nổ lách tách điện từ liên tục.


"Cảnh báo: Phát hiện rò rỉ năng lượng cấp độ 4. Kích hoạt hệ thống dập lửa tự động khẩn cấp."


Ngay lập tức, hệ thống phun sương dập lửa trên trần nhà phun ra một làn sương mù hóa chất dày đặc bốc khói trắng xóa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong trạm nạp. Tiếng còi báo động rú vang dội dập, kích hoạt lệnh tự động mở toàn bộ các cửa thoát hiểm của trạm để xả áp lực khí gas.


Hùng Anh lập tức nâng khiên Aegis-Shield lên để bảo vệ bản thân khỏi làn sương hóa chất độc hại, tầm nhìn của gã bị hạn chế hoàn toàn.


Đây chính là cơ hội duy nhất của Khang.


Khang kích hoạt "Thao túng áp suất Siphon-C khẩn cấp". Anh cố tình khóa chặt van xả áp lực đồng trên găng tay, ép dòng chảy dịch sinh học dự phòng từ viên Pin sinh học dự phòng Aegis-Cell quá tải tích tụ trong lõi đồng.


Chiếc găng tay trên tay phải Khang rung lên bần bật, phát ra tiếng rít chói tai như một con quái thú đang gào thét. Ánh sáng xanh lam tỏa ra chói lòa, nung đỏ các cuộn dây đồng dọc cánh tay anh. Cơn đau bỏng nhiệt tột cùng khiến Khang suýt ngất đi, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, hướng thẳng luồng điện quá tải từ găng Siphon-C vào mạch cảm biến trung tâm của chiếc khiên Aegis-Shield trên tay Hùng Anh.


Bùm!


Một luồng xung kích điện sinh học khổng lồ bùng nổ giữa làn sương mù. Luồng điện thô cực mạnh chạy dọc theo bề mặt khiên, đánh thẳng vào mạch bán dẫn vi mô của Aegis-Shield.


Tách... Tách... Rẻ...


Chiếc khiên năng lượng của Hùng Anh lập tức chập mạch, luồng ánh sáng vàng cam tắt phụt. Sức phản hồi của vụ nổ điện từ hất văng cả hai ra hai hướng.


Trong khoảnh khắc làn khói trắng bị luồng điện xé rách, Hùng Anh nhìn thấy rõ chiếc găng tay Siphon-C thế hệ đầu tiên đang phát sáng rực rỡ trên tay Khang. Gã sững sờ trong một nhịp. Ký ức về những ngày tháng cùng khóa huấn luyện, về lời thề bảo vệ công lý của hai người ngày xưa bỗng chốc ùa về. Sự do dự hiện rõ trong đôi mắt lạnh lùng của gã cơ sĩ kỳ cựu.


Nhịp sững sờ ấy là tất cả những gì Khang cần.


Khang lao tới, giật phắt chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết màu vàng óng ra khỏi khe nạp đã mở sẵn. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, đạp mạnh vào mảng kính cường lực đã bị rạn nứt bên hông trạm nạp.


Choang!


Mảng kính vỡ tan tành. Khang ôm chặt lấy chiếc lõi thời gian trong lồng ngực, lao mình qua cửa sổ vỡ, rơi thẳng xuống bãi bùn đất nhầy nhụa hóa chất của Phân khu 9 phía dưới, biến mất vào bóng tối đêm mưa axit.


"Khang!" Tiếng hét của Hùng Anh vang lên phía sau, nhưng gã không nổ súng đuổi theo.


Khang lết cơ thể đau đớn tột cùng chạy điên cuồng trong những con hẻm tối. Vết gãy xương sườn trái đâm nhói vào lồng ngực sau mỗi bước chạy, máu tươi không ngừng rỉ ra ướt đẫm lớp áo giáp carbon. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C của anh bị bỏng nhiệt nặng nề, rò rỉ điện năng làm hoại tử thêm một mảng da thịt lớn dọc cổ tay. Viên pin dự phòng Aegis-Cell đã bị sụt giảm mất ba mươi phần trăm năng lượng sau cú phóng điện quá tải.


Nhưng trong tay trái của anh, chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết vẫn phát ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, dịu nhẹ.


Khang liếc nhìn đồng hồ định vị trên cổ tay.


[00:02:45]...


Chưa đầy ba phút. Anh phải về đến nhà kho của Bảo trước khi nhịp tim của Vy ngừng đập vĩnh viễn.


Phía sau anh, tiếng còi hú của hàng chục xe tuần tra Cục Cưỡng Chế bắt đầu vang dội khắp các ngả đường. Tiếng ra lệnh của Hùng Anh vang lên qua hệ thống loa phóng thanh đô thị, yêu cầu phong tỏa diện rộng toàn bộ các lối ngách dẫn về bãi phế liệu phía Nam.


Khang ôm chặt chiếc lõi thời gian vào ngực, cắn răng lao thẳng vào con hẻm rác điện tử tối tăm nhất, bắt đầu cuộc chạy đua sinh tử cuối cùng với tử thần để giữ lấy mạng sống của con gái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!