Nhạc nềnShizima

Bãi Phế Liệu Tích Tắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống xối xả, gầm rú như một con quái thú đang muốn nuốt chửng cả Phân khu 9. Trên mép mái tôn rách nát của tòa nhà đối diện Block B, Lâm Vĩnh Khang cảm thấy cả thế giới của mình đang treo lơ lửng trên một sợi chỉ mảnh. Cánh tay phải của anh – nơi chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên đang khóa chặt vào xương thịt – đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua. Chấn lực từ cú nhảy chí mạng từ tầng năm chung cư đang thiêu rụi toàn bộ các sợi dây thần kinh vận động dọc cổ tay anh. Dòng điện thô rò rỉ từ lõi đồng cát của chiếc găng tay rít lên từng hồi chói tai, tỏa ra những tia lửa xanh lam lạnh lẽo dưới màn nước mưa độc hại.


"Anh Khang! Giữ chặt lấy em!" Tiếng Sơ Tuyết hét lên giữa tiếng gió rít. Hai bàn tay gầy gò của cô gái mồ côi đã rách da, máu hòa cùng nước mưa axit chảy ròng ròng trên thanh xà gồ rỉ sét. Cô đang dùng hết chút sức tàn cuối cùng để kéo Khang lên.


Khang nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm kêu răng rắc. Lồng ngực anh co thắt dữ dội, vết rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở gấp. Anh không thể buông tay. Tay trái của anh đang ôm chặt lấy Lâm Mỹ Vy. Cô bé tám tuổi nằm im lìm trong vòng tay cha, gương mặt nhợt nhạt gần như trong suốt dưới ánh lửa đỏ rực bốc lên từ tòa Block B phía đối diện.


"Hự..." Khang gầm lên một tiếng nghẹn ngào từ cuống họng. Anh dùng chút lực tàn cuối cùng của chân trái, đạp mạnh vào mảng tường bê tông mục nát bên dưới để lấy điểm tựa, phối hợp với lực kéo của Tuyết để rướn người lên.


Bịch!


Cả cơ thể Khang và Vy đổ rạp lên bề mặt mái tôn trơn trượt của tòa nhà đối diện. Khang nhanh chóng xoay người, lấy thân mình che chở cho Vy khỏi làn nước mưa axit đang ăn mòn lớp áo khoác kaki sờn rách của anh. Phía dưới sân chung cư, tiếng xích sắt nặng nề của Robot tuần tra tự động Aegis-S1 rầm rú vang dội. Luồng ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ của nó quét dọc theo các đống phế liệu bên dưới, chỉ cách họ vài mét.


"Đi... lối này... nhanh lên," Sơ Tuyết vừa thở hổn hển vừa nói, gương mặt cô nhầy nhụa bùn đất và nước mưa. Cô đỡ Khang đứng dậy, dìu anh đi về phía lối cầu thang sắt rỉ sét dẫn xuống lòng đất của bãi rác điện tử.


Khang bế Vy chạy loạng choạng trong bóng tối. Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo chì. Con đường hẻm rác điện tử chằng chịt những núi phế thải công nghệ cao của tập đoàn Aegis đổ xuống Phân khu 9 như những nấm mồ khổng lồ của nền văn minh bất tử giả tạo. Khói hóa chất bốc lên từ những vũng nước thải màu vàng cam làm mắt anh cay xè. Nhưng anh không dám dừng lại. Anh phải đưa Vy đến một nơi an toàn trước khi chiếc găng tay Siphon-C trên tay anh phát nổ hoặc cánh tay phải của anh hoại tử hoàn toàn.


Sau gần hai mươi phút luồn lách qua các ngõ hẻm tối tăm, tránh né các drone tuần tra của Tổ Kỹ thuật Giám sát Chrono-Eye, ba người cuối cùng cũng tiếp cận được rìa phía Nam của bãi rác khổng lồ. Trước mắt họ là một nhà kho đổ nát được ngụy trang bằng hàng tấn vỏ tivi cũ và những cuộn dây cáp đồng rỉ sét chất cao như núi. Đây chính là Nhà kho phế liệu của Bảo.


Sơ Tuyết bước tới, dùng một mảnh sắt gõ mạnh vào cánh cửa sắt dày theo một nhịp điệu cụ thể: ba tiếng ngắn, hai tiếng dài, rồi một tiếng trầm đục.


Cạch.


Cửa sắt từ từ hé mở, để lộ một luồng ánh sáng vàng ấm áp tương phản hoàn toàn với bóng tối lạnh lẽo ngoài kia. Lê Quốc Bảo xuất hiện sau cánh cửa. Gã thợ cơ khí thiên tài 38 tuổi, vóc dáng mập mạp bệ vệ trong bộ đồ bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ đen kịt, một bên mắt vẫn đeo chiếc kính lúp chuyên dụng. Khi nhìn thấy Khang đang ôm Vy trong tình trạng kiệt quệ, gương mặt Bảo biến sắc.


"Chết tiệt, Khang! Mày làm cái quái gì thế này?" Bảo vội vàng kéo cả ba người vào trong rồi đóng sập cửa sắt lại, gạt mạnh thanh khóa xích nặng nề.


"Sư phụ! Anh ta là tội phạm truy nã đỏ! Chứa chấp anh ta là cả bãi phế liệu này đi đời đấy!" Tiếng nói run rẩy, đầy lo sợ vang lên từ góc nhà kho. Trịnh Công Minh – gã đệ tử què của Bảo – đang đứng tựa vào chiếc nạng gỗ tự chế, gương mặt trẻ tuổi tái nhợt khi nhìn thấy hình ảnh Khang hiển thị trên màn hình máy quét an ninh cũ nát ở góc tường.


"Câm miệng, Minh!" Bảo quát lớn, giọng nói trầm thấp đầy uy lực. "Mạng của tao ngày xưa là do nó cứu ở mỏ phế thải. Mau dọn sạch cái bàn mổ cơ khí kia cho tao!"


Khang không còn sức để nói. Anh loạng choạng tiến về phía chiếc bàn gỗ ép ọp ẹp ở giữa phòng, nhẹ nhàng đặt Vy nằm xuống. Ngay khi vừa buông Vy ra, toàn bộ cơ thể Khang gục sụp xuống sàn xi măng lạnh lẽo. Cánh tay phải của anh co rút liên tục, chiếc găng tay Siphon-C phát ra những tiếng rít chói tai của dòng điện quá tải, kéo theo những cơn co giật cơ học chạy dọc lên bả vai.


"Vy... cứu Vy trước..." Khang khàn giọng nói, đôi mắt sương gió hằn sâu những tia máu đỏ nhìn về phía con gái.


Bảo lao tới, quỳ xuống bên cạnh Khang. Gã nhìn vào cánh tay phải của bạn mình và không khỏi rùng mình. Chiếc găng tay Siphon-C thế hệ đầu tiên – một con quái thú cơ khí thô ráp bọc đồng và thép – đang khóa chặt vào tay Khang bằng ba mũi kim truyền áp lực găm sâu vào động mạch cổ tay. Những chiếc ốc vít đồng cố định găng tay đã bị nhiệt lượng cực cao từ dòng điện rò rỉ làm nóng chảy, hàn chặt vào da thịt Khang, tạo nên những vết bỏng hoại tử màu xám đen bốc mùi khét lẹt.


"Mày điên rồi, Khang. Mày đã dùng cái nguyên mẫu thô bạo này để truyền sinh mệnh cho con bé mà không qua bộ lọc nano sao?" Bảo hét lên, gã nhanh chóng chạy lại tủ đồ nghề, giật phắt chiếc kìm cộng lực nặng nề và bộ dụng cụ 'Móng Vuốt Thép' tự chế.


"Không còn cách nào khác... đồng hồ của Vy lúc đó... chỉ còn mười hai phút..." Khang rên rỉ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán khi Bảo áp chiếc kìm cộng lực vào những chiếc ốc vít đồng đang hàn chặt trên da tay anh.


"Giữ chặt nó lại, Minh!" Bảo ra lệnh cho gã đệ tử què.


Minh Què dù sợ hãi nhưng khi nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, yếu ớt của bé Vy đang nằm thoi thóp trên bàn, lòng trắc ẩn của gã trỗi dậy. Gã vứt nạng gỗ, dùng hai tay giữ chặt lấy bả vai của Khang.


"Chuẩn bị chịu đau đấy, bạn già," Bảo nghiến răng, dùng lực cánh tay cuồn cuộn bóp mạnh kìm cộng lực.


Phựt! Rắc!


Tiếng kim loại gãy đôi hòa cùng tiếng thét nghẹn ngào của Khang vang vọng khắp nhà kho. Một chiếc ốc vít đồng bị cắt đứt, kéo theo một mảng da thịt cháy sém của Khang bong ra. Máu tươi màu đỏ sẫm chảy tràn ra nền đất. Khang cắn chặt chiếc gậy gỗ mà Tuyết vừa đưa cho, hai mắt trợn ngược vì đau đớn tột cùng.


Bảo làm việc với tốc độ kinh ngạc của một thợ máy bậc thầy. Gã cắt đứt chiếc ốc vít thứ hai, rồi thứ ba. Nhưng ngay khi gã chuẩn bị can thiệp vào bộ điều khiển vi mạch của găng tay bằng Thiết bị bẻ khóa vạn năng để ngắt kết nối các mũi kim truyền áp lực, một tiếng bíp lạnh lẽo bỗng vang lên từ găng tay.


Tít! Tít! Tít!


"Cảnh báo: Vi phạm giao thức bảo mật Aegis. Phát hiện can thiệp phần cứng trái phép. Kích hoạt quy trình tự hủy sinh học trong ba mươi giây."


Màn hình nhỏ trên găng tay Siphon-C đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ, nhấp nháy điên cuồng. Các mũi kim truyền áp lực trong cổ tay Khang bắt đầu rung giật mạnh, chuẩn bị phóng ra dòng điện cao áp tiêu hủy toàn bộ cánh tay của vật chủ.


"Chết tiệt! Hệ thống khóa chống bẻ khóa của Aegis!" Bảo hét lên, trán gã lấm tấm mồ hôi hột. Gã cố gắng xoay núm điều chỉnh tần số trên thiết bị bẻ khóa nhưng màn hình vẫn báo lỗi liên tục. "Không được! Thuật toán của nó quá phức tạp, tao không thể bẻ khóa bằng phương pháp thông thường!"


"Mười lăm giây! Sư phụ, nó sắp nổ rồi!" Minh Què hoảng loạn la lớn.


Trong cơn đau đớn tột cùng, một tia sáng xẹt qua tâm trí Khang. Anh nhớ lại lời nói của Trịnh Đắc Di dưới hầm ngầm ngày trước.


"Bản nhạc... Tuyết... lấy chiếc hộp nhạc đồng... trong ba lô của Vy... mau lên!" Khang gào lên, bọt mép tràn ra khóe miệng.


Sơ Tuyết giật phắt chiếc ba lô cũ của Vy, run rẩy lục lọi và lôi ra chiếc Hộp nhạc bằng đồng của Hà Lan. Cô đặt nó lên bàn cơ khí bên cạnh găng tay của Khang và vặn dây cót bằng tất cả sức lực.


Từng nốt nhạc cổ điển, dịu dàng và thanh thoát vang lên giữa không gian ngột ngạt, đầy mùi dầu mỡ và máu của nhà kho phế liệu. Bản nhạc ru quen thuộc của Hà Lan năm xưa vang lên, mang theo một dải tần số âm thanh siêu cao tần đặc biệt.


Kỳ diệu thay, ngay khi âm thanh của bản nhạc chạm vào bộ cảm biến âm tần của chiếc găng Siphon-C nguyên mẫu, tiếng bíp báo động tự hủy đột ngột dừng lại ở giây thứ năm.


"Xác nhận mã tần số âm thanh gia đình Lâm-Hà. Mở khóa quyền truy cập nhà phát triển," tiếng nói cơ học vô cảm vang lên, màn hình găng tay chuyển từ màu đỏ báo động sang màu xanh lam nhạt dịu mát.


Bảo thở phào nhẹ nhõm, gã nhanh chóng dùng thiết bị bẻ khóa vạn năng Master Key can thiệp vào mạch điều khiển đã được mở khóa, tạm thời ngắt dòng điện tự hủy.


Để triệt tiêu hoàn toàn sự rò rỉ điện năng thô đang tàn phá cánh tay Khang, Bảo nhanh chóng chộp lấy một cặp dây cáp đồng lớn, kẹp một đầu vào găng Siphon-C và đầu còn lại nối trực tiếp vào một chiếc máy biến áp phế liệu khổng lồ đặt ở góc nhà kho.


U u u...


Chiếc máy biến áp cũ kỹ kêu rú lên, rung bần bật dưới áp lực dòng điện thô rò rỉ từ găng tay truyền sang. Những tia điện xanh lam chạy dọc theo đường dây đồng, tiêu tán bớt vào hệ thống tiếp địa của bãi phế liệu. Cánh tay phải của Khang cuối cùng cũng ngừng co giật, lịm đi trong sự tê dại hoàn toàn.


Bảo lau mồ hôi trên trán, gã kết nối bộ vi mạch của găng Siphon-C vào chiếc máy tính lắp ghép 'Quái Thú' của mình để phân tích cấu trúc phần cứng. Khi các dòng mã nguồn chạy liên tục trên màn hình CRT cũ kỹ, đôi mắt Bảo mở to kinh ngạc.


"Khang... mày nhìn cái này đi," Bảo thì thầm, giọng nói run rẩy vì phấn khích lẫn sợ hãi. "Chiếc găng tay Siphon-C này... nó chứa một Mã nguồn ẩn tối mật của kỹ sư Lưu Vĩnh thiết kế từ thời kỳ đầu."


Khang gượng ngồi dậy, tựa lưng vào vách tường gạch mục nát, bắp tay phải được Tuyết quấn băng gạc tạm thời để cầm máu. "Mã nguồn ẩn? Ý mày là sao?"


"Đoạn mã này... nó cho phép đảo ngược hoàn toàn dòng chảy năng lượng của lò phản ứng sinh học master Aegis," Bảo gõ liên tục vào bàn phím rách nát. "Nếu được tích hợp lõi năng lượng đỏ, chiếc găng này có thể biến thành một ngòi nổ quá tải toàn hệ thống lưu trữ của tập đoàn. Nhưng... gã Lưu Vĩnh chưa hoàn thiện được thuật toán lọc tạp chất sinh học cho nó. Đó là lý do tại sao nó rò rỉ điện thô tàn phá cơ thể mày."


Bảo nhìn vào cánh tay phải của Khang, ánh mắt lộ rõ vẻ u buồn. "Dòng điện thô rò rỉ lâu ngày đã tàn phá nghiêm trọng hệ thần kinh vận động của mày, bạn già. Lực cầm nắm tay phải của mày... từ giờ sẽ bị suy giảm vĩnh viễn ít nhất hai mươi phần trăm. Mày sẽ phải sống chung với những cơn run giật cơ học không kiểm soát mỗi khi mệt mỏi."


Khang nhìn bàn tay phải quấn băng gạc trắng đang khẽ run rẩy của mình, khẽ nhếch mép cười cay đắng. "Chỉ cần Vy sống, mất một cánh tay thì có xá gì."


"Sư phụ! Drone tuần tra Chrono-Eye đang rà quét rất sát rìa bãi rác phía Nam!" Tiếng cảnh báo của Minh Què từ phía cửa sổ cắt ngang cuộc trò chuyện. "Tín hiệu sóng vô tuyến của chúng đang quét mạnh vào vách tôn nhà kho!"


"Tắt máy biến áp! Nhanh lên!" Bảo ra lệnh.


Minh Què nhanh chóng gạt cầu dao, chiếc máy biến áp lịm dần, dập tắt hoàn toàn các tia điện rò rỉ. Cả bốn người im lặng tuyệt đối trong bóng tối của nhà kho. Qua khe hở của tấm tôn rỉ sét, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ từ chiếc drone tuần tra quét ngang qua mái nhà, để lại một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Phải mất gần ba phút, tiếng động cơ cánh quạt của drone mới xa dần rồi mất hút dưới màn mưa axit.


Bảo bật lại chiếc đèn dầu leo lét, gã bước đến bên chiếc bàn nơi Vy đang nằm. Gã cầm lấy cổ tay trái của cô bé, nhìn vào vạch đếm ngược sinh mệnh phát sáng đỏ cam.


Đột nhiên, đồng tử của Bảo co rụt lại.


"Không thể nào..." Bảo thốt lên đầy kinh hoàng.


Khang lo lắng nhổm người dậy, vết rạn sườn đau nhói khiến anh suýt ngã quỵ. "Có chuyện gì với Vy?"


"Khang... mười ngày tuổi thọ mày truyền cho con bé... đang bị ăn mòn với tốc độ kinh hoàng," Bảo chỉ vào vạch đếm ngược.


Các con số trên cổ tay Vy đang nhảy lùi với tốc độ nhanh gấp mười lần bình thường. Tác động từ khói độc của đạn cháy và tàn dư axit dưới mưa đã kích hoạt hội chứng rò rỉ sinh mệnh bẩm sinh của cô bé phát tác cực đoan. Sự không tương thích nhóm máu hiếm O-Chrono đang tự động đào thải nguồn năng lượng thô chưa qua lọc tinh khiết.


Con số hiển thị sụt giảm nhanh chóng trước mắt họ:


[17:54:12]... [17:54:02]... [17:53:52]...


"Hội chứng rò rỉ đang ăn mòn sinh mệnh con bé!" Bảo hét lên, gương mặt gã lộ rõ vẻ bất lực. "Nó không còn mười ngày đâu, Khang... Với tốc độ này, con gái mày chỉ còn chưa đầy mười tám giờ sống!"


Cả căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Sơ Tuyết khóc nghẹn, ôm chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Vy. Khang sững sờ, cảm giác bất lực tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim anh. Mười tám giờ. Đứa con gái duy nhất của anh, mỏ neo nhân tính cuối cùng của anh trên cuộc đời này, sắp biến mất vĩnh viễn.


"Bảo... mày là thợ cơ khí giỏi nhất tao biết," Khang khàn giọng, đôi mắt rực lên sự quyết tuyệt hoang dại. "Mày phải có cách cứu nó."


Bảo nhìn Khang, rồi nhìn vào bản vẽ thiết kế găng Siphon-C gốc trên màn hình máy tính. Gã thở dài, đấm mạnh tay xuống bàn gỗ. "Tao có thể chế tạo một bộ lọc nano cầm tay tích hợp trực tiếp vào găng Siphon-C để lọc sạch hoàn toàn các kháng thể lạ, giúp Vy dung nạp thời gian mà không bị rò rỉ nữa. Nhưng tao cần một linh kiện cực kỳ hiếm để làm màng lọc vi mô."


"Linh kiện gì?"


"Một **Ống đồng dẫn truyền áp lực cao** (high-pressure copper conduit) từ hệ thống máy lọc máu hỏng của Aegis," Bảo nhìn thẳng vào mắt Khang. "Thứ đó chỉ có thể tìm thấy tại **Bãi rác công nghệ cao Aegis** ở rìa Phân khu 9. Nơi đó được bảo vệ nghiêm ngặt bởi hàng rào điện cao áp và phi đội chó săn cơ khí tự động tuần tra. Mày phải đột nhập vào đó đêm nay và mang nó về đây trước khi đồng hồ của Vy về không."


Khang nhìn đứa con gái nhỏ đang thoi thóp trên bàn mổ cơ khí, rồi cúi xuống nhìn bàn tay phải quấn băng gạc vẫn đang run rẩy không kiểm soát của mình. Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận nỗi đau đớn thể xác biến thành một luồng ý chí sinh tồn tột cùng của một người cha không còn đường lui.


"Chuẩn bị dụng cụ cho tao, Bảo," Khang đứng phắt dậy, giọng nói lạnh lùng và sắc lẹm như một lưỡi dao mổ. "Đêm nay, tao sẽ đột nhập bãi rác của Aegis."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!