Lửa Đỏ Phân Khu 9
Cơn mưa axit ngoài kia dường như nặng hạt hơn, gõ vào những tấm tôn rỉ sét của chung cư Block B những tiếng kêu chói tai, buốt lạnh. Trong căn hộ rỉ sét số 404, bầu không khí đặc quánh mùi khói lưu huỳnh và mùi da thịt cháy sém từ cánh tay phải của Lâm Vĩnh Khang. Vy vẫn đang ôm chặt lấy cánh tay trái của anh, những giọt nước mắt nóng hổi của cô bé thấm qua lớp áo kaki sờn rách, sưởi ấm phần nào tâm hồn đang dần nguội lạnh của người cha.
"Vy, nghe cha nói," Khang khàn giọng, giọng nói trầm thấp chứa đựng một sự mệt mỏi tột cùng nhưng vô cùng kiên định. Anh dùng bàn tay trái vuốt nhẹ mái tóc tơ xơ xác của con gái. "Cha không sao. Chỉ cần con sống, mười năm hay cả đời của cha cũng không tiếc. Nhưng bây giờ chúng ta phải đi."
Tiếng rít chói tai của găng Siphon-C trên tay phải của anh khẽ lịm dần khi dòng điện thô rò rỉ được nén lại dưới lớp băng gạc đen dày. Cơn đau từ xương sườn bị rạn nứt bên ngực trái nhói lên sau mỗi nhịp thở sâu, nhưng Khang không cho phép mình gục ngã lúc này. Anh có thể cảm nhận được nhịp đập sinh mệnh của Vy đã ổn định hơn ở mức mười ngày sống hiển thị trên cổ tay trái của cô bé. Đó là mười ngày được đánh đổi bằng chính một năm tuổi thọ gốc và máu thịt của anh.
Đột ngột, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía dưới cầu thang sắt lộ thiên của tòa nhà. Tiếng sắt thép rên rỉ dưới những bước chân nện xuống dồn dập, nặng nề.
"Chúng đến rồi," Sơ Tuyết thì thầm, gương mặt thánh thiện của cô gái mồ côi tái nhợt dưới ánh đèn dầu chập chờn. Cô vội vàng thu dọn những mảnh bông băng dính máu và bụi axit trên giường, nhét nhanh vào chiếc ba lô cũ của Vy.
Khang đứng phắt dậy, đôi mắt sắc lẹm như dao mổ nhìn đăm đăm ra phía cánh cửa gỗ mục nát đã bị đạp tung bản lề từ trước. Qua khe hở hành lang, anh nhìn thấy những luồng ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ đèn pin chiến thuật của lính tuần tra đang quét dọc các mảng tường bong tróc. Tiếng rầm rập của ủng hộ chiến đấu dội lên từ tầng bốn.
"Lâm Vĩnh Khang!" Tiếng loa phóng thanh khàn khàn, hách dịch vang lên từ phía dưới sân chung cư, xé rách màn mưa axit đêm muộn. Đó là giọng của Chấp pháp viên Lê Mạnh. "Mày đã bị bao vây hoàn toàn! Đầu hàng và giao nộp vật thể thí nghiệm Lâm Mỹ Vy ngay lập tức, nếu không tao sẽ thực thi quyền cưỡng chế tiêu diệt tại chỗ!"
Lê Mạnh đứng dưới sân chung cư, mặc bộ cảnh phục cơ sĩ đen bóng bọc giáp carbon nhẹ. Gương mặt nhọn hoắt như chuột của hắn lộ rõ vẻ đắc ý tàn nhẫn dưới ánh đèn neon vàng kim của bốt gác dã chiến. Hắn biết Phan Thanh đang theo dõi chiến dịch này từ trung tâm chỉ huy, và cái đầu của Khang cùng bộ gen của bé Vy chính là chiếc vé vàng giúp hắn leo lên chiếc ghế Phó đội trưởng.
"Đội trưởng Mạnh, mục tiêu không có dấu hiệu phản hồi," một cơ sĩ tập sự dưới quyền báo cáo.
Lê Mạnh nhếch mép cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự tàn bạo tột cùng. "Không phản hồi? Tốt lắm. Phóng hỏa tầng dưới cho tao! Đốt cháy toàn bộ Block B này. Để xem con chuột cống đó chịu nhiệt được bao lâu."
"Nhưng... Đội trưởng, vẫn còn hàng chục dân nghèo đang ngủ ở các tầng dưới..." Viên cơ sĩ trẻ ngập ngừng.
"Câm miệng!" Mạnh quát lớn, giật lấy khẩu súng phóng đạn cháy từ tay cấp dưới. "Bọn dân nghèo sắp hết hạn sinh mệnh đó chỉ là rác thải sinh học của thành phố này thôi. Đốt!"
Phập! Phập!
Hai phát đạn cháy xé rách màn mưa, găm thẳng vào các căn hộ tồi tàn ở tầng ba của Block B. Chỉ trong vài giây, ngọn lửa đỏ rực rỡ, hung tàn bùng lên, nuốt chửng những mảng tường gỗ ép và rác thải điện tử khô khốc. Khói độc màu vàng cam xộc lên theo đường thông gió, mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và hóa chất độc hại.
Trong căn hộ 404, khói độc bắt đầu tràn qua khe cửa. Vy ho sặc sụa, lồng ngực nhỏ bé co thắt lại vì ngạt khí.
"Khói độc của đạn cháy Aegis," Khang nhận biết ngay lập tức. Anh giật phắt chiếc chăn bông cũ nát trên giường, lao ra phía cửa sổ hứng nước mưa axit đang trút xối xả ngoài trời để làm ướt chăn. Khang quấn chặt chiếc chăn ướt quanh người Vy, rồi đưa một mảnh vải ướt khác cho Sơ Tuyết. "Bịt chặt mũi lại! Chúng ta không thể đi xuống bằng lối cầu thang chính nữa. Lửa đã bít kín tầng dưới."
"Anh Khang, đi lối này!" Sơ Tuyết vừa ho vừa chỉ tay về phía góc tối hành lang phía sau căn hộ. "Lối cầu thang rác cũ của tòa nhà! Nó dẫn thẳng lên mái tôn bảo trì tầng thượng. Chỉ có dân bản địa ở đây mới biết lối này, camera quét võng mạc của bốt bảo an không bao giờ quét tới khu vực đó."
Khang bế Vy áp sát vào lồng ngực trái, tay phải đeo găng Siphon-C quấn chặt lấy cô bé để che chở. Anh gật đầu với Tuyết: "Dẫn đường!"
Ba người lao ra hành lang ngập khói. Lửa đỏ từ tầng dưới đang liếm dần lên các bậc thang sắt rỉ sét của lối đi chính, tạo nên những tiếng nổ lách tách ghê rợn. Sơ Tuyết khom người, luồn lách qua những đống phế liệu chắn đường, đẩy tung một cánh cửa sắt rỉ sét nhỏ ngụy trang sau đống vỏ tivi cũ. Bên trong là một lối cầu thang rác hẹp, tối tăm và ẩm ướt, bốc mùi hôi thối của rác thải hữu cơ phân hủy lâu ngày.
Khang bước vào lối cầu thang rác. Mỗi bước chân nện xuống dầm sắt rệu rã lại khiến lồng ngực anh đau nhói như có ngàn mũi kim đâm vào xương sườn rạn nứt. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C nóng ran, dòng điện thô rò rỉ liên tục giật nhẹ vào da thịt anh, nhưng anh nghiến chặt răng chịu đựng, bước đi dứt khoát bảo vệ Vy.
Khi họ leo lên đến tầng thượng, gió lạnh và mưa axit tạt thẳng vào mặt làm Khang tỉnh táo lại phần nào. Mái tôn rỉ sét của chung cư Block B trơn trượt dưới màn mưa axit đen tối. Bầu trời Phân khu 9 bị bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ từ ngọn lửa đang thiêu rụi tòa nhà phía dưới.
U u u...
Tiếng động cơ cánh quạt xé gió vang lên trên đỉnh đầu. Một chiếc drone Chrono-Eye thuộc Tổ Kỹ thuật Giám sát Chrono-Eye bất ngờ lao ra khỏi màn sương mưa, luồng ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ của nó bắt đầu rà quét dọc theo bề mặt mái tôn.
"Cảnh báo! Phát hiện dao động nhiệt lượng cơ thể vượt ngưỡng tại tọa độ Block B tầng thượng!" Tiếng còi báo động của drone vang lên tẻ ngắt.
"Nằm xuống!" Khang hét lớn, đẩy Sơ Tuyết nằm rạp xuống sau một bồn nước inox cũ. Anh nhanh chóng bôi bùn đất dính lưu huỳnh lạnh dọc theo mép bồn nước lên người Vy và bản thân để thực hiện kỹ thuật "Xóa dấu vết nhiệt cơ thể".
Tuy nhiên, ngọn lửa từ tầng dưới đang bốc lên quá cao, nhiệt độ môi trường xung quanh tăng đột ngột khiến hệ thống lọc nhiệt của Khang bị nhiễu loạn. Chiếc drone Chrono-Eye xoay tròn camera, khóa chặt mục tiêu vào vị trí của ba người.
"Không thể trốn được nữa," Khang nghĩ nhanh.
Anh đặt Vy nằm áp sát vào vách bồn nước, dặn Tuyết giữ chặt cô bé. Khang đứng phắt dậy, bắp chân săn chắc bộc phát lực nhảy mạnh trên mái tôn trơn trượt. Anh áp sát chiếc drone đang hạ thấp độ cao để quét võng mạc của anh.
Khang vung cánh tay phải đeo găng Siphon-C lên. Dù lực cầm nắm bị suy giảm do bỏng điện, anh vẫn tung ra một đòn đấm búa cực mạnh nhắm thẳng vào cụm cảm biến quang học của drone.
Bốp!
Chiếc drone Chrono-Eye bị đập vỡ nát cụm camera, các tia điện xanh lam từ găng Siphon-C phóng ra làm chập cháy toàn bộ vi mạch điều khiển của thiết bị bay. Chiếc drone quay cuồng rồi rơi rụng xuống bãi rác điện tử bên dưới tòa nhà. Tín hiệu định vị tạm thời bị cắt đứt.
Nhưng tiếng nổ của drone đã đánh động lực lượng của Lê Mạnh phía dưới.
"Chúng ở trên mái nhà! Xạ thủ tầm mái, nổ súng tiêu diệt cho tao!" Tiếng Lê Mạnh gào thét qua bộ đàm thu được từ xác chiếc drone.
Đoàng! Đoàng!
Những tia sáng đỏ rực rỡ của đạn điện xé rách màn mưa axit, găm thẳng vào mái tôn rỉ sét ngay dưới chân Khang, tạo nên những lỗ thủng cháy sém bốc khói nghi ngút. Các xạ thủ bắn tỉa của Aegis từ tòa nhà đối diện đã bắt đầu khóa mục tiêu.
"Anh Khang! Lối này!" Sơ Tuyết hét lên giữa tiếng súng nổ dồn dập, cô đang bế Vy chạy về phía rìa mái tôn phía Tây.
Khang lao theo họ, những viên đạn điện bắn sượt qua vai áo giáp sợi carbon của anh, để lại những vệt cháy xém khét lẹt. Trước mắt họ, rìa mái tôn kết thúc bằng một vực thẳm sâu hoắm. Khoảng trống giữa chung cư Block B và tòa nhà phế liệu đối diện rộng gần bốn mét. Phía dưới sâu gần ba mươi mét là Bãi rác điện tử Phân khu 9 với hàng tấn linh kiện kim loại sắc nhọn đang chờ đợi.
"Không còn đường lui nữa rồi," Khang nhìn ngọn lửa đỏ rực đang liếm dần lên từ cửa thoát hiểm tầng thượng phía sau.
Anh giật phắt chiếc bình chứa bột đồng và lưu huỳnh tự chế dắt bên hông giáp – chiếc bẫy khói gây nhiễu cảm biến của Thắng Mìn. Khang giật chốt, ném mạnh về phía tòa nhà đối diện nơi các xạ thủ bắn tỉa đang ẩn nấp.
Bùm!
Một đám mây khói màu vàng kim dày đặc bùng lên giữa màn mưa axit, phát ra các tiếng nổ lách tách điện từ liên tục, làm lóa mắt hoàn toàn hệ thống kính ngắm hồng ngoại của các xạ thủ đối phương. Tiếng súng bắn tỉa tạm thời im bặt.
"Tuyết, nhảy trước! Anh sẽ ném Vy sang cho em!" Khang ra lệnh, giọng nói dứt khoát không chấp nhận sự trì hoãn.
Sơ Tuyết nhìn xuống vực thẳm tối tăm, nuốt nước bọt sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy ngọn lửa đang áp sát sau lưng, cô gái mồ côi lấy hết can đảm, lùi lại vài bước rồi lấy đà nhảy mạnh qua khoảng trống bốn mét.
Bịch!
Tuyết tiếp đất an toàn trên mái tôn của tòa nhà đối diện, cô loạng choạng ngã nhào nhưng nhanh chóng đứng dậy, đưa hai tay ra hướng về phía Khang: "Anh Khang! Ném con bé sang đây!"
Khang ôm chặt Vy vào lòng. Cô bé mở to đôi mắt đen láy nhìn cha, không hề khóc lóc, chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người cha của mình.
"Vy, nhắm mắt lại. Tin cha," Khang thì thầm.
Anh lấy đà từ mép mái tôn rỉ sét đang bị lửa nung nóng đỏ. Xương sườn rạn nứt gào thét đau đớn, cánh tay phải bỏng rát run rẩy dữ dội. Nhưng tình phụ tử thiêng liêng đã bộc phát một nguồn lực cực hạn trong cơ thể suy kiệt của anh. Khang ôm chặt Vy, nhún người nhảy mạnh qua vực thẳm sinh tử.
Gió mưa axit rít gào bên tai anh. Cơ thể anh bay lơ lửng giữa khoảng không trung tối tăm của Phân khu 9, bên dưới là bãi rác điện tử sắc nhọn lạnh lẽo.
Nhưng ngay khoảnh khắc chân phải của anh chạm vào mép mái tôn rỉ sét của tòa nhà đối diện, lớp kim loại mục nát dưới tác động của mưa axit lâu năm đột ngột gãy vụn.
Phập!
Chân Khang trượt mạnh trên bề mặt trơn trượt của mép mái tôn mục nát. Cả cơ thể anh cùng Vy đổ nhào về phía vực thẳm.
"Anh Khang!" Sơ Tuyết hét lên kinh hoàng.
Theo bản năng sinh tồn tột cùng, Khang dùng cánh tay phải đeo găng Siphon-C chụp mạnh vào thanh xà gồ rỉ sét nhô ra ở mép tường. Ba mũi kim thép găm sâu trong cổ tay anh chịu chấn lực cực mạnh găm sâu hơn vào xương thịt, dòng điện thô rò rỉ phóng ra rầm rập làm cháy sém mảng da tay phải của anh.
Khang rên lên một tiếng đau đớn tột cùng, tay trái ôm chặt lấy Vy đang treo lơ lửng giữa khoảng không. Cả cơ thể hai cha con lơ lửng trên vực thẳm sâu ba mươi mét, chỉ được giữ lại bằng một bàn tay phải đeo găng đang bỏng cháy và hoại tử dần trên thanh sắt rỉ sét.
Phía dưới sân chung cư, tiếng xích sắt nặng nề của Robot tuần tra tự động Aegis-S1 bắt đầu rầm rú tiến vào phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm của bãi rác...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!