Dòng Chảy Sinh Tử
Cơn mưa axit của Phân khu 9 trút xuống mái tôn rỉ sét của chung cư Block B, tạo nên những tiếng gõ dồn dập, buốt lạnh như muốn đục thủng bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh. Lâm Vĩnh Khang ghì chặt lồng ngực trái, nơi xương sườn bị rạn nứt đang gào thét sau mỗi bước chạy. Cánh tay phải của anh nặng trĩu, bị khóa chặt trong chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên. Ba mũi kim thép áp lực đã găm sâu vào động mạch cổ tay, nung nóng da thịt anh bằng dòng điện thô rò rỉ từ lõi đồng cát. Mỗi tia chớp xanh lam nhạt phóng ra từ các khớp nối rỉ sét lại khiến các thớ cơ tay anh co rút, để lại những vết bỏng sém rỉ máu dọc theo cánh tay sương gió.
Anh phải tránh các luồng sáng quét từ drone Chrono-Eye lơ lửng trên bầu trời đêm. Lệnh truy nã Cấp độ Đỏ đã biến anh thành con mồi trị giá năm mươi năm tuổi thọ tinh khiết. Nhưng Khang không quan tâm đến cái mạng của mình. Tâm trí anh chỉ hướng về tầng áp mái của chung cư cũ nát – nơi Căn hộ rỉ sét số 404 đang ẩn mình trong bóng tối.
Khang lách qua bốt bảo an đầu ngõ, lợi dụng lúc luồng hơi nước từ đường ống xả thải phụt ra để che khuất tầm nhiệt. Anh lao lên năm tầng cầu thang sắt lộ thiên. Tiếng sắt thép rên rỉ dưới chân anh hòa cùng tiếng mưa axit gầm rú. Khi anh đẩy tung cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ 404, mùi ẩm mốc quen thuộc xộc vào mũi, nhưng cùng với đó là một bầu không khí tang tóc bao trùm.
"Anh Khang!" Sơ Tuyết reo lên nho nhỏ, gương mặt thánh thiện của cô gái mồ côi lộ rõ vẻ hốt hoảng dưới ánh đèn dầu chập chờn. Cô đang quỳ bên chiếc giường tre sờn rách, đôi bàn tay gầy gò run rẩy dọn dẹp những vệt máu dính đầy bụi axit trên tấm ga trải giường để giữ một môi trường vô trùng tối thiểu.
Trên giường, Lâm Mỹ Vy nằm bất động. Làn da của bé gái tám tuổi nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, mái tóc tơ xơ xác xõa tung trên gối. Trên cổ tay khẳng khiu của cô bé, vạch đếm ngược màu đỏ cam của Hạn Ngạch Sinh Mệnh Tiêu Chuẩn đang nhấp nháy điên cuồng với nhịp độ nghẹt thở.
[00:12:04]... [00:11:59]... [00:11:54]...
Mười hai phút. Đứa con gái duy nhất của anh chỉ còn chưa đầy mười hai phút sống.
"Vy Anh bên phòng thí nghiệm đã báo tin, nhưng đội tuần tra của Lê Mạnh đã phong tỏa các bốt y tế dã chiến dọc ngõ hẻm," Sơ Tuyết khóc nghẹn, giọng nói run rẩy. "Em đã cố dùng nước cất lau cho con bé, nhưng nhịp tim của Vy đang lịm dần. Kháng thể O-Chrono trong máu con bé đang tự đào thải chính sinh mệnh còn lại của nó!"
Khang không nói một lời. Gương mặt góc cạnh sương gió của anh đanh lại, đôi mắt sắc lẹm rực lên một quyết tâm sinh tử. Anh quỳ sụp xuống bên giường, đặt bàn tay trái thô ráp lên vầng trán lạnh ngắt của con gái.
"Sơ Tuyết, giúp anh giữ chặt vai của Vy. Tuyệt đối không được để con bé vùng vẫy khi dòng truyền bắt đầu."
Khang nhấc cánh tay phải đeo găng Siphon-C lên. Chiếc găng tay thô ráp bằng đồng và thép gỉ rít lên một tiếng cơ khí nặng nề khi anh gạt van đồng hông găng. Ba mũi kim thép áp lực găm sâu trong cổ tay anh bắt đầu hút ngược dòng máu đỏ tươi của anh vào hệ thống ống dẫn vi mô. Cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên đại não khiến Khang nghiến chặt răng đến bật máu ở khóe môi. Anh không được phép ngất đi lúc này.
Anh cầm lấy cổ tay nhỏ bé của Vy. Bàn tay cô bé lạnh ngắt, mạch đập yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận. Khang điều chỉnh đầu ra của găng Siphon-C, áp sát ba mũi kim thép sắc nhọn vào động mạch cổ tay của con gái.
Phập!
Ba mũi kim găm sâu vào da thịt Vy. Cô bé khẽ co rúm người, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ đôi môi tím tái.
"Vy, nghe cha... nhìn cha này con," Khang khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.
Lõi đồng hồ cát trên găng tay Siphon-C bắt đầu rung lắc dữ dội. Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo bùng lên, chiếu rõ những đường ống đồng dẫn truyền áp lực cao đang căng lên dưới sức ép của dịch sinh học. Dòng chảy sinh mệnh bắt đầu dịch chuyển từ cơ thể Khang sang Vy. Nhưng ngay lập tức, một tiếng rít chói tai vang lên từ bộ lọc cơ học.
Đèn báo động trên găng chuyển sang màu đỏ rực. Cơ thể Vy bắt đầu co giật mạnh, bọt mép tràn ra khóe miệng.
[00:08:15]...
"Anh Khang! Đồng hồ của Vy đang sụt giảm nhanh hơn! Con bé bị sốc phản vệ rồi!" Sơ Tuyết hét lên, cố gắng ghì chặt đôi vai nhỏ bé của Vy đang run bần bật.
Khang kinh hoàng nhận ra. Nhịp tim của anh đang đập quá nhanh – lên tới một trăm bốn mươi nhịp một phút do sự lo lắng và đau đớn thể xác. Nhóm máu hiếm O-Chrono của Vy cảm nhận được sự bất ổn trong dòng năng lượng truyền vào, lập tức kích hoạt Kháng thể O-Chrono để tự vệ, phá hủy dòng thời gian truyền dẫn. Nếu không đồng bộ được nhịp sinh học ngay lập tức, tim của Vy sẽ ngừng đập vĩnh viễn trong vòng ba phút.
"Phải bình tĩnh... phải đồng bộ..." Khang tự ra lệnh cho bản thân.
Anh nhắm mắt lại, rũ bỏ mọi nỗi sợ hãi và sự căm thù đối với tập đoàn Aegis ngoài kia. Anh áp bàn tay trái không đeo găng lên lồng ngực của mình, cảm nhận nhịp đập dồn dập, hỗn loạn của trái tim nhân tạo bán cơ khí. Rồi anh áp sát trán mình vào trán Vy, lắng nghe tiếng thở thoi thóp, đứt quãng của con gái.
Khang bắt đầu áp dụng phương pháp thiền định nén dòng chảy sinh học – kỹ thuật "Thở Rùa" mà anh học được từ Ông già Tư Thời Gian. Anh hít vào thật sâu, giữ hơi thở trong lồng ngực đang rạn nứt, rồi thở ra cực chậm. Anh tự ép trái tim mình phải đập chậm lại, từng nhịp, từng nhịp một.
Một trăm hai mươi... một trăm... tám mươi... sáu mươi...
Khi nhịp tim của Khang hạ xuống mức bốn mươi nhịp một phút, trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập yếu ớt của Vy, một phép màu sinh học đã xảy ra. Sự cộng hưởng tự nhiên của dòng máu O-Chrono giữa cha và con gái được kích hoạt.
Tiếng rít chói tai của găng Siphon-C dịu đi. Luồng ánh sáng xanh lam lạnh lẽo trên các ống đồng chuyển dần sang màu hổ phách ấm áp, dịu nhẹ. Kháng thể trong cơ thể Vy ngừng phản kháng, mở rộng mạch máu để đón nhận dòng chảy sinh mệnh tinh khiết từ cha.
Cuồn cuộn và nóng bỏng, dịch sinh học mang theo tuổi thọ gốc của Khang chảy qua bộ lọc nano thô sơ, gột rửa mọi tạp chất trước khi hòa vào huyết quản của Vy.
Trên cổ tay trái của Khang, chiếc đồng hồ sinh học nhảy số lùi điên cuồng. Con số bốn mươi hai năm bị gặm nhấm nhanh chóng: Bốn mươi mốt năm... Bốn mươi năm...
Anh đang mất đi vĩnh viễn một năm tuổi thọ gốc của mình. Cùng lúc đó, cánh tay phải đeo găng của anh nóng lên như bị nung trong lò lửa. Siphon-C thế hệ đầu không có van xả áp tự động bọc carbon, khiến nhiệt lượng tích tụ tàn phá trực tiếp các tế bào da tay anh. Khang cảm nhận rõ rệt mảng da dọc cổ tay mình đang cháy sém, mùi thịt khét lẹt bốc lên dưới lớp băng gạc đen, nhưng anh vẫn giữ nguyên nhịp thở rùa, không để nhịp tim dao động dù chỉ một nhịp.
Vạch sáng đỏ cam trên cổ tay Vy bắt đầu đảo chiều, nhảy số tiến lên rực rỡ.
[01 ngày]... [05 ngày]... [10 ngày]...
Khi con số dừng lại ở mức mười ngày sống, Khang chủ động gạt van ngắt kết nối khẩn cấp. Ba mũi kim thép tự động rút ra khỏi cổ tay Vy, để lại ba vệt máu đỏ tươi nhanh chóng đông lại nhờ kháng thể tự phục hồi. Khang loạng choạng ngã nhào ra sau, lưng đập mạnh vào vách tường rỉ sét của căn hộ. Anh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, mái tóc cắt ngắn phong trần ở hai bên thái dương đã lốm đốm những sợi bạc trắng trước tuổi.
Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, chiếc găng Siphon-C vẫn rò rỉ những tia điện xanh lam nhạt chập chờn, ăn mòn mảng da thịt hoại tử đang rỉ máu.
"Vy..." Khang thều thào gọi, đôi mắt mờ đục cố gắng nhìn về phía giường.
Lâm Mỹ Vy khẽ động đậy hàng mi dài. Đôi mắt đen láy, thông minh của cô bé từ từ mở ra. Làn da nhợt nhạt đã lấy lại một chút hồng hào ấm áp nhờ dòng sinh mệnh gốc của cha. Vy nhìn quanh phòng, rồi ánh mắt cô bé dừng lại ở Khang.
Cô bé nhìn thấy cha mình đang ngồi bệt dưới đất, gương mặt hốc hác tiều tụy đi trông thấy, mái tóc đã bạc đi một phần. Và trên hết, Vy nhìn thấy cánh tay phải đeo găng của cha đang bốc khói xám nhạt, những tia điện rò rỉ đang đốt cháy sém da thịt anh dưới lớp băng gạc cháy sém.
Vy hiểu chuyện đến đau lòng. Cô bé nhận ra cha lại vừa hiến tế chính sinh mạng của mình để giữ cho cô bé được sống.
Nước mắt trào ra từ khóe mắt Vy, lăn dài trên đôi má nhỏ. Cô bé gượng dậy, bất chấp sự yếu ớt của cơ thể, lao đến ôm chầm lấy cánh tay trái không đeo găng của Khang. Cô bé khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào vang vọng giữa tiếng mưa axit gào rú ngoài cửa sổ:
"Cha ơi... dừng lại đi... con xin cha... Đừng truyền thời gian cho con nữa... Con không muốn cha phải chết đâu... Cha ơi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!