Nhạc nềnShizima

Kế Hoạch Đột Nhập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rít gào bên ngoài lớp kính cường lực hai lớp của Tháp Cục Cưỡng Chế. Những giọt nước mưa đục ngầu, mang theo nồng độ lưu huỳnh và muội than công nghiệp đậm đặc, xèo xèo ăn mòn lớp sơn chống thấm của những bức tường bê tông xám xịt bên ngoài. Bạch Sa về đêm không có lấy một ngôi sao, chỉ có ánh sáng vàng kim lạnh lẽo từ Vòm sinh quyển Aegis ở Thượng Đỉnh hắt xuống, cắt ngang qua màn sương mù độc hại đang bao phủ Phân khu 9 ổ chuột như một nhát dao phân chia giai cấp.


Lâm Vĩnh Khang nén một tiếng rên rỉ đau đớn khi bám chặt hai tay vào đường ống dẫn nước thải rỉ sét chạy dọc theo hông tòa nhà. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều như có hàng ngàn cây kim đâm vào lồng ngực bên trái – di chứng của cú nhảy từ tầng năm xuống mui xe rác bọc chì của Dũng Sắt vài giờ trước. Xương sườn của anh đã rạn, và cánh tay phải đeo chiếc găng Siphon-C cũ kỹ, quấn băng gạc đen dày cộp, đang bỏng rát lên từng cơn. Dòng điện sinh học thô rò rỉ từ lõi đồng cát của chiếc găng tay thế hệ đầu đang gặm nhấm dần các dây thần kinh cảm giác của anh.


Nhưng Khang không được phép dừng lại. Đồng hồ sinh học trên cổ tay của đứa con gái nhỏ Lâm Mỹ Vy đang đếm ngược những giờ phút cuối cùng. [45:12:08]... [45:12:07]... Mỗi giây trôi qua là một giọt sinh mệnh của con bé tan biến vào hư không. Nhóm máu hiếm O-Chrono di truyền từ người vợ quá cố Hà Lan đã biến Vy thành một thực thể sinh học cực kỳ kén chọn. Vy mang Kháng thể O-Chrono đặc biệt, cơ thể cô bé sẽ từ chối và tự hủy ngay lập tức nếu dung nạp nguồn thời gian tái chế bẩn thỉu, pha tạp chất đầy mầm bệnh ngoài chợ đen của băng đảng Tào Bá. Phản ứng đào thải cấp tính sẽ khiến tim cô bé ngừng đập trong vòng chưa đầy một giờ.


Cách duy nhất để cứu Vy là đánh cắp chiếc Găng tay cơ khí Siphon-C (Thế hệ đầu) nguyên bản đang bị niêm phong trong Kho lưu trữ mật Cục Cưỡng Chế. Chiếc găng tay thế hệ đầu tiên đó, dù thô ráp và nặng nề, nhưng lại sở hữu bộ lọc sinh học nano thô sơ hoạt động theo nguyên lý cơ học thuần túy – thứ duy nhất có thể lọc sạch mọi kháng thể lạ và tạp chất khi truyền thời gian gốc từ cơ thể Khang sang cho Vy mà không gây ra phản ứng đào thải.


Khang khéo léo dùng đầu ngón tay trái lách qua khe hở của ô cửa thông gió tầng sáu. Anh biết rõ sơ đồ tòa nhà này như lòng bàn tay. Mười năm làm cơ sĩ cưỡng chế ưu tú dưới quyền Chỉ huy trưởng Trịnh Đắc Di đã biến anh thành một cỗ máy sinh tồn thực thụ. Anh nhẹ nhàng đáp xuống sàn gạch men lạnh lẽo của hành lang tối tăm, không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Hệ thống camera an ninh ở khu vực này có một vùng mù dài ba mét cứ mỗi bốn mươi giây do chu kỳ xoay của thấu kính. Khang lướt qua vùng mù đó, tiến thẳng về phía cánh cửa gỗ sồi bọc thép duy nhất ở cuối hành lang – văn phòng làm việc của Trịnh Đắc Di.


Anh không dùng thiết bị bẻ khóa. Anh gõ nhẹ ba tiếng ngắn, một tiếng dài lên mặt gỗ. Đó là mật mã liên lạc nội bộ của những cơ sĩ kỳ cựu khi có báo cáo khẩn cấp trong đêm.


Cánh cửa khẽ xịch một tiếng rồi tự động mở ra. Văn phòng bên trong tối om, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ màn hình ba chiều trên bàn làm việc tỏa ra một sắc xanh lam lạnh lẽo. Khang bước vào, cánh cửa sau lưng lập tức đóng sập lại.


"Tao đã nghĩ mày sẽ chạy trốn sâu hơn vào bãi rác của Bảo, chứ không phải quay lại đây để tự nộp mạng, Khang."


Một giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ góc tối bên cạnh cửa sổ.


Khang đứng im. Tiếng lách cách khô khốc của kim hỏa vang lên ngay sát gáy anh. Họng súng lục mạ bạc 'Chrono-Buster' nạp đạn rút tuổi thọ đặc chế của Trịnh Đắc Di đang găm chặt vào sau đầu anh. Di bước ra khỏi bóng tối, mái tóc muối tiêu cắt ngắn gọn gàng dưới ánh sáng mờ, gương mặt nghiêm nghị không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt sắc như dao mổ của ông lại thoáng qua một tia dằn vặt khôn nguôi.


"Thầy," Khang khẽ gọi, giọng anh khàn đặc vì khói axit và sự mệt mỏi. "Con không đến đây để chiến đấu với thầy."


"Mày đã nổ súng chống lại đồng nghiệp, đánh trọng thương hai cơ sĩ tuần tra và cướp đi một con nợ sinh mệnh đang trong quá trình cưỡng chế hợp pháp," Di lạnh lùng nói, họng súng vẫn không hề xê dịch một milimet. "Lệnh truy nã Cấp độ Đỏ đã được ký. Phan Thanh đang dẫn đội lùng sục khắp Phân khu 9. Đầu hàng đi, Khang. Tao sẽ đứng ra bảo lãnh trước Hội đồng, mày sẽ chỉ phải chịu án tù chung thân ở vùng hoang mạc, ít nhất con bé Vy vẫn sẽ được Aegis nuôi dưỡng."


Khang khẽ cười, một nụ cười cay đắng và đầy tự giễu. Anh chậm rãi đưa tay trái lên, bấm nút kích hoạt trên chiếc máy chiếu ảnh cầm tay sờn rách. Một luồng ánh sáng hologram xanh nhạt bùng lên giữa hai người, hiển thị bệnh án điện tử và cấu trúc chuỗi xoắn kép dị thường phát ra huỳnh quang vàng kim nhạt của Vy.


"Aegis sẽ nuôi dưỡng con bé ư?" Khang quay đầu lại, đối diện thẳng với họng súng của người thầy cũ. "Thầy nhìn đi. Đây là kết quả xét nghiệm máu của Vy sau cuộc cưỡng chế tàn bạo của Lê Mạnh. Con bé mang nhóm máu hiếm O-Chrono. Nó đang bị hội chứng rò rỉ sinh mệnh thể nặng. Phan Thanh và Trần Thế Mỹ đã gài bẫy nợ khống tám năm tuổi thọ để có cớ rút cạn sinh lực của con bé xuống dưới bốn mươi tám giờ. Chúng muốn dồn con vào đường cùng, hoặc là biến con bé thành vật thí nghiệm cho dự án 'Bất Tử Gen' của Trần Vĩnh Nghiêm. Nếu con đầu hàng, Vy sẽ chết trên bàn mổ của chúng trong vòng hai ngày nữa."


Trịnh Đắc Di nhìn chằm chằm vào biểu đồ gen hiển thị lơ lửng trong không trung. Đôi mắt ông co rút lại khi nhìn thấy chuỗi peptide kháng độc độc quyền của dòng họ Lâm-Hà – cấu trúc gen kháng đào thải hoàn hảo mà mười lăm năm trước, Hà Lan đã từng cố gắng bảo vệ bằng cả mạng sống. Ký ức cũ ùa về như một cơn bão điện từ tàn phá tâm trí vị Chỉ huy trưởng già. Ông nhớ đến Lâm Vĩnh Định, cha của Khang, người công nhân mỏ khắc khổ đã bị chính tay ông phê duyệt lệnh cưỡng chế tuổi thọ để trừ nợ thuế năm xưa. Món nợ ân tình và máu mủ của dòng họ Lâm đối với ông chưa bao giờ nguôi ngoai.


Cánh tay cầm súng của Di khẽ run lên. Ông chậm rãi hạ khẩu Chrono-Buster xuống, tiếng thở dài của ông nặng nề như tiếng sắt rỉ sét va vào nhau.


"Mỗi giọt huyết thanh chính quy trong kho của Cục đều bị Ban Kiểm toán Tài chính Sinh mệnh giám sát từng miligam," Di quay lưng về phía Khang, bước lại gần cửa sổ, nhìn xuống màn mưa axit đang gột rửa những mái nhà tôn rách nưới bên dưới. "Tao là Chỉ huy trưởng, nhưng tao không thể cấp cho mày một liều thuốc nào mà không có chữ ký phê duyệt của Trần Thế Mỹ. Hệ thống này được thiết kế để không một ai có thể làm người tốt một cách hợp pháp, Khang ạ."


"Con biết," Khang bước lên một bước, ánh mắt kiên định khóa chặt vào tấm lưng của người thầy. "Con không cần thuốc của Cục. Con chỉ cần chiếc găng tay Siphon-C thế hệ đầu tiên đang nằm trong kho lưu trữ mật dưới hầm. Con cần bộ lọc nano thô cơ của nó để truyền sinh mệnh gốc của con cho Vy. Chỉ có máu của con mới không bị cơ thể con bé đào thải."


Di giật mình quay lại, ánh mắt ông lộ rõ vẻ kinh hoàng:


"Mày điên rồi! Mày có biết mỗi lần truyền thời gian gốc qua găng Siphon-C thế hệ đầu, mày sẽ mất đi vĩnh viễn bao nhiêu năm tuổi thọ gốc không? Sự không tương thích hoàn toàn của thiết bị cũ sẽ cắt bớt ít nhất năm năm mạng sống của mày cho mỗi lần truyền! Cánh tay phải của mày sẽ bị hoại tử dần do dòng điện thô rò rỉ! Mày sẽ chết trước khi con bé kịp lớn lên!"


"Nếu con chết mà Vy được sống một cuộc đời tự do dưới ánh mặt trời không có đồng hồ đếm ngược, con sẵn sàng trả cái giá đó," Khang trả lời, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Xin thầy. Chỉ một lần này thôi."


Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ cát phóng xạ trên bàn làm việc của Di. Vị Chỉ huy trưởng già dằn vặt giữa bổn phận của một người chấp pháp và lương tri của một con người. Ông biết học trò mình đang đi vào con đường tự sát, nhưng ông cũng biết, nếu ông từ chối, ông sẽ tiếp tục gián tiếp giết chết đứa cháu ngoại của Hà Trọng Nghĩa – người bạn già chính trực đã bị tập đoàn thủ tiêu năm xưa.


Di chậm rãi bước lại bàn làm việc. Ông không nhìn Khang, nhưng bàn tay ông khẽ lướt qua ngăn kéo, rút ra một chiếc thẻ truy cập phụ màu xám bạc có ký hiệu chữ chữ 'D' của Chỉ huy trưởng và đặt nhẹ lên mặt bàn kính. Ông đứng lên, đi lại phía chiếc tủ gỗ để pha trà, quay lưng hoàn toàn về phía Khang.


"Hầm ngầm kho lưu trữ mật không còn giống như thời mày còn làm việc nữa," Di vừa rót nước sôi vào tách trà, vừa nói bằng giọng đều đều, như thể đang tự thoại với chính mình. "Hệ thống bảo mật ba lớp đã được nâng cấp lên cấp độ tối cao bởi đặc nhiệm Chrono-Guard trực thuộc Trần Vĩnh Nghiêm. Lối cửa ngách hành lang phía Tây có một lỗ hổng kỹ thuật ở bộ cảm biến áp suất sàn nhà – cứ mỗi mười hai phút, hệ thống sẽ tự động xả áp lực khí gas làm mát trong vòng mười lăm giây để tránh quá tải lò phản ứng phụ. Đó là khoảng thời gian duy nhất mà mã khóa phụ của tao có thể can thiệp mà không kích hoạt còi báo động trung tâm."


Khang nhìn chiếc thẻ truy cập màu xám bạc trên bàn. Lòng anh dâng lên một nỗi xúc động nghẹn ngào. Anh biết, việc để lại chiếc thẻ này đồng nghĩa với việc Trịnh Đắc Di đã tự đặt một chân vào chiếc ghế hành hình của tập đoàn nếu vụ việc bị bại lộ.


"Con cảm ơn thầy," Khang khẽ nói, tay trái anh nhanh nhẹn thu lấy chiếc thẻ giấu vào trong túi áo giáp.


"Tao chưa từng đưa thẻ cho mày, và tao cũng chưa từng gặp mày đêm nay," Di nói lạnh lùng, vẫn không quay đầu lại. "Mã số bẻ khóa cửa phụ của kho lưu trữ là dải tần số âm thanh trùng khớp với bản nhạc ru trong chiếc Hộp nhạc bằng đồng của Hà Lan mà con gái mày đang giữ. Hà Lan đã dùng chính tần số đó để thiết lập thuật toán khóa sinh học cho nguyên mẫu Siphon-C trước khi cô ấy mất. Nếu mày không thể giải mã được tần số đó trong vòng mười lăm giây xả áp... mày sẽ bị thiêu cháy bởi hệ thống laser bảo vệ tự động."


Khang siết chặt nắm tay trái. Anh nhớ lại chiếc hộp nhạc bằng đồng cũ kỹ – di vật duy nhất của Hà Lan đang nằm trong chiếc ba lô nhỏ của Vy tại nhà kho của Bảo. Hóa ra, người vợ quá cố của anh đã nhìn thấu tương lai đen tối này từ mười năm trước, và cô đã để lại chiếc chìa khóa cứu mạng cho con gái ngay trong bản nhạc ru quen thuộc hàng đêm.


"Mày chỉ có ba mươi sáu giờ trước khi Phan Thanh hoàn tất việc đồng bộ hóa máy quét nhiệt toàn phân khu," Di đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Khang, nghiêm khắc nhưng chứa đựng một nỗi buồn vô hạn. "Đột nhập ngay trong đêm nay đi, Khang. Đây là cơ hội duy nhất của mày. Và cũng là lần cuối cùng tao dung túng cho mày."


Khang cúi đầu chào người thầy cũ một lần cuối theo nghi thức quân đội của Cục Cưỡng Chế. Anh xoay người, lướt nhanh ra phía cửa ngách, biến mất vào bóng tối hành lang rít gào gió lạnh.


Trịnh Đắc Di đứng im lặng bên cửa sổ. Tách trà trên tay ông bốc khói nghi ngút, phản chiếu ánh sáng vàng kim giả tạo từ Tháp Thượng Đỉnh Aegis. Ông biết, bánh xe nhân quả của đô thị Bạch Sa đã bắt đầu quay, và người học trò xuất sắc nhất của ông vừa chính thức khơi mào cho một cuộc chiến sinh tử không thể đảo ngược chống lại cả một đế chế bất tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!