Nhạc nềnShizima

Đất Đá Và Xiềng Xích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm sập đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo mùi của bê tông vụn, đồng cháy và dịch sinh học rò rỉ nồng nặc. Khói bụi lưu huỳnh từ vụ nổ trạm biến áp dã chiến vẫn chưa tan hết, lơ lửng trong khoảng không gian chật hẹp chưa đầy hai mét vuông dưới gầm bàn máy phát điện bị sập.


Lâm Vĩnh Khang nằm nghiêng, dùng toàn bộ tấm lưng gầy guộc nhưng rắn rỏi của mình để che chắn cho đứa con gái nhỏ dưới gầm bàn. Phía trên họ, một mảng trần bê tông nặng hàng tấn đang tì đè lên chiếc khung thép chữ I của máy phát điện, phát ra những tiếng rên rỉ kim loại ghê rợn mỗi khi có một cơn địa chấn nhẹ chạy qua.


“Vy... Vy ơi, nghe cha nói không con?”


Khang khàn giọng gọi, tiếng thì thầm của anh bị bóp nghẹt bởi lớp bụi đất bám đầy trong cuống họng. Anh cố gắng cử động cánh tay trái—nơi vết thương ngấm độc Viper-Fang vừa được bác sĩ Hoài Phương lọc máu vẫn còn quấn băng gạc rỉ máu—để vuốt ve gò má nhợt nhạt của con gái. Lâm Mỹ Vy nằm im lìm trong lòng anh, làn da vốn dĩ đã nhợt nhạt nay lại càng thêm trong suốt dưới ánh sáng đỏ ảm đạm từ chiếc đèn khẩn cấp của găng tay Siphon-C.


Cô bé tám tuổi không trả lời. Hơi thở của Vy khò khè, đứt quãng. Từng tiếng rít nhỏ lọt qua bờ môi tím tái của cô bé như những nhát dao đâm thẳng vào tim Khang. Bụi bê tông xám xịt và khói axit rò rỉ từ cống ngầm Vành Đai Đỏ đang tàn phá lá phổi non nớt của Vy. Hội chứng rò rỉ sinh mệnh bẩm sinh kết hợp với tình trạng thiếu oxy cực đoan đang đẩy cô bé vào trạng thái suy hô hấp cấp tính.


Khang cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của Vy. Vạch sáng màu vàng hổ phách hiển thị năm năm tuổi thọ ổn định—thứ sinh mệnh tinh khiết mà anh đã đánh đổi bằng chính tuổi thọ gốc và máu thịt của mình trong ca phẫu thuật trước—đang nhấp nháy một cách bất ổn. Kháng thể máu hiếm O-Chrono trong huyết quản của Vy đang điên cuồng phản kháng lại tình trạng thiếu hụt dưỡng khí. Tế bào của cô bé đang tự hủy hoại để duy trì nhịp đập tối thiểu cho trái tim yếu ớt.


“Không được... cha không để con chết...”


Khang nghiến răng, máu tươi từ vết rạn xương sườn trái rỉ ra khóe miệng, nóng hổi và mang vị mặn chát của kim loại. Mỗi nhịp thở sâu của anh lúc này là một cực hình; mảnh xương sườn gãy đang đâm nhẹ vào mô phổi, ép anh phải chịu đựng những cơn ho co thắt lồng ngực. Nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm thía gì so với nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lý trí anh.


Anh cố gắng cử động cánh tay phải. Cơn đau buốt tận xương tủy lập tức phóng dọc theo hệ thần kinh vận động. Chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên đang khóa chặt vào cổ tay anh bằng những kim truyền áp lực bằng thép. Vết bỏng điện hoại tử dọc cổ tay phải—hậu quả của những lần quá tải điện áp trước đó—nay bị bụi đất và nước thải axit dưới hầm sập bám vào, bắt đầu nhiễm trùng nặng. Lớp da thịt xung quanh khớp nối kim loại đỏ ửng, sưng tấy và rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu sẫm. Lực cầm nắm của bàn tay phải đã giảm đi vĩnh viễn hai mươi phần trăm, giờ đây chỉ còn là một khối cơ thịt run giật vô thức dưới lớp băng gạc đen dày cộm.


Két... két... két...


Tiếng rít chói tai vang lên từ phía bên kia bức tường bê tông đổ nát. Khang giật mình, áp tai vào nền đất ẩm. Đó là tiếng động cơ diesel hạng nặng và tiếng kim loại nghiền nát gạch đá.


Mũi khoan phá đá hạng nặng của Lê Mạnh đang hoạt động. Phan Thanh không hề có ý định bỏ qua cho anh. Gã đại úy tàn nhẫn ấy đang cho đặc nhiệm dùng máy khoan áp lực cao để xuyên qua đống đổ nát của phòng khám chui, quyết tâm bắt sống anh và Vy để dâng lên cho Trần Vĩnh Nghiêm.


Không khí dưới hầm sập đang loãng dần. Lượng oxy còn lại chỉ đủ cho hai cha con trong vòng chưa đầy mười lăm phút. Khang cảm nhận được lồng ngực Vy bắt đầu co thắt mạnh hơn, nhịp tim của cô bé đập dồn dập rồi lịm dần dưới ngưỡng sinh tồn. Nếu không có năng lượng để kích hoạt hệ thống tuần hoàn tự động của Vy, cô bé sẽ ngừng tim trước khi bức tường bị phá vỡ.


Khang nhìn quanh trong bóng tối bằng chiếc kính hồng ngoại dò nhịp sinh học đang chập chờn nguồn điện. Qua làn sương bụi xám xịt, anh phát hiện ra một dải sáng màu xanh lam nhạt đang phát ra từ một góc đổ nát sát vách hầm. Đó là một đường cáp điện cao áp câu trộm từ Tầng Trung lưu bị đứt ngầm trong vụ nổ trạm biến áp, vẫn còn rò rỉ những tia điện thô bạo dọc theo lõi đồng rách nát.


“Bộ lọc nano đã hỏng... dịch sinh học rò rỉ hết...” Khang thì thầm, ánh mắt dừng lại trên chiếc găng tay Siphon-C đang cạn kiệt pin dự phòng. Ống dẫn đồng chính của găng đã bị nứt dọc khớp nối trong trận chiến trước, không thể chứa dịch sinh mệnh thô.


Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Để cứu Vy, anh phải dùng năng lượng thô từ đường cáp điện kia để kích hoạt tạm thời găng tay, thực hiện quy trình đồng bộ hóa nhịp tim khẩn cấp để kích thích cơ thể Vy tự sản sinh kháng thể.


Khang dùng tay trái lết thân xác kiệt quệ dọc theo nền đất đầy mảnh chai và gạch vụn, kéo theo cánh tay phải đeo găng vô dụng. Vết thương ở bả vai trái rách miệng, máu đỏ thấm đẫm chiếc áo giáp sợi carbon rách nát. Mỗi phân di chuyển là một lần mảnh xương sườn gãy cọ xát vào mô phổi, khiến anh phải nuốt ngược những tiếng hét đau đớn vào trong.


Khi tiếp cận được đường cáp bị đứt, Khang nhìn thấy những tia điện xanh lam phóng ra lách tách, nung đỏ một mảng đất ẩm xung quanh.


Anh nghiến chặt răng, dùng bàn tay trái run rẩy giữ chặt lấy gáy cáp bọc cao su bị cháy sém, rồi ép buộc cánh tay phải đeo găng Siphon-C tiến lại gần. Anh xoay van xả áp lực bằng đồng hông găng tay, cố ý làm chập mạch hệ thống bảo vệ an toàn của thiết bị để tiếp nhận dòng điện thô không qua bộ lọc.


“Hự... a... a...!”


Khang gầm lên một tiếng nghẹn ngào từ cuống họng khi anh cắm trực tiếp các kim truyền áp lực bằng thép của găng Siphon-C vào lõi đồng trần của cáp điện cao áp.


Dòng điện thô bạo hàng vạn volt không qua màng lọc lập tức phóng dọc theo cánh tay phải của anh. Cảm giác như có một luồng nham thạch nóng bỏng đang chảy cuồn cuộn trong mạch máu, nung chảy các dây thần kinh cảm giác và làm cháy sém lớp da thịt xung quanh vết bỏng hoại tử cũ. Khang giật nẩy người liên tục dưới đất, mắt trợn trừng, mái tóc dọc hai bên thái dương bạc trắng thêm từng sợi dưới tác động của dòng điện cực hạn.


Nhưng chiếc găng Siphon-C thế hệ đầu tiên đã hum lên một tiếng trầm đục quen thuộc. Lõi đồng hồ cát ở mu bàn tay phát ra ánh sáng xanh lam chói lòa, tạm thời được sạc đầy bằng nguồn năng lượng thô bạo.


Khang không phí phạm một giây nào. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, lết ngược lại phía Vy. Anh áp lòng bàn tay phải đeo găng Siphon-C đang bốc khói khét lẹt vào lồng ngực nhỏ bé của con gái, tay trái nắm chặt lấy cổ tay trái của cô bé.


“Đồng bộ hóa... nhịp tim...”


Khang nhắm mắt, vận dụng phương pháp thở điều hòa nhịp tim của Cục Cưỡng Chế để nén dòng chảy sinh học của bản thân, tự ép tim mình đập chậm lại, trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim yếu ớt của Vy dưới tác động của dòng điện thô.


Tia điện xanh lam từ găng tay Siphon-C chuyển dần sang màu hổ phách dịu mát dưới sự kiểm soát lý trí của Khang. Dòng năng lượng sinh học được kích thích từ nguồn điện cao áp chạy qua cơ thể Khang, lọc bớt một phần độc tố điện từ qua chính máu thịt của anh, rồi truyền vào lồng ngực Vy.


Vy khẽ giật mình dưới gầm bàn. Lồng ngực cô bé phồng lên, hít vào một hơi thở khò khè đầy bụi bặm nhưng nhịp tim đã bắt đầu đập ổn định trở lại. Vạch sáng màu vàng hổ phách trên cổ tay cô bé ngừng nhấp nháy báo động, hiển thị con số năm năm vững chãi.


Khang gục đầu xuống cạnh con gái, hơi thở đứt quãng. Cánh tay phải đeo găng của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, mảng da thịt dọc cổ tay bị cháy đen, bốc mùi khét của protein bị nung chín. Anh đã dùng chính mạng sống và thể xác của mình làm bộ lọc điện từ để giữ lấy hơi thở cuối cùng cho con.


*ẦM!*


Một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ hầm sập. Mảng tường bê tông phía trước họ nứt toác, đổ sụp xuống tạo ra một khoảng trống đầy ánh sáng vàng chói mắt của đèn pha halogen từ xe bọc thép phía trên.


Khói bụi cuộn lên mù mịt. Qua ánh sáng chói lòa, Khang nhìn thấy mũi khoan khổng lồ bằng hợp kim titan của Lê Mạnh từ từ rút lui, để lộ ra một lỗ hổng lớn trên bức tường đổ nát.


“Lực lượng đặc nhiệm Chrono-Guard! Toàn bộ đứng im!”


Tiếng quát lạnh lẽo vang lên. Ba tên đặc nhiệm bọc giáp đen tuyền, mũ bảo hiểm bọc kín gương mặt với kính ngắm chữ T đỏ rực lao qua lỗ hổng, chĩa thẳng súng lục điện áp lực cao vào Khang. Chiếc khiên năng lượng Aegis-Shield của tên đi đầu dựng lên sát sườn, chặn đứng mọi lối thoát hiểm ngách.


Phía sau họ, Chấp pháp viên Lê Mạnh bước vào. Gương mặt nhọn hoắt như chuột của hắn hiện lên dưới ánh đèn pha, nụ cười gian giảo và hèn hạ nở rộng khi nhìn thấy thân xác tàn tạ của Khang.


“Ha ha! Lâm Vĩnh Khang! Cuối cùng thì mày cũng chỉ là một con chuột bị kẹt trong bẫy!” Lê Mạnh nhổ một bãi nước bọt dính bụi axit xuống đất, tay phải siết chặt báng súng Chrono-Torture đang phát ra những tia điện tím nhạt. “Mày nhìn xem mày đang ở trạng thái nào? Tóc bạc, xương gãy, cánh tay hoại tử... Mày định dùng chiếc găng rác rưởi đó để chống lại tụi tao sao?”


Khang gượng dậy bằng tay trái, chắn trước người Vy. Anh rút khẩu súng lục điện cướp được từ lính tuần tra trước đó, tay run rẩy nhưng họng súng vẫn chỉ thẳng vào đầu Lê Mạnh.


“Lê Mạnh... bước lại gần một bước... tao sẽ bắn nổ trạm biến áp phụ phía sau...” Khang khàn giọng nói, ánh mắt sắc lẹm như một con thú bị dồn vào đường cùng vẫn giữ nguyên bản năng săn mồi.


Lê Mạnh khựng lại một nhịp, nhịp tim hiển thị trên cổ tay hắn tăng nhẹ do lo sợ Khang liều mạng kích nổ. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía sau lỗ hổng bức tường.


“Khang. Dừng tay lại đi.”


Đại úy Phan Thanh bước qua đống đổ nát. Gương mặt góc cạnh sương gió của gã không chút biểu cảm dưới ánh đèn pha, chiếc găng tay Siphon thế hệ 2 mạ chrome bóng loáng bên tay phải khẽ rít lên những tiếng xung điện vàng cam rực rỡ. Gã cầm theo một chiếc loa phát thanh cầm tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống cha con Khang.


“Mày có thể bắn nổ trạm biến áp, Khang.” Phan Thanh cất giọng lạnh lẽo qua loa. “Nhưng mảnh vỡ bê tông sẽ chôn vùi đứa con gái mang nhóm máu hiếm O-Chrono của mày ngay lập tức. Mày nhìn lại nó đi. Nó đang suy hô hấp cấp tính. Phổi của nó đã bị nhiễm độc axit dưới cống ngầm Vành Đai Đỏ. Nếu không có thiết bị thở oxy dã chiến của Aegis ngoài kia, nó sẽ chết vì thiếu oxy trong vòng năm phút nữa.”


Khang khựng lại. Anh liếc nhìn Vy phía sau lưng. Cô bé đang cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt, bờ môi đã chuyển sang màu xanh tím do thiếu dưỡng khí trầm trọng. Kháng thể O-Chrono của Vy đang tự hủy hoại tế bào gốc để duy trì nhịp tim, nhưng nếu không có oxy sạch, quá trình đào thải tự động sẽ kích hoạt ngừng tim vĩnh viễn.


“Tao đã chuẩn bị sẵn một xe cứu thương dã chiến của Aegis ngoài kia, có đầy đủ hệ thống lọc khí vô trùng và huyết thanh ức chế đào thải Chrono-Shield tinh khiết nhất.” Phan Thanh tiếp tục dùng loa đe dọa, giọng nói đầy vẻ thương thuyết tàn nhẫn. “Chỉ cần mày ném súng, chịu trói bằng khóa sinh học áp lực cao. Con gái mày sẽ được đưa đi cấp cứu ngay lập tức. Bằng không, tao sẽ ra lệnh cho đặc nhiệm rút lui, khóa chặt lối hầm này lại. Mày cứ việc ôm xác con gái mày mà rot dưới đống đất đá này.”


“Khốn kiếp...!”


Khang gầm lên, gân xanh nổi đầy trên trán, tay trái siết chặt báng súng đến mức rỉ máu. Đây chính là sự thỏa hiệp nhục nhã nhất mà một người cha phải đối mặt. Anh đã phản bội tập đoàn, đánh cắp găng Siphon-C, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để giành lấy tự do cho Vy. Nhưng cuối cùng, hệ thống tàn bạo này vẫn dùng chính tính mạng của Vy để xích cổ anh trở lại.


Nếu anh nổ súng, anh có thể hạ gục Lê Mạnh và một vài đặc nhiệm, nhưng Vy sẽ chết vì thiếu oxy ngay dưới chân anh. Sự phản kháng vũ lực của anh hoàn toàn vô nghĩa trước tình trạng suy hô hấp cấp tính của con gái.


Khang nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của Vy đang khẽ nắm lấy vạt áo giáp rách nát của mình.


“Cha... đừng...” Vy thầm thì trong mê sảng, đôi mắt nhắm nghiền rỉ ra một giọt nước mắt ấm áp.


Lời van xin yếu ớt của con gái như một đòn chí mạng đánh sập hoàn toàn ý chí chiến đấu cuối cùng của Khang. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Vì mạng sống của Vy, anh chấp nhận mọi sự sỉ nhục.


*Cạch.*


Khang buông lỏng tay trái, khẩu súng lục điện rơi xuống nền đất ẩm ướt đầy bụi bê tông. Anh đưa hai tay ra phía trước, cúi đầu chịu đựng sự phán xét của kẻ thù.


“Tao... đầu hàng.” Khang khàn giọng nói, giọng nói chứa đựng sự bất lực và đau đớn tột cùng của một người cha thất bại. “Đưa Vy đi cấp cứu... ngay lập tức.”


Lê Mạnh cười lớn một cách đắc thắng. Hắn lao lên, dùng chân bọc thép đá mạnh vào lồng ngực Khang, khiến anh ngã rạp xuống đất, ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm.


“Đồ chó phản bội! Mày cũng biết sợ sao?”


Lê Mạnh giẫm mạnh gót ủng bọc thép vào cổ tay phải đeo găng Siphon-C của Khang. Cơn đau từ vết bỏng hoại tử nhiễm trùng bị nghiền nát khiến Khang trợn mắt, toàn thân co giật mạnh, nhưng anh nghiến răng không để phát ra một tiếng rên rỉ trước mặt con gái.


Hai tên đặc nhiệm Chrono-Guard tiến lại gần, thô bạo lật ngược người Khang ra sau, dùng còng tay khóa sinh học áp lực cao khóa chặt hai tay anh lại. Chiếc khóa sinh học bọc thép dày cắm trực tiếp các kim khóa vào động mạch cổ tay Khang, tự động kích hoạt dòng điện áp cao để vô hiệu hóa hoàn toàn nguồn năng lượng thô rò rỉ của găng Siphon-C, đồng thời rút ngắn tạm thời sáu tháng tuổi thọ gốc của anh làm năng lượng duy trì khóa.


Khang quỳ sụp dưới đất dưới sức nặng của xiềng xích sinh học, đôi mắt đỏ ngầu vẫn đăm đăm nhìn về phía Vy.


“Đưa con bé đi... Phan Thanh... mày đã hứa...” Khang gầm lên qua kẽ răng rỉ máu.


Phan Thanh lạnh lùng vẫy tay ra hiệu cho hai nhân viên y tế bọc giáp dã chiến bước vào. Chúng nhanh chóng đặt Vy lên chiếc cáng thương bọc chì cách từ, chụp mặt nạ oxy vô trùng lên gương mặt nhỏ bé của cô bé, rồi khiêng nhanh ra ngoài lỗ hổng bức tường đổ nát.


Khang bị hai tên đặc nhiệm xốc nách kéo lê dọc theo hành lang hầm ngầm sập đổ. Qua màn mưa axit đang rơi xối xả ngoài cửa hầm tiệm thuốc tây, anh nhìn thấy chiếc xe cứu thương dã chiến bọc thép của Aegis đang nổ máy chờ sẵn dọc đường vành đai Phân khu 9.


Cánh cửa sau của xe cứu thương đóng sầm lại, khóa chặt bóng dáng nhỏ bé của Vy bên trong.


Tiếng còi hú của xe cứu thương và xe áp giải vang lên dồn dập, xé rách màn đêm mưa axit lạnh ngắt, báo hiệu cha con Khang chính thức rơi vào tay kiểm soát trực tiếp của tập đoàn Aegis. Khang bị đẩy mạnh vào khoang sau của chiếc xe tù bọc thép, xích sắt rên rỉ dưới màn mưa đen tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!