Đột Kích Đêm Axit
Tiếng bíp báo tin nhắn gửi đi thành công từ thiết bị của Hoàng Mắt Ma vang lên lạnh lẽo, xé rách màn sương mù lưu huỳnh đang bao phủ con hẻm nhỏ phía trên tiệm thuốc tây Phân khu 9. Dưới lòng đất sâu ba mét, bên trong phòng khám chui bọc thép cách âm của bác sĩ Nguyễn Hoài Phương, bầu không khí ấm áp ngắn ngủi sau ca mổ giải độc cho Lâm Vĩnh Khang thình lình bị bóp nghẹt.
Khang nằm trên bàn mổ kim loại, lồng ngực gầy guộc nhưng rắn rỏi phập phồng dữ dội. Dù chất độc Viper-Fang từ vết chém trên bắp tay trái đã được máy lọc máu ly tâm của Phương bóc tách, cơ thể anh vẫn kiệt quệ hoàn toàn. Mái tóc dọc hai bên thái dương của anh đã bạc trắng trước tuổi, làn da tái nhợt rịn đầy mồ hôi lạnh. Cánh tay phải—nơi chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên khóa chặt vào xương thịt—vẫn khẽ run giật cơ học liên tục. Vết bỏng hoại tử rỉ dịch vàng dọc cổ tay phải quấn băng gạc dính máu nhói lên từng cơn đau buốt tận tủy xương, như nhắc nhở anh về cái giá sinh học tàn nhẫn mà anh phải trả mỗi lần kích hoạt dòng chảy tước đoạt.
Trên chiếc giường tre sờn rách ở góc phòng, Lâm Mỹ Vy đang ngủ say. Đồng hồ sinh học trên cổ tay khẳng khiu của cô bé hiển thị con số năm năm tuổi thọ ổn định, phát ra ánh sáng màu vàng hổ phách dịu mát. Đó là nguồn sinh mệnh tinh khiết được lọc qua bộ lọc nano cầm tay của Bảo, cứu cô bé thoát khỏi cơn co thắt tim nguy kịch chỉ vài mươi phút trước.
“Khang, nhịp tim của anh đang bất ổn.” Hoài Phương lạnh lùng nói, đôi bàn tay đeo găng y tế chắp vá của cô nhanh nhẹn thu dọn các ống dẫn máu dính đầy độc tố đen kịt. “Chất độc đã tàn phá tế bào gốc, làm anh tổn hao vĩnh viễn một năm tuổi thọ gốc. Lực cầm nắm tay phải của anh đã giảm hai mươi phần trăm, nếu anh cố vận động mạnh lúc này, các mạch cơ sẽ tự đứt.”
Khang khàn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trần hầm bọc thép: “Tào Bá... lọ thuốc của hắn là bẫy gây nghiện sinh học. Hắn muốn dùng Vy để xích cổ tôi.”
“Chính xác.” Phương mím môi, sắc mặt nghiêm nghị. “Huyết thanh của hắn pha tạp chất Dirty Time-credit bẩn thỉu. Nếu tôi không phát hiện kịp thời, Vy đã bị hủy hoại tim phổi. Chúng ta không thể thỏa hiệp với thế giới ngầm nữa.”
Đột ngột, một tiếng động trầm đục dội xuống từ phía trên trần hầm. Trần bê tông rạn nứt, rớt xuống những mảng bụi xám xịt. Đèn led treo trên trần chao đảo, ánh sáng xanh rêu chập chờn rồi phụt tắt, chỉ còn lại nguồn ánh sáng khẩn cấp từ hệ thống điện năng cao áp câu trộm phát ra ánh đỏ ảm đạm.
Nguyễn Văn Cuội đang đứng cảnh giới ngoài cửa hầm bỗng giật nẩy mình. Gã khập khiễng lao vào trong, thanh sắt gỉ dài một mét hai quấn chặt dây điện sinh học cầm lăm lăm trong tay, gương mặt hiền lành biến dạng vì lo lắng.
“Bác sĩ Phương! Anh Khang! Có biến!” Cuội Què thở dốc, giọng nói ngọng nghịu vì mất hai răng cửa vang lên dồn dập. “Hệ thống cảm biến rung động ngoài ngõ báo động đỏ. Có tiếng động cơ diesel hạng nặng... và tiếng xích sắt bọc thép. Là Cục Cưỡng Chế!”
Tim Khang thắt lại. Anh biết bãi phế liệu của Bảo đã bị hủy, nhưng không ngờ Phan Thanh lại tìm ra nơi này nhanh đến thế. Anh cố gượng dậy, nhưng vết gãy xương sườn trái đau nhói khiến anh đổ rạp xuống bàn mổ, ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm.
“Khang! Nằm im!” Phương đè chặt ngực anh. “Anh chưa thể chiến đấu!”
“Lối sau... đưa Vy đi lối sau tiệm thuốc!” Khang nghiến răng, tay trái bám chặt thành bàn mổ, gân xanh nổi đầy trên trán.
Cuội Què lắc đầu quầy quậy: “Không kịp nữa rồi! Tôi vừa nhìn qua khe thông gió, lối ngách sau tiệm thuốc đã bị ít nhất năm tên đặc nhiệm bọc giáp của Phan Thanh khóa chặt. Chúng mang theo súng phóng lưới điện từ Bio-Net. Chúng ta bị bao vây hoàn toàn!”
*Ầm!*
Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ tiệm thuốc phía trên. Phan Thanh đã dùng bộc phá hạng nặng để phá hủy cửa thép phòng khám chui. Tiếng rít của sắt thép bị xé rách và tiếng gạch đá đổ sụp dội xuống hành lang hầm ngầm.
“Lâm Vĩnh Khang! Giao nộp Vật thể X và chiếc găng Siphon-C!” Tiếng loa phát thanh của Phan Thanh vang dội từ phía trên hành lang hầm ngầm, lạnh lẽo và hách dịch. “Mày không còn đường lui đâu! Đầu hàng đi để con gái mày được đưa đến phòng thí nghiệm trung tâm của Aegis, bằng không, tao sẽ thực thi lệnh cưỡng chế tiêu hủy tại chỗ!”
“Khốn kiếp!” Khang gầm lên. Anh không thể để chúng chạm vào Vy. Nhóm máu hiếm O-Chrono của cô bé là chìa khóa bất tử mà Trần Vĩnh Nghiêm thèm khát. Nếu rơi vào tay chúng, Vy sẽ trở thành vật thí nghiệm sống cho đến khi bị vắt kiệt giọt máu cuối cùng.
Khang dùng tay trái giật phắt các ống truyền máu còn cắm trên người, loạng choạng bước xuống đất. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C buông thõng vô dụng, các ngón tay run giật vô thức. Anh nhìn Phương: “Phương, cô bế Vy đi. Trốn vào đường ống thông gió dẫn ra đường cống ngầm Vành Đai Đỏ. Tôi và Cuội sẽ cản địa.”
“Nhưng anh—”
“Đi mau!” Khang quát lớn, ánh mắt quyết tuyệt của một người cha sẵn sàng tử vì đạo khiến Phương im lặng. Cô nhanh nhẹn bế thốc Vy đang hôn mê vào lòng, lao về phía cửa hầm thông gió nhỏ hẹp phía sau tủ thuốc.
“Anh Khang, để tôi chặn cửa!” Cuội Què hét lên. Gã khập khiễng lao ra hành lang hầm ngầm, nơi khói bụi từ vụ nổ bộc phá đang cuộn lên mù mịt.
Phía đầu hành lang, ba tên lính đặc nhiệm bọc giáp đen tuyền, mũ bảo hiểm bọc kín gương mặt với kính ngắm chữ T đỏ rực đang tiến vào. Chúng cầm theo khiên năng lượng Aegis-Shield và súng lục điện áp lực cao.
Cuội Què không hề sợ hãi. Gã gầm lên một tiếng, vung thanh sắt gỉ quấn dây điện sinh học nện thẳng vào chiếc khiên năng lượng của tên đi đầu. *Xẹt! Đoàng!* Dòng điện cao áp câu trộm từ thanh sắt phóng ra, tạo nên một cú nổ điện từ chói mắt. Tên đặc nhiệm bị đẩy lùi hai bước, lớp giáp sinh học ở vai bị dòng điện thô tàn phá, bốc khói khét lẹt. Nhưng ngay lập tức, tên thứ hai lao lên, dùng roi điện sinh học quất mạnh vào chân lành của Cuội. Cuội ngã quỵ xuống sàn hầm ẩm ướt, nhưng vẫn nghiến răng dùng thanh sắt quật gãy khớp gối của tên lính bên cạnh.
Trong phòng mổ, Khang lục tìm trong túi giáp sợi carbon rách nát, rút ra hai quả lựu đạn bẫy khói bột đồng và lưu huỳnh tự chế của Thắng Mìn. Anh dùng răng giật chốt, ném thẳng ra hành lang.
*Bùm! Bùm!*
Một đám mây khói màu vàng kim dày đặc bùng lên, lấp đầy không gian hẹp của hành lang hầm ngầm. Bột đồng và lưu huỳnh nồng độ cao lập tức làm mù hoàn toàn hệ thống kính ngắm hồng ngoại và cảm biến nhiệt chữ T của lính đặc nhiệm. Chúng ho sặc sụa, bắn súng lục điện loạn xạ vào khoảng không vô định.
“Lũ khốn kiếp!” Phan Thanh gào lên từ phía sau. Gã đứng ngoài làn khói, tay phải đeo găng Siphon thế hệ 2 mạ chrome bóng loáng đang phát ra những tia điện vàng cam rực rỡ. “Bắn bắn bắn! Tiêu diệt mọi vật thể di động!”
Khang lướt nhanh ra hành lang trong làn khói vàng kim. Dù lực tay phải suy giảm, anh vẫn sử dụng kỹ thuật cận chiến khóa khớp đặc nhiệm cực kỳ thuần thục. Áp sát một tên lính đang hoảng loạn, Khang dùng tay trái bẻ ngoặt khớp vai hắn ra sau, dùng gậy điện Aegis-Baton cướp được từ đợt trước đâm thẳng vào động mạch cổ tay đối thủ, khóa cứng đồng hồ sinh học của hắn.
Nhưng ưu thế số lượng của kẻ thù quá lớn. Phan Thanh bước qua làn khói, đôi mắt sắc sảo đầy đố kỵ khóa chặt vào bóng dáng tóc bạc của Khang. Gã nhấc khẩu súng lục điện áp lực cao, chĩa thẳng vào Cuội Què đang cố lết dậy bảo vệ cửa phòng mổ.
“Chết đi, đồ rác rưởi!” Phan Thanh lạnh lùng bóp cò.
*Đoàng!*
Một luồng điện áp cực mạnh màu xanh lam phóng ra, găm thẳng vào lồng ngực Cuội Què. Cơ thể Cuội giật mạnh, thanh sắt gỉ tuột khỏi tay. Gã đổ rạp xuống trước cửa phòng mổ, máu tươi trào ra từ miệng, nhịp tim hiển thị trên cổ tay gã giảm nhanh chóng về con số không. Cuội Què đã dùng cả mạng sống để hoàn thành lời thề bảo vệ phòng khám của bác sĩ Phương.
“Cuội!” Khang hét lên đau đớn. Nỗi phẫn nộ tột cùng thổi bùng ý chí sinh tồn của người cha. Anh nhìn thấy Phan Thanh đang bước lại gần phòng mổ, nơi Phương vừa đưa Vy vào đường ống thông gió nhưng chưa kịp đóng nắp hầm.
Khang biết mình không thể đánh bại Phan Thanh và biệt đội đặc nhiệm trong thế đối đầu trực diện khi cánh tay phải đeo găng Siphon-C đang hoại tử vô dụng. Anh liếc nhìn chiếc máy phát điện sinh học cũ và trạm biến áp câu trộm đang rung lên bần bật ở góc hành lang, kết nối trực tiếp với đường cáp điện cao áp câu trộm từ Tầng Trung lưu.
Một kế hoạch điên cuồng lóe lên trong đầu Khang.
Anh chạy lùi vào phòng máy phát điện, dùng tay trái nhặt lấy bình hóa chất chưng cất axit nồng độ cao của phòng khám, ném thẳng vào khớp giáp bọc thép sinh học của hai tên đặc nhiệm đang tiến lại gần. Axit đậm đặc tràn ra, rít lên xèo xèo, ăn mòn các khớp kim loại và làm chập mạch hệ thống điện tử trên giáp của chúng, khiến chúng hét lên đau đớn và ngã quỵ.
“Lâm Vĩnh Khang! Mày định làm gì?” Phan Thanh hét lên khi nhìn thấy Khang đứng bên cạnh trạm biến áp câu trộm, tay trái cầm khẩu súng lục điện cướp được chĩa thẳng vào cầu dao tổng đang quá tải.
Khang nhìn Phan Thanh qua làn khói vàng kim, khóe miệng rỉ máu nở một nụ cười quyết tuyệt: “Phan Thanh... mày muốn Siphon-C và con gái tao đúng không? Nằm lại đây mà mơ đi!”
Nói rồi, Khang bóp cò súng lục điện bắn thẳng vào lõi máy biến áp cao áp đang quá tải.
*OÀNG!*
Một cú nổ điện từ khổng lồ bùng phát. Luồng điện cao áp câu trộm hàng vạn volt bị kích nổ, tạo ra một làn sóng xung kích rực sáng màu xanh trắng xé toạc bóng tối. Máy biến áp nổ tung, kéo theo hệ thống dầm bê tông cốt thép chịu lực của trần hầm ngầm sụp đổ dây chuyền.
Đất đá, xi măng và những mảng tường bọc thép nặng hàng tấn đổ rầm rầm xuống hành lang, chôn vùi hoàn toàn lối đi, đè bẹp các thiết bị y tế và chặn đứng biệt đội đặc nhiệm của Phan Thanh phía sau bức tường đổ nát khổng lồ. Nhưng vụ sập hầm cũng cắt đứt hoàn toàn lối thoát duy nhất của Khang. Căn phòng máy phát điện sụp xuống, chôn vùi Khang và Vy dưới đống đổ nát bê tông tối tăm, ngột ngạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!