Nhạc nềnShizima

48 Giờ Sinh Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc mô tô cũ kỹ gầm rú điên cuồng giữa màn đêm Phân khu 9. Mưa axit trút xuống xối xả, những giọt nước mang theo nồng độ lưu huỳnh cao buốt nhói găm thẳng vào da thịt Lâm Vĩnh Khang, bốc lên những vệt khói mỏng rát bỏng trên lớp giáp bảo an sờn rách của anh. Kính chắn gió của chiếc mũ bảo hiểm nhòe đi vì nước mưa và muội than công nghiệp, nhưng Khang không dám giảm ga dù chỉ một giây. Qua kính chiếu hậu, những vệt sáng đỏ cam từ còi xe của đội tuần tra thiết giáp Aegis vẫn bám sát phía sau như những bóng ma khát máu, tiếng còi hú dồn dập xé rách không gian ẩm ướt.


"Vy... đợi ba..."


Khang lẩm nhẩm trong cổ họng, hai hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng xương quai hàm kêu răng rắc. Lồng ngực anh thắt lại, không phải vì mệt mỏi, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lấy trái tim. Anh rẽ ngoắt xe vào một con hẻm rác điện tử chật hẹp, bánh xe trượt dài trên lớp bùn nhầy nhụa dính đầy hóa chất trước khi tông thẳng vào khoảng sân trống của Block B chung cư cũ nát.


Khang bỏ lại chiếc xe vẫn còn nổ máy xọc xạch, lao như điên lên những bậc thang sắt rỉ sét lộ thiên ở rìa tòa nhà. Mỗi bước chân của anh nện xuống dầm sắt tạo nên những tiếng vang rầm rập, nặng nề. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C quấn băng gạc đen râm ran đau nhói, dòng điện thô rò rỉ từ lõi đồng cũ kỹ đang gặm nhấm các dây thần kinh của anh, nhưng anh không còn tâm trí để quan tâm.


Năm tầng lầu. Khang lao lên với tốc độ của một con thú bị dồn vào đường cùng. Khi anh đặt chân lên hành lang tầng năm, tim anh như rơi rụng khi nhìn thấy cánh cửa gỗ mục nát của Căn hộ rỉ sét số 404 đã bị đạp tung, bản lề sắt gãy đôi nằm chỏng chơ trên nền đất ẩm.


Bên trong căn hộ, ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn treo trần chập chờn chiếu lên những mảng tường bong tróc. Di ảnh của Hà Lan nằm nghiêng ngả trên chiếc bàn ăn ọp ẹp. Và giữa phòng khách nhỏ bé, chật chội ấy, ba gã cơ sĩ mặc cảnh phục đen của Cục Cưỡng Chế đang đứng vây quanh chiếc giường sắt nhỏ.


Chấp pháp viên Lê Mạnh – cánh tay phải tàn nhẫn của Phan Thanh – đang đè chặt bả vai của Lâm Mỹ Vy xuống nệm. Trên tay hắn là chiếc máy tước đoạt sinh mệnh cầm tay khổng lồ, những ống đồng dẫn áp lực của nó đang kêu vo vo như tiếng ong vẽ bùa.


"Ba! Cứu con! Ba ơi!"


Tiếng khóc xé lòng của cô bé tám tuổi vang lên, đôi mắt đen láy ngập tràn nước mắt nhìn về phía cửa. Cổ tay khẳng khiu của cô bé đang bị một chiếc còng thép khóa chặt, vạch đếm ngược sinh mệnh màu đỏ cam trên da thịt đang nhấp nháy điên cuồng.


"Dừng tay lại!" Khang gầm lên, định lao vào nhưng hai gã cơ sĩ tuần tra lập tức bước lên chặn đường, chĩa thẳng họng súng lục điện áp lực cao vào ngực anh.


Từ góc tối của căn phòng, Phan Thanh chậm rãi bước ra. Hắn mặc bộ quân phục sĩ quan chỉnh tề, tay phải đeo chiếc găng Siphon thế hệ 2 mạ chrome bóng loáng phát ra ánh sáng vàng cam rực rỡ, ổn định. Trên gương mặt sắc sảo của hắn hiện rõ một nụ cười đắc thắng, thỏa mãn tột cùng.


"Mày về hơi trễ đấy, Khang," Thanh nhếch mép, giọng nói đầy đố kỵ và lạnh lùng. "Quy trình cưỡng chế sinh thể tiêu chuẩn đã được kích hoạt. Thẻ nợ y tế khống của con gái mày trị giá tám năm tuổi thọ đã được phê duyệt. Tao chỉ đang thực thi pháp luật của tập đoàn thôi."


"Thanh! Tao van mày!" Khang hạ giọng, hai đầu gối anh run rẩy, gần như muốn quỳ xuống trước kẻ thù. "Rút của tao đi! Tao còn bốn mươi hai năm! Rút sạch của tao cũng được! Đừng động vào con bé! Nó mang nhóm máu O-Chrono, cơ thể nó không chịu nổi phản ứng đào thải đâu!"


Phan Thanh cười khẩy, bước lại gần Khang, dùng ngón tay đeo găng mạ chrome gõ nhẹ vào ngực anh:


"Hạn ngạch của mày đã bị đình chỉ để kiểm toán rồi, Lâm Vĩnh Khang. Thời gian của mày hiện tại là tài sản bị phong tỏa, không thể dùng để cấn trừ nợ. Luật của Aegis rất rõ ràng: nợ của ai, người đó phải trả. Mạnh! Tiến hành rút đi."


"Không!" Khang hét lên trong tuyệt vọng.


Lê Mạnh nở một nụ cười bệnh hoạn. Hắn không hề vội vã, mà cố tình kéo dài thời gian để tăng thêm sự đau đớn cho nạn nhân. Hắn nhấn nút kích hoạt trên chiếc máy tước đoạt. Đầu kim truyền áp lực bằng thép sắc nhọn cắm phập vào động mạch cổ tay của Vy.


Một tiếng thét đau đớn, xé lòng vang lên từ cổ họng nhỏ bé của cô con gái tám tuổi. Cơ thể Vy co giật dữ dội, hai mắt trợn trừng lên vì cơn đau sinh học tột cùng. Cảm giác bị tước đoạt thời gian không chỉ là việc mất đi những con số; đó là quá trình rút tủy, rút cạn năng lượng sống từ từng tế bào, khiến mạch máu như bị thiêu đốt bởi axit nóng.


Trên màn hình hiển thị của máy tước đoạt, những con số bắt đầu chạy ngược cuồn cuộn với tốc độ chóng mặt.


[8 năm... 6 năm... 4 năm... 2 năm...]


Vạch sáng màu đỏ cam trên cổ tay Vy nhạt dần, da thịt cô bé nhanh chóng trở nên nhợt nhạt, khô héo gần như trong suốt dưới ánh đèn chập chờn. Vy không còn sức để hét, cô bé chỉ còn biết nấc nghẹn, những ngón tay nhỏ nhắn run rẩy cố vươn về phía cha mình trong vô vọng.


"Mạnh! Mày đang giết con bé đấy! Dừng lại!" Khang điên cuồng gầm rú, lồng ngực anh như muốn vỡ tung vì phẫn nộ và đau đớn.


Nhưng Lê Mạnh vẫn thản nhiên giữ chặt bả vai Vy, đôi mắt ti hí của hắn long lên một tia sáng bệnh hoạn khi nhìn thấy những con số sinh mệnh của cô bé chảy ngược vào bình chứa của máy tước đoạt. Cho đến khi đồng hồ trên cổ tay Vy chỉ còn hiển thị vỏn vẹn:


[47:59:59]


Chưa đầy 48 giờ sống. Trái tim của Vy đập yếu ớt rồi lịm đi, cô bé hoàn toàn mất đi ý thức, đầu ngoẹo sang một bên trên chiếc gối sờn rách.


Cơn giận dữ tích tụ suốt mười năm qua trong lòng Lâm Vĩnh Khang bùng nổ như một ngọn núi lửa phun trào. Nhân tính cuối cùng của anh đã bị chúng chà đạp vô can. Không còn quy tắc, không còn luật lệ, không còn sự nhẫn nhục nào nữa.


Khang hành động bằng bản năng chiến đấu của một cơ sĩ kỳ cựu xuất sắc nhất.


Nhịp một: Một gã lính tuần tra bên trái định bóp cò súng điện. Khang nhanh như chớp lao tới, tay trái chụp lấy họng súng đẩy lệch sang bên, đồng thời tay phải đeo găng Siphon-C quấn băng gạc đen tung một cú đấm móc sấm sét vào cằm hắn. Tiếng xương quai hàm gãy rắc vang lên, gã lính đổ gục xuống sàn nhà.


Nhịp hai: Gã lính tuần tra thứ hai hoảng hốt vung gậy điện sinh học Aegis-Baton định bẻ khớp vai Khang. Khang không né tránh, anh giật phắt tấm nệm lò xo cũ kỹ, rách nát bên cạnh giường làm lá chắn cách điện. Dòng điện từ gậy điện phóng vào tấm nệm bị triệt tiêu hoàn toàn. Ngay lập tức, Khang lướt tới dưới nách đối thủ, dùng kỹ năng cận chiến bẻ khớp bẻ ngoặt cánh tay cầm gậy của gã lính ra sau lưng, nghe một tiếng 'khớp' khô khốc. Gã lính gào lên đau đớn, Khang giật lấy khẩu súng điện áp lực cao trên đai lưng của hắn.


Nhịp ba: Phan Thanh thấy tình thế bất lợi, liền kích hoạt chiếc găng Siphon thế hệ 2 mạ chrome, lao vào tung cú đấm mang dòng điện sinh học áp lực cao thẳng vào mặt Khang. Khang đưa tay phải đeo găng Siphon-C lên đỡ đòn trực tiếp.


Hai chiếc găng tay tước đoạt va vào nhau tạo nên một tiếng 'xoảng' kim loại đanh thép, những tia điện xanh lam và vàng cam bắn ra tung tóe, làm cháy sém mảng tường bê tông bên cạnh. Lực va đập cực mạnh khiến Khang lùi lại ba bước, bả vai trái đau nhói do chấn thương xương sườn cũ chưa lành. Thanh cười lạnh, bước tới định dồn ép Khang bằng roi điện dắt sau hông.


Nhịp bốn: Khang nhận thấy không thể đánh bại cả đội trong không gian hẹp khi Lê Mạnh đã bắt đầu rút súng hỗ trợ. Anh quyết định thay đổi chiến thuật. Khang không tấn công Thanh nữa, mà xoay người bắn một phát đạn điện áp lực cao từ khẩu súng cướp được thẳng vào hộp cầu dao điện trung tâm của Căn hộ 404.


Một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo những tia lửa điện rực rỡ bắn ra tung tóe. Toàn bộ hệ thống điện của Block B phụt tắt hoàn toàn, đẩy căn phòng vào bóng tối đen kịt. Khói đen từ hộp điện cháy bốc lên nghi ngút, kết hợp với hơi ẩm của mưa axit tạo thành một màn sương mù điện từ dày đặc làm mù mắt hệ thống kính hồng ngoại của lính tuần tra.


"Mạnh! Giữ lấy con nhóc!" Tiếng Phan Thanh gào lên trong bóng tối.


Nhưng Khang đã đi trước một bước. Bằng kỹ năng "Cảm nhận nhịp đập sinh mệnh", anh định vị chính xác nhịp tim yếu ớt của Vy giữa đống hỗn loạn. Khang lướt qua Lê Mạnh trong đêm tối, tung một cú đá quét trụ khiến hắn ngã nhào, rồi nhanh chóng bế thốc Vy vào lòng.


Nhịp năm: Khang bế Vy lao thẳng ra phía ban công sắt rỉ sét của căn hộ tầng năm. Gió mưa gầm rú bên ngoài hắt thẳng vào mặt anh. Dưới hẻm tối, chiếc xe ép rác bọc chì của Dũng Sắt đang đỗ chờ sẵn bên cạnh đống phế liệu.


"Khang! Đứng lại!" Tiếng bước chân dồn dập của Thanh và Mạnh đuổi sát phía sau.


Khang không hề do dự. Anh siết chặt Vy vào lồng ngực, lấy thân mình làm tấm đệm đỡ, rồi nhảy thẳng từ độ cao tầng năm xuống mui xe rác bọc chì bên dưới.


Một tiếng 'uỳnh' nặng nề vang lên khi cơ thể Khang va chạm mạnh với mui thép của xe rác. Cơn đau từ xương sườn gãy truyền lên tận óc khiến anh suýt ngất đi, nhưng hai tay anh vẫn ôm chặt lấy Vy không buông. Chiếc xe rác lập tức nổ máy rầm rú, lao vút vào bóng tối của ngõ hẻm chật hẹp trước khi Phan Thanh kịp nổ súng từ trên ban công.


Nằm trên mui xe rác đang chạy điên cuồng dưới cơn mưa axit buốt lạnh, Khang thở dốc, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng dính đầy bụi nước. Anh vội vã cúi xuống nhìn Vy.


Cơ thể cô bé lạnh ngắt, làn da tái nhợt không còn chút sắc máu. Đột ngột, Vy co giật dữ dội, hai bàn tay nhỏ nhắn co quắp lại trước ngực, hơi thở đứt quãng như thể phổi đang bị bóp nghẹt. Cơn co thắt tim cực đoan do rò rỉ sinh mệnh bộc phát dữ dội dưới tác động của nước mưa axit ăn mòn.


Khang run rẩy đưa cổ tay Vy lên dưới ánh sáng mờ nhạt của những cột đèn đường lướt qua.


Con số đếm ngược màu đỏ cam trên cổ tay cô bé đang nhấp nháy liên tục, chuyển sang màu đỏ báo động đỏ chói lọi, nhịp đếm ngược tăng tốc điên cuồng:


[47:58:12]... [47:58:11]... [47:58:10]...


"Vy! Vy ơi! Tỉnh lại đi con! Đừng bỏ ba!"


Tiếng gào khóc của Khang bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng sấm rền vang trên bầu trời Phân khu 9. Đồng hồ đếm ngược sinh mệnh của con gái anh đã bắt đầu đếm ngược những giờ phút cuối cùng, nhấp nháy đỏ rực rỡ như một bản án tử hình không thể đảo ngược giữa cơn bão mưa axit lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!