Nhạc nềnShizima

Phòng Khám Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng khói độc màu vàng chanh cuồn cuộn đổ xuống từ trần khoang bọc thép, nuốt chửng bóng dáng Lâm Vĩnh Khang đang quỳ sụp ôm chặt lấy chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết cuối cùng giữa màn mưa hóa chất tiêu hủy đang bắt đầu rơi xuống xối xả. Axit đậm đặc chạm vào lớp áo giáp sợi carbon rách nát của anh, rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn và bốc lên làn khói trắng nồng nặc mùi lưu huỳnh.


Cơn đau từ vết gãy xương sườn trái nhói lên tận óc, ép phổi Khang co thắt dữ dội. Anh ho ra một ngụm máu đen sẫm ngay trên sàn tàu kim loại rỉ sét. Chất độc Viper-Fang từ vết chém trên bắp tay trái đang tàn phá hệ tuần hoàn của anh với tốc độ kinh hoàng, nửa thân người bên trái hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như băng. Nhưng trong lòng bàn tay trái run rẩy, chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết thứ ba vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim ấm áp, dịu nhẹ—nguồn sống duy nhất của bé Vy.


“Không được gục ngã... Vy đang đợi...”


Khang nghiến răng đến mức nứt cả kẽ lợi, máu tươi rỉ ra khóe miệng. Anh dùng cánh tay phải đeo chiếc găng Siphon-C đã bị chập mạch, tàn phế bám chặt vào mép cửa khoang bọc thép đang mở hờ. Khớp gối phải của anh gồng lên, dùng chút tàn lực cuối cùng để đẩy cả cơ thể lao thẳng ra ngoài, rơi tự do xuống dòng nước đen ngòm của Sông Hắc ngay trước khi hệ thống tự hủy của đoàn tàu kích hoạt hoàn toàn một vụ nổ nhiệt áp thiêu rụi mọi thứ.


*Ùm!*


Dòng nước sông buốt lạnh chứa đầy chất thải hóa chất công nghiệp của tập đoàn Aegis bao bọc lấy Khang, gặm nhấm vào vết thương hở trên bắp tay trái và cổ tay hoại tử bên phải của anh. Cơn đau thấu xương tủy khiến Khang suýt chút nữa đã ngất lịm dưới đáy sông sâu. Nhưng bản năng sinh tồn của một người cha đã kéo anh trồi lên mặt nước. Anh bơi bằng một tay trái lành lặn, ôm chặt chiếc lõi thời gian vào ngực, lết thân xác kiệt quệ lên bến tàu rác Phân khu 9.


Mưa axit vẫn rơi xối xả xé rách màn đêm tăm tối. Khang loạng choạng bước đi trong những con hẻm rác điện tử chằng chịt phế liệu. Thị lực của anh nhòe đi, những dải đèn neon màu vàng vọt của khu ổ chuột quay cuồng trước mắt. Cứ đi được mười bước, anh lại ngã quỵ xuống vũng bùn độc hại, rồi lại bò dậy bằng ý chí sắt đá. Mái tóc dọc hai bên thái dương của anh, vốn đã bạc trắng sau lần truyền tuổi thọ gốc trước, giờ đây càng thêm xơ xác dưới làn mưa lạnh.


Sau gần một giờ đồng hồ lết đi trong vô vọng, Khang cũng tiếp cận được tiệm thuốc tây cũ nát nằm ở ngã tư ngách rác Phân khu 9. Phía sau lối ngách tiệm thuốc, một bóng người gầy gò, đi khập khiễng đang cầm thanh sắt gỉ quấn dây điện sinh học cảnh giác nhìn quanh. Đó là Nguyễn Văn Cuội.


“Anh... Anh Khang?” Cuội Què hốt hoảng thốt lên khi nhìn thấy một bóng người đẫm máu, tóc bạc nửa đầu đang loạng choạng lao về phía mình.


“Vy... cứu Vy...” Khang chỉ kịp thốt lên hai tiếng khàn đặc rồi đổ rạp xuống lòng đường bùn đất, chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết tuột khỏi tay anh, lăn dài trên đất rỉ sét.


Cuội Què nhanh nhẹn lao tới, một tay nhặt chiếc lõi vàng kim, tay kia xốc nách Khang dìu anh đi xuống hầm ngầm sâu ba mét bọc thép cách âm hoàn toàn bên dưới tiệm thuốc.


Bên trong Phòng khám của Hoài Phương, ánh sáng từ những dải đèn led cũ kỹ tỏa ra một màu xanh rêu ảm đạm. Mùi thuốc sát trùng rẻ tiền hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Trên chiếc giường tre sờn rách ở góc phòng, Lâm Mỹ Vy đang nằm co quắp, làn da nhợt nhạt gần như trong suốt, lồng ngực cô bé phập phồng yếu ớt, cổ tay khẳng khiu hiển thị vạch đếm ngược màu đỏ cam nhấp nháy liên tục dưới mười phút sống.


Bác sĩ Nguyễn Hoài Phương đang đeo đôi găng tay y tế khử trùng chắp vá, gương mặt thanh mảnh lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ sau ca mổ đêm. Khi nhìn thấy Cuội Què dìu Khang vào trong tình trạng nửa thân người nhuộm đen vì độc tố, đôi mắt thâm quầng của cô co rút lại.


“Cậu Cuội! Đặt anh ta lên bàn mổ ngay! Anh ta trúng độc Viper-Fang cực nặng rồi!” Phương ra lệnh bằng chất giọng lạnh lùng, dứt khoát của một bác sĩ ngoại khoa chui dày dạn kinh nghiệm.


“Còn... còn con bé Vy? Nó chỉ còn chưa đầy mười phút!” Cuội Què lo lắng hỏi, tay vẫn run rẩy giữ chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết.


“Tôi sẽ xử lý cả hai cùng lúc! Mau kết nối máy lọc máu chui!” Phương quát lớn, cô lập tức đẩy chiếc máy lọc máu chắp vá từ phế liệu y tế lại gần bàn mổ của Khang.


Phương cầm lấy chiếc kim truyền áp lực cao bằng thép, chuẩn xác cắm trực tiếp vào động mạch đùi của Khang. Dòng máu đen kịt chứa chất độc sinh học Viper-Fang lập tức theo đường ống đồng dẫn truyền chảy vào máy lọc ly tâm. Chiếc máy phát ra những tiếng kêu ro ro nặng nề, cuộn dây đồng bên trong nóng rực lên do ma sát tốc độ cao.


“Cuội! Đổ nước cất vô trùng liên tục lên đường ống dẫn để làm mát! Nếu ống đồng bị nứt do quá nhiệt, chất độc sẽ trào ngược lại tim anh ta!” Phương ra lệnh.


Cuội Què khập khiễng chạy lại, liên tục rót dòng nước cất mát lạnh lên hệ thống ống dẫn đồng. Tiếng xèo xèo của nước bốc hơi hòa cùng nhịp thở đứt quãng của Khang tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Khang nằm trên bàn mổ, toàn thân co giật dữ dội do dòng điện sinh học từ máy lọc máu kích thích vào hệ thần kinh vận động bị tê liệt. Mỗi lần chiếc máy ly tâm quay, cơ thể anh lại run lên, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


“Độc tố Viper-Fang này nhắm thẳng vào hệ thần kinh vận động để ngăn chặn sự đồng bộ hóa nhịp tim,” Phương vừa thao tác máy vừa giải thích, đôi bàn tay cô khéo léo điều chỉnh áp lực dòng chảy. “Nếu tôi không lọc máu toàn phần cho anh ngay lập tức, chất độc sẽ chạy thẳng vào tim gây ngừng đập đột ngột trong vòng mười lăm phút nữa. Anh đã mất đi vĩnh viễn một năm tuổi thọ gốc chỉ vì đòn độc này của Long Độc đấy, Khang ạ!”


Khang không thể trả lời, anh chỉ có thể dùng ánh mắt kiên định nhìn về phía chiếc giường tre nơi Vy đang nằm.


Phương hiểu ý anh. Cô quay sang phía Vy, cầm lấy chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết thứ ba mà Cuội Què đặt trên bàn. Đôi mắt cô chợt dừng lại ở chiếc ba lô cũ của Vy đặt bên cạnh giường, bên trong chứa những lọ thuốc huyết thanh Chrono-Shield cũ mà Tào Bá đã đưa cho Khang trước đó.


Phương cầm một lọ thuốc lên, đưa dưới ánh sáng led phân tích. Đôi mắt cô bỗng chốc rực lửa giận dữ.


“Khốn kiếp! Tào Bá... gã cáo già này dám gài bẫy anh!” Phương nghiến răng đầy phẫn nộ. “Khang, nhìn xem! Những lọ thuốc này không phải là huyết thanh Chrono-Shield nguyên chất. Nó đã bị pha trộn với ba mươi phần trăm Thời gian lậu pha tạp chất và chất gây nghiện sinh học cực mạnh! Gã cố tình muốn Vy dung nạp thứ này để tạo ra sự phụ thuộc sinh học vĩnh viễn. Nếu con bé ngừng dùng thuốc của gã, kháng thể O-Chrono trong máu nó sẽ tự động kích hoạt phản ứng đào thải cấp tính tàn phá tim phổi. Gã muốn dùng con gái anh để xích cổ anh làm nô lệ suốt đời!”


Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong đôi mắt đỏ ngầu của Khang. Anh muốn gầm lên, muốn đứng phắt dậy để đi xé xác Tào Bá, nhưng hệ thống lọc máu đang khóa chặt cơ thể anh vào bàn mổ.


“Bình tĩnh đi! Nhịp tim anh đang tăng quá nhanh, máy lọc sẽ bị quá tải!” Phương đè vai Khang xuống. Cô lập tức cầm lấy chiếc găng tay Siphon-C trên tay phải của Khang, cắm van áp lực kết nối trực tiếp vào chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết thứ ba, sau đó tích hợp Bộ lọc nano cầm tay của Bảo vào giữa đường truyền.


“Vy... nghe cô nói không con?” Phương dịu dàng cúi xuống bên tai Vy, cô bé lúc này đã bắt đầu co thắt lồng ngực dữ dội, đôi môi thâm tím vì thiếu oxy. “Nắm lấy tay cha đi con. Cô sẽ truyền thời gian tinh khiết cho con.”


Vy khẽ mở đôi mắt nhạt nhòa, nhìn thấy cha mình đang nằm trên bàn mổ đẫm máu bên cạnh. Cô bé tám tuổi dũng cảm không hề khóc một tiếng. Vy cố gắng vươn bàn tay khẳng khiu, nhỏ bé của mình ra, nắm chặt lấy bàn tay trái lành lặn của Khang.


Phương kích hoạt găng Siphon-C. Dòng dịch sinh học màu vàng kim ấm áp từ chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết bắt đầu chảy qua bộ lọc nano của Bảo, loại bỏ hoàn toàn các kháng thể lạ và tạp chất cuối cùng, rồi từ từ dẫn truyền vào động mạch cổ tay của Vy.


*Xèo... xèo...*


Chiếc găng tay Siphon-C rít lên một tiếng van xả áp lực nhẹ, tỏa ra ánh sáng hổ phách dịu mát giữa phòng khám tối tăm. Vy khẽ nhíu mày đau đớn khi dòng năng lượng mới tràn vào huyết quản, nhưng cô bé vẫn nghiến răng chịu đựng, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy tay cha không buông. Khang dùng kỹ thuật đồng bộ hóa nhịp tim cha con, tự ép tim mình đập chậm lại theo nhịp tim yếu ớt của Vy để giúp cô bé dung nạp thời gian dễ dàng hơn.


Vạch đếm ngược trên cổ tay Vy bắt đầu nhảy số tăng dần: [00:05:12]... [01:12:08]... [12:24:00]... Cho đến khi dừng lại ở con số năm năm tuổi thọ ổn định màu vàng hổ phách rực rỡ.


Lồng ngực Vy ngừng co thắt, hơi thở cô bé dần trở nên đều đặn, làn da nhợt nhạt bắt đầu hồng hào trở lại dưới ánh đèn led. Cô bé khẽ mỉm cười nhìn cha rồi thiếp đi vào giấc ngủ yên bình.


Ca phẫu thuật lọc máu của Khang cũng hoàn tất. Phương rút kim truyền ra, nhanh chóng băng bó vết thương trên bắp tay trái và cổ tay phải của anh. Khang kiệt sức nằm vật ra bàn mổ, mái tóc bạc trắng dọc hai bên thái dương lấp lánh một cách bi tráng.


“Vy đã an toàn tạm thời,” Phương thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. “Nhưng phòng khám này của tôi đã bị lộ một phần dấu vết sau vụ cướp tàu của anh. Tào Bá chắc chắn sẽ không để anh yên đâu.”


Khang khẽ gật đầu, anh siết chặt bàn tay trái lành lặn. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Anh đã cứu được Vy qua cơn nguy kịch, nhưng bẫy độc của thế giới ngầm và sự truy quét của Aegis đang dồn hai cha con vào góc chết.


Bên ngoài phòng khám chui, dưới màn mưa axit lạnh buốt của Phân khu 9, một bóng người gầy gò nhom nhem đang nấp sau đống phế liệu kim loại dọc bức tường đối diện tiệm thuốc tây. Đó là Hoàng Mắt Ma.


Gã chỉ điểm nghiện ngập khẽ chạm ngón tay run rẩy vào mắt trái, kích hoạt chiếc kính áp tròng hồng ngoại cũ kỹ. Qua thấu kính, hình ảnh nhiệt của ba cơ thể bên dưới hầm ngầm hiện lên rõ mồn một màu đỏ cam rực rỡ.


“Tìm thấy mày rồi, Lâm Vĩnh Khang...” Hoàng Mắt Ma nhếch mép cười để lộ hàm răng sún hoen ố. Gã run rẩy rút thiết bị liên lạc cá nhân, gửi vị trí chính xác của phòng khám chui cho Đại úy Phan Thanh để đổi lấy một tháng tuổi thọ tinh khiết hứa hẹn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!