Nhạc nềnShizima

Nhát Dao Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng lục điện lạnh ngắt áp sát vào gáy Lâm Vĩnh Khang. Kim loại lạnh buốt như muốn đóng băng dòng máu nóng đang chảy dọc sống lưng anh. Tiếng rên rỉ của đoàn tàu rác Sông Hắc dội lên từ bánh xích thép nghiến xuống đường ray ẩm ướt, hòa cùng tiếng mưa axit gầm rú bên ngoài khoang chứa bọc thép. Mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với vị sắt rỉ tanh nồng sộc thẳng vào phế quản, ép lồng ngực Khang co thắt dữ dội. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn ho đang chực trào lên từ vết rạn xương sườn trái.


“Đừng động đậy, cựu cơ sĩ,” giọng nói khàn khàn, âm hiểm của Đỗ Bá Long rít lên ngay sau tai anh. Gã sát thủ với biệt danh Long Độc khẽ nhếch môi, ngón tay trỏ siết nhẹ vào báng súng mạ chrome bóng loáng. “Mày khôn ngoan lắm, bẻ khóa được cả két sắt sinh học của Aegis. Nhưng ông trùm Tào Bá đã dặn rồi, một khi lõi thời gian ra khỏi két, mạng của mày cũng hết giá trị.”


Khang đứng im phăng phắc, đôi mắt ẩn sau thấu kính kính hồng ngoại khẽ nheo lại. Qua khe phản chiếu của mặt kính titan xước trên két sắt sinh học trước mặt, anh nhìn rõ bóng dáng của Phan Thị Hồng. Ả nữ quái Hồng Rắn đang đứng tựa lưng vào mép cửa khoang bọc thép, hai tay khoanh trước ngực đầy vẻ cợt nhả. Trên ngón tay thon dài của ả, chiếc nhẫn bạc tích hợp kim phun thuốc ngủ sinh học khẽ lóe lên dưới ánh đèn halogen chập chờn. Hồng Rắn khẽ nhún vai, ánh mắt vô cảm nhìn Khang như nhìn một cái xác biết đi.


“Anh Khang à, đừng trách tụi em,” Hồng Rắn lơi lả cất giọng, tiếng nói của ả bị tiếng gió rít qua khe cửa bọc thép nuốt chửng một nửa. “Ông trùm nói rồi, bộ gen O-Chrono của con gái anh quý giá quá. Nếu để anh mang Lõi Thời Gian Tinh Khiết này về cứu nó, tập đoàn Aegis sẽ lùng sục cả Phân khu 9 này lên mất. Tốt nhất là anh nên nằm lại đây, còn con bé Vy... tụi em sẽ mang về sòng bạc nuôi nấng chu đáo.”


Cơn giận dữ bùng lên như núi lửa phun trào trong lồng ngực Khang. Vy, đứa con gái nhỏ đang thoi thóp dưới hầm mộ nhà thờ cổ bọc chì, là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không rơi vào trạng thái điên loạn. Mái tóc dọc hai bên thái dương của anh, vốn đã bạc trắng sau lần truyền sinh mệnh gốc trước, giờ đây như dựng ngược lên dưới áp lực của cơn phẫn nộ tột cùng. Nhưng Khang biết, anh không được phép kích động. Một sơ sẩy nhỏ, họng súng của Long Độc sẽ phóng ra luồng điện áp cao vô hiệu hóa nhịp tim của anh ngay lập tức.


Khang bắt đầu tính toán. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C của anh đang bị hoại tử nhẹ, quấn băng gạc dính máu và run giật cơ học liên tục sau ca tự phẫu thuật khoét thịt dọc cổ tay. Lực cầm nắm của tay phải đã mất đi vĩnh viễn hai mươi phần trăm, không thể bộc phát lực mạnh để phản đòn. Nhưng tay trái của anh vẫn hoàn toàn lành lặn. Thiết bị bẻ khóa vạn năng Master Key vẫn đang nằm trong lòng bàn tay trái sần sùi của anh, ngay sát mép két sắt.


“Tào Bá muốn có bộ gen của Vy để đổi lấy quyền công dân Tầng Trung lưu, đúng không?” Khang khàn giọng lên tiếng, cố tình kéo dài thời gian để Long Độc mất cảnh giác. Anh khẽ buông lỏng hai vai, giả vờ như cơ thể đã hoàn toàn kiệt sức do phản ứng đào thải sinh học của găng Siphon-C.


“Mày biết thế là tốt,” Long Độc cười khẩy, bước chân gã khẽ tiến lên nửa bước để áp sát hơn, họng súng lục điện ấn mạnh vào gáy Khang. “Trần Vĩnh Nghiêm đã ra giá một trăm năm tuổi thọ tinh khiết cho cái đầu của mày và bộ gen của con bé. Nghĩa khí giang hồ không nuôi sống được tụi tao dưới đáy ổ chuột này đâu, Khang ạ.”


Chính là lúc này.


Khi Long Độc vừa dứt lời và bước lên nửa bước, trọng tâm cơ thể gã khẽ dịch chuyển về phía trước. Khang đột ngột hành động.


Anh không né tránh về phía sau mà chủ động xoay người cực nhanh sang bên phải, đồng thời gập mạnh đầu xuống.


*Đoàng!*


Luồng điện áp cao xé rách không khí, phát ra một tia chớp màu xanh lam chói lòa lướt qua sát vành tai Khang, găm thẳng vào bề mặt két sắt titan phía sau tạo ra những tia lửa điện rực rỡ. Tiếng nổ đanh gọn dội vang trong khoang tàu chật hẹp khiến màng nhĩ Khang đau buốt.


Không để Long Độc kịp định thần, Khang vung bàn tay trái lành lặn ra sau, chuẩn xác chộp lấy cổ tay cầm súng của gã sát thủ. Sử dụng kỹ thuật Khóa khớp động mạch cổ tay đặc nhiệm, anh dùng ngón cái ấn mạnh vào điểm huyệt thần kinh giữa xương trụ và xương quay của Long Độc, đồng thời vặn ngược cổ tay gã ra phía sau với một lực bẻ cực mạnh.


“Rắc!”


Tiếng xương khớp kêu răng rắc giòn giã vang lên. Long Độc rú lên một tiếng đau đớn, bàn tay gã mất cảm giác, chiếc súng lục điện rơi tự do xuống sàn tàu kim loại đầy nước thải axit rỉ sét. Nhưng gã sát thủ số một của Tào Bá không phải kẻ dễ dàng chịu khuất phục. Dù cổ tay phải bị khóa chặt, gã vẫn kịp vung cánh tay trái lên, rút ra chiếc dao găm Viper-Fang tẩm độc sinh học ức chế đồng bộ hóa từ hông áo khoác da rắn.


Lưỡi dao găm mỏng dính phát ra thứ ánh sáng màu tím độc địa, nhắm thẳng vào động mạch cổ của Khang mà đâm tới.


Khang buộc phải buông cổ tay phải của Long Độc ra, ngửa người về phía sau để né tránh nhát đâm hiểm hóc. Mũi dao độc xé rách khoảng không chỉ cách yết hầu anh vài milimet. Luồng gió mang theo mùi hóa chất độc hại từ lưỡi dao khiến da mặt Khang tê dại.


“Hồng Rắn! Giúp tao!” Long Độc gào lên, gã xoay người, vung dao chém nhát thứ hai nhắm vào lồng ngực Khang.


Hồng Rắn ở cửa khoang lập tức lao vào. Ả rút chiếc roi da điện sinh học dắt bên hông, quất mạnh một đường xé gió nhắm thẳng vào đôi chân của Khang hòng khóa chặt đường di chuyển của anh. Tiếng roi điện rít lên tanh tách, phát ra những tia lửa vàng cam đầy đe dọa.


Khang rơi vào thế gọng kìm ngàn cân treo sợi tóc. Vết rạn xương sườn trái quặn lên từng cơn đau đớn thấu xương tủy mỗi khi anh di chuyển mạnh, phổi anh như nghẹt thở vì thiếu oxy. Anh buộc phải lùi lại một bước, dùng cánh tay phải đeo găng Siphon-C đỡ nhát chém thứ hai của Long Độc.


*Keng!*


Lưỡi dao Viper-Fang chém mạnh vào phần vỏ đồng bảo vệ của găng Siphon-C, tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. Nhưng Long Độc cực kỳ xảo quyệt. Gã không rút dao ra mà xoay mạnh chuôi dao, dùng phần răng cưa trên sống lưỡi dao móc chặt vào một ống dẫn đồng vi mô chạy dọc mu bàn tay găng của Khang.


“Chết đi, cựu cơ sĩ!” Long Độc nghiến răng quát lớn, gã giật mạnh lưỡi dao về phía sau.


*Xoẹt!*


Ống đồng dẫn truyền áp lực cao trên găng Siphon-C bị cắt đứt đôi. Thứ dịch sinh học màu xanh lam nhạt—năng lượng sống dự phòng của găng tay—lập tức rò rỉ phun ra ngoài, bắn tung tóe lên sàn tàu ẩm ướt. Chiếc găng tay rít lên một tiếng van xả áp lực chói tai, dòng điện thô rò rỉ phóng ra điên cuồng, đốt cháy sém lớp băng gạc trắng dính máu trên cổ tay phải của Khang. Cơn bỏng nhiệt cực độ tàn phá các dây thần kinh cảm giác khiến Khang khuỵu gối xuống, bắp tay phải run giật dữ dội, mất hoàn toàn lực chiến đấu.


“Ha ha ha! Găng của mày hỏng rồi!” Long Độc cười lớn đầy đắc thắng. Gã vung dao găm Viper-Fang nhắm thẳng vào tim Khang mà đâm xuống.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khang không hề hoảng loạn. Ám ảnh về lời hứa bảo vệ Vy trước khi vợ quá cố Hà Lan qua đời bùng lên, mang lại cho anh một nguồn ý chí sinh tồn tột cùng. Anh biết mình không thể dùng chiếc găng tay phải đã hỏng để tước đoạt sinh lực của Long Độc nữa. Chất độc sinh học trên lưỡi dao kia nếu đâm trúng tim sẽ làm tê liệt mạch máu, khiến anh chết ngay lập tức.


Khang quyết định đánh đổi. Anh dùng bàn tay trái lành lặn lao thẳng vào lưỡi dao đang đâm xuống của Long Độc.


Thay vì đỡ trực tiếp, Khang dùng lòng bàn tay trái gạt mạnh vào sống dao của Long Độc để làm chệch hướng đâm, đồng thời bước tiến lên nửa bước, áp sát toàn bộ cơ thể vào lồng ngực gã sát thủ. Kỹ thuật cận chiến đặc nhiệm áp sát khóa khớp được anh thực hiện bằng một tay trái duy nhất với sự chính xác tuyệt đối.


Khang dùng cùi chỏ tay trái thúc mạnh vào chấn thủy của Long Độc, khiến gã sát thủ nghẹt thở thối lui nửa bước. Ngay lập tức, anh luồn cánh tay trái dưới nách Long Độc, khóa chặt bả vai và bẻ ngược khuỷu tay trái của gã ra sau lưng.


“Rắc! Rắc!”


Tiếng xương khuỷu tay trái của Long Độc bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực vặn cực hạn của Khang. Gã sát thủ gào thét thảm thiết, chiếc dao găm Viper-Fang trên tay trái rơi rụng xuống sàn. Nhưng trong cơn đau đớn tột cùng và hoảng loạn, Long Độc vẫn kịp dùng bàn tay phải tự do vung vẩy chiếc dao găm thứ hai, chém loạn xạ về phía trước.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao độc sượt qua bắp tay trái của Khang, để lại một vết chém dài khoảng năm centimet. Vết thương không sâu, chỉ rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm, nhưng chất độc sinh học Viper-Fang tẩm trên lưỡi dao lập tức ngấm vào mạch máu.


Khang nghiến răng chịu đựng, anh dùng chân phải đạp mạnh vào gối Long Độc khiến gã quỳ sụp xuống, rồi bồi thêm một cú thúc cùi chỏ trái mạnh mẽ vào gáy gã. Long Độc đổ rạp xuống sàn tàu kim loại, bất tỉnh nhân sự bên cạnh vũng dịch sinh học rò rỉ.


Cùng lúc đó, Hồng Rắn quất mạnh chiếc roi da điện về phía sau lưng Khang. Tiếng roi xé gió rít lên chói tai.


Khang không kịp né tránh hoàn toàn, chiếc roi điện quất trúng bả vai trái của anh, phóng ra luồng điện áp cao làm cháy sém mảng áo giáp sợi carbon tích hợp. Chấn lực điện khiến Khang loạng choạng ngã nhào về phía két sắt sinh học, lồng ngực anh quặn lên đau đớn, một ngụm máu tươi trào ra khóe miệng.


“Khốn kiếp...” Khang rên rỉ, anh dùng tay trái bám chặt vào mép két sắt để gượng dậy.


Chất độc Viper-Fang bắt đầu phát tác cực nhanh. Khang cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt đang chạy dọc từ vết chém trên bắp tay trái thẳng về phía tim. Hệ thần kinh vận động của anh bắt đầu tê liệt, thị lực nhòe đi dưới ánh đèn halogen chập chờn, đôi chân anh run rẩy không còn đứng vững. Chất độc này đang ức chế khả năng đồng bộ hóa nhịp tim của anh, khiến dòng máu trong cơ thể như đông cứng lại.


Khang cố gắng dùng găng Siphon-C trên tay phải áp vào cổ Long Độc đang bất tỉnh để tước đoạt tuổi thọ nhằm hồi sức, nhưng chiếc găng tay đã bị đứt ống dẫn đồng chính, dịch sinh học rò rỉ hết sạch, hoàn toàn vô dụng. Anh không thể dẫn truyền sinh mệnh được nữa.


Nhìn thấy Long Độc đã gục và Khang đang trúng độc nặng, Hồng Rắn đứng ngoài cửa khoang khẽ nheo mắt đầy cảnh giác. Ả nhìn vào chiếc két sắt sinh học bọc titan đã được bẻ khóa hoàn toàn, bên trong chứa ba chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết đang phát ra luồng huỳnh quang màu vàng kim ấm áp.


Ả nữ quái không dại dột lao vào quyết chiến với một cựu cơ sĩ đang điên cuồng vì đường cùng. Hồng Rắn lướt nhanh như một vệt bóng tối rực đỏ vào trong khoang chứa, ngón tay thon dài của ả chộp lấy hai chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết nhét nhanh vào chiếc túi da đeo bên hông.


“Cảm ơn anh Khang đã bẻ khóa giúp tụi em nhé,” Hồng Rắn cười lẳng lơ, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam tột độ. Ả liếc nhìn chiếc lõi thứ ba còn lại trong két sắt, định thò tay lấy nốt nhưng tiếng còi báo động đỏ của đoàn tàu đột ngột rú vang dội.


*Húuuu... Húuuu...*


Ánh đèn halogen màu vàng nhạt trong khoang chứa lập tức chuyển sang màu đỏ báo động nhấp nháy liên hồi. Tiếng loa phát thanh tự động của hệ thống an ninh Aegis vang lên bằng chất giọng cơ khí lạnh lẽo:


“Cảnh báo! Phát hiện xâm nhập trái phép và damage nghiêm trọng hệ thống tuần tra tự động Aegis-S1. Kích hoạt quy trình xả thải hóa chất tiêu hủy toàn khoang sau sáu mươi giây. Yêu cầu toàn bộ nhân sự sơ tán ngay lập tức.”


Hồng Rắn biến sắc. Ả biết chất thải hóa chất công nghiệp nồng độ axit cao của Aegis một khi xả ra sẽ thiêu rụi mọi vật thể hữu cơ trong khoang chứa này thành tro bụi trong vòng vài giây. Ả không còn thời gian để lấy chiếc lõi cuối cùng.


“Hẹn gặp lại anh dưới địa ngục, anh Khang yêu dấu,” Hồng Rắn quát lớn, ả xoay người lao ra khỏi cửa khoang bọc thép, nhảy thẳng xuống chiếc xuồng cao tốc đang neo đậu song song bên mạn tàu rác Sông Hắc.


*Gầm... gầm...*


Tiếng động cơ xuồng cao tốc gầm rú xé rách màn mưa axit. Qua ô cửa kính vỡ nát của khoang tàu, Khang nhìn thấy bóng chiếc xuồng của Hồng Rắn lao vút đi trên dòng nước đen ngòm của Sông Hắc, mang theo hai chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết quý giá biến mất vào màn sương mù lưu huỳnh dày đặc.


Khang bị bỏ lại một mình trong khoang chứa rác đang đỏ rực ánh đèn báo động.


Chất độc Viper-Fang đã ngấm sâu, làm tê liệt hoàn toàn nửa thân trái của anh. Khang quỳ sụp dưới sàn tàu kim loại đầy nước thải axit, bắp tay trái sưng vồng lên màu tím đen độc địa. Đầu óc anh quay cuồng, nhịp tim đập chậm lại một cách bất thường, mỗi nhịp đập đều mang theo một cơn đau thắt lồng ngực dữ dội. Anh biết, nếu không được bác sĩ Hoài Phương giải độc máu khẩn cấp dưới hầm ngầm, anh sẽ chết vì ngừng tim trong vòng một giờ tới.


Nhưng anh không thể chết lúc này. Vy đang chờ anh.


Khang dùng chút tàn lực cuối cùng của cánh tay trái run rẩy, rướn người về phía két sắt sinh học. Các ngón tay anh chạm vào chiếc Lõi Thời Gian Tinh Khiết thứ ba còn sót lại. Luồng ánh sáng vàng kim ấm áp của chiếc lõi chiếu lên gương mặt góc cạnh sương gió hốc hác của anh, như một mồi lửa nhen nhóm lại niềm hy vọng cứu sống Vy.


Anh ôm chặt chiếc lõi vào lồng ngực rách nát của mình, cắn răng chịu đựng cơn đau từ vết gãy xương sườn trái đang đâm vào mô phổi.


*Xììì... xììì...*


Tiếng van xả khí trên trần khoang chứa đột ngột mở ra. Những luồng khói độc màu vàng chanh mang theo nồng độ axit cực cao bắt đầu phun ra xối xả từ các đường ống, nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp của khoang tàu rác.


Cơn mưa hóa chất tiêu hủy bắt đầu rơi xuống, ăn mòn những tấm thép rỉ sét và bốc lên những làn khói trắng nồng nặc chết chóc. Thời gian đếm ngược của hệ thống an ninh chỉ còn chưa đầy ba mươi giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!