Chuyến Tàu Đêm Hắc Ám
Dòng nước đen ngòm của Sông Hắc cuồn cuộn chảy trong đêm muộn, mang theo hàng tấn chất thải hóa chất công nghiệp rò rỉ từ vòm sinh quyển Thượng Đỉnh của tập đoàn Aegis. Dưới màn mưa axit dày đặc của Phân khu 9, mặt sông loang lổ những vệt dầu mỡ phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục tăm tối và ma mị. Thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc quyện với vị sắt rỉ sộc thẳng vào mũi, khiến lồng ngực Lâm Vĩnh Khang co thắt dữ dội. Anh khẽ ho khan, một dòng máu ấm tanh nồng rỉ ra nơi khóe miệng. Khang vội đưa bàn tay trái quệt đi vệt máu, cố không để hai kẻ đồng hành phát hiện ra sự suy kiệt đang gặm nhấm cơ thể mình từng phút.
Vết rạn xương sườn trái từ những cuộc đào thoát trước vẫn nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở dốc, nhưng thứ đang thực sự thiêu đốt sinh lực của Khang lúc này lại nằm ở cánh tay phải. Bên dưới lớp băng gạc đen quấn dày cộm, chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên đang khóa chặt vào da thịt anh khẽ rung giật cơ học theo từng chu kỳ. Những luồng xung điện thô rò rỉ từ lõi đồng cát đang liên tục gặm nhấm hệ thần kinh vận động, khiến bắp tay anh nóng bỏng như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào mạch máu. Khang đã mất vĩnh viễn hai mươi phần trăm lực cầm nắm ở tay này sau ca tự phẫu thuật khoét bỏ thịt hoại tử, và giờ đây, anh phải gồng mình chịu đựng phản ứng đào thải nhẹ đang dâng lên dưới dạng những cơn buồn nôn và co thắt tim dồn dập.
“Vy... cha chỉ còn đêm nay,” Khang thầm nghĩ, các ngón tay trái siết chặt lấy lọ huyết thanh bẩn mà Tào Bá đưa cho. Thứ dung dịch màu xanh dương ấy đang nằm trong túi áo giáp sợi carbon rách nát của anh. Phương đã cảnh báo đó là bẫy độc hại chứa Dirty Time-credit cố tình gây nghiện sinh học để biến Vy thành nô lệ của thế giới ngầm. Anh không được phép tiêm nó cho con gái. Cách duy nhất để giải thoát cho Vy là cướp bằng được những Lõi Thời Gian Tinh Khiết thật sự trên chuyến tàu rác Sông Hắc đêm nay.
“Này, cựu cơ sĩ,” một giọng nói khàn khàn, âm hiểm vang lên bên cạnh cắt đứt dòng suy nghĩ của Khang. Đỗ Bá Long, gã sát thủ số một dưới trướng Tào Bá với biệt danh Long Độc, bước ra từ bóng tối của một container rỉ sét. Gã mặc chiếc áo khoác da rắn màu xám đen sờn rách, đôi mắt thâm quầng lạnh lùng như rắn độc nhìn đăm đăm vào cánh tay quấn băng của Khang. Tay gã luôn xoay vần cặp dao găm Viper-Fang tẩm độc sinh học, tạo ra những tiếng rít xé gió nhỏ lạnh sống lưng. “Đoàn tàu rác Aegis sắp đi qua khúc cua bến cảng. Đám tay sai của tao đã xác nhận lịch trình. Mày đã sẵn sàng bẻ khóa chưa, hay định để con gái mày chết khô dưới hầm mộ nhà thờ?”
Nép sát mạn thuyền gỗ mục nát phía sau gã sát thủ là Phan Thị Hồng, ả nữ quái được biết đến với danh hiệu Hồng Rắn. Hồng mặc bộ đồ da ôm sát cơ thể màu đỏ sậm khoe những đường cong nóng bỏng nhưng ánh mắt lại lạnh lùng và tàn nhẫn vô cảm. Ả khẽ nhếch môi cười lẳng lơ, ngón tay thon dài vuốt ve chiếc nhẫn bạc có kim phun thuốc ngủ sinh học cực mạnh. “Long Độc, anh đừng dọa cựu cơ sĩ ưu tú của chúng ta chứ. Anh Khang am hiểu sâu sắc quy luật bảo an của tập đoàn hơn bất kỳ ai trong chúng ta mà. Đúng không, anh yêu?”
Khang không thèm để ý đến lời mỉa mai của Hồng Rắn. Anh lẳng lặng rút chiếc kính hồng ngoại dò nhịp sinh học đeo vào mắt, gạt công tắc cảm biến nhiệt bên hông kính. Nhờ bộ màng lọc phân cực tự chế của Bảo lắp thêm trên thấu kính, toàn bộ khung cảnh bến tàu rác Sông Hắc hiện lên dưới những dải màu nhiệt lượng chi tiết.
“Đứng im tại chỗ,” Khang khẽ ra lệnh, giọng nói khàn trầm đầy uy lực khiến cả Long Độc và Hồng Rắn lập tức khựng lại. “Cỗ máy tuần tra tự động Aegis-S1 đang di chuyển dọc mạn tàu rác.”
Qua lăng kính hồng ngoại, Khang nhìn thấy một thực thể cơ khí khổng lồ cao hai mét rưỡi đang di chuyển bằng bốn bánh xích sắt nặng nề dọc theo boong tàu. Đó là Aegis-S1, con quái vật bọc thép tự động của tập đoàn. Thân hình bọc thép đen xám của nó chằng chịt các cảm biến quét võng mạc và camera xoay ba mươi sáu mươi độ liên tục phát ra những tia laser đỏ rực quét dọc mạn tàu rác. Khẩu pháo điện sinh học Chrono-Cannon gắn trên thân máy của nó đang ở trạng thái chờ kích hoạt, sẵn sàng phóng ra những luồng điện áp cao vô hiệu hóa nhịp tim của bất kỳ kẻ xâm nhập nào trong phạm vi hai trăm mét.
“Làm sao vượt qua nó?” Long Độc nheo mắt nhìn con quái vật cơ khí, tay gã đã đặt lên chuôi dao găm, giọng điệu bắt đầu mất kiên nhẫn. “Tao có thể dùng thuốc nổ phá hủy bánh xích của nó.”
“Ngu xuẩn,” Khang lạnh lùng ngắt lời. “Aegis-S1 được lập trình kết nối thần kinh trực tiếp với trung tâm chỉ huy Phân khu 9 của Trần Quốc Việt. Chỉ cần một dao động vật lý nhỏ hoặc một tiếng nổ, toàn bộ phi đội drone Chrono-Eye sẽ ập đến bít kín bến tàu này trong vòng ba phút. Mày muốn chết thì cứ việc tự tiện ra tay.”
Khang chỉ ngón tay về phía đường ống xả thải hóa chất khổng lồ của bến cảng đang nhô ra sát mép sông. “Nhìn kìa. Cứ mỗi ba mươi giây, hệ thống làm mát của nhà máy hóa chất sẽ xả thải một luồng khí nóng nồng độ lưu huỳnh cao xuống dòng sông. Luồng khí đó sẽ tạo ra một bức màn nhiệt tạm thời kéo dài mười lăm giây. Đó là khoảng mù nhiệt duy nhất giúp chúng ta che mắt máy quét tầm nhiệt của Aegis-S1.”
Long Độc và Hồng Rắn im lặng quan sát. Đúng như lời Khang nói, một luồng khói nóng màu vàng nhạt bốc lên từ đường ống xả, che khuất một phần thân tàu rác dưới lăng kính hồng ngoại. Khang siết chặt dây đai bảo vệ, cánh tay phải đeo găng Siphon-C khẽ gồng lên chịu đựng cơn run giật cơ học.
“Chuẩn bị bẫy khói,” Khang ra lệnh cho Hồng Rắn. “Khi luồng khí nóng vừa phụt ra, tao sẽ ném bẫy khói bột đồng để gây nhiễu cảm biến quang học của nó. Hồng Rắn, mày dùng móc xích leo lên boong tàu cắt cáp tín hiệu phụ của robot. Long Độc, mày đi sau tao hỗ trợ cản địa. Rõ chưa?”
Hồng Rắn khẽ gật đầu, ả rút chiếc móc xích titan ra khỏi hông, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khích của một kẻ săn mồi chuyên nghiệp. Long Độc hừ lạnh một tiếng đầy bất mãn nhưng cũng không phản đối.
*Xììì...*
Luồng khí nóng từ đường ống xả thải khổng lồ phụt mạnh ra ngoài, mang theo hơi nước axit nóng bỏng che phủ mạn tàu rác.
“Hành động!” Khang quát khẽ.
Anh vung tay trái ném mạnh chiếc bẫy khói gây nhiễu cảm biến chứa bột đồng và lưu huỳnh tự chế của Thắng Mìn về phía boong tàu. Chiếc bẫy nổ tung tạo ra một đám mây khói màu vàng kim dày đặc phát ra những tiếng nổ lách tách điện từ liên tục. Bột đồng lơ lửng trong không khí lập tức hấp thụ và làm nhiễu loạn hoàn toàn các tia laser quét hồng ngoại của Aegis-S1.
Trong khoảnh khắc mười lăm giây vàng ngọc đó, Hồng Rắn lao đi nhanh như một vệt bóng tối rực đỏ. Ả quăng móc xích leo lên boong tàu một cách điệu nghệ, lưỡi móc bám chặt vào thành lan can thép rỉ sét. Hồng Rắn rướn người leo lên boong, nhanh chóng tiếp cận hộp cáp tín hiệu phụ phía sau bệ đỡ của Aegis-S1. Ả rút chiếc nhẫn bạc bấm nút kích hoạt kim phun, cắt đứt đường cáp quang truyền dẫn tín hiệu của robot chỉ trong hai giây cận chiến thầm lặng.
Cùng lúc đó, Khang và Long Độc cũng đã áp sát cửa khoang chứa của đoàn tàu rác. Cánh cửa bọc thép dày cộm được bảo vệ bằng hệ thống khóa sinh học ba lớp nghiêm ngặt, hiển thị một màn hình quét vân tay và nhịp tim phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ cảnh báo.
Khang rút thiết bị bẻ khóa vạn năng Master Key do Bảo chế tạo từ trong túi giáp ra, áp chặt đầu quét điện từ vào bảng khóa sinh học của cửa khoang. Anh dùng tay trái điều chỉnh núm xoay tần số sóng vô tuyến trên thiết bị, trong khi tay phải đeo găng Siphon-C phải gồng lên kết nối cổng van áp lực đồng trực tiếp vào Master Key để tiếp năng lượng.
“Khốn kiếp... rò rỉ điện áp...” Khang nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau thắt lồng ngực dồn dập. Dòng điện sinh học thô bạo từ găng Siphon-C truyền qua thiết bị bẻ khóa đang phản hồi ngược lại cánh tay phải của anh, nung nóng các kim truyền áp lực đang cắm sâu vào xương thịt cổ tay. Da thịt anh rát bỏng, rỉ máu thấm đẫm lớp băng gạc đen mới quấn. Để duy trì tần số bẻ khóa ổn định, Khang phải tiêu hao một lượng lớn năng lượng dự phòng của găng Siphon-C, khiến vạch sáng năng lượng xanh lam nhạt trên găng sụt giảm nhanh chóng.
“Nhanh lên, Khang!” Long Độc rít lên qua kẽ răng, mắt gã liên tục liếc nhìn về phía Aegis-S1 đang xoay tít camera dò tìm nguồn phát sóng nhiễu trong làn khói bột đồng. “Con quái vật sắp phát hiện ra rồi! Tao sẽ dùng thuốc nổ C4 phá hủy cánh cửa này!”
“Mày muốn tất cả chúng ta chết sao?” Khang gầm lên khe khẽ, tay trái vẫn kiên trì giữ chặt thiết bị bẻ khóa. “Két sắt chứa Lõi Thời Gian Tinh Khiết của Aegis có cảm biến áp lực và nhiệt độ tích hợp. Chỉ cần một dao động nhiệt từ thuốc nổ của mày, hệ thống tự hủy tự động bên trong két sẽ kích hoạt ngay lập tức. Toàn bộ các lõi sinh mệnh gốc sẽ bị phân rã thành dịch vô dụng trong vòng một giây! Đứng im cản địa cho tao!”
Sự quyết liệt và kiến thức nghiệp vụ cơ sĩ kỳ cựu của Khang khiến Long Độc phải rụt tay lại, gã nghiến răng thủ thế với cặp dao Viper-Fang, ánh mắt tràn đầy sự tức tối nhưng không dám hành động liều lĩnh.
Trên màn hình của thiết bị bẻ khóa vạn năng, các dòng mã số hóa màu xanh lá cây chạy liên tục với tốc độ chóng mặt dưới sự can thiệp của thuật toán bẻ khóa mà Trí Kính Cận đã thiết lập. Khang cảm nhận được nhịp tim mình đập dồn dập, mồ hôi lạnh hòa cùng mưa axit chảy ròng ròng trên trán gã.
*Tạch... tạch...*
Bảng khóa sinh học trên cửa khoang đột ngột chuyển từ màu đỏ báo động sang màu xanh dương an toàn. Tiếng van xả áp lực rít lên chói tai, cánh cửa bọc thép khổng lồ từ từ trượt sang hai bên, để lộ không gian tối tăm bên trong khoang chứa đặc biệt của đoàn tàu rác Sông Hắc.
“Thành công rồi!” Hồng Rắn thì thầm từ phía sau, ả nhanh chóng lách vào trong khoang chứa, mắt tỏa sáng tham lam khi nhìn thấy chiếc két sắt sinh học bọc titan xước đặt ở trung tâm căn phòng. Chiếc két sắt đang phát ra một luồng huỳnh quang màu vàng kim ấm áp và tinh khiết tột cùng—thứ ánh sáng đặc trưng của những Lõi Thời Gian Tinh Khiết chưa qua xử lý công nghiệp, không chứa bất kỳ kháng thể lạ hay mầm bệnh độc hại nào.
Khang bước nhanh vào trong khoang, lồng ngực anh vẫn phập phồng đau đớn sau ca bẻ khóa áp lực cao. Anh giơ thiết bị bẻ khóa vạn năng lên định can thiệp vào lớp khóa cuối cùng của két sắt sinh học để thu hồi các lõi cứu Vy. Chỉ cần có được những lõi này, Vy sẽ được cứu sống hoàn toàn mà không phải chịu đựng phản ứng đào thải sinh học nguy hiểm nữa.
Nhưng ngay khi ngón tay trái của Khang vừa chạm vào bề mặt titan lạnh ngắt của két sắt, một âm thanh khô khốc, sắc lạnh vang lên ngay sau gáy anh.
*Cạch.*
Tiếng búa đập súng lục điện áp lực cao đã được lên nòng khóa chặt vị trí gáy của Khang. Luồng khí lạnh từ họng súng mạ chrome bóng loáng phả vào da cổ anh, dập tắt mọi cảm giác ấm áp của luồng sáng vàng kim trong khoang chứa.
“Đứng im tại chỗ, Khang,” giọng nói khàn khàn, tàn nhẫn của Long Độc vang lên trong không gian chật hẹp, lạnh lùng và không chút dao động. “Mày đã hoàn thành xuất sắc vai trò bẻ khóa của mình rồi. Giờ thì tránh ra để tao thu hồi các lõi thời gian này về cho ông trùm.”
Khang đứng im phăng phắc, cơ thể anh không hề chuyển động nhưng đại não đang hoạt động với tốc độ cực hạn. Anh liếc nhìn qua khe phản chiếu của mặt kính két sắt sinh học, nhìn thấy Hồng Rắn đang đứng ngoài cửa khoang khẽ nhếch môi cười lạnh lùng, tay ả cầm bộ đàm tần số ngắn đang phát ra những tiếng rè rè báo cáo kết quả trực tiếp cho Tào Bá.
Sự phản bội tàn nhẫn của thế giới ngầm đã nổ ra ngay khi mục tiêu tối thượng vừa nằm trong tầm tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!