Nhạc nềnShizima

Thỏa Hiệp Với Ác Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy titan đầu rồng của Tào Bá gõ mạnh xuống nền đá ẩm ướt, phát ra những tia điện cao áp màu vàng kim nhạt xé rách màn sương mù axit đang cuồn cuộn dâng lên từ những đường cống rãnh ngầm của Chợ Đen Không Giờ. Âm thanh ấy khô khốc, sắc lạnh, tựa như tiếng gõ của chiếc búa chấp pháp trên vành móng ngựa, dập tắt mọi hy vọng đào thoát vừa mới nhen nhóm trong lòng Lâm Vĩnh Khang.


Mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống xối xả, gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của khu chợ ngầm Phân khu 9. Từng giọt hóa chất độc hại len lỏi qua các kẽ hở của vách đá hẻm cụt, rơi xuống bả vai trái rách nát của Khang, ăn mòn lớp áo giáp sợi carbon tích hợp vốn đã chằng chịt vết chém. Cơn đau rát bỏng từ vết thương mới hòa cùng cơn nhói buốt dữ dội từ vết rạn xương sườn bên ngực trái khiến Khang phải ghìm chặt lồng ngực, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Mỗi lần hít thở, anh lại cảm nhận được vị tanh nồng của máu tươi đang ứ nghẹn nơi cuống họng.


Sơ Tuyết nép chặt sau lưng Khang, đôi bàn tay gầy gò của cô tu sĩ trẻ run rẩy ôm lấy chiếc ba lô cũ kỹ chứa chiếc hộp nhạc bằng đồng của Hà Lan. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim đập điên cuồng của Khang qua lớp giáp sờn rách, một nhịp đập rệu rã, kiệt quệ nhưng vẫn đang gồng lên bằng tất cả tàn lực của một người cha.


Phía trước họ, Tào Bá đứng sừng sững như một tòa tháp thịt bọc lụa là đỏ đô. Gương mặt béo tròn của gã ông trùm thế giới ngầm Phân khu 9 không chút biểu cảm dưới ánh đèn halogen chập chờn, đôi mắt híp tàn nhẫn ẩn sau những nếp thịt khẽ nheo lại khi gã nhìn vào cánh tay phải quấn băng gạc đen của Khang. Xung quanh gã, hàng chục tay súng bảo an bọc giáp đen kịt đã dàn trận hình cánh cung, những họng súng điện sinh học tầm trung chĩa thẳng vào ngực Khang, sẵn sàng phóng ra những luồng điện áp vô hiệu hóa nhịp tim chỉ trong một tích tắc.


“Mày vừa thể hiện một màn trình diễn rất ấn tượng, Khang ạ,” Tào Bá khẽ mở lời, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của kẻ nắm quyền sinh sát dưới đáy xã hội này. Gã xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích lớn trên ngón tay cái, ánh mắt chuyển từ cánh tay Khang sang Sơ Tuyết. “Một mình hạ gục cả toán sát thủ của Bùi Đức Trọng, tước đoạt một năm tuổi thọ của gã tay sai bằng một chiếc găng tay Siphon-C thế hệ đầu rách nưới. Nghiệp vụ của một cựu cơ sĩ kỳ cựu đúng là không thể xem thường. Nhưng mày có biết lỗi lớn nhất của mày là gì không?”


Khang không trả lời. Anh lặng lẽ điều hòa nhịp thở bằng kỹ thuật nén dòng chảy sinh học của Cục Cưỡng Chế để giảm bớt cơn co thắt tim đang bùng phát. Dòng sinh mệnh thô bẩn thỉu, đầy tạp chất mà anh vừa cưỡng chế hút từ gã tay sai của Trọng vài phút trước đang bắt đầu phản ứng đào thải dữ dội trong mạch máu anh. Cảm giác buồn nôn dâng lên nghẹn ứ, cánh tay phải đeo găng Siphon-C của anh giật giật liên tục dưới lớp băng gạc dính máu mới. Anh mất vĩnh viễn hai mươi phần trăm lực cầm nắm ở bàn tay này sau ca tự phẫu thuật khoét bỏ thịt hoại tử, và giờ đây, nó đang run rẩy một cách vô thức.


“Lỗi của mày,” Tào Bá bước lên một bước, chiếc gậy đầu rồng lại nện xuống nền đá phát ra tiếng *bốp* nặng nề, “là dám nghĩ rằng mày có thể tự do giao dịch sinh mệnh trên địa bàn của tao mà không cần sự đồng ý của tao. Ở Phân khu 9 này, từ một ổ bánh mì rác thải cho đến một giờ sống hiển thị trên cổ tay người dân, tất cả đều thuộc quyền sở hữu của Nghiệp đoàn chợ đen. Mày muốn đưa con nhỏ tu sĩ này đi? Được thôi. Nhưng cái giá phải trả không phải là chiếc găng tay giả mà mày vừa ném cho Trọng, mà là chính bản thân mày.”


Khang nghiến chặt răng, tay trái của anh khẽ siết lại thành nắm đấm, trong khi tay phải đeo găng Siphon-C thật từ từ nâng lên, hướng đầu kim truyền áp lực về phía Tào Bá. Luồng xung điện màu xanh lam nhạt rò rỉ từ lõi đồng cát của găng tay khẽ rít lên trong màn sương axit, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, đầy đe dọa.


“Tào Bá, mày biết chiếc găng tay này chứa cái gì,” Khang khàn giọng nói, giọng nói khàn đặc vì máu đang ứ trong phổi. “Đây là găng Siphon-C nguyên bản thế hệ đầu. Nó không có bộ giới hạn áp lực của Aegis. Nếu tao kích hoạt chế độ quá tải khẩn cấp ngay tại đây, năng lượng sinh học tích tụ sẽ phát nổ trong phạm vi mười mét. Tao đã không còn nhiều tuổi thọ gốc để mất, nhưng mày và đám tay sai bọc thép của mày thì khác. Chúng ta có thể cùng thử xem ai sẽ là kẻ tan biến trước dưới hầm ngầm này.”


Lời đe dọa của Khang khiến đám tay súng bảo an xung quanh khẽ xao động. Một vài gã lùi lại nửa bước, ngón tay đặt trên cò súng khẽ run rẩy. Ai cũng biết sự tàn khốc của một vụ nổ lò phản ứng sinh học cầm tay quá tải—nó sẽ rút sạch dịch sinh mệnh của tất cả những kẻ trong phạm vi ảnh hưởng, biến họ thành những xác khô lão hóa chỉ trong vài giây.


Nhưng Tào Bá không hề nao núng. Gã đứng yên, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh tanh đầy khinh bỉ. Gã không sợ. Sự tự tin của một kẻ thống trị thế giới ngầm suốt hai mươi năm không cho phép gã bị lung lay bởi một cơ sĩ đã kiệt quệ.


“Một đòn tự sát tinh vi đấy, Khang,” Tào Bá cười nhạt, giọng nói không chút gợn sóng. “Mày sẵn sàng chết, tao tin. Nhưng còn đứa con gái nhỏ Lâm Mỹ Vy của mày thì sao?”


Cái tên *Lâm Mỹ Vy* vang lên như một luồng điện cao áp đánh thẳng vào đại não của Khang. Đồng tử của anh co rút lại dữ dội, tay phải đeo găng Siphon-C khẽ khựng lại trong không khí. Nhịp tim của anh đột ngột tăng vọt lên một trăm hai mươi nhịp một phút, phá vỡ hoàn toàn trạng thái thiền định nén dòng chảy.


“Mày... mày nói cái gì?” Khang gằn giọng, sát khí bùng lên trong đôi mắt vằn đỏ tia máu.


Tào Bá khẽ hất hàm về phía cánh tay phải của gã. Đỗ Bá Long, gã sát thủ số một dưới trướng ông trùm với biệt danh Long Độc, bước ra khỏi bóng tối của vách đá. Long mặc chiếc áo khoác da rắn màu xám đen, gương mặt xương xẩu sắc sảo lộ rõ vẻ âm hiểm. Gã không thèm nhìn Khang, chỉ lẳng lặng rút ra một thiết bị trình chiếu ba chiều cầm tay, bấm nút kích hoạt.


Một luồng ánh sáng ba chiều màu xanh dương nhạt phóng ra từ thiết bị, vẽ nên một hình ảnh động giữa màn mưa axit.


Trong làn sương mờ ảo của hình ảnh ba chiều, Khang nhìn thấy rõ ràng không gian quen thuộc của mật thất hầm mộ bọc chì dưới lòng đất Nhà thờ đổ Phân khu 9. Trên chiếc giường tre sờn rách, Lâm Mỹ Vy đang nằm ngủ say, gương mặt nhợt nhạt gần như trong suốt của cô bé khẽ động đậy dưới tấm chăn mỏng. Cổ tay trái khẳng khiu của cô bé vẫn hiển thị vạch đếm ngược màu vàng hổ phách của năm năm tuổi thọ ổn định mà Khang vừa hiến tế. Nhưng điều kinh hoàng nhất là, ngay sát cửa ngách của hầm mộ, có bóng dáng của hai gã tay sai bọc giáp của Tào Bá đang đứng gác, tay cầm thiết bị dò nhịp sinh học cầm tay.


“Con bé ngủ trông thật bình yên,” Tào Bá thản nhiên nói, giọng nói của gã lạnh lùng như những giọt mưa axit đang rơi trên giáp sắt. “Nhà thờ cổ Phân khu 9 quả thực là một nơi ẩn náu tuyệt vời. Lớp chì bọc dưới hầm mộ có thể che mắt máy quét tầm nhiệt của Cục Cưỡng Chế, nhưng lại không thể ngăn được tai mắt của Nghiệp đoàn chợ đen. Khang, tao chỉ cần gửi một tin nhắn ngắn bằng bộ đàm, hai gã tay sai của tao dưới đó sẽ lập tức rút phích cắm của máy lọc máu thô sơ bảo vệ con bé. Hoặc đơn giản hơn, chúng sẽ báo tọa độ chính xác cho Phan Thanh.”


Khang sững sờ, cả cơ thể anh như đông cứng lại giữa ngõ cụt rách nát. Chiếc găng tay Siphon-C trên tay phải của anh khẽ hạ xuống một vài phân, luồng sáng xanh lam nhạt chập chờn như muốn tắt lịm. Sự tính toán lạnh lùng của Tào Bá đã triệt tiêu hoàn toàn bài tẩy cuối cùng của anh. Vy chính là mỏ neo duy nhất giữ vững nhân tính của anh, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng khiến anh không bao giờ có thể thực hiện một đòn tự sát sòng phẳng.


“Tào Bá... mày muốn cái gì?” Khang khàn giọng hỏi, sự phẫn nộ tột cùng trong lòng anh giờ đây đã chuyển thành một nỗi bất lực cay đắng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt híp của gã ông trùm, thấu hiểu rằng mình đã rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn từ trước.


“Tao muốn một giao dịch sòng phẳng,” Tào Bá thu nụ cười lại, gương mặt gã trở nên nghiêm nghị và tàn nhẫn tột độ. Gã bước lại gần Khang, khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mét. Chiếc gậy đầu rồng titan khẽ chỉ vào ngực Khang. “Mày cần huyết thanh ức chế đào thải Chrono-Shield chính hãng để duy trì mạng sống cho con gái mày. Loại thuốc đó chỉ có trong kho dược phẩm cao cấp của Aegis ở Tầng Trung lưu, hoặc... trong két sắt sinh học dưới hầm nhà máy dệt của tao. Mua chui ngoài chợ đen sẽ tiêu tốn của mày hàng chục năm tuổi thọ gốc, thứ mà mày không còn để trả.”


Tào Bá thọc tay vào túi áo lụa đỏ, rút ra một lọ thủy tinh nhỏ bọc trong lớp vỏ titan xước. Bên trong lọ, một thứ dung dịch màu xanh dương tinh khiết tỏa ra thứ ánh sáng dịu mát, ổn định, hoàn toàn khác biệt với thứ ánh sáng chập chờn của những lõi thời gian bẩn ngoài chợ đen. Đó chính là một liều huyết thanh Chrono-Shield chính hãng của Aegis.


“Đây là liều thuốc bảo hiểm cho con gái mày trong mười hai giờ tới,” Tào Bá lắc nhẹ lọ thuốc, ánh sáng xanh dương phản chiếu lên đôi mắt tham lam của gã. “Đổi lại, mày phải thực hiện cho tao một phi vụ. Đêm mai, một đoàn tàu vận chuyển đặc biệt của Aegis sẽ đi qua bến tàu rác Sông Hắc ở rìa Phân khu 9. Trên tàu có một khoang chứa chứa các Lõi Thời Gian Tinh Khiết chưa qua xử lý công nghiệp—thứ sinh mệnh gốc vô giá mà giới tinh hoa dùng để trẻ hóa. Tao muốn mày dẫn đầu đội đột kích, dùng chiếc găng Siphon-C này để bẻ khóa khoang chứa và mang các lõi thời gian đó về đây cho tao.”


Khang nheo mắt nhìn lọ thuốc, rồi nhìn sang Đỗ Bá Long đang đứng thủ thế bên cạnh Tào Bá. Cánh tay phải của Long vẫn đặt trên chuôi cặp dao găm Viper-Fang tẩm độc sinh học, sẵn sàng hành động nếu Khang có bất kỳ cử động bất thường nào.


“Cướp đoàn tàu vận chuyển của Aegis?” Khang cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Đó là tự sát. Lực lượng bảo an trên tàu được trang bị Robot tuần tra tự động Aegis-S1 và đặc nhiệm Chrono-Guard. Mày muốn tao làm bia đỡ đạn cho mày để mày ngồi mát ăn bát vàng?”


“Mày có quyền từ chối, Khang,” Tào Bá thản nhiên cất lọ thuốc lại vào túi áo. “Nhưng nếu không có liều huyết thanh này, con gái mày sẽ không qua nổi cơn co thắt tim tiếp theo khi thuốc cũ hết tác dụng vào sáng mai. Và đừng quên, người của tao vẫn đang đứng gác ngoài cửa hầm mộ nhà thờ. Quyết định là ở mày. Sự bất tử giả tạo của tập đoàn Aegis, hay mạng sống ngắn ngủi của đứa con gái duy nhất?”


Khang im lặng. Trong không gian chật hẹp của hẻm cụt, chỉ còn tiếng mưa axit rơi tí tách trên những tấm tôn rỉ sét và tiếng thở dốc nặng nề của anh. Anh nhìn sang Sơ Tuyết, cô gái mồ côi đang nhìn anh với đôi mắt ngập tràn lo âu và đau đớn. Cô biết Khang đang phải đưa ra một lựa chọn nhục nhã, một sự thỏa hiệp với chính con quỷ đã gián tiếp bòn rút sinh mệnh của người dân nghèo khổ nơi đây.


*Vy... cha xin lỗi...*


Nỗi dằn vặt xé nát tâm can Khang. Anh biết nếu chấp nhận phi vụ này, anh sẽ chính thức trở thành một tên tội phạm cướp bóc quy mô lớn, tự đặt mình vào tầm ngắm tiêu diệt của toàn bộ lực lượng quân đội Aegis. Anh sẽ phải dấn thân vào một huyết lộ không có lối về. Nhưng nếu từ chối, Vy sẽ chết ngay ngày mai. Lời hứa bảo vệ con gái trước khi người vợ quá cố Hà Lan qua đời lại vang vọng trong tâm trí anh, mạnh mẽ và quyết tuyệt hơn bất kỳ ranh giới đạo đức nào.


Khang từ từ hạ cánh tay phải đeo găng Siphon-C xuống bên hông. Luồng sáng xanh lam nhạt trên găng tay tắt hẳn, chỉ còn tiếng xì xì nhỏ của van xả áp lực rò rỉ dịch đồng.


“Được,” Khang khàn giọng nói, từng từ phát ra như nặng hàng tấn thép. “Tao chấp nhận giao kèo. Đưa lọ huyết thanh đây.”


Tào Bá cười lớn, một tiếng cười sảng khoái đầy đắc thắng vang vọng khắp nhà kho phế thải. Gã rút lọ huyết thanh Chrono-Shield ra, ném mạnh về phía Khang. Khang vươn tay trái lành lặn ra chụp gọn lấy lọ thuốc trong không khí, siết chặt nó vào lòng bàn tay.


“Một quyết định khôn ngoan, Khang ạ,” Tào Bá xoay người, chiếc gậy đầu rồng titan gõ xuống nền đá phát ra tiếng động dứt khoát. “Đỗ Bá Long và Hồng Rắn sẽ đi cùng mày đêm mai để giám sát. Đừng cố giở trò khôn lỏi. Nhớ lấy, mạng sống của con gái mày nằm trong tay tao.”


Toán tay súng bọc giáp đen của Tào Bá từ từ lùi lại, nhường ra một lối đi nhỏ dẫn ra ngách sau của Chợ Đen Không Giờ. Khang không thèm nhìn lại gã ông trùm, anh dìu Sơ Tuyết đi nhanh qua lối đi hẹp, bước ra ngoài màn mưa axit lạnh buốt của đêm đen.


***


Hai người di chuyển nhanh qua những con hẻm rác điện tử chằng chịt phế liệu kim loại của Phân khu 9. Mưa axit đã bớt nặng hạt, nhưng màn sương độc màu vàng nhạt vẫn bao phủ khắp không gian, làm nhòe đi ánh sáng từ những dải đèn neon của khu ổ chuột. Khang bước đi loạng choạng, cơ thể anh liên tục phải chịu đựng những cơn co thắt lồng ngực do phản ứng đào thải sinh học của dòng máu bẩn vừa nạp vào. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề như đang đeo chì, mái tóc bạc trắng dọc hai bên thái dương dính bết nước mưa axit lạnh ngắt.


“Anh Khang... chúng ta phải làm sao đây?” Sơ Tuyết lo lắng hỏi, tay cô vẫn giữ chặt chiếc ba lô cũ. “Tào Bá là một con quỷ xảo quyệt. Hắn sẽ không bao giờ giữ lời hứa sau khi anh hoàn thành phi vụ cướp tàu đâu.”


“Anh biết,” Khang khàn giọng đáp, mắt anh vẫn cảnh giác quan sát xung quanh để tránh các drone tuần tra của Cục Cưỡng Chế đang quét sóng đỏ trên bầu trời. “Nhưng anh cần liều thuốc này để ổn định nhịp tim cho Vy trước đã. Khi Vy an toàn, anh sẽ tìm cách đối phó với gã sau.”


Khi họ đi đến ngã tư ngách rác dẫn về phía nhà thờ cổ, một bóng đen bất ngờ nhô ra từ sau một chiếc container rỉ sét bỏ hoang. Khang lập tức thủ thế, tay trái đưa lên che chắn cho Tuyết phía sau, tay phải đeo găng Siphon-C sẵn sàng phóng điện.


“Khang! Là tôi!”


Một giọng nữ trầm thấp, dứt khoát vang lên từ dưới chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác kaki sờn màu xanh rêu. Người phụ nữ bước ra khỏi bóng tối, để lộ gương mặt thanh mảnh nhưng đầy mệt mỏi với đôi mắt thâm quầng sau những ca mổ đêm. Trên tay cô vẫn đeo đôi găng tay y tế khử trùng chắp vá dính đầy vệt hóa chất.


Đó là bác sĩ Nguyễn Hoài Phương.


“Bác sĩ Phương?” Khang khẽ thở phào, hạ tay xuống. “Sao cô lại ở đây? Khu vực này đang bị phong tỏa nghiêm ngặt.”


“Tôi đi tìm anh,” Phương bước lại gần, ánh mắt cô ngay lập tức dừng lại ở bắp tay phải quấn băng gạc dính máu mới của Khang và lọ thuốc titan anh đang siết chặt trong tay trái. Gương mặt cô biến sắc. “Anh vừa giao dịch với người của Tào Bá? Vết thương của anh đang bị nhiễm trùng sinh học nặng, Khang ạ. Dòng điện rò rỉ từ găng Siphon-C đang phá hủy các tế bào gốc của anh.”


“Tôi không sao,” Khang lắc đầu, giơ lọ huyết thanh Chrono-Shield lên trước mặt Phương. “Tôi vừa lấy được thứ này từ Tào Bá. Đây là Chrono-Shield chính hãng. Vy đang lên cơn sốt co thắt tim dưới hầm mộ, tôi phải mang về tiêm cho con bé ngay lập tức.”


Phương không nói lời nào, cô giật lấy lọ thuốc từ tay Khang. Cô rút từ trong túi áo khoác ra một thiết bị phân tích nhóm máu cầm tay tự chế—một chiếc hộp nhựa nhỏ có gắn các cảm biến quang học vi mô nhặt từ bãi rác công nghệ cao. Cô cẩn thận cắm một cây kim nhỏ vào nắp cao su của lọ thuốc, rút ra một giọt dung dịch màu xanh dương và nhỏ vào khay phân tích.


Tiếng máy phân tích kêu *tít tít* nhỏ trong không gian yên tĩnh của ngõ hẻm. Màn hình điện tử nhỏ trên thiết bị bắt đầu nhảy các thông số sinh học số hóa.


Khang nín thở quan sát gương mặt của Phương. Anh thấy đôi mắt cô mở to kinh hoàng, đôi môi mím chặt lại dưới ánh sáng xanh lè phát ra từ màn hình máy phân tích. Khay cảm biến quang học đột ngột nhấp nháy một luồng ánh sáng màu đỏ cảnh báo liên tục.


“Khang... anh tuyệt đối không được tiêm thứ này cho Vy,” Phương ngước lên nhìn Khang, giọng nói của cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định y đức tuyệt đối.


“Có chuyện gì?” Khang cảm thấy tim mình như thắt lại, một điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng. “Đó là thuốc giả sao?”


“Nó còn tồi tệ hơn cả thuốc giả,” Phương nói, tay cô siết chặt chiếc máy phân tích dính đầy bụi axit. “Dung dịch này quả thực có chứa một phần hoạt chất Chrono-Shield của Aegis, nhưng nó đã bị pha trộn một lượng lớn tạp chất sinh học—đó là Dirty Time-credit, nguồn thời gian bẩn thu gom từ những người chết đường phố bị nhiễm hóa chất độc hại, kết hợp với các chất an thần cực mạnh cực kỳ độc hại.”


Cô chỉ ngón tay vào màn hình hiển thị các liên kết peptide dị thường đang phát huỳnh quang màu vàng xám đục ngầu.


“Nếu anh tiêm thứ này vào cơ thể Vy, các chất an thần sẽ tạm thời làm dịu đi cơn co thắt tim của con bé trong vài giờ, khiến anh tưởng rằng thuốc có tác dụng. Nhưng Kháng thể O-Chrono đặc biệt trong máu của Vy sẽ ngay lập tức phản ứng đào thải dữ dội với nguồn thời gian bẩn pha tạp kia. Nó sẽ từ từ tàn phá và làm phân rã cấu trúc gen kháng đào thải hoàn hảo của con bé từ bên trong, khiến Vy bị phụ thuộc sinh học vĩnh viễn vào nguồn cung cấp độc hại của Tào Bá. Con bé sẽ trở thành một kẻ nghiện ngập tuổi thọ bẩn thỉu, và cơ thể Vy sẽ hoại tử hoàn toàn chỉ trong vòng một tháng.”


Lời cảnh báo của bác sĩ Phương vang lên giữa màn mưa axit lạnh ngắt như một bản án tử hình mới nhắm vào con gái anh. Khang bàng hoàng nhìn lọ thuốc màu xanh dương lấp lánh đầy tội lỗi trong tay Phương. Anh nhận ra Tào Bá không hề cho anh một chiếc phao cứu sinh, gã đã đưa cho anh một chiếc xích cổ vô hình để biến anh thành một tên sát thủ nô lệ vĩnh viễn của thế giới ngầm.


Vy đang sốt cao co thắt tim dưới hầm mộ nhà thờ cổ, thời gian sống của cô bé chỉ còn tính bằng giờ. Và giờ đây, chiếc phao cứu sinh duy nhất mà anh đánh đổi bằng cả danh dự và tính mạng lại chính là liều thuốc độc tàn nhẫn nhất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!