Nhạc nềnShizima

Giao Dịch Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit gầm rú trên những mái tôn rỉ sét của Chợ Đen Không Giờ vang lên như tiếng hàng vạn con cào cào đang gặm nhấm một xác chết kim loại khổng lồ. Dưới lòng đất Phân khu 9, bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, khí thải công nghiệp hóa chất và mùi máu tanh nồng đặc trưng của những lò mổ tuổi thọ chui. Những dải đèn neon màu xanh lục và vàng kim nhấp nháy điên cuồng dọc theo các vách tường ẩm ướt, chiếu rọi lên những thân ảnh hốc hác, rách rưới đang vật vờ qua lại như những bóng ma. Ở nơi này, thời gian không chỉ là tiền bạc – nó là hơi thở, là xiềng xích, và là thứ duy nhất định đoạt giá trị của một mạng người.


Lâm Vĩnh Khang lết từng bước chân nặng nề qua những vũng nước thải sủi bọt axit. Mỗi nhịp bước của anh là một lần vết rạn ở xương sườn trái nhói lên đau đớn như có một mảnh thép nung đỏ đang đâm thẳng vào màng phổi. Anh phải ghìm chặt lồng ngực bằng tay trái để ngăn một ngụm máu tươi không trào ra khỏi khóe miệng. Cánh tay phải của anh, quấn chặt nhiều vòng băng gạc đen dày cộm dính những vệt máu sẫm, buông thõng một cách gượng gạo. Bên dưới lớp vải băng ấy, chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên thỉnh thoảng lại rung giật cơ học nhẹ, rò rỉ ra những luồng xung điện màu xanh lam nhạt buốt nhói dọc theo cổ tay vừa bị khoét thịt hoại tử của anh. Lực cầm nắm của bàn tay phải đã mất đi vĩnh viễn hai mươi phần trăm, nhưng tay trái của anh vẫn đang siết chặt chiếc hộp kim loại sờn rách chứa vật thế chấp duy nhất cho cuộc giao dịch đêm nay.


Đó là chiếc găng tay Siphon-C giả mà Lê Quốc Bảo đã lắp ráp vội vã từ những mảnh phế liệu đồng nát trước khi bãi phế liệu bị thiêu rụi. Nó trông giống hệt nguyên mẫu thật ở bên ngoài, nhưng bên trong chỉ là một mớ dây đồng rỗng và mạch điện chập chờn không có lõi dẫn truyền sinh học.


Khang dừng chân trước cửa một nhà kho phế thải bỏ hoang nằm sâu trong ngõ cụt của khu chợ. Ánh sáng từ chiếc đèn halogen treo lơ lửng trên trần nhà kho hắt xuống một luồng sáng xám xịt, cắt ngang màn sương mù axit đang cuộn lên từ những đường ống xả thải dưới lòng đất. Anh nheo mắt, kích hoạt kỹ năng Cảm nhận nhịp đập sinh mệnh. Trong nhãn quan của anh, thế giới xung quanh mờ đi, nhường chỗ cho những luồng sáng sinh học nhấp nháy.


Phía sau cánh cửa sắt rỉ sét của nhà kho, anh cảm nhận được một nhịp tim quen thuộc, đập rất yếu ớt và hoảng loạn ở tần số khoảng chín mươi nhịp một phút. Đó là Sơ Tuyết. Nhưng xung quanh cô, có ít nhất năm nhịp tim khác mạnh mẽ hơn, đập với sự kích động và đầy sát khí của những kẻ săn mồi.


Khang khẽ thở dài, tay trái đẩy mạnh cánh cửa sắt rỉ sét tạo ra một tiếng rít chói tai xé rách màn đêm.


“Mày đến trễ năm phút, Khang.”


Giọng nói khàn đặc, đầy vẻ giễu cợt vang lên từ phía sau đống thùng phuy rỉ sét. Bùi Đức Trọng bước ra khỏi bóng tối. Gã cựu cơ sĩ bị sa thải mặc chiếc áo khoác dạ đen bẩn thỉu, gương mặt chằng chịt những vết sẹo rỗ co rúm lại dưới ánh đèn halogen. Tay phải của gã đang chĩa thẳng khẩu súng phóng găng tước đoạt tự chế ‘Slasher’ vào đầu Sơ Tuyết.


Sơ Tuyết bị xích chặt vào một chiếc ghế sắt giữa nhà kho, bộ đồ tu sĩ màu xám giản dị của cô rách nát dọc bả vai, lộ ra những vết bỏng điện màu đỏ tía do lưới Bio-Net gây ra. Gương mặt thánh thiện của cô gái mồ côi tái nhợt, đôi mắt ngập nước nhìn Khang đầy dằn vặt. Chiếc ba lô cũ của cô nằm chỏng chơ dưới chân Trọng, chiếc khóa kéo nửa mở để lộ một góc của chiếc hộp nhạc bằng đồng cổ kính của Hà Lan.


“Anh Khang... đừng giao găng tay cho hắn... Hắn sẽ giết anh mất...” Sơ Tuyết nghẹn ngào hét lên, nhưng Trọng lập tức siết mạnh nòng súng vào thái dương cô, ép cô phải im lặng.


“Câm miệng, con điếm tu viện!” Trọng gầm gừ, đôi mắt híp tàn nhẫn của gã đảo qua cánh tay phải quấn băng của Khang, rồi dừng lại ở chiếc hộp kim loại trên tay trái của anh. “Khang, tao không có thời gian để chơi đùa với mày. Đưa chiếc găng tay Siphon-C thật đây, và tao sẽ thả con nhỏ này ra. Tào Bá đang đợi tao mang thứ này về để xóa nợ tuổi thọ. Nếu không, đêm nay cả ba chúng ta đều sẽ thành rác thải dưới cống ngầm.”


Khang bước lên một bước, cố tình để tiếng ho khàn đục vang lên cắt ngang lời Trọng. Anh loạng choạng như thể sắp quỵ xuống, để lộ vẻ suy kiệt cực hạn của một kẻ sắp cạn kiệt sinh mệnh gốc. Mái tóc bạc trắng dọc hai bên thái dương của anh rũ xuống trán, mồ hôi lạnh chảy dài dọc gò má sương gió.


“Trọng... mày biết tao không còn nhiều thời gian,” Khang khàn giọng nói, tay trái giơ chiếc hộp kim loại lên ngang ngực. “Găng Siphon-C đang tự rút cạn tuổi thọ gốc của tao sau ca tự phẫu thuật. Tao chỉ muốn đưa Tuyết đi. Thả cô ấy ra, tao sẽ giao chiếc hộp này cho mày.”


Trọng liếc nhìn chiếc hộp, lòng tham rực lên trong đôi mắt ti hí. Gã khẽ hất hàm ra hiệu cho hai gã tay sai đứng trong bóng tối. “Đưa găng tay qua đây trước!”


Khang nheo mắt. Qua kỹ năng Cảm nhận nhịp đập sinh mệnh, anh thấy nhịp tim của Trọng đột ngột tăng vọt lên một trăm bốn mươi nhịp khi gã nhìn thấy chiếc hộp. Đó là nhịp tim của sự phản bội. Gã không hề có ý định thả Tuyết. Ngay khi gã chạm tay vào chiếc hộp, những họng súng trong bóng tối sẽ khai hỏa.


“Được, nhận lấy này!”


Khang bất ngờ dùng tay trái ném mạnh chiếc hộp kim loại ra phía góc xa của nhà kho, hướng thẳng vào đống phế liệu sắt thép.


“Găng tay!” Trọng hét lên một tiếng đầy kinh hoàng, bản năng hám lợi trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả lý trí chiến đấu. Gã lao người ra phía góc nhà kho để chụp lấy chiếc hộp đang rơi tự do trong không khí.


“Bắn chết nó!” Tiếng hét của một gã tay sai vang lên từ bóng tối.


Ngay khoảnh khắc chiếc hộp rời tay, Khang đã hành động. Anh thọc tay trái vào túi áo giáp sợi carbon, rút ra một nắm bột đồng phế liệu trộn lưu huỳnh mà anh đã chuẩn bị sẵn từ xưởng của Bảo, ném mạnh về phía hai gã súng thủ đang nhô người ra từ sau đống thùng phuy.


Đoàng! Đoàng!


Hai phát súng lục điện dội vang trong không gian hẹp. Nhưng những tia điện phóng ra từ nòng súng ngay lập tức chạm phải màn bụi đồng lơ lửng trong không khí. Một loạt tiếng nổ chập điện lách tách vang lên dữ dội, dòng điện cao áp bị dẫn ngược trở lại báng súng, làm cháy chập hoàn toàn mạch kim hỏa điện tử của hai khẩu súng. Hai gã tay sai gào thét đau đớn khi bàn tay cầm súng bị giật điện cháy sém.


Khang lao lên như một con sói già bộc phát tàn lực. Dù xương sườn trái rạn nứt nhói buốt khiến anh tối sầm mặt mày, anh vẫn áp sát gã súng thủ gần nhất chỉ trong một nhịp thở. Tay trái lành lặn của anh vươn ra dứt khoát, bẻ ngoặt cổ tay phải của đối thủ ra sau lưng bằng kỹ thuật Khóa khớp động mạch cổ tay đặc nhiệm.


Rắc!


Tiếng xương cổ tay gãy lìa vang lên khô khốc hòa cùng tiếng gào thét thảm thiết của gã tay sai. Khẩu súng điện vô dụng rơi xuống sàn đá. Khang không dừng lại, anh dùng vai trái húc mạnh vào lồng ngực gã vừa gãy tay, mượn đà xoay người áp sát gã tay sai thứ hai đang cố gắng rút dao găm sinh học.


Cơn đau từ lồng ngực Khang bùng phát dữ dội, anh ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm ngay trên vai đối thủ. Nhưng bản năng chiến đấu của một cựu cơ sĩ cưỡng chế mười năm không cho phép anh gục ngã.


Anh vươn cánh tay phải quấn băng gạc đen ra. Ba cây kim truyền áp lực bằng thép của chiếc găng Siphon-C thật dưới lớp băng gạc khẽ nhô ra, cắm thẳng vào động mạch cổ của gã tay sai thứ hai trước khi hắn kịp vung dao.


“Đảo ngược cực dẫn sinh mệnh!”


Khang nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng trầm đục trong lồng ngực. Anh kích hoạt thuật toán đảo chiều trên găng tay.


Uỳnh!


Một luồng sáng màu vàng hổ phách pha lẫn tia điện xanh lam nhạt bùng lên rực rỡ từ các ống đồng dẫn truyền trên găng tay của Khang. Cả nhà kho phế thải bỗng chốc được chiếu sáng bởi một luồng năng lượng sinh học khổng lồ đầy tàn khốc.


Gã tay sai bị găm kim vào cổ trợn trừng mắt, hai tay bám chặt lấy cánh tay phải của Khang trong vô vọng. Cơ thể hắn bắt đầu run giật điên cuồng khi dòng dịch sinh học thô bạo bị hút ngược từ động mạch cổ của hắn, chảy cuồn cuộn qua hệ thống kim truyền vào lõi đồng cát của găng Siphon-C.


Trong mắt Khang, vạch sáng hiển thị số dư thời gian trên cổ tay gã tay sai bắt đầu nhảy lùi điên cuồng. Làn da của gã nhăn nheo lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, những sợi tóc đen nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt của sự lão hóa cấp tính.


[Một năm... mười tháng... sáu tháng...]


Cơn đau co thắt từ cánh tay phải truyền thẳng vào tim Khang, tàn phá hệ thần kinh vận động vừa mới tự phẫu thuật của anh. Khang cảm nhận rõ rệt dòng máu nóng hổi chứa đựng sinh mệnh của kẻ khác đang cưỡng chế dung nạp vào cơ thể mình, vẩn đục và đầy kháng thể lạ. Anh cảm thấy buồn nôn, một nỗi dằn vặt đạo đức sâu sắc dâng lên nghẹt thở. Đây là lần đầu tiên anh chủ động tước đoạt sinh mệnh của một kẻ khác không phải vì nhiệm vụ của Aegis, mà vì sự ích kỷ sinh tồn của chính gia đình mình. Anh có khác gì những kẻ bòn rút máu thịt ngoài kia? Anh có khác gì Phan Thanh, khác gì tập đoàn Aegis tàn bạo?


Nhưng khi nhìn thấy Sơ Tuyết đang run rẩy nhìn mình với đôi mắt ngập tràn sợ hãi, Khang nghiến răng khóa chặt dòng chảy. Anh ngắt kết nối găng tay khi vạch sáng của gã tay sai vừa sụt giảm đúng một năm tuổi thọ.


Bịch!


Gã tay sai ngã sụp xuống sàn đất ẩm ướt như một khúc gỗ mục, cơ thể gầy gò, thở hổn hển với gương mặt già đi chục tuổi chỉ trong vài giây. Hắn không chết, nhưng một năm tuổi thọ gốc bị tước đoạt vĩnh viễn đã bẻ gãy hoàn toàn ý chí chiến đấu của hắn.


Khang đứng thẳng dậy dưới luồng ánh sáng neon vàng vọt, găng Siphon-C trên tay phải vẫn khẽ tỏa ra hơi ấm hổ phách nhạt dọc theo lớp băng gạc dính máu mới. Anh liếc nhìn Bùi Đức Trọng.


Trọng lúc này đang quỳ trên đống phế liệu, tay trái ôm chặt chiếc găng tay giả vừa nhặt được từ chiếc hộp kim loại bị vỡ nát. Gương mặt gã sát thủ phản đồ xám ngoét như tro tàn khi chứng kiến cảnh tượng tước đoạt tàn khốc vừa diễn ra trước mắt. Khẩu súng Slasher trên tay phải gã run rẩy kịch liệt, không còn dám chĩa về phía Sơ Tuyết.


“Mày... mày đã nâng cấp chiếc găng tay... Mày thực sự đã đảo ngược được cực dẫn...” Trọng lắp bắp, giọng nói run lên vì sợ hãi tột độ. Gã nhận ra chiếc găng gã đang cầm trên tay chỉ là một mớ sắt vụn vô dụng, và kẻ đứng trước mặt gã là một bóng ma thực sự bước ra từ địa ngục Phân khu 9.


Khang bước lại gần Sơ Tuyết, dùng tay trái lành lặn giật đứt sợi dây xích sắt đang trói chặt cô. Anh cúi xuống nhặt chiếc ba lô chứa hộp nhạc đồng của Hà Lan lên, khoác vào vai trái.


“Trọng, tao tha mạng cho mày đêm nay để mày về báo lại với Tào Bá,” Khang lạnh lùng nói, giọng trầm thấp và đầy uy lực áp đảo. “Đừng chạm vào người của tao một lần nào nữa. Nếu không, nhát kim tiếp theo sẽ cắm thẳng vào tim mày.”


Trọng nuốt nước bọt khan, gật đầu lia lịa rồi loạng choạng lùi dần vào bóng tối phía sau nhà kho cùng hai gã tay sai bị thương.


Khang dìu Sơ Tuyết đứng dậy. Cô gái trẻ vẫn chưa hết bàng hoàng, cô nhìn mái tóc bạc trắng dọc hai bên thái dương của Khang và vết máu mới trên băng gạc của anh, khẽ thì thầm: “Anh Khang... tay của anh... Anh đã phải làm gì thế này...”


“Không sao rồi, Tuyết. Đi thôi, Vy đang đợi chúng ta dưới hầm mộ,” Khang nói, cố gắng giữ giọng mình ổn định dù lồng ngực anh đang đau nhói dữ dội sau khi dung nạp dòng sinh mệnh thô bẩn thỉu của gã tay sai.


Nhưng ngay khi Khang vừa dìu Tuyết bước ra đến cửa nhà kho, bước chân của anh đột ngột khựng lại.


Từ phía đầu ngõ cụt của Chợ Đen Không Giờ, ánh sáng neon màu đỏ đô thêu hình rồng vàng kim bỗng chốc rực sáng xé rách màn sương mù axit. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục tay súng bọc giáp đen vang lên dồn dập, khóa chặt lối thoát duy nhất của ngõ hẻm.


Một thân ảnh mập mạp bệ vệ, khoác chiếc áo lụa là xa xỉ màu đỏ đô bước ra khỏi làn sương độc. Gã chống chiếc gậy đầu rồng bằng titan phát ra những tia điện cao áp màu vàng kim nhạt, ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc bích lấp lánh.


Đó là Tào Bá, ông trùm tối cao kiểm soát thế giới ngầm Phân khu 9.


“Màn trình diễn tước đoạt tuyệt vời lắm, Lâm Vĩnh Khang,” Tào Bá khẽ cười lạnh, đôi mắt híp tàn nhẫn khóa chặt vào chiếc găng tay Siphon-C trên tay phải của Khang. “Nhưng ở Chợ Đen này, không ai được phép rời đi mà chưa nộp thuế sinh mệnh cho tao.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!