Thánh Đường Trong Bóng Tối
Tiếng nước thải axit cuồn cuộn chảy xiết dưới lòng cống ngầm Vành Đai Đỏ đang dâng cao dồn dập sát bệ đá nơi Khang đang ngồi.
Mưa bão axit trên mặt đất dội xuống qua những khe hở của nắp cống, mang theo thứ mùi chua loét của lưu huỳnh và kim loại nặng bị ăn mòn. Khang ôm chặt Lâm Mỹ Vy vào lòng, dùng tấm thân rách nát của chiếc áo giáp sợi carbon để che chắn cho con gái khỏi những giọt nước độc hại đang rỉ xuống từ trần cống bê tông nứt nẻ. Lồng ngực anh quặn thắt, vết rạn ở xương sườn trái nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở gấp, ép anh phải nuốt ngược ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng.
Anh đã mất Sơ Tuyết. Hình ảnh cô gái mồ côi tuột tay khỏi đường ống rỉ sét, bị dòng nước thải màu vàng chanh nuốt chửng vào nhánh cống phụ đầy khói độc cứ xoáy chặt lấy tâm trí anh như một nhát dao nung đỏ. Nhưng anh không được phép gục ngã tại đây. Đồng hồ sinh học trên cổ tay Vy vẫn đang hiển thị vạch sáng màu vàng hổ phách của năm năm tuổi thọ ổn định mà anh vừa đánh đổi bằng chính sinh mệnh gốc của mình. Hơi thở của Vy khò khè, phổi con bé đã bị nhiễm lạnh axit nhẹ do hít phải khí độc dưới cống ngầm. Anh phải đưa con bé thoát khỏi địa ngục tăm tối này ngay lập tức.
Khang dùng cánh tay trái lành lặn bám vào những gờ đá rêu phong trơn trượt, lết từng bước nặng nề dọc theo nhánh cống chính hướng về phía Nam. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng một cách vô dụng. Vết bỏng điện hoại tử dọc cổ tay rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu sẫm bốc mùi hôi tanh, tàn phá các dây thần kinh vận động khiến các ngón tay anh thỉnh thoảng lại co rút giật mạnh một cách vô thức.
Sau hơn một giờ đồng hồ vật lộn với dòng nước chảy xiết, Khang nhìn thấy một luồng ánh sáng xám xịt yếu ớt hắt xuống từ miệng cống thoát nước sát bờ sông phía Nam Phân khu 9. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, cắn răng leo lên những bậc thang sắt rỉ sét, đẩy tung nắp cống gỉ và bò ra ngoài.
Trước mắt anh, ngọn tháp chuông đổ nát của Nhà thờ đổ Phân khu 9 hiện ra im lìm dưới màn mưa axit trắng xóa. Ngôi nhà thờ cổ kính bằng đá này là công trình hiếm hoi còn sót lại từ thời kỳ trước khi tập đoàn Aegis độc quyền kiểm soát đô thị Bạch Sa. Cộng đồng người nghèo ở đây luôn bảo vệ nơi này như thánh đường an toàn duy nhất của họ.
Khang bế Vy loạng choạng bước qua cổng vòm đá cổ kính sứt sẹo. Tiếng bước chân bết bát bùn đất của anh vang lên cô độc giữa khoảng sân gạch rêu phong. Cánh cửa gỗ nặng nề của nhà thờ từ từ hé mở. Linh mục Paul Nguyễn bước ra, mặc chiếc áo chùng thâm đen sờn cũ. Gương mặt hiền từ của vị linh mục năm mươi tuổi bỗng chốc biến sắc khi nhìn thấy thân ảnh tiều tụy, mái tóc bạc trắng hai bên thái dương và cánh tay phải cháy sém của Khang.
“Khang? Chúa ơi, chuyện gì đã xảy ra với con thế này?” Linh mục Paul vội vàng lao tới, đỡ lấy bả vai run rẩy của anh.
“Cứu... cứu Vy... Sơ Paul...” Giọng Khang khàn đặc, đứt quãng như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét chà xát vào nhau. “Phổi con bé... khí độc dưới cống ngầm...”
Từ phía sau chính điện, Sơ Maria Thảo – người đứng đầu tu viện Phân khu 9 – cũng nhanh chóng bước ra. Dáng người nghiêm nghị của sơ trưởng tuổi sáu mươi toát lên vẻ uy nghiêm đáng tin cậy. Bà liếc nhìn vạch sáng trên cổ tay Vy, rồi nhìn vết bỏng rỉ dịch dọc cánh tay phải của Khang, lập tức hiểu ra tính chất nghiêm trọng của sự việc.
“Paul, đóng chặt cửa chính lại. Bọn cảnh sát đô thị đang tuần tra ráo riết ngoài kia,” Sơ Maria Thảo ra lệnh bằng giọng trầm dứt khoát. “Đưa họ xuống mật thất hầm mộ bọc chì ngay. Sóng quét định vị sinh học của bọn drone không thể xuyên qua lớp chì cách từ dưới đó.”
Linh mục Paul gật đầu, nhanh chóng cùng Khang đưa Vy đi qua lối ngách sau chính điện, đi sâu xuống một cầu thang đá hẹp dẫn vào hệ thống hầm mộ cổ bọc chì dưới lòng đất nhà thờ. Không khí dưới hầm mộ khô ráo và mát lạnh, tách biệt hoàn toàn với sự ẩm ướt axit của thế giới bên ngoài.
Khang đặt Vy nằm nhẹ nhàng lên chiếc giường rơm phủ vải sạch trong góc mật thất. Linh mục Paul mang đến một chậu nước sạch không nhiễm hóa chất và một chiếc khăn bông ấm để lau sạch những vệt bùn axit trên gương mặt nhợt nhạt của cô bé.
“Vy đã tạm thời ổn định nhịp tim, nhưng phổi của con bé bị tổn thương nhẹ do hít phải khí thải công nghiệp dưới cống,” Linh mục Paul vừa lau trán cho Vy vừa nói, giọng trầm ấm đầy lo lắng. “Ta sẽ cho con bé dùng một ít nước cất vô trùng để làm dịu đường hô hấp. Nhưng còn con, Khang... Cánh tay của con...”
Khang quỳ bên cạnh giường Vy, đôi mắt sương gió nhìn đăm đăm vào gương mặt đang ngủ say của con gái. Nghe Linh mục Paul nhắc đến cánh tay, anh khẽ cúi đầu nhìn xuống cổ tay phải của mình. Chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên vẫn khóa chặt vào xương thịt anh bằng các kim truyền áp lực găm sâu vào động mạch. Lớp da thịt xung quanh khớp nối đồng đã chuyển sang màu đen xám của sự hoại tử, bốc lên mùi hôi của tế bào chết. Dòng điện sinh học thô rò rỉ từ lõi đồng cát của chiếc găng cũ thỉnh thoảng lại phóng ra những tia lửa xanh lam nhạt, khiến cả cánh tay anh giật nảy lên đau đớn.
“Chất độc sinh học từ găng tay đang ăn mòn ngược vào máu của con,” Sơ Maria Thảo bước vào mật thất, tay cầm theo một khay y tế thô sơ chứa một con dao găm nhỏ, một chai rượu đế sát trùng và vài cuộn băng gạc sạch. Gương mặt sơ trưởng hằn sâu nỗi dằn vặt. “Nếu con không khoét bỏ phần thịt hoại tử này ngay lập tức, chất độc sẽ lan vào tim thông qua hệ thống dẫn truyền của găng Siphon-C. Con sẽ chết vì nhiễm trùng máu trong vòng mười hai giờ tới.”
Khang khẽ gật đầu. Anh biết sơ Thảo nói đúng. Là một cựu cơ sĩ cưỡng chế kỳ cựu, anh hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi sử dụng thứ vũ khí tước đoạt sinh mệnh này. Găng Siphon-C hoạt động dựa trên nguyên lý hao tổn sinh học thực tế; nó không phải là phép màu, nó là một cỗ máy ký sinh hút máu vật chủ để vận hành.
“Con tự làm được,” Khang khàn giọng nói, đưa bàn tay trái run rẩy ra nhận lấy con dao găm từ khay y tế của sơ Thảo. “Xin hai người... hãy canh chừng Vy. Đừng để con bé tỉnh lại trong lúc con...”
“Ta hiểu. Paul, chúng ta ra ngoài chính điện canh gác,” Sơ Maria Thảo khẽ thở dài, đặt khay y tế xuống chiếc bàn gỗ cạnh giường rồi cùng Linh mục Paul bước ra khỏi mật thất, khép chặt cánh cửa đá bọc chì.
Bóng tối trong mật thất hầm mộ đổ sập xuống, chỉ còn lại ánh sáng vàng vọt chập chờn từ một ngọn nến đặt trên bàn đá. Khang ngồi bệt xuống nền đất lạnh, tựa lưng vào vách đá bọc chì. Anh hít một hơi thật sâu, vết gãy xương sườn trái nhói lên đau đớn như muốn đâm thủng lá phổi.
Anh đặt cánh tay phải hoại tử lên bàn đá. Vết thương rỉ dịch vàng nhạt bết dính vào lớp băng gạc cũ đã mục nát. Khang dùng tay trái rạch đứt lớp băng gạc, để lộ ra mảng thịt đen sẫm đang thối rữa xung quanh ba cây kim truyền áp lực bằng thép của găng Siphon-C. Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ cổ tay lên thẳng đại não khiến thái dương anh giật liên hồi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt góc cạnh sương gió.
Khang đưa lưỡi dao găm lên hơ trên ngọn lửa nến chập chờn cho đến khi mũi dao nóng đỏ rực. Anh nhặt một khúc gỗ sồi nhỏ dưới sàn hầm, đưa lên miệng cắn chặt để chặn lại tiếng gào thét đau đớn.
Anh đổ trực tiếp chai rượu đế sát trùng thô sơ lên vết thương hoại tử.
“Hự...!”
Một cơn đau thấu tận xương tủy bùng phát dữ dội. Khang trợn trừng mắt, toàn thân co rúm lại. Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn lại sau khúc gỗ sồi vang lên trầm đục trong không gian hầm mộ chật hẹp. Rượu đế nồng độ cao thiêu đốt những tế bào da thịt đang tổn thương, tạo ra làn khói trắng mỏng mang theo mùi khét lẹt.
Không để bản thân có thời gian do dự, Khang dùng tay trái siết chặt cán dao găm nóng đỏ, đâm mũi dao vào mảng thịt đen hoại tử sát khớp nối đồng của găng tay.
Nhát dao đầu tiên lướt qua. Thịt chết không còn cảm giác đau đớn, nhưng khi mũi dao chạm vào rìa vùng da lành, cơn đau buốt nhói như có hàng vạn luồng điện cao áp phóng thẳng vào hệ thần kinh khiến Khang suýt nữa ngất đi. Anh nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng xương hàm kêu răng rắc dưới khúc gỗ sồi.
Đột ngột, một tia điện sinh học rò rỉ từ lõi đồng cát của găng Siphon-C phóng ra chói lòa màu xanh lam. Luồng điện thô bạo chạy dọc theo lưỡi dao găm truyền thẳng vào bàn tay trái của Khang, làm tê liệt hoàn toàn các ngón tay anh trong vài giây. Con dao găm tuột khỏi tay, rơi leng keng xuống sàn đá ẩm ướt.
Khang gục đầu xuống bàn đá, thở dốc dồn dập. Máu tươi từ vết cắt chảy ra thành dòng đen sẫm, loang lổ trên mặt bàn gỗ sờn rách. Cánh tay phải của anh run giật cơ học liên hồi, ba cây kim truyền áp lực vẫn găm sâu vào xương cổ tay không thể tháo rời cơ học. Anh đã thử dùng kìm để giật chúng ra trong những ngày đầu đào thoát, nhưng các ngạnh thép của kim đã khóa chặt vào cấu trúc xương cổ tay; nếu cố tình dùng lực giật mạnh, động mạch chính sẽ bị đứt và anh sẽ chết vì mất máu trước khi kịp cứu Vy.
Anh buộc phải chấp nhận chiếc găng tay này đã trở thành một phần vĩnh viễn của cơ thể mình. Một lời nguyền bằng sắt thép và đồng thau.
Khang nhắm mắt lại, áp dụng phương pháp thiền định nén nhịp tim mà anh đã học từ Cục Cưỡng Chế ngày trước. Anh tập trung ý chí vào luân xa tim, điều hòa nhịp thở thật chậm, thật sâu theo nhịp bốn-bốn-bốn. Nhịp tim của anh từ một trăm hai mươi nhịp dần dần hạ xuống còn bốn mươi lăm nhịp mỗi phút. Dòng chảy sinh mệnh trong cơ thể anh chậm lại, lượng máu chảy ra từ vết thương cổ tay bắt đầu giảm rõ rệt.
Khi cơn tê liệt ở tay trái biến mất, Khang nhặt con dao găm lên, hơ lại trên lửa nến và tiếp tục quy trình tự phẫu thuật tàn khốc.
Anh tự tay khoét từng mảng thịt hoại tử đen sẫm dọc theo cổ tay phải. Mỗi nhát dao là một cuộc chiến với ý chí sinh tồn. Khang nhìn sang Vy đang nằm ngủ bình yên trên giường rơm, vạch sáng vàng hổ phách trên cổ tay con bé chính là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không buông xuôi trước bóng tối của cơn đau cận tử. Anh nghĩ về Hà Lan, về lời thề trước vong linh người vợ quá cố rằng anh sẽ bảo vệ con gái bằng mọi giá, dù có phải trả giá bằng cả mạng sống và linh hồn.
Sau gần một giờ đồng hồ tự tra tấn thể xác, mảng thịt hoại tử cuối cùng đã được khoét bỏ hoàn toàn. Vết thương cổ tay phải của Khang giờ đây là một hố sâu đỏ hỏn, lộ rõ cả những sợi gân xanh và ba cây kim truyền áp lực bằng thép xám xịt găm chặt vào xương cổ tay. Khang đổ nốt phần rượu thuốc còn sót lại trong hũ của Thọ Sâm lên vết thương để ức chế dòng điện rò rỉ, rồi dùng băng gạc trắng quấn chặt nhiều vòng quanh cổ tay phải.
Cơ thể Khang kiệt quệ hoàn toàn. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C của anh giờ đây bị suy giảm vĩnh viễn hai mươi phần trăm lực cầm nắm cận chiến tạm thời, run rẩy yếu ớt trong lớp băng gạc dính máu đỏ sẫm. Anh gục đầu vào thành giường của Vy, lồng ngực phập phồng mệt mỏi, mái tóc bạc trắng dọc hai bên thái dương rũ xuống gương mặt hốc hác đầy mồ hôi lạnh.
Cạch.
Tiếng cửa đá bọc chì của mật thất khẽ mở ra. Khang giật mình, tay trái theo bản năng đưa xuống hông định rút khẩu súng điện cũ, nhưng anh dừng lại khi nhìn thấy một bóng người nhỏ bé lách vào qua khe cửa.
Đó là Bé Bo, cậu bé đánh giày mồ côi mười tuổi lanh lợi của Phân khu 9. Cơ thể nhỏ thon của Bo ướt sũng nước mưa axit, bộ quần áo thun quá khổ rách gấu dính đầy bùn đất và muội than đen kịt. Đôi mắt đen láy lanh lợi của cậu bé lộ rõ vẻ sợ hãi và lo lắng tột độ. Bo ôm chặt chiếc hộp gỗ đánh giày cũ kỹ trước ngực, bước đi không hề phát ra tiếng động dọc theo thềm đá hầm mộ.
“Chú Khang...” Bo thì thầm, giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi. “Sơ Thảo và Linh mục Paul đang canh gác bốt ngoài nhà thờ... Con lách qua đường ống thông gió để vào đây tìm chú.”
Khang hạ tay xuống, thở phào nhẹ nhõm nhưng chân mày lập tức nhíu lại khi nhìn thấy vẻ hoảng loạn của cậu bé cảnh giới. “Bo... Chuyện gì đã xảy ra ngoài kia? Lê Mạnh đã tìm đến đây rồi sao?”
“Không phải Lê Mạnh, chú Khang,” Bo lắc đầu lia lịa, tay run rẩy mở ngăn bí mật dưới đáy chiếc hộp đánh giày bằng gỗ, rút ra một mảnh giấy rách nát, ướt sũng nước mưa axit và dính đầy vết máu khô màu đen xám. “Là Bùi Đức Trọng... Gã sát thủ phản đồ tự do... Hắn đã phục kích bắt giữ Sơ Tuyết khi cô đang đi tìm mua sữa cho Vy ở rìa phía Nam bãi phế liệu cũ.”
Khang bỗng chốc đứng phắt dậy, vết rạn xương sườn trái nhói buốt khiến anh loạng choạng suýt ngã, nhưng anh đã kịp dùng tay trái bám chặt vào thành giường đá. Đôi mắt sương gió của anh co rút lại, rực lên một luồng sát khí lạnh lẽo.
“Sơ Tuyết bị bắt?” Khang khàn giọng hỏi, luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Dạ... Hắn nhờ con mang mẩu tin này đến cho chú,” Bo đưa mảnh giấy rách nát bằng đôi bàn tay lấm lem muội than. “Hắn nói... nếu chú muốn thấy Sơ Tuyết còn sống dưới ánh mặt trời ngày mai, chú phải một mình mang chiếc găng tay Siphon-C thật đến điểm hẹn tại Chợ Đen Không Giờ trước khi đồng hồ sinh học của hắn bước sang giờ thứ mười hai đêm nay. Nếu chú báo cho Cục Cưỡng Chế hoặc không đến đúng giờ... hắn sẽ tước đoạt toàn bộ sinh mệnh còn lại của Sơ Tuyết để bù vào khoản nợ nần của hắn với băng đảng Tào Bá.”
Khang siết chặt mảnh giấy rách nát trong lòng bàn tay trái. Vết máu khô của Sơ Tuyết trên mảnh giấy như một bản án tử hình lơ lửng trên đầu người em gái kết nghĩa của anh. Tuyết đã bị lạc dưới cống ngầm, và giờ đây cô đang phải đối mặt với họng súng tàn bạo của Bùi Đức Trọng chỉ vì cố gắng bảo vệ và chăm sóc cho Vy.
Anh cúi xuống nhìn Vy đang nằm ngủ yên bình trên giường rơm, rồi nhìn xuống cánh tay phải đeo găng Siphon-C quấn băng gạc dính máu đang run rẩy yếu ớt của mình. Cuộc chiến với thể xác vừa kết thúc, nhưng một cuộc giao dịch bằng máu khác lại vừa vẫy gọi anh bước vào bóng tối của thế giới ngầm Phân khu 9.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!