Nhạc nềnShizima

Lối Thoát Tro Tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm! Tiếng xích sắt nặng nề nghiền nát những tấm tôn ngoài bốt canh gác dội thẳng vào lòng hầm ngầm, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của bãi phế liệu Tích Tắc.


Lâm Vĩnh Khang quỳ sụp bên đống động cơ rỉ sét, lồng ngực anh co thắt dữ dội. Cú nhảy từ năm tầng lầu chung cư cũ nát Block B cùng trận chiến đẫm máu với Ngô Thanh Hải trước đó đã tàn phá cơ thể anh đến mức cực hạn. Vết gãy ở xương sườn trái nhói lên đau đớn sau mỗi nhịp thở gấp, ép phổi anh co rúm lại, khiến anh phải ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm ngay trên nền đất ẩm.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn bỏng rát đang gặm nhấm cánh tay phải của anh. Chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên – thiết bị tước đoạt sinh mệnh thô ráp chắp vá bằng những ống đồng và kim truyền áp lực – vẫn đang khóa chặt vào xương thịt anh. Sau vụ nổ phản hồi từ lưới điện cao áp câu trộm, chiếc găng tay nóng đỏ rực rỡ như một hòn than nung, rò rỉ dòng điện thô bạo tàn phá hệ thần kinh vận động. Lớp da dọc cổ tay phải của Khang bị cháy sém đen kịt, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt hòa lẫn máu đỏ. Cánh tay anh run giật cơ học liên hồi, mất đi vĩnh viễn hai mươi phần trăm lực cầm nắm.


“Khang! Mau lên!” Lê Quốc Bảo từ phòng máy phát điện dưới hầm lao lên, gương mặt mập mạp dính đầy muội than đen kịt lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ. Chiếc kính lúp chuyên dụng một bên mắt của gã thợ máy đung đưa theo từng bước chạy hối hả. “Xe bọc thép của Lê Mạnh đã húc đổ cổng ngoài rồi! Đạn điện của chúng đang bắn phá bốt gác! Hệ thống nhiễu sóng của Vy đã chập cháy hoàn toàn sau vụ nổ trạm biến áp, máy quét sinh học của chúng đã khóa chặt vị trí nhịp tim của con bé dưới hầm!”


Khang nghiến răng, dùng bàn tay trái run rẩy bám vào thành sắt rỉ sét để gượng đứng dậy. Mái tóc dọc hai bên thái dương của anh, vốn đã bạc trắng trước tuổi sau ca hiến tế năm năm tuổi thọ gốc để cứu con gái, giờ đây rũ xuống bết bát nước mưa axit.


“Vy đâu?” Giọng Khang khàn đặc, đứt quãng.


“Sơ Tuyết đang ôm con bé dưới hầm ngầm,” Bảo vừa nói vừa thở dốc, tay gã siết chặt một chiếc mỏ lết nặng nề dính đầy dầu mỡ. “Nhưng chúng ta không còn đường lui nữa rồi. Lê Mạnh dẫn theo ít nhất hai toán lính đặc nhiệm bọc giáp đen, chúng đang dùng súng máy điện quét sạch mọi vật cản.”


Đoành! Đoành! Đoành!


Tiếng nổ chói tai của đạn điện xé rách màn đêm mưa bão, găm thẳng vào bức tường tôn ngoài nhà kho, tạo ra những luồng tia lửa xanh lam chập chờn chiếu sáng cả khoảng sân đầy rác thải điện tử. Tiếng rên rỉ của những tấm thép bị nung chảy dội vào tai Khang như một bản nhạc tang tóc. Qua khe hở của cánh cửa sắt gia cố carbon, anh nhìn thấy chiếc xe bọc thép hạng nặng của Cục Cưỡng Chế đang từ từ tiến vào, bánh xích sắt khổng lồ nghiền nát những khối động cơ cũ nát thành sắt vụn.


Đứng trên mui xe bọc thép, Chấp pháp viên Lê Mạnh hiện ra dưới ánh sáng lập lòe của đèn quét hồng ngoại. Gương mặt gã nhọn hoắt như chuột, đôi mắt ti hí luôn nhìn láo liên đầy vẻ hèn hạ và tàn nhẫn. Gã mặc bộ cảnh phục cơ sĩ đen bóng, tay cầm chiếc loa pin công suất lớn phát ra giọng nói lảnh lót, hách dịch:


“Lâm Vĩnh Khang! Mày đã bị bao vây hoàn toàn! Đầu hàng và giao nộp chiếc găng tay Siphon-C cùng bộ gen O-Chrono của con gái mày ra đây! Phan Thanh đại úy đã ra lệnh, nếu mày kháng cự, tao có quyền san phẳng bãi phế liệu này và tước đoạt toàn bộ sinh mệnh của những kẻ che chở cho mày!”


Khang siết chặt nắm tay trái, lồng ngực quặn thắt. Anh nhìn xuống lối hầm ngầm, nơi đứa con gái nhỏ Lâm Mỹ Vy đang nằm ngủ lịm đi trên chiếc giường tre sờn rách, cổ tay khẳng khiu hiển thị vạch đếm ngược màu vàng hổ phách ổn định của năm năm tuổi thọ vừa được nạp. Bên cạnh con bé, Sơ Tuyết – cô gái mồ côi hai mươi tuổi trong bộ đồ tu sĩ màu xám giản dị – đang run rẩy ôm chặt lấy Vy, cổ đeo cây thánh giá gỗ sờn rách lấp lánh dưới ánh đèn dầu chập chờn. Đôi mắt thánh thiện của Tuyết tràn đầy nỗi sợ hãi nhưng cô vẫn kiên cường dùng thân mình che chở cho Vy khỏi những hạt bụi axit dột xuống từ trần hầm.


“Chúng ta không thể đối đầu sòng phẳng với xe bọc thép của chúng,” Khang khẽ nói, ánh mắt anh tối sầm lại. “Bảo, mày phải đi cùng tao. Bãi phế liệu này...”


“Không, Khang,” Bảo đột ngột ngắt lời bạn thân. Gã thợ máy nhìn xung quanh nhà kho phế liệu – nơi chứa đựng cả cuộc đời, mồ hôi và những phát minh chắp vá của gã – rồi nở một nụ cười méo mó, đầy quyết tuyệt. “Bãi phế liệu này là cả đời tao... nhưng mạng sống của mày và Vy đáng giá hơn gấp vạn lần. Mày đã mất đi năm năm tuổi thọ gốc để cứu con bé, tao không thể để sự hy sinh của mày trở thành vô ích.”


“Bảo, mày định làm gì?” Khang biến sắc, định bước tới giữ vai bạn nhưng cánh tay phải run giật đau đớn khiến anh loạng choạng.


“Thắng Mìn đã để lại ba bình chứa khí nitơ lỏng áp lực cao ở ngách hầm phía Đông,” Bảo nói nhanh, ngón tay dính dầu mỡ của gã bắt đầu đấu nối những sợi dây điện từ kíp nổ tự chế vào chiếc cầu dao tổng. “Tao đã nối chúng với hệ thống máy biến áp phụ bị chập cháy. Chỉ cần tao giật cầu dao, vụ nổ áp lực từ khí nén sẽ đánh sập toàn bộ cấu trúc thép của nhà kho này. Hàng tấn phế liệu kim loại sẽ sụp đổ xuống, chôn vùi chiếc xe bọc thép của Lê Mạnh và chặn đứng lối vào duy nhất.”


“Mày sẽ chết mất!” Sơ Tuyết từ dưới hầm ngầm leo lên, gương mặt tái nhợt hét lên trong nước mắt. “Anh Bảo, làm ơn đi cùng chúng em!”


“Tao tự có lối thoát riêng của tao, Tuyết,” Bảo gạt đi, ánh mắt gã kiên định chưa từng có. Gã đẩy mạnh Khang về phía nắp cống ngầm Vành Đai Đỏ nằm khuất sau đống lốp xe cũ ở góc hầm. “Khang! Mang Vy và Tuyết chui xuống cống ngầm ngay! Cống ngầm Vành Đai Đỏ dẫn thẳng ra ngách sông phía Nam, máy quét của chúng không thể quét xuyên qua lớp nước thải hóa chất dày đặc đâu! Mau đi!”


Ầm!


Cánh cửa sắt ngoài nhà kho bùng lên một luồng sáng xanh chói lòa rồi sụp đổ hoàn toàn dưới sức húc của xe thiết giáp. Những cơ sĩ đặc nhiệm bọc giáp đen bắt đầu tràn vào, súng máy điện xả đạn xối xả lên những kệ hàng phế liệu, tạo ra những tiếng nổ chát chúa dọc hành lang.


Khang nhìn Bảo lần cuối, đôi mắt sương gió hằn sâu những vết chân chim quặn thắt lại. Tình bạn sinh tử từ thời niên thiếu hiện lên trong ký ức ngắn ngủi rồi tan biến vào thực tế tàn khốc. Anh không thể do dự nữa. Mỗi giây trôi qua là sinh mệnh của Vy bị đe dọa.


“Bảo... sống sót đấy,” Khang khàn giọng nói.


“Đi đi!” Bảo hét lớn, tay gã đã đặt lên cần gạt cầu dao sắt rỉ sét.


Khang lao xuống hầm ngầm, bế thốc Lâm Mỹ Vy đang hôn mê vào lòng bằng cánh tay trái rắn rỏi. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C hoại tử của anh được quấn chặt vào ngực để tránh va đập. Sơ Tuyết vội vàng xách chiếc ba lô chứa hộp nhạc đồng của Hà Lan và mặt dây chuyền chứa máu đông chạy sát gót anh.


Khang dùng chân đạp tung nắp cống ngầm Vành Đai Đỏ. Một mùi hôi thối nồng nặc của hóa chất công nghiệp và khí gas tích tụ lâu ngày xộc thẳng vào mũi, khiến Tuyết phải ho khan dữ dội. Dưới lòng cống sâu ba mét, dòng nước thải axit màu xanh xám đục ngầu đang chảy xiết do cơn bão mưa axit dữ dội trên mặt đất dội xuống qua các khe hở.


“Tuyết, xuống trước! Bám chặt lấy thành sắt!” Khang hét lên giữa tiếng súng đạn đang gầm rú ngay trên đỉnh đầu.


Tuyết cắn răng, leo xuống những bậc thang sắt rỉ sét trơn trượt. Khang ôm chặt Vy, bước một chân xuống bậc thang đầu tiên.


Ngay khoảnh khắc đó, từ phía trên hầm ngầm, tiếng cười lạnh lùng của Lê Quốc Bảo vang lên xé rách màn khói súng:


“Lê Mạnh! Chào mừng mày đến với bãi rác của tao!”


Cạch!


U u u... ĐOÀNH!


Một tiếng nổ kinh hoàng, chấn động tột độ rung chuyển toàn bộ lòng đất Phân khu 9.


Ba bình khí nitơ lỏng áp lực cao bị kích nổ đồng thời cùng trạm biến áp phụ tạo ra một làn sóng xung kích khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ xé toạc các cột đỡ bằng thép rỉ sét của nhà kho phế liệu. Hàng tấn rác thải điện tử, động cơ xe máy cũ, và những khối kim loại nặng hàng chục tấn đồng loạt đổ sập xuống như một trận lở đất kinh hoàng.


Tiếng thép gãy vụn, tiếng bê tông nứt vỡ và tiếng gào thét hoảng loạn của lính đặc nhiệm bị chôn vùi dưới đống đổ nát dội thẳng xuống lòng cống ngầm. Chiếc xe bọc thép hạng nặng của Lê Mạnh bị một khối dầm thép khổng lồ nặng mười tấn rơi trúng từ độ cao mười mét, đè bẹp hoàn toàn hệ thống pháo điện trên mui xe, khóa chặt toàn bộ đội hình truy quét ngoài bãi phế liệu.


Sức ép của vụ nổ từ trên cao dội xuống lòng cống ngầm Vành Đai Đỏ như một bàn tay khổng lồ đẩy mạnh Khang rơi tuột xuống dòng nước thải axit lạnh buốt.


“Khang! Anh có sao không?” Tuyết hét lên, hai tay cô bám chặt vào một đường ống nước rỉ sét dọc tường cống để khỏi bị dòng nước chảy xiết cuốn đi.


Khang gượng dậy từ dòng nước thải ngập đến ngang hông. Nước axit nồng độ nhẹ ăn mòn da chân anh qua lớp ủng rách, gây ra những cơn đau rát buốt thấu xương. Nhưng anh không quan tâm đến bản thân. Anh vội vàng nâng Vy lên cao, giữ cho gương mặt nhợt nhạt của con gái không bị dính nước thải hóa chất độc hại.


“Vy! Vy ơi!” Khang lay khẽ con gái.


Cô bé tám tuổi khẽ rên rỉ, đôi môi tím tái vì lạnh mấp máy, vạch đếm ngược màu vàng hổ phách trên cổ tay trái vẫn nhấp nháy ổn định dưới năm năm sống. Sự tương thích sinh học từ nguồn sinh mệnh gốc của Khang truyền vào trước đó đang bảo vệ tim cô bé khỏi phản ứng đào thải cấp tính, nhưng môi trường ẩm ướt và khí gas độc hại của cống ngầm đang bắt đầu tàn phá phổi cô bé.


“Tuyết! Mau di chuyển! Sức ép vụ nổ có thể làm sập các nhánh cống phụ!” Khang hét lớn, tay trái ôm chặt Vy, loạng choạng bước đi trong dòng nước thải chảy xiết.


Bóng tối dưới cống ngầm Vành Đai Đỏ đậm đặc như mực, chỉ được chiếu sáng yếu ớt bởi những tia sáng hồng ngoại phát ra từ chiếc kính bảo hộ cũ kỹ của Khang. Những đường ống dẫn áp lực cao rỉ sét chạy dọc trần cống liên tục rò rỉ những giọt hóa chất màu vàng cam loang lổ trên mặt nước. Khí gas độc hại tích tụ lâu ngày bốc mùi hăng nồng khiến mắt họ cay xè, lồng ngực Khang đau nhói như bị xé rách do vết rạn xương sườn trái bị chấn động từ vụ nổ.


“Anh Khang... nước đang dâng lên nhanh quá!” Tuyết lo lắng hét lên. Cô đi phía trước, tay bám vào các gờ đá rêu phong dọc vách cống.


Cơn bão mưa axit dữ dội trên mặt đất đang trút hàng vạn khối nước xuống hệ thống thoát nước thải của Phân khu 9. Dòng nước màu xám đục dưới chân họ dâng cao vùn vụt, từ ngang hông đã lên đến ngực chỉ trong vòng chưa đầy mười phút. Sức nước cuồn cuộn chảy xiết, cuốn theo những mảnh rác công nghệ sắc nhọn va đập liên tục vào người họ.


Khang nghiến chặt răng, dùng toàn bộ sức tàn của đôi chân để giữ thăng bằng. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C hoại tử của anh hoàn toàn tê liệt, không thể giúp anh bám vào vách đá. Mỗi bước đi của anh là một cuộc chiến sinh tử với dòng nước chảy xiết.


Đột nhiên, một tiếng rắc rắc khô khốc vang lên từ phía trên đỉnh đầu.


Sức ép từ vụ nổ kinh hoàng của nhà kho phế liệu phía trên đã phá hủy hoàn toàn cấu trúc địa chất yếu ớt của vùng đất mỏ công nghiệp cũ. Trần cống ngầm bọc bê tông mỏng bắt đầu nứt ra những đường rãnh khổng lồ.


“Tránh ra, Tuyết!” Khang hét lớn.


ẦM!


Một mảng trần bê tông nặng hàng trăm kilôgam đổ sập xuống ngay giữa khoảng cách của Khang và Tuyết. Đất đá, bùn thải và những khối phế liệu sắc nhọn đổ xuống xối xả, tạo ra một làn sóng nước cao mét rưỡi đánh thẳng vào người họ.


Lực va đập cực mạnh hất văng Sơ Tuyết ra xa. Cô gái trẻ mất đà, đôi tay gầy gò tuột khỏi đường ống nước rỉ sét.


“Anh Khang! Cứu em!” Tuyết hét lên tuyệt vọng khi dòng nước axit chảy xiết cuồn cuộn cuốn trôi cô về phía nhánh cống phụ bên trái – nơi chứa đầy những cuộn dây cáp đồng cũ nát và khói độc màu vàng chanh đang rò rỉ từ một đường ống hóa chất bị vỡ.


“Tuyết!”


Khang gầm lên, loạng choạng lao về phía trước. Anh cố gắng vươn cánh tay phải đeo găng Siphon-C ra để chộp lấy tay Tuyết. Nhưng ngay khoảnh khắc hai đầu ngón tay họ chạm vào nhau, cơn co thắt thần kinh đột ngột từ vết bỏng hoại tử điện dọc cổ tay phải của Khang bùng phát. Cánh tay phải run giật dữ dội, mất đi hoàn toàn lực cầm nắm (suy giảm vĩnh viễn 20% lực cầm nắm cơ học do hoại tử điện).


Các ngón tay của Khang co quắp lại trong đau đớn, trượt khỏi bàn tay run rẩy của Tuyết.


“Không!”


Khang gào thét trong tuyệt vọng. Anh định lao theo dòng nước chảy xiết để cứu cô, nhưng một mảng bê tông thứ hai đổ sập xuống ngay trước mặt anh, chặn đứng lối đi và tạo ra một bức tường đổ nát ngăn cách hai ngách cống.


Dòng nước thải axit cuồn cuộn dâng cao, cuốn trôi Sơ Tuyết vào sâu trong ngách cống phụ tăm tối đầy khói độc màu vàng chanh. Tiếng kêu cứu yếu ớt của cô gái mồ nôi lịm dần rồi tắt lịm sau những tiếng đổ nát rầm rầm của đất đá sạt lở.


Khang bị làn sóng nước thải đánh bật lùi lại, ngã quỵ xuống một bệ đá cao sát vách cống chính. Anh vội vàng nâng Vy lên sát ngực, kiểm tra nhịp thở của con gái. Vy vẫn an toàn, gương mặt nhỏ bé dính đầy muội than khẽ nhíu lại vì lạnh, nhưng nhịp tim cộng hưởng của cô bé bắt đầu đập loạn nhịp do tàn dư khí độc rò rỉ xung quanh.


Giữa làn khói độc màu vàng chanh đang cuộn lên từ ngách cống sập, Khang ôm chặt lấy Mỹ Vy, chỉ còn biết gào thét tên Sơ Tuyết trong tuyệt vọng khi tiếng nước thải axit cuồn cuộn nuốt chửng mọi dấu vết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!