Vuốt Sói Gãy
Cơn bão mưa axit ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc bầu trời Phân khu 9. Từng giọt nước mưa chứa đầy hóa chất độc hại gõ chan chát xuống những tấm tôn rỉ sét của bãi phế liệu, bốc lên một làn sương khói trắng mờ ảo, hăng nồng mùi lưu huỳnh và sắt vụn. Nhưng đối với Lâm Vĩnh Khang lúc này, thế giới xung quanh dường như đã hoàn toàn câm lặng, chỉ còn lại tiếng u u u ghê rợn của dòng năng lượng sinh mệnh đang bị cưỡng bức rút khỏi cơ thể anh.
Chiếc móc sắt ba cạnh của khẩu Chrono-Hook găm sâu vào bả vai trái của Khang. Mũi thép lạnh buốt cắm ngập vào xương thịt, nghiền nát các thớ cơ và truyền đi một luồng xung lực tước đoạt tàn nhẫn. Dòng điện sinh học màu xanh lam pha lẫn sắc hổ phách – thứ ánh sáng đại diện cho tuổi thọ gốc của anh – đang cuộn chảy cuồn cuộn dọc theo sợi xích hợp kim titan, nạp thẳng vào bộ thu nhận trên cánh tay của Ngô Thanh Hải.
Trên cổ tay trái của Khang, chiếc đồng hồ sinh học nhảy số lùi với tốc độ chóng mặt.
[42 năm... 41 năm... 40 năm...]
Mỗi con số biến mất là một lần cơ thể Khang lạnh đi. Anh có thể cảm nhận rõ rệt sự lão hóa đang gặm nhấm từng tế bào. Tủy xương anh buốt nhói như bị đông đá, thị lực nhòe đi, và vết gãy xương sườn trái bên trong lồng ngực quặn lên đau đớn, ép phổi anh co thắt khiến anh ho ra một ngụm máu tươi đen sẫm. Mái tóc dọc hai bên thái dương của anh, vốn đã bạc trắng sau lần truyền sinh mệnh cho Vy, giờ đây lại càng thêm xơ xác dưới làn mưa lạnh.
“Ha ha ha! Khang ơi là Khang!” Hải Sói đứng cách đó năm mét, tay phải siết chặt báng súng Chrono-Hook, tay trái dang rộng đón nhận dòng sinh mệnh đang chảy về. Gương mặt gã thợ săn tiền thưởng méo mó vì phấn khích dưới ánh đèn neon vàng vọt chập chờn. “Mày cảm nhận được chưa? Năng lượng thuần khiết của một cựu cơ sĩ cấp cao đúng là thứ thượng hạng! Phan Thanh nói không sai, cái đầu của mày và bộ gen của con nhóc dưới hầm là tấm vé độc đắc của tao!”
Từ chiếc bộ đàm tần số ngắn chống nhiễu dắt bên tai Khang, tiếng của Lê Quốc Bảo vang lên dồn dập, lẫn trong tiếng rè rè của sóng từ trường bị phá hoại:
“Khang! Nghe thấy tao không? Máy biến áp dưới hầm ngầm đang bốc khói rồi! Sóng nhiễu từ trường sụt giảm nghiêm trọng, hệ thống triệt tiêu tần số tim đô thị của Vy đã bị chập hoàn toàn! Máy quét của Hải Sói đang bắt đầu định vị được nhịp tim của con bé! Tao phải dập lửa, không thể hỗ trợ mày từ xa nữa!”
Khang nghiến răng chặn lại một tiếng rên rỉ. Anh biết mình không còn đường lui. Nếu anh gục ngã ở đây, Hải Sói sẽ tìm ra Vy dưới hầm ngầm chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây nữa. Thuốc kích thích Bio-Drive trong người anh đang bắt đầu phản tác dụng, nhịp tim đập điên cuồng nhưng thể lực lại đang tuột dốc không phanh.
Anh phải hành động.
Khang cố gắng nhấc cánh tay phải lên. Chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu quấn băng gạc đen dày của anh run giật cơ học liên hồi. Vết bỏng hoại tử dọc cổ tay rỉ ra thứ dịch vàng nhạt, đau đớn thấu xương tủy. Khang cố gắng cắm kim truyền áp lực của găng Siphon-C vào sợi xích sắt của Hải Sói, vận hành thuật toán "Đảo ngược cực dẫn sinh mệnh" với ý định hút ngược lại tuổi thọ của đối thủ để hồi sức.
U u u...
Chiếc găng tay Siphon-C rít lên một tiếng chói tai, luồng sáng xanh lam phóng ra dọc theo sợi xích. Nhưng ngay lập tức, một tiếng nổ điện từ nhỏ vang lên ở khớp nối. Khang bị chấn động giật lùi lại nửa bước, máu tươi từ bả vai phun ra nhiều hơn. Khoảng cách năm mét là quá xa. Sự không tương thích nhóm máu hiếm O-Chrono của anh và gã thợ săn khiến găng Siphon-C không thể đồng bộ hóa nhịp tim đô thị từ xa mà không có sự tiếp xúc vật lý trực tiếp.
“Vô ích thôi!” Hải Sói cười lớn, bước lại gần thêm một bước, sợi xích sắt căng ra. “Chiếc găng tay nát đó của mày không thể chống lại công nghệ của tao đâu! Nằm xuống và dâng hiến vạch thời gian của mày đi!”
Khang quỳ sụp xuống vũng bùn axit nhầy nhụa, giả vờ như đã hoàn toàn kiệt sức. Anh buông thõng hai tay, đầu cúi thấp, để mặc cho dòng siphoning tiếp tục bòn rút tuổi thọ của mình. Nhưng đôi mắt sương gió của anh, ẩn sau những sợi tóc bết nước mưa, đang đảo nhanh quét qua địa hình xung quanh.
Dưới chân anh, sát vách tường tôn của nhà kho, là đường cáp dẫn của hệ thống Điện năng cao áp câu trộm mà Bảo đã rải để vận hành máy phát điện chui. Sợi cáp đen dày bị rách một mảng vỏ bọc do bão axit, lộ ra những lõi đồng đỏ rực đang phóng ra những tia lửa điện nhỏ lách tách. Ngay bên cạnh đó là chiếc cầu dao tổng bằng sắt rỉ sét nối đất.
Hải Sói quá tự tin vào khả năng tước đoạt tầm xa của sợi xích Chrono-Hook. Gã đứng yên một chỗ, không hề phòng thủ cận chiến, chỉ tập trung tận hưởng dòng năng lượng đang chảy vào cơ thể.
Đó chính là sai lầm của gã.
Khang dùng chút sức tàn cuối cùng, xoay người bò lết về phía vách tường. Hải Sói nhếch mép cười khinh bỉ, nghĩ rằng con mồi chỉ đang giãy giụa trong tuyệt vọng để tìm đường thoát xuống hầm.
“Trốn đi đâu hả?” Hải Sói giật mạnh sợi xích.
Chính trong khoảnh khắc sợi xích titan căng thẳng nhất, Khang đột ngột quay lại. Bàn tay phải đeo găng Siphon-C của anh lao ra nhanh như một tia chớp, chộp chặt lấy sợi xích sắt đang phát sáng. Anh không hút năng lượng của Hải Sói nữa. Thay vào đó, anh dùng toàn bộ sức mạnh cơ học còn lại của cánh tay hoại tử, quấn vòng sợi xích titan dẫn điện cực tốt vào thanh sắt nối đất của cầu dao điện cao áp câu trộm.
“Cái gì?!” Hải Sói biến sắc, nhận ra điều bất thường.
“Bảo! Bật cầu dao tổng!” Khang gầm lên qua bộ đàm.
Dưới hầm ngầm, Lê Quốc Bảo dù đang ngạt thở vì khói máy biến áp vẫn nghe thấy tiếng hét của bạn mình. Gã thợ máy không do dự, dùng hết sức bình sinh đập mạnh tay vào cần gạt cầu dao khẩn cấp của lưới điện câu trộm.
Đoành!
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên xé rách màn đêm.
Dòng điện thô cực mạnh từ lưới điện cao áp của Tầng Trung lưu, không qua bất kỳ bộ lọc hay máy biến thế giảm áp nào, lập tức phóng ra từ sợi cáp bị rách. Dòng điện hàng nghìn vôn chạy dọc theo thanh sắt nối đất, lao thẳng vào sợi xích hợp kim titan và truyền ngược về phía khẩu súng Chrono-Hook trên tay Hải Sói.
Xèo xèo! Đoành! Đoành!
Toàn bộ sợi xích sắt bùng lên một luồng ánh sáng trắng lóa mắt, tỏa ra nhiệt độ cao khủng khiếp làm bốc hơi nước mưa axit xung quanh thành một làn khói đặc quánh. Dòng điện thô bạo tàn nhẫn lao thẳng vào mạch lọc vi mô của thiết bị Chrono-Hook trên cánh tay Hải Sói, làm chập cháy và nổ tung các tụ điện sinh học bên trong.
“Aaa...!” Hải Sói hét lên một tiếng đau đớn tột cùng. Gã điên cuồng dùng tay phải giật van khóa từ tính trên cổ tay để ngắt kết nối sợi xích, nhưng dòng điện cao áp đã làm nóng chảy hoàn toàn hệ thống khóa cơ khí. Chiếc van khóa bị kẹt cứng, khóa chặt cánh tay gã vào sợi xích đang nóng đỏ.
“Không! Thả ra! Thả ra!” Hải Sói gào thét, gương mặt tàn nhẫn giờ đây chỉ còn sự hoảng loạn tột độ.
Nhưng đã quá muộn.
Áp lực điện từ tích tụ trong lõi Chrono-Hook vượt quá giới hạn chịu đựng.
U u u... ĐOÀNH!
Một vụ nổ năng lượng sinh học kết hợp điện cao áp nổ tung ngay trên cánh tay trái của Hải Sói. Những mảnh vỡ bằng titan và đồng nung đỏ bắn tung tóe, găm thẳng vào ngực và mặt gã thợ săn. Sức ép của vụ nổ bẻ gãy vụn ba ngón tay trên bàn tay trái của Hải Sói, máu tươi và dịch sinh học màu xanh lam bắn ra xối xả dọc theo đống phế liệu.
Gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng bị hất văng ra xa hơn năm mét, đập mạnh lưng vào một đống động cơ rỉ sét rồi ngã gục xuống vũng nước bùn. Gã ôm lấy bàn tay trái nát bét, gào thét thảm thiết trong đau đớn, toàn thân co giật liên hồi do dòng điện thô tàn phá hệ thần kinh.
Ở phía bên kia, Khang cũng phải trả một cái giá không hề nhỏ.
Dòng điện phản hồi từ vụ nổ truyền dọc theo sợi xích, đánh thẳng vào chiếc găng tay Siphon-C trên cánh tay phải của anh. Chiếc găng tay cơ khí thô sơ chắp vá rít lên điên cuồng, lõi đồng hồ cát bên trong nóng đỏ rực rỡ như một hòn than nung. Những cây kim truyền áp lực bằng thép đang cắm sâu vào động mạch cổ tay Khang truyền dẫn nhiệt lượng cực cao trực tiếp vào máu anh.
“Hự... a...!” Khang hét lên một tiếng nghẹn ngào, cả cơ thể anh bị hất tung lên không trung rồi rơi mạnh xuống nền đất đá rỉ sét.
Cánh tay phải của anh bỏng cháy dữ dội. Lớp da dọc cổ tay dưới găng Siphon-C bị dòng điện thô nung chín, cháy sém đen kịt và rỉ ra dòng máu đỏ tươi hòa lẫn dịch sinh học màu xanh lam nhạt. Cơn đau hoại tử tế bào tột cùng chạy thẳng lên não bộ khiến Khang suýt chút nữa lịm đi. Lực cầm nắm của bàn tay phải hoàn toàn biến mất, các ngón tay co quắp lại trong đau đớn.
Lê Quốc Bảo từ dưới hầm ngầm lao lên, tay cầm chiếc bình chữa cháy dập lửa bốc khói trên vai. Gã hốt hoảng chạy lại gần Khang, dùng một tấm vải ướt phủ lên chiếc găng Siphon-C đang bốc khói nghi ngút để làm mát khẩn cấp.
“Khang! Khang! Tỉnh lại đi!” Bảo đỡ Khang dậy, gương mặt mập mạp của gã tái mét vì sợ hãi. “Tay phải của mày... chết tiệt, thịt da xung quanh kim truyền bị hoại tử rồi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”
Khang gượng dậy, đôi mắt mờ đục nhìn về phía Hải Sói đang lết thân xác đẫm máu trốn chạy vào bóng tối của bãi phế liệu. Gã thợ săn đã bị bẻ gãy vuốt, không còn khả năng chiến đấu, nhưng gã đã kịp dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn kích hoạt nút báo động đỏ khẩn cấp trên vòng cổ nanh sói.
Từ đầu con hẻm dẫn vào bãi phế liệu, tiếng còi hú rú vang xé rách màn đêm mưa bão.
U u u... o o o...
Ánh đèn quét hồng ngoại màu đỏ của các xe tuần tra Cục Cưỡng Chế bắt đầu quét dọc theo các vách tôn rỉ sét. Tiếng xích sắt bọc thép nghiền nát phế liệu rầm rập vang lên ngày một gần. Lực lượng truy quét của Chấp pháp viên Lê Mạnh đã khóa chặt mọi ngõ ra vào bãi phế liệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!