Bẫy Sắt Đêm Mưa
Đôi mắt đỏ rực của nó quét thẳng vào khe cửa sắt của nhà kho, ống kính cảm biến nhiệt xoay tít, bắt đầu phát ra những tia quét đỏ định vị thẳng xuống lối hầm ngầm nơi Vy đang nằm ngủ.
Lâm Vĩnh Khang đứng áp sát sau cánh cửa sắt rỉ sét đã được Lê Quốc Bảo gia cố bằng những tấm sợi carbon. Anh nín thở, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức khớp quai hàm kêu lên những tiếng lục cục khô khốc. Trong lồng ngực trái, chiếc xương sườn bị gãy từ cú đập của Đỗ Hùng Anh quặn lên một cơn đau buốt nhói, như có một mảnh thép sắc lẹm đang đâm trực diện vào màng phổi. Khang khẽ hự một tiếng nhỏ trong cổ họng, cố nuốt ngược ngụm máu tươi tanh nồng đang trào lên khóe miệng.
Thuốc kích thích Bio-Drive đang điên cuồng tàn phá hệ tuần hoàn của anh. Nhịp tim Khang lúc này đã vọt lên tới một trăm năm mươi nhịp mỗi phút, đập dồn dập như tiếng trống trận dội vào vách đá. Từng luồng nhiệt lượng bỏng rát chạy dọc các huyết quản, ép các thớ cơ bắp của anh căng phồng lên, mang lại một nguồn sức mạnh cơ học tạm thời nhưng cực kỳ độc hại. Dọc hai bên thái dương của anh, những sợi tóc bạc trắng vừa xuất hiện sau ca hiến tế sinh mệnh cho Vy lấp lánh một cách tàn nhẫn dưới ánh sáng lập lòe của chiếc kính hồng ngoại dò nhịp sinh học.
Két... két...
Tiếng móng vuốt kim loại của con chó săn cơ khí cào mạnh vào lớp sơn bong tróc ngoài cửa sắt, tạo ra những dải âm thanh siêu tần chói tai. Con quái vật bọc thép của Ngô Thanh Hải đang đánh hơi thấy mùi mồ hôi và cả mùi máu rò rỉ từ vết thương trên cánh tay phải đeo găng Siphon-C của Khang.
"Bảo, ngắt cầu dao phụ," Khang khẽ thầm thì vào bộ đàm tần số ngắn chống nhiễu dắt bên tai. Giọng anh khàn đặc, đứt quãng vì những cơn khó thở dồn dập.
"Khang, từ trường nhiễu loạn từ trạm biến áp câu trộm đang chạy ở mức tám mươi phần trăm," tiếng Bảo vang lên rè rè, đầy lo lắng từ dưới căn hầm ngầm. "Nếu tao ngắt cầu dao phụ để tập trung nguồn điện vào bẫy, hệ thống triệt tiêu tần số tim đô thị của Vy sẽ bị sụt giảm. Máy quét của Hải Sói có thể bắt được nhịp đập của con bé trong vòng ba mươi giây!"
"Tao chỉ cần mười lăm giây để kết liễu con chó săn này. Làm đi!"
Cạch.
Một tiếng ngắt mạch khô khốc vang lên dưới lòng đất. Ánh sáng đèn neon vàng vọt trong nhà kho vụt tắt, nhường chỗ cho bóng tối đậm đặc của đêm mưa axit Phân khu 9. Chỉ còn lại ánh sáng xanh lam lạnh lẽo phát ra từ các đường ống đồng rò rỉ trên chiếc găng tay Siphon-C của Khang và đôi mắt đỏ ngầu của con chó săn ngoài cửa sổ.
Con quái vật cơ khí cảm nhận được sự sụt giảm đột ngột của dòng điện nhiễu. Nó gầm lên một tiếng rít điện từ chói tai, dồn lực vào hai chân sau bọc thép lò xo rồi lao thẳng vào tấm cửa kính phía trên cửa sắt.
Choang!
Mảnh kính vỡ vụn bay tứ tung dưới áp lực va chạm cực mạnh. Thân hình bằng thép đen xám nặng hơn một tạ của con chó săn lao nửa thân người qua khung cửa, hàm răng cưa quay tít bằng hợp kim titan của nó chỉ cách đỉnh đầu Khang chưa đầy nửa mét. Luồng khí thải nóng hổi bốc mùi dầu máy và lưu huỳnh phả thẳng vào gương mặt sương gió của anh.
Khang không hề lùi bước. Bản năng của một cơ sĩ cưỡng chế kỳ cựu từng lăn lộn qua hàng trăm phi vụ bắt nợ trỗi dậy. Anh xoay người né tránh lưỡi cưa trong gang tấc, chiếc áo giáp sợi carbon tích hợp cọ xát vào cạnh sắc của khung cửa sắt tạo ra những tia lửa rực rỡ. Bàn tay trái của anh nhanh như cắt vồ lấy chiếc cần gạt bẫy cơ khí bằng sắt rỉ bên cạnh cửa.
"Chết đi!"
Khang giật mạnh cần gạt.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn chấn động cả nhà kho phế liệu. Phía trên trần nhà, sợi cáp thép giữ một khối phế liệu khổng lồ nặng hơn ba tấn – gồm hàng chục khối động cơ xe bọc thép Aegis cũ và dầm sắt rỉ sét – lập tức bị cắt đứt. Khối sắt thép khổng lồ đổ sụp xuống như một quả núi nhỏ, đè nghiến lấy nửa thân sau của con chó săn cơ khí đang kẹt ở khung cửa.
Tiếng kim loại nghiền nát kim loại vang lên rợn người. Hệ thống lò xo và giáp bọc của con quái vật cơ khí bị nghiền nát vụn dưới sức nặng ba tấn. Những tia điện xanh lam phóng ra liên tục từ các tụ điện bị vỡ của con chó săn, chiếu sáng cả một góc bãi phế liệu.
Nhưng Khang chưa kịp thở phào thì một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi mưa axit nồng nặc xộc thẳng vào từ khoảng sân tối tăm phía ngoài. Chiếc kính hồng ngoại dò nhịp sinh học của anh đột ngột nhiễu loạn, màn hình hiển thị quét nhiệt bị bão hòa bởi một dải tần số quét cực mạnh từ xa.
"Lâm Vĩnh Khang."
Một giọng nói khàn khàn, trầm thấp và lạnh lùng như tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá vang lên từ giữa những đống phế liệu khổng lồ ngoài sân.
"Mày thực sự đã già đi nhiều kể từ khi phản bội tập đoàn. Mái tóc bạc đó... cái giá phải trả cho việc cứu đứa con gái rò rỉ sinh mệnh có vẻ không hề rẻ nhỉ?"
Ngô Thanh Hải từ từ bước ra từ màn sương mưa axit. Gã thợ săn tiền thưởng khét tiếng Phân khu 9 mặc một chiếc áo choàng da thú sờn rách dính đầy bụi nước hóa chất, cổ đeo chiếc vòng nanh sói cơ khí phát ra những tiếng bíp định vị đều đặn. Đôi mắt gã sắc lẹm, lạnh tanh như mắt chó sói đói, bám chặt vào bóng dáng Khang đang đứng sau khung cửa đổ nát.
Khang bước ra ngoài khoảng sân ngập nước bùn axit nhầy nhụa. Những giọt nước mưa chứa hóa chất độc hại rơi xuống tấm áo khoác da sờn rách của anh, rít lên những tiếng xèo xèo nhỏ và tỏa ra làn khói trắng mỏng. Anh siết chặt thanh gậy điện sinh học Aegis-Baton bằng bàn tay trái, trong khi cánh tay phải đeo găng Siphon-C vẫn khẽ run giật cơ học do vết hoại tử điện dọc cổ tay đang đau đớn tột cùng.
"Hải Sói," Khang khàn giọng nói, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu nhìn thẳng vào đối thủ. "Mày muốn cái đầu của tao để đổi lấy năm mươi năm tuổi thọ từ Phan Thanh?"
"Năm mươi năm tuổi thọ tinh khiết chưa qua xử lý công nghiệp," Hải Sói khẽ liếm môi, nụ cười của gã lộ ra hàm răng vàng khè tàn nhẫn. "Đó là gia tài đủ để tao mua một tấm căn cước công dân Tầng Trung lưu, rời bỏ cái vũng bùn độc hại này mãi mãi. Mày là một cơ sĩ kỳ cựu, mày thừa biết luật của thế giới này: kẻ yếu phải làm bình chứa cho kẻ mạnh sinh tồn. Con gái mày là một bình chứa lỗi, và mày... cũng sắp hết hạn rồi."
Không một lời cảnh báo, Hải Sói đột ngột rút khẩu súng phóng găng tước đoạt Chrono-Hook dắt bên hông.
Đoàng!
Một tiếng nổ đanh gọn xé rách màn đêm bão bùng. Một chiếc móc sắt ba cạnh bằng hợp kim titan chống cắt, kéo theo sợi xích sắt mảnh nhưng vô cùng kiên cố, lao vút qua màn mưa axit nhắm thẳng vào ngực Khang.
Khang phản xạ theo bản năng của một đặc vụ cận chiến xuất sắc. Anh xoay người né tránh hướng bay của móc sắt. Chiếc móc sượt qua bả vai trái của anh, xé rách một mảng áo khoác da và để lại một vệt xước nông trên tấm giáp sợi carbon tích hợp.
Nhưng cú xoay người đột ngột đã chạm vào vết gãy xương sườn trái của Khang. Một cơn đau thắt lòng ngực ập đến khiến mắt anh tối sầm lại. Khang loạng choạng mất đà, ngã quỵ một chân xuống vũng nước bùn axit lạnh buốt. Anh ho sặc sụa, một ngụm máu đỏ sẫm trào ra ngoài khóe môi, nhuộm đỏ mảng băng gạc quấn quanh cổ tay phải.
"Kỹ năng của mày đã suy giảm quá nhiều," Hải Sói cười lạnh. Gã giật mạnh sợi xích, chiếc móc sắt ba cạnh thu hồi về tay gã nhanh như chớp. "Thuốc kích thích Bio-Drive đang vắt kiệt trái tim suy nhược của mày. Mày không thể chịu đựng thêm ba phút chiến đấu nữa đâu."
Khang gượng đứng dậy, dùng thanh gậy điện sinh học Aegis-Baton chống đỡ cơ thể. Anh biết Hải Sói nói đúng. Thời gian tác dụng của Bio-Drive đang trôi qua nhanh chóng, và một khi thuốc hết tác dụng, phản ứng ngược sẽ khiến cơ thể anh rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn. Anh phải kết thúc trận chiến này ngay lập tức.
Khang hít một hơi sâu, nén cơn đau phổi, áp dụng kỹ thuật thiền định nén dòng chảy sinh học để ổn định lại nhịp tim đô thị đang dao động điên cuồng. Anh chủ động lao lên, thanh gậy điện sinh học phát ra những tia chớp vàng cam quét ngang mặt Hải Sói.
Chiến thuật của Khang là áp sát cận chiến. Anh biết khẩu súng Chrono-Hook của Hải Sói cực kỳ nguy hiểm ở cự ly tầm trung (khoảng năm mét), nhưng nếu đưa trận đấu về cự ly dưới hai mét, gã thợ săn sẽ không thể nhắm bắn chính xác.
Vút!
Hải Sói lùi lại một bước nhanh nhẹn như sói hoang. Gã dùng báng súng bằng thép nặng nề đỡ đòn quét của gậy điện. Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên giữa màn mưa. Dòng điện vàng cam từ gậy điện Aegis-Baton truyền dọc theo báng súng làm Hải Sói tê rần cả cánh tay trái, nhưng gã thợ săn tàn nhẫn không hề nao núng. Gã dùng chân phải đạp thẳng vào lồng ngực trái của Khang.
Bịch!
Cú đạp trúng ngay vết gãy xương sườn. Khang nghe thấy tiếng xương rạn nứt thêm một nhịp dưới lớp giáp carbon. Cả cơ thể anh bị văng ra xa ba mét, ngã rạp lên đống rác điện tử rỉ sét phía sau. Chiếc Kính hồng ngoại dò nhịp sinh học bay mất, để lộ gương mặt nhợt nhạt, tái nhợt và mái tóc bạc trắng đầy bi tráng của anh dưới màn mưa axit.
"Khang!" tiếng Bảo hét lên lo lắng qua bộ đàm. "Hệ thống máy biến áp bị quá tải nhiệt rồi! Sóng nhiễu từ trường đang sụt giảm nhanh chóng! Máy quét của Hải Sói đang khóa chặt tần số tim của Vy dưới hầm!"
Khang cố gắng bò dậy từ đống phế liệu. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn bị nhòe đi bởi máu và nước mưa axit ăn mòn da thịt dọc bả vai. Anh nhìn thấy Hải Sói đang từ từ giơ khẩu súng Chrono-Hook lên, họng súng đen ngòm khóa chặt vào ngực anh.
"Kết thúc rồi, Lâm Vĩnh Khang," Hải Sói nói, ngón tay gã từ từ siết chặt cò súng. "Tao sẽ mang cái đầu của mày và đứa con gái mang nhóm máu hiếm kia về cho Phan Thanh. Năm mươi năm tuổi thọ... đang ở ngay trước mắt tao."
Đoàng!
Tiếng nổ thứ hai vang dội bãi phế liệu.
Khang cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để lách người tránh né, nhưng cơ thể suy kiệt dưới tác động của Bio-Drive đã không còn tuân theo mệnh lệnh của bộ não.
Phập!
Một cơn đau buốt nhói, tàn tợn và lạnh ngắt đột ngột xuyên thấu qua bả vai trái của Khang. Chiếc móc sắt ba cạnh bằng hợp kim titan sắc lẹm đã cắm sâu vào xương bả vai anh, xuyên qua lớp giáp sợi carbon tích hợp đã bị rách từ trước. Máu tươi đỏ thẫm lập tức phun ra, hòa cùng dòng nước mưa axit đen ngòm chảy dọc theo tấm lưng anh.
"Hự... a...!" Khang gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, cả cơ thể anh run bắn lên dưới chấn lực của cú bắn.
Hải Sói cười lớn đầy đắc thắng. Gã giật mạnh sợi xích sắt, khóa chặt chốt van áp lực trên khẩu súng Chrono-Hook dắt bên hông.
U u u...
Một tiếng rít điện từ trầm đục bắt đầu vang lên từ sợi xích sắt nối liền bả vai Khang và khẩu súng của Hải Sói. Dòng điện tước đoạt sinh mệnh phát ra thứ ánh sáng xanh lam-amber lạnh lẽo bắt đầu chạy dọc theo sợi dây xích, phát sáng rực rỡ giữa màn đêm mưa bão.
Khang có thể cảm nhận rõ rệt nguồn sinh mệnh gốc quý giá trong tủy xương của mình đang bị rút ngược ra ngoài một cách tàn nhẫn qua vết thương bả vai. Trên cổ tay trái của anh, chiếc đồng hồ sinh học hiển thị số năm tuổi thọ bắt đầu nhảy số lùi điên cuồng. Từng tháng, từng năm tuổi thọ của anh đang chảy cuồn cuộn dọc theo sợi xích sắt, nạp thẳng vào bộ thu nhận sinh mệnh trên tay của gã thợ săn tiền thưởng Hải Sói.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!