Nhạc nềnShizima

Bóng Sói Sau Mưa Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt bọc thép nghiền nát những mảnh vụn kim loại vang lên rầm rập ngay sát cửa kho phế liệu. Dưới hầm ngầm tối tăm và ngột ngạt của nhà kho, Lâm Vĩnh Khang đứng bất động bên cạnh chiếc bàn mổ cơ khí rỉ sét. Anh khẽ vuốt mái tóc của mình. Những sợi tóc dọc hai bên thái dương giờ đây đã bạc trắng xóa, khô ráp và mất đi hoàn toàn sắc tố đen tự nhiên. Cái giá của việc hiến tế vĩnh viễn năm năm tuổi thọ gốc để cứu con gái Lâm Mỹ Vy khỏi Ngưỡng Đào Thải Cấp 3 đang hiển hiện rõ rệt trên cơ thể anh. Làn da góc cạnh vốn sương gió của anh giờ hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, và lồng ngực trái – nơi chiếc xương sườn bị gãy từ cú đánh của Đỗ Hùng Anh vẫn chưa lành – nhói lên từng cơn đau buốt buốt mỗi khi anh cố hít thở sâu.


Khang cúi xuống nhìn Vy. Cô bé tám tuổi đang ngủ thiếp đi, hơi thở đã đều đặn và êm dịu hơn. Trên cổ tay trái nhỏ nhắn của cô bé, vạch sáng màu vàng hổ phách hiển thị con số năm năm đang tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, xoa dịu đi bầu không khí lạnh lẽo của hầm ngầm. Con bé đã tạm thời an toàn, nhưng anh thì không.


Cánh tay phải của Khang, nơi chiếc găng tay cơ khí Siphon-C thế hệ đầu tiên đang khóa chặt vào xương thịt, khẽ run giật cơ học liên hồi. Vết bỏng điện hoại tử dọc cổ tay rỉ ra thứ dịch vàng nhạt, đau đớn thấu xương tủy như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm sâu vào mạch máu. Chiếc găng tay đang tự rút lấy năng lượng sinh học từ chính cơ thể suy kiệt của anh để duy trì trạng thái chờ. Khang biết, nếu anh gục ngã lúc này, Phan Thanh sẽ bước qua xác anh để tước đoạt mạng sống của Vy.


"Khang, xe thiết giáp của Phan Thanh đang dừng lại ở đầu hẻm," Lê Quốc Bảo bước xuống bậc thang hầm ngầm, gương mặt mập mạp dính đầy muội than lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Gã thợ máy cầm theo một bộ dụng cụ cơ khí và vài tấm kim loại sờn rách. "Nhưng lạ thật. Chúng không xông vào ngay. Có vẻ như Phan Thanh đang chờ đợi điều gì đó. Hoặc là... gã đang e ngại bẫy từ trường của tao."


"Phan Thanh là kẻ nhát gan. Gã sẽ không bao giờ tự đặt mình vào hiểm cảnh khi chưa chắc chắn," Khang khàn giọng nói, giọng anh đặc quánh vị máu đồng tanh nồng. Anh khẽ ho một tiếng, vội đưa bàn tay trái quấn băng gạc lên che miệng để không làm Vy thức giấc. "Gã biết bãi phế liệu này là thánh địa của bẫy cơ khí. Gã đang chờ kẻ khác dọn đường cho mình."


Đột nhiên, từ chiếc bộ đàm tần số ngắn chống nhiễu dắt bên hông giáp của Khang, tiếng rè rè của sóng vô tuyến vang lên, theo sau là giọng nói gấp gáp của hacker Trí Kính Cận: "Anh Khang! Nghe thấy tôi không? Có một luồng sóng vô tuyến quân sự lạ đang quét rất gần băng tần của chúng ta. Không phải của Cục Cưỡng Chế. Tần số này... nó mang mã hiệu của giới thợ săn tiền thưởng thế giới ngầm. Có kẻ đang định vị nhịp tim đô thị của anh từ khoảng cách dưới năm trăm mét!"


Khang biến sắc. Anh lập tức nhận ra tình thế nguy hiểm. Việc anh bị gán mác Tội phạm Cấp độ Đỏ với mức tiền thưởng lên tới năm mươi năm tuổi thọ tinh khiết đã biến anh thành con mồi béo bở nhất Phân khu 9.


"Hải Sói," Khang lẩm bẩm, ánh mắt anh lạnh lùng sa sầm lại. "Ngô Thanh Hải. Chỉ có hắn mới sở hữu thiết bị định vị sinh học tầm xa nhạy bén đến thế dưới mưa axit."


Tại một góc tối của Phân khu 9, cách bãi phế liệu của Bảo không đầy bốn trăm mét, một gã đàn ông có dáng người gầy cao như chó sói đang đứng dưới hiên một mái tôn rỉ sét. Ngô Thanh Hải khẽ liếm bờ môi khô nứt nẻ, đôi mắt sắc lẹm rình rập trong bóng tối bám chặt vào màn hình hiển thị của thiết bị dò dấu vết sinh học thế hệ mới. Trên tay hắn là một ống nghiệm nhỏ chứa vết máu khô của Khang rơi lại tại chợ đen từ cuộc đào thoát trước. Thiết bị của hắn đang phân tích phổ sinh học, định vị chính xác tần số tim đặc thù của nhóm máu hiếm O-Chrono.


Trên bầu trời Phân khu 9, những chiếc drone tuần tra của Aegis đang liên tục rải những tờ truyền đơn điện tử phát sáng màu đỏ chói lọi dọc theo các con hẻm rác. Hình ảnh của Khang cùng dòng chữ "BẮN BỎ TẠI CHỖ - THƯỞNG 50 NĂM TUỔI THỌ TINH KHIẾT" bay lượn rợp trời dưới màn mưa axit tầm tã. Lòng tham của giới tội phạm chợ đen đang bị kích thích đến mức đỉnh điểm.


"Con mồi lớn đang ở ngay phía trước," Hải Sói khàn giọng nói vào thiết bị liên lạc thần kinh. Hắn khẽ gạt chiếc áo choàng da thú sờn rách, để lộ khẩu súng phóng găng tước đoạt Chrono-Hook dắt bên hông. Hắn không vội vã. Hắn kiên nhẫn như một con sói săn mồi trong đêm bão, chờ đợi con mồi kiệt sức tự lộ diện.


Trở lại nhà kho, Khang biết mình không thể trốn chạy với thể trạng rã rời này. Vy cũng quá yếu để di chuyển dưới cơn bão mưa axit đang ăn mòn cả những tấm tôn rỉ sét trên mái nhà. Anh quyết định biến nhà kho thành một trận địa phòng thủ.


"Bảo, giúp tao gia cố cửa sắt nhà kho," Khang đứng thẳng dậy, nén cơn đau thắt từ lồng ngực trái. "Dùng những tấm Áo giáp sợi carbon tích hợp mày rã từ vỏ xe bọc thép Aegis cũ để lót bên trong cửa sắt. Chúng ta cần chặn đứng các phát bắn điện từ bên ngoài."


"Nhưng còn Vy? Nếu chúng dùng máy quét nhịp tim tầm sâu, con bé sẽ bị phát hiện dưới hầm ngầm!" Bảo vừa lôi những tấm sợi carbon nặng nề ra vừa lo lắng hỏi.


"Tao sẽ lo việc đó. Hãy bật máy biến áp cao áp câu trộm từ lưới điện Tầng Trung lưu lên mức tối đa. Cho dòng điện chạy qua các cuộn dây đồng rác xung quanh bãi phế liệu để tạo ra một vùng từ trường nhiễu loạn diện rộng. Sóng nhiễu từ trường sẽ triệt tiêu hoàn toàn tần số tim đô thị của Vy khỏi máy quét của chúng."


Khang loạng choạng bước đến góc bàn, rút từ trong túi áo giáp ra một ống tiêm nhỏ chứa thứ dung dịch màu đỏ sẫm – thuốc kích thích nhịp tim Bio-Drive. Đây là loại dược phẩm quân sự cực mạnh giúp bộc phát sức mạnh cận chiến trong thời gian ngắn, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt nghiêm trọng hệ thần kinh và tủy xương sau khi hết tác dụng.


Bảo nhìn thấy ống tiêm, lập tức giật phắt tay Khang lại: "Mày điên rồi, Khang! Mày vừa mất năm năm tuổi thọ gốc, tim mày đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn do phản ứng đào thải của găng Siphon-C. Nếu mày tiêm thứ này vào, tim mày có thể vỡ tung ngay lập tức!"


"Nếu tao ngất đi bây giờ, ai sẽ bảo vệ Vy khi Hải Sói và Phan Thanh tràn vào?" Khang gạt tay Bảo ra bằng một lực mạnh mẽ đến đáng sợ. Gương mặt anh lạnh lùng, không một chút do dự. Anh cắm mũi kim vào bắp tay trái, dứt khoát nhấn pít-tông.


Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như lửa đốt lập tức chạy dọc theo huyết quản của Khang, xộc thẳng vào tim. Tim anh đập dồn dập, điên cuồng lên tới trăm rưỡi nhịp một phút. Đôi mắt anh đỏ ngầu những tia máu, lồng ngực trái đau nhói như bị búa tạ nện vào, nhưng sự tỉnh táo và sức mạnh cơ bắp tạm thời đã quay trở lại. Cánh tay phải đeo găng Siphon-C ngừng run giật, các khớp đồng trên găng tay phát ra những tiếng rít cơ học khô khốc, tỏa ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo rực rỡ.


Khang đeo chiếc Kính hồng ngoại dò nhịp sinh học lên mắt, cầm lấy thanh gậy điện sinh học Aegis-Baton cướp được từ lính tuần tra, đứng nép mình sau khe cửa sắt đã được gia cố dày đặc sợi carbon.


Bên ngoài, Minh Què – đệ tử của Bảo – cố gắng giúp đỡ bằng cách khập khiễng lao ra phía bãi rác phế liệu bên cạnh. Cậu bé ném một lõi thời gian cũ chứa vài ngày sinh mệnh bẩn ra đống sắt vụn phía xa, hy vọng dòng điện rò rỉ từ chiếc lõi cũ sẽ đánh lạc hướng máy quét của thợ săn. Nhưng Hải Sói không phải kẻ nghiệp dư. Trên màn hình định vị của hắn, phổ sinh học của chiếc lõi cũ lập tức bị phân tích và đào thải: đó là nguồn năng lượng chết, không có nhịp đập tuần hoàn của cơ thể sống mang nhóm máu O-Chrono. Hắn không hề liếc nhìn hướng đó, bước chân chậm rãi của hắn vẫn hướng thẳng về phía cửa nhà kho của Bảo.


Đêm mưa axit càng lúc càng dữ dội, những giọt nước mưa ăn mòn gào rú trên mái tôn nhà kho tạo nên những âm thanh hỗn loạn. Khang nín thở, áp sát tai vào khe cửa sắt dán sợi carbon.


Két... két...


Một tiếng kim loại cào nhẹ, sắc lẹm và rợn người vang lên ngay sát mép cửa sắt.


Khang nhìn qua khe hở bằng kính hồng ngoại. Trong màn sương axit mờ mịt, một con chó săn cơ khí bọc thép khổng lồ của Hải Sói từ từ hiện ra. Đôi mắt đỏ rực của nó quét thẳng vào khe cửa sắt của nhà kho, ống kính cảm biến nhiệt xoay tít, bắt đầu phát ra những tia quét đỏ định vị thẳng xuống lối hầm ngầm nơi Vy đang nằm ngủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!