Hạn Ngạch Tử Thần
Cơn mưa axit xám xịt trút xuống Phân khu 9 như một thứ dung dịch tẩy rửa công nghiệp vô tận, ăn mòn những mái tôn rỉ sét và để lại thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc trên những con hẻm chật hẹp của đô thị Bạch Sa. Dưới ánh đèn neon vàng kim nhạt nhòa phát ra từ những tấm biển quảng cáo dịch vụ sinh mệnh đã nứt vỡ, Lâm Vĩnh Khang đứng lặng người bên mái hiên của một tòa chung cư đổ nát.
Anh đưa tay phải lên, chậm rãi siết chặt lớp băng gạc đen dày quấn quanh cổ tay kéo dài lên tận khuỷu tay. Bên dưới lớp vải thô ráp đó, chiếc găng tay tước đoạt cũ kỹ râm ran rò rỉ những tia điện xanh lam nhạt, gặm nhấm vào da thịt anh một cảm giác tê dại quen thuộc. Đó là cái giá của một Cơ sĩ kỳ cựu. Mười năm phục vụ trong Cục Cưỡng Chế Thời Gian Aegis đã biến cánh tay phải của anh thành một thứ công cụ nửa người nửa máy, một thứ vũ khí tước đoạt sinh mạng của kẻ khác để đổi lấy sự tồn tại của chính mình.
Khang cúi đầu nhìn xuống màn hình hiển thị nhịp sinh học trên cổ tay trái. Con số phát sáng màu vàng nhạt hiện lên: Bốn mươi hai năm, ba tháng, mười một ngày, sáu giờ, hai mươi mốt phút.
Đối với một cư dân của Phân khu 9 ổ chuột này, con số đó là một gia tài khổng lồ, một thứ đặc quyền xa xỉ mà những kẻ vô sản đang thoi thóp ngoài kia có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Nhưng đối với Khang, mỗi giây trôi đi trên chiếc đồng hồ ấy đều nặng nề như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Bốn mươi hai năm đó không phải của anh. Nó là nguồn máu, là sinh mệnh gốc mà anh phải chắt chiu từng giọt để truyền cho đứa con gái nhỏ Lâm Mỹ Vy, đứa trẻ tội nghiệp đang phải gánh chịu hội chứng rò rỉ sinh mệnh bẩm sinh kể từ khi mẹ nó qua đời.
Một tiếng bíp lạnh lẽo vang lên từ thiết bị liên lạc cá nhân dắt bên hông giáp đen.
Khang khẽ nhíu mày, bấm nút kích hoạt. Một luồng ánh sáng ba chiều đỏ rực bỗng chốc bùng lên giữa màn mưa tối tăm, chiếu thẳng vào gương mặt góc cạnh, sương gió của anh. Trên màn hình ảo, dòng chữ thông báo khẩn cấp nhấp nháy liên tục như một vệt máu tươi:
[CẢNH BÁO KHẨN CẤP: HỒ SƠ NỢ SINH MỆNH SỐ 404-CHRONO]
[Đối tượng: Lâm Mỹ Vy - Mã số công dân: 809-PX9]
[Nội dung: Khoản nợ y tế quá hạn từ Bệnh viện Trung tâm Aegis: 8 năm tuổi thọ tiêu chuẩn.]
[Biện pháp xử lý: Kích hoạt Thẻ nợ y tế khống của Vy. Lệnh cưỡng chế tịch thu khẩn cấp đã được phê duyệt bởi Ban Kiểm toán Tài chính Sinh mệnh Aegis. Thời gian thực thi: Ngay lập tức.]
Khang cảm thấy tim mình như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Toàn bộ huyết quản trong người anh đông cứng lại dưới cái lạnh của màn mưa axit.
"Tám năm? Làm sao có thể chứ?"
Giọng anh khàn đặc, lạc đi giữa tiếng sấm rền vang từ bầu trời đô thị. Vy chỉ mới tám tuổi. Ca điều trị sốt sinh học tuần trước tại phòng khám vệ tinh của Aegis rõ ràng đã được anh thanh toán sòng phẳng bằng hai mươi ngày tuổi thọ từ hạn ngạch cơ sĩ của mình. Hồ sơ bệnh án lúc đó hiển thị rõ ràng số dư nợ bằng không. Làm thế nào một khoản nợ khổng lồ trị giá tám năm tuổi thọ lại có thể đột ngột xuất hiện và kích hoạt lệnh cưỡng chế khẩn cấp chỉ trong vòng một đêm?
Anh điên cuồng nhấn phím truy cập vào hệ thống nội bộ của Cục Cưỡng Chế để kiểm tra chéo hồ sơ. Nhưng màn hình chỉ hiển thị một vòng tròn xoay tròn vô cảm trước khi hiện lên dòng chữ đỏ lạnh lùng:
[TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI. Tài khoản của Cơ sĩ kỳ cựu Lâm Vĩnh Khang tạm thời bị đình chỉ để kiểm toán.]
"Chết tiệt!"
Khang đấm mạnh tay trái vào bức tường bê tông rỉ sét bên cạnh. Những mảnh vụn vữa rơi lả tả dưới chân anh. Hệ thống đã khóa chặt anh bên ngoài. Đây không phải là một sự cố kỹ thuật thông thường. Đây là một quy trình gài bẫy nợ y tế khống được thiết kế hoàn hảo để triệt hạ anh.
Anh lập tức rút điện thoại liên lạc, bấm số của những đồng nghiệp cũ trong Ban Kiểm toán. Những tiếng tút dài lạnh lẽo vang lên giữa đêm mưa.
"Bắt máy đi... Làm ơn bắt máy đi..." Khang nghiến răng, lẩm nhẩm trong cổ họng.
Cuối cùng cũng có một người bắt máy. Đó là Lê Hoàng Nam, cựu cơ sĩ cùng đội với anh ngày trước, hiện đang làm việc tại bộ phận giám sát tài chính.
"Nam! Nghe tôi nói không? Hồ sơ của con gái tôi, con bé Vy..."
"Khang à?" Giọng Nam ở đầu dây bên kia run rẩy, nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa át mất. "Cậu... cậu đừng gọi cho tôi nữa. Cả ban kiểm toán đã nhận được lệnh phong tỏa tài khoản của cậu từ chiều nay rồi. Chuyện này do đích thân cấp trên chỉ thị. Tôi không giúp gì được đâu."
"Ai? Ai là kẻ đứng sau chuyện này?" Khang gầm lên, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
"Là... là Phan Thanh. Anh ta vừa nhận được Thẻ nợ y tế khống của Vy từ Trần Thế Mỹ bên Ban Kiểm toán. Khang, nghe tôi khuyên một câu, đừng đối đầu với họ. Hệ thống đã quyết định rồi, cậu không thắng nổi đâu..."
Tiếng tút dài vô cảm vang lên. Nam đã cúp máy.
Khang đứng lặng giữa màn mưa, gương mặt anh tái nhợt dưới ánh sáng đỏ của màn hình thông báo. Phan Thanh. Kẻ đồng môn luôn đố kỵ với năng lực cận chiến và vị trí Cơ sĩ kỳ cựu của anh suốt năm năm qua. Thanh thèm khát chiếc ghế Chỉ huy phó Phân khu 9 đến mức điên cuồng, và giờ đây, hắn đã cấu kết với Trần Thế Mỹ bên Ban Kiểm toán để gài bẫy con gái anh, dồn anh vào con đường không còn lối thoát.
Chúng muốn dùng mạng sống của Vy để ép anh phải khuất phục. Hoặc là anh phải tự nguyện dâng hiến toàn bộ tuổi thọ gốc còn lại của mình để trả nợ cho con, biến mình thành một xác chết khô héo; hoặc là anh phải chấp nhận thực hiện những phi vụ ám sát bẩn thỉu theo lệnh của chúng để đổi lấy sự trì hoãn.
"Tôi sẽ không để các người chạm vào một sợi tóc của con bé."
Ánh mắt Khang chợt biến đổi, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao mổ. Anh tắt thiết bị liên lạc, lao thẳng vào đêm mưa, hướng về phía tòa cao ốc kính tráng lệ của Ban Kiểm toán Tài chính Sinh mệnh Aegis nằm ở ranh giới Tầng Trung lưu. Anh cần một câu trả lời trực tiếp. Anh cần đối chất với Trần Thế Mỹ trước khi đội cưỡng chế xuất phát.
***
Tòa nhà Ban Kiểm toán Aegis sừng sững giữa ranh giới phân khu như một cột pha lê khổng lồ, tỏa ra ánh sáng xanh dương lạnh lẽo, hoàn toàn biệt lập với sự tăm tối và bẩn thỉu của khu ổ chuột Phân khu 9 bên dưới. Hệ thống lọc không khí ở đây hoạt động hoàn hảo, thổi ra luồng gió mang hương bạc hà nhân tạo mát rượi, xua đi thứ mùi axit nghẹt thở của tầng đáy.
Khang bước qua cửa kính tự động, bộ cảnh phục cơ sĩ đen sũng nước mưa của anh để lại những vệt nước đen dài trên nền đá cẩm thạch trắng muốt vô trùng. Hai nhân viên bảo an hạng trung lập tức tiến lại gần, tay đặt lên gậy điện sinh học dắt bên hông.
"Cơ sĩ Lâm Vĩnh Khang, tài khoản của anh đã bị đình chỉ. Anh không có quyền truy cập vào khu vực này," một tên bảo an lạnh lùng nói.
Khang không thèm nhìn chúng. Anh chỉ khẽ xoay nhẹ bả vai, để lộ chiếc găng tay Siphon-C quấn băng gạc đen dưới ống tay áo. Luồng điện lam nhạt khẽ xẹt qua, tạo ra một tiếng rít nhỏ đầy đe dọa.
"Tôi đến gặp Trần Thế Mỹ. Tránh ra trước khi tôi phải dùng đến nghiệp vụ cưỡng chế," giọng Khang trầm thấp nhưng chứa đựng một áp lực vô hình khiến hai tên bảo an khựng lại. Chúng biết danh tiếng cận chiến bẻ khớp của Khang. Đối đầu với một Cơ sĩ kỳ cựu đang điên cuồng vì con gái không bao giờ là một quyết định khôn ngoan.
Khang bước thẳng vào thang máy kính, bấm nút lên tầng 12 - văn phòng quản lý hồ sơ y tế của Trần Thế Mỹ.
Cửa văn phòng mở ra. Trần Thế Mỹ đang ngồi thong thả trên chiếc ghế da cao cấp, tay cầm một ly rượu vang đỏ, ánh mắt chăm chú nhìn vào chiếc máy tính bảng quản lý hồ sơ master đang phát ra ánh sáng vàng nhạt. Thấy Khang bước vào với bộ dạng sũng nước và sát khí đằng đằng, Mỹ không hề bất ngờ. Hắn đặt ly rượu xuống, nở một nụ cười giả tạo lịch sự.
"Ồ, Cơ sĩ Lâm Vĩnh Khang. Tôi cứ nghĩ giờ này anh phải đang ở nhà ôm đứa con gái tội nghiệp của mình chứ? Đến đây làm gì vào đêm mưa gió thế này?"
Khang bước tới, hai tay chống xuống mặt bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng của Mỹ. Anh gằn từng tiếng:
"Mỹ. Giải thích cho tôi về khoản nợ tám năm tuổi thọ của Vy. Đây là tập hồ sơ bệnh án gốc của con bé tại phòng khám." Khang rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ bọc chì chống quét, đập mạnh lên bàn. "Vy chỉ bị sốt sinh học nhẹ. Chi phí điều trị thực tế là hai mươi ngày. Làm thế nào nó biến thành tám năm trên hệ thống của các người?"
Trần Thế Mỹ khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự thương hại giả tạo. Hắn cầm chiếc thẻ nhớ của Khang lên, xoay vần nó giữa các ngón tay rồi thản nhiên ném vào sọt rác bên cạnh.
"Khang à, anh làm cơ sĩ mười năm rồi, sao vẫn ngây thơ thế? Bệnh án gốc? Ở đô thị Bạch Sa này, thứ duy nhất có giá trị pháp lý là những con số hiển thị trên máy chủ trung tâm của Aegis. Và trên máy chủ hiện tại," Mỹ chạm nhẹ vào màn hình máy tính bảng, xoay nó về phía Khang, "con gái anh đang nợ chúng tôi tám năm tuổi thọ tiêu chuẩn."
Trên màn hình, hồ sơ của Lâm Mỹ Vy hiển thị một dòng lệnh đỏ chói với con dấu điện tử của Ban Kiểm toán. Khoản nợ được cấu thành từ một điều khoản ẩn trong hợp đồng bảo hiểm y tế mà Khang đã ký năm ngoái: *"Trong trường hợp bệnh nhân mang biến thể gen hiếm gây rò rỉ sinh mệnh, bệnh viện có quyền áp dụng phí đồng bộ hóa kháng thể đặc biệt hồi tố dựa trên mức độ tiêu hao tài nguyên của hệ thống."*
"Phí đồng bộ hóa kháng thể hồi tố?" Khang cười lạnh, lồng ngực phập phồng giận dữ. "Đó là một điều khoản khống! Con gái tôi chưa từng nhận bất kỳ giọt huyết thanh đồng bộ nào từ các người. Tôi là người duy nhất truyền thời gian gốc của mình cho con bé!"
"Nhưng hệ thống ghi nhận là có," Mỹ dựa lưng vào ghế, nhún vai đầy đắc ý. "Thuật toán của Ban Kiểm toán đã quét và xác nhận quy trình gài bẫy nợ... à không, quy trình tính phí này là hoàn toàn hợp pháp. Anh có giỏi thì đi mà kiện thuật toán của tập đoàn."
"Mỹ," Khang cúi thấp người xuống, khoảng cách giữa gương mặt anh và Mỹ chỉ còn một gang tay. Chiếc găng tay Siphon-C dưới lớp băng gạc đen bắt đầu rung nhẹ, tỏa ra hơi ấm nóng bỏng của dòng điện sinh học áp lực cao. "Tôi biết cách các người vận hành hệ thống kiểm toán bẩn này. Tôi có đủ bằng chứng về các vụ làm giả hồ sơ nợ y tế của anh trong ba năm qua. Nếu tôi gửi tập tài liệu này cho Chỉ huy trưởng Trịnh Đắc Di..."
Nụ cười trên môi Trần Thế Mỹ khựng lại trong một tích tắc. Nhịp tim của hắn - thứ mà Khang có thể cảm nhận nhạy bén thông qua bản năng của một cơ sĩ kỳ cựu - đột ngột tăng vọt lên một nhịp. Mỹ khẽ liếc nhìn chiếc găng tay đang rò rỉ điện của Khang, một vệt mồ hôi lạnh rỉ ra bên thái dương.
Nhưng ngay sau đó, Mỹ lấy lại sự tự tin. Hắn nhếch mép, giọng nói trầm xuống đầy hiểm độc:
"Anh định đe dọa tôi bằng danh nghĩa của một kẻ sắp chết sao, Khang? Anh nghĩ Trịnh Đắc Di sẽ đứng về phía anh sao? Hay anh định nhắc lại chuyện của Hà Lan năm xưa? Người vợ quá cố của anh... cô ấy cũng từng nghĩ mình có thể dùng những tài liệu nghiên cứu mật đó để chống lại tập đoàn. Và kết quả thế nào thì anh rõ hơn ai hết rồi đấy."
Nghe đến tên Hà Lan, một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng Khang. Gương mặt anh co rút lại vì đau đớn và phẫn nộ. Cái chết của Hà Lan tám năm trước luôn là một vết thương rỉ máu trong lòng anh, một vụ tai nạn y tế mập mờ mà Aegis đã dùng quyền lực để chôn vùi.
"Mỹ... mày biết những gì về cái chết của Hà Lan?" Khang gằn giọng, bàn tay phải đeo găng của anh vô thức vươn lên, định khóa chặt cổ họng của gã kiểm toán viên.
"Hắn không biết gì cả. Nhưng tao thì biết rất rõ đấy, Lâm Vĩnh Khang."
Một giọng nói ngạo nghễ, lạnh lùng vang lên từ phía cửa phòng làm việc.
Khang khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn ra cửa.
Phan Thanh đang đứng đó. Hắn mặc bộ quân phục sĩ quan Cục Cưỡng Chế cao cấp mạ chrome bóng loáng, mái tóc chải keo gọn gàng không dính một giọt nước mưa. Trên tay phải của hắn, chiếc găng tay Siphon thế hệ 2 mạ chrome phát ra ánh sáng vàng cam rực rỡ và ổn định - biểu tượng của quyền lực và công nghệ mới nhất của tập đoàn.
Thanh bước vào phòng, ném một xấp tài liệu giấy cứng lên bàn làm việc của Mỹ. Đó là bản Thẻ nợ y tế khống của Vy đã được ký duyệt chính thức bởi Chỉ huy trưởng phân khu.
"Phan Thanh," Khang siết chặt nắm tay.
"Khang, cựu đồng nghiệp của tôi," Thanh nhìn Khang bằng ánh mắt đầy đố kỵ và đắc ý. "Mày đã bị đình chỉ công tác kể từ 8 giờ tối nay. Lệnh cưỡng chế tịch thu khẩn cấp đối với Lâm Mỹ Vy đã được chuyển giao cho Đội Cưỡng chế số 1 của tao thực thi. Mọi lối thoát hành chính của mày đã bị khóa chặt hoàn toàn rồi."
Khang nhìn bản lệnh cưỡng chế trên bàn. Con dấu đỏ chói của Aegis như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu con gái anh. Anh nhận ra sự thật tàn khốc: Phan Thanh và Trần Thế Mỹ đã chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu. Chúng biết anh sẽ không bao giờ chấp nhận để chúng tước đoạt thời gian của Vy, và chúng muốn dùng chính phản ứng chống đối của anh để khép anh vào tội phản bội cấp độ đỏ - tội danh bị bắn bỏ tại chỗ.
"Thanh, mày muốn chiếc ghế Chỉ huy phó đến thế sao? Đến mức phải dùng mạng sống của một đứa trẻ tám tuổi để làm bàn đạp?" Khang hỏi, giọng anh bình thản đến đáng sợ.
"Mạng sống của một đứa trẻ khu ổ chuột?" Thanh cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp văn phòng vô trùng lạnh lẽo. "Ở Phân khu 9 này, mạng sống của bọn mày chỉ là những con số trên bảng kế toán của tập đoàn thôi, Khang ạ. Tao cần chiếc ghế đó để bước lên Tầng Trung lưu, để thoát khỏi cái vũng bùn axit bẩn thỉu kia. Và mày chính là hòn đá cản đường cuối cùng cần phải dọn dẹp."
Thanh bước lại gần Khang, ghé sát tai anh thì thầm:
"Nếu mày tự tay dùng găng Siphon-C của mày truyền hết bốn mươi năm tuổi thọ gốc còn lại cho con bé Vy ngay trước mặt tao, tao hứa sẽ bảo lãnh cho con bé sống thêm vài năm nữa dưới danh nghĩa người vô gia cư. Còn không..."
Thanh khẽ vỗ nhẹ vào chiếc găng tay thế hệ 2 mạ chrome của mình.
"Tao sẽ tự tay dùng chiếc găng này rút cạn từng giây sống cuối cùng trên cổ tay con bé. Mày biết tao làm được mà."
Một cơn thịnh nộ tột cùng bùng nổ trong lồng ngực Khang. Luồng điện sinh học từ chiếc găng tay Siphon-C dưới lớp băng gạc đen bỗng chốc phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai. Khang khẽ xoay người, tay trái áp sát nhanh bẻ ngoặt khuỷu tay phải của Phan Thanh ra sau lưng theo một góc hiểm hóc - kỹ thuật khóa khớp động mạch cổ tay đặc chủng của một Cơ sĩ kỳ cựu.
"A!" Thanh kêu lên một tiếng đau đớn khi khớp xương bả vai bị kéo căng đến giới hạn.
Nhưng ngay lập tức, hai tên bảo vệ hạng nặng ngoài hành lang lao vào phòng, chĩa thẳng họng súng lục điện áp lực cao vào đầu Khang. Trần Thế Mỹ cũng hoảng hốt lùi lại phía sau ghế, tay nhấn nút báo động an ninh đỏ.
"Khang! Buông tay ra! Mày muốn bị bắn chết tại đây luôn sao?" Thanh nghiến răng gào lên, dù đang bị khóa chặt nhưng gương mặt hắn vẫn lộ rõ vẻ ngạo nghễ.
Khang nhìn họng súng điện đang chĩa vào mình, rồi nhìn xuống gương mặt hèn hạ của Trần Thế Mỹ và sự đố kỵ tàn nhẫn của Phan Thanh. Anh biết, nếu anh nổ súng hoặc giết chết chúng tại đây, anh sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức, và Vy ở nhà sẽ hoàn toàn không có ai bảo vệ.
Anh phải rút lui. Anh phải quay về với Vy trước khi đội cưỡng chế của Thanh ập đến.
Khang từ từ buông lỏng tay, đẩy mạnh Phan Thanh ra phía trước khiến hắn loạng choạng suýt ngã vào bàn làm việc. Khang lùi lại một bước, ánh mắt quét qua ba kẻ trong phòng với một sự khinh bỉ tột cùng.
"Thanh. Mỹ. Các người nghe cho rõ đây," Khang nói, giọng anh trầm thấp nhưng vang dội như một lời sấm truyền. "Từ giây phút này, Lâm Vĩnh Khang tôi không còn là cơ sĩ của Aegis nữa. Nếu bất kỳ kẻ nào dám bước chân vào căn hộ của tôi để chạm vào con gái tôi... tôi sẽ dùng chính chiếc găng tay này để rút cạn giọt sinh mệnh cuối cùng của kẻ đó."
Khang quay lưng bước thẳng ra khỏi văn phòng, bỏ lại tiếng la hét ra lệnh đuổi theo của Phan Thanh và tiếng còi báo động đỏ bắt đầu rú vang toàn tòa nhà.
Anh lao vào thang máy, đi thẳng xuống sảnh chính. Cơn mưa axit bên ngoài vẫn trút xuống xối xả, gào thét như muốn nhấn chìm cả đô thị Bạch Sa trong tro tàn. Khang nổ máy chiếc xe mô tô cũ kỹ của mình, lao điên cuồng qua những con phố ngập nước của Phân khu 9, hướng về phía chung cư đổ nát nơi Vy đang chờ anh.
Ngay khi anh đang phóng xe vượt qua ngã tư trung tâm, thiết bị liên lạc cá nhân rách nát của anh bỗng chốc reo lên một tiếng bíp khẩn cấp tầm rộng rò rỉ từ tần số nội bộ của Cục Cưỡng Chế:
[THÔNG BÁO TÁC CHIẾN KHẨN CẤP - ĐỘI CƯỠNG CHẾ SỐ 1]
[Mục tiêu di chuyển: Căn hộ rỉ sét số 404, Block B, Phân khu 9.]
[Nhiệm vụ: Thực thi lệnh cưỡng chế tịch thu 8 năm tuổi thọ của Lâm Mỹ Vy. Cho phép sử dụng vũ lực tối đa nếu có đối tượng phản kháng.]
Khang nhìn thấy qua kính chiếu hậu, những vệt sáng đỏ cam từ còi xe của đội tuần tra thiết giáp đang bắt đầu xuất hiện ở phía xa, lao điên cuồng trong màn mưa hướng về phía căn hộ của anh.
Phan Thanh đã xuất phát. Đội cưỡng chế đang trên đường đến siết nợ Vy với chiếc máy tước đoạt sinh mệnh tàn độc.
Khang siết chặt tay ga, chiếc xe mô tô gầm lên lao vút vào bóng tối của những con hẻm rác điện tử, bắt đầu cuộc chạy đua sinh tử với thời gian để cứu lấy mạng sống của đứa con gái duy nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!