Bóng Ma Kim Giây
Sương mù hóa chất của Quận 9 vào buổi sớm không mang theo hơi ẩm thanh khiết của bình minh, mà chỉ có vị rỉ sét nồng nặc và những hạt tro bụi công nghiệp xám xịt rơi rụng từ các nhà máy lọc khí tầm cao. Đứng trên tầng thượng của khu tập thể Bình Minh – một khối bê tông năm mươi tầng xập xệ, chằng chịt dây cáp quang sinh học như một con quái thú cơ khí đang hấp hối – Trần Huy phải tì vai trái vào một thanh xà thép rỉ để giữ thăng bằng.
Cơn mưa axit bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước buốt nhói thấm qua lớp áo khoác da thuộc sờn rách, chạm vào vết thương lượng tử chưa lành ở vai trái của anh. Dưới lớp vải, máu sinh học trộn lẫn với những hạt hạt Chronon tự do màu xanh lam nhạt vẫn âm thầm rỉ ra, tỏa nhiệt ấm nóng chống lại cái lạnh buốt của không khí ô nhiễm. Nhưng nỗi đau ở vai không thấm tháp gì so với cánh tay phải của anh.
Huy đưa tay phải lên. Dưới lớp găng tay da thuộc bảo hộ rách nát, anh cảm nhận được những mạch xương bên trong đang biến đổi. Cú bộc phát năng lượng bẻ cong entropy từ trận chiến trước đã đẩy nhanh tiến trình tủy xương bị thạch anh hóa. Tinh Thể Hóa Cục Bộ (Giai đoạn 2) không còn là lời cảnh báo lý thuyết của ông Sáu nữa; nó là những cơn đau buốt tận xương tủy, giống như có hàng ngàn mảnh thủy tinh siêu vi đang đâm xuyên qua từng thớ thịt từ trong ra ngoài. Cánh tay phải của anh run rẩy, các khớp ngón tay cứng đờ, gần như mất đi cảm giác vật lý thông thường. Mỗi lần anh cố nắm chặt tay, Thước Đo Sinh Mệnh đeo trên cổ tay lại khẽ rung lên, lõi thạch anh lượng tử nứt nẻ của nó phát ra những tia sáng lam nhạt yếu ớt, như một trái tim cơ khí đang rạn vỡ.
Anh đã mạo hiểm lẻn lên đây, đỉnh cao nhất của khu tập thể Bình Minh, để thu hồi một túi thạch anh lượng tử thô mà Chú Tư "Cáp" từng cất giấu trong một hộp kỹ thuật bỏ hoang. Đó là nguyên liệu duy nhất giúp ông Sáu có thể sửa chữa lõi năng lượng cho Thước Đo Sinh Mệnh. Ôm chặt túi thạch anh trong túi áo ngực, Huy thở dốc, mắt trái cấy ghép thấu kính lượng tử tự động kích hoạt Chrono-Vision. Thế giới xung quanh lập tức chuyển sang tông màu xám tro tăm tối. Dưới nhãn quan lượng tử, những đường cáp dẫn truyền Chronon chạy dọc thân tòa nhà hiện lên như những sợi huyết quản khổng lồ, rò rỉ những tia sáng xanh lam nhạt nhòa. Cư dân bên trong những căn hộ ổ chuột phía dưới chỉ là những đốm sáng sinh mệnh leo lắt, hầu hết đều hiển thị con số đếm ngược dưới một năm sống. Họ đang chết dần trong im lặng.
Đột ngột, thấu kính mắt trái của Huy co rút lại.
Một vệt năng lượng màu đỏ rực – thứ ánh sáng biểu thị một lượng Chronon tích lũy khổng lồ vượt trội – xuất hiện ở rìa sân thượng, di chuyển với tốc độ phi thường. Tốc độ đó nhanh đến mức tạo ra một vệt mờ lượng tử kéo dài trong không gian xám tro.
"Kẻ nào?" Huy khàn giọng thét lên, trực giác sinh tồn của một cựu nhân viên thu nợ báo động đỏ gắt gao.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng xé gió rít lên chói tai. Từ trong bóng tối của một tháp thông gió rỉ sét, một bóng đen mảnh mai lao ra như một bóng ma. Ánh sáng từ hai lưỡi dao rung cao tần Song Ảnh vạch hai đường vòng cung bạc sắc lẹm trong không trung, nhắm thẳng vào cổ họng Huy.
Huy không kịp suy nghĩ. Anh dùng bả vai trái chấn thương nện mạnh vào một thanh xà thép ngụy trang gần đó, mượn lực đẩy bản thân ngã nhoài ra phía sau.
*XOẸT... XOẢNG!*
Cặp dao rung Song Ảnh chém sượt qua không trung, dễ dàng cắt đứt đôi thanh xà thép bọc chì dày mười centimet như cắt một miếng đậu phụ. Vết cắt phẳng lỳ, mép thép nóng chảy phát ra những tia lửa điện màu xanh lục do liên kết phân tử bị phân rã hoàn toàn dưới tần số rung cao độ.
Bóng đen đáp xuống đất nhẹ nhàng không tiếng động. Hắn mặc bộ đồ da bó sát màu đen, khuôn mặt che kín bằng chiếc mặt nạ bionic hiển thị hình kim đồng hồ xoay liên tục với tốc độ chóng mặt. Tiếng tích tắc, tích tắc phát ra từ chiếc mặt nạ vang lên đều đặn, lạnh lùng, hòa lẫn với tiếng mưa axit rơi trên mái tôn.
"Kim Giây," Huy gượng dậy, lùi lại vài bước, mắt trái quét chặt vào đối thủ.
Sát thủ săn tiền thưởng khét tiếng nhất thế giới ngầm Quận 9. Kẻ được Phan Đăng thuê riêng để lấy đầu anh và thu hồi Thước Đo Sinh Mệnh. Huy hiểu rằng sự xuất hiện của Kim Giây có nghĩa là vị trí của anh đã hoàn toàn bị lộ.
"Trần Huy," giọng nói của Kim Giây phát ra qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ, méo mó và vô cảm. "Mày đáng giá năm mươi năm tuổi thọ tinh khiết. Đầu của mày và cái vòng trên tay phải mày... sẽ là tấm vé đưa tao lên Thượng Uyển."
Không để Huy kịp thở, Kim Giây lại lao lên. Tốc độ của hắn vượt xa mọi giới hạn sinh học thông thường nhờ hệ thống cơ bắp bionic tăng cường. Song Ảnh vung lên, tạo ra một mạng lưới tử thần bằng ánh sáng bạc bao phủ mọi ngả đường thoát của Huy.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Huy rút chiếc Roi Điện Từ Cao Tần bên hông – món vũ khí dự phòng sứt sẹo mà anh mượn tạm từ xưởng của Vinh "Rỉ Sét". Anh bấm nút kích hoạt, sợi roi phóng ra dòng điện cao áp 2200V crackle rực rỡ, quất mạnh vào lưỡi dao đang lao tới hòng tước vũ khí đối phương.
*XOẸT... XOẸT... XOẸT!*
Một sự va chạm tàn khốc diễn ra. Nhưng không có tiếng kim loại va chạm. Lưỡi dao rung cao tần của Kim Giây khi tiếp xúc với roi điện không hề bị đẩy lùi. Ngược lại, tần số phân rã liên kết của Song Ảnh bắt đầu gặm nhấm dòng điện từ của roi. Chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi, dòng plasma xanh rực của roi điện bị phân rã thành những hạt ion vô hại, tắt ngấm hoàn toàn. Thân roi bằng hợp kim titan bị chém đứt làm ba đoạn, rơi loảng xoảng xuống sàn bê tông.
"Rác rưởi chợ đen," Kim Giây lạnh lùng nhận xét, xoay ngược lưỡi dao đâm thẳng vào tim Huy.
Huy nghiến răng, tay phải đeo Thước Đo Sinh Mệnh vung lên. Anh tập trung toàn bộ ý chí, truyền tủy xương đang đau đớn của mình làm vật dẫn truyền kích hoạt thiết bị cấm.
[KÍCH HOẠT: VÙNG LÀM CHẬM TRỌNG LỰC!]
Một luồng sóng xung kích màu lam nhạt vô hình bùng phát từ cổ tay phải của Huy, lan tỏa ra xung quanh trong phạm vi đúng một mét. Không gian vật lý cục bộ lập tức bị bóp méo. Những giọt mưa axit đang rơi nhanh đột ngột dừng lại giữa không trung, xoay tròn chậm chạp. Đà lao tới như vũ bão của Kim Giây cũng bị khựng lại, chuyển động của hắn chậm đi gấp năm lần như thể đang di chuyển dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Tuy nhiên, Huy đã đánh giá thấp bản năng chiến đấu của một sát thủ hàng đầu. Ngay khi cảm nhận được sự thay đổi trọng lực đột ngột, Kim Giây không cố lướt tới nữa. Hắn kích hoạt bộ đẩy bionic nhỏ ở gót chân, mượn phản lực để xoay người một góc chín mươi độ trên không, lách ra khỏi phạm vi một mét của vùng bẻ cong entropy.
Thoát khỏi vùng làm chậm, Kim Giây lấy lại tốc độ kinh hoàng trong tích tắc. Lưỡi dao Song Ảnh vạch một đường chéo tàn nhẫn, chém rách nát chiếc găng tay da bảo hộ của Huy và sượt qua da thịt cánh tay phải của anh.
*PHỤT!*
Máu lượng tử phát quang màu xanh lam nhạt phun ra dưới làn mưa axit. Cơn đau tột cùng ập đến khiến Huy khuỵu gối xuống. Thước Đo Sinh Mệnh bị kích thích bởi dòng máu tươi, bắt đầu quá tải nhiệt lượng. Chân kim nano của thiết bị cắm sâu hơn vào tủy xương Huy, đẩy nhanh tiến trình tinh thể hóa thạch anh thêm 5%. Huy cảm nhận rõ rệt một mảng xương cẳng tay phải của mình đã hoàn toàn hóa thành thạch anh giòn rụm, lạnh ngắt.
Trong sự tuyệt vọng, Huy dùng tay trái rút khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế dắt sau lưng, nhắm thẳng vào mặt nạ của Kim Giây ở cự ly chưa đầy nửa mét và bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn chì bọc thạch anh lượng tử bắn ra, mang theo luồng ánh sáng xanh lam xé toạc màn mưa. Nhưng Kim Giây chỉ khẽ nghiêng đầu. Lưỡi dao Song Ảnh vung lên với độ chính xác tuyệt đối, chém đôi viên đạn chì ngay trên đường bay của nó. Hai nửa viên đạn rơi xuống đất, tắt ngấm năng lượng.
"Mày yếu hơn tao tưởng, Trần Huy," Kim Giây bước tới, lưỡi dao rung kề sát cổ họng Huy, dồn anh lùi dần về phía mép sân thượng tầng năm mươi.
Phía sau Huy là vực thẳm lộng gió của Quận 9, nơi những ánh đèn neon mờ ảo của khu ổ chuột nằm sâu dưới làn khói độc. Gió bão rít gào như muốn nuốt chửng lấy anh.
Huy thở dốc, máu xanh lam nhạt từ cánh tay phải chảy dọc xuống Thước Đo Sinh Mệnh, khiến thiết bị phát ra những tiếng bíp bíp báo động quá tải liên tục. Anh dùng thấu kính mắt trái quét nhìn trực diện vào cơ thể Kim Giây một lần cuối cùng.
Trên cổ tay trái của gã sát thủ, dòng số Chronon hiển thị một sắc vàng kim rực rỡ, chói lòa cả thị giác của Huy: [102:08:12:23:45]—Hơn một trăm năm mươi hai ngày sống tích lũy. Đó là một con số kinh hoàng, một tài sản khổng lồ được xây dựng trên xương máu của hàng vạn người nghèo khổ ở quận 9 này.
Kim Giây từ từ nâng cặp dao rung Song Ảnh lên cao, những tia chớp lượng tử màu bạc quấn quanh lưỡi dao phát ra tiếng o o ghê rợn. Hắn chuẩn bị thực hiện cú chém phân rã tối hậu để tước đoạt toàn bộ số Chronon còn lại của Huy và kết liễu mạng sống của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!