Chợ Đen Sinh Mệnh
Cơn mưa axit trút xuống trạm sạc điện công cộng số 4 như những hàng vạn mũi kim bỏng rát, xèo xèo ăn mòn lớp sơn rỉ sét của những thùng container bỏ hoang xung quanh. Dưới ánh đèn pha màu đỏ rực phát ra từ chiếc xe bọc thép đặc chủng của Cảnh Sát Thời Gian, những hạt nước mưa khúc xạ thành một màn sương máu lờ mờ. Đại úy Trần Hùng đứng đó, sắc phục đen phẳng phiu của lực lượng liên bang không dính lấy một hạt bụi. Mắt trái cấy ghép thấu kính lượng tử của hắn xoáy thẳng vào Trần Huy, lạnh lùng và vô cảm như một thuật toán siết nợ.
"Trần Huy. Giao dịch entropy của mày kết thúc ở đây."
Họng súng bắn tỉa lượng tử trên vai tên đặc vụ phía sau Trần Hùng bắt đầu nạp năng lượng, phát ra những tiếng rít tần số cao buốt nhói màng nhĩ. Huy đứng im lìm dưới màn mưa, một tay ôm chặt kén ngủ đông di động của Mai trên vai trái, tay phải rủ thõng dưới lớp băng gạc cháy sém. Cổ tay phải của anh nhói lên từng cơn tê dại; Thước Đo Sinh Mệnh đang cắm sâu những chân kim nano vào tủy xương, tỏa ra luồng nhiệt lượng cao đến mức làm bốc hơi dòng nước mưa axit tràn vào da thịt. Anh biết mình đã cạn kiệt súng đạn tự vệ. Khẩu súng lục lượng tử tự chế dưới chân đã hoàn toàn đoản mạch dưới làn nước nhiễm độc.
*ẦM!*
Một tiếng nổ chấn động đột ngột bùng phát từ khu nhà máy lọc khí cách đó hai dãy phố. Đó là đường cáp điện lượng tử chính bị ngắn mạch vật lý do Chú Tư "Cáp" kích nổ từ xa bằng kìm cắt siêu dẫn. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của trạm sạc số 4 vụt tắt. Lớp lá chắn từ trường bao quanh xe bọc thép của Trần Hùng chớp nháy dữ dội rồi sụp đổ trong bóng tối hoàn toàn.
"Mất điện rồi! Bảo vệ mục tiêu!" Tiếng hét của tên đặc vụ bị át đi bởi tiếng gầm rú của dòng hơi nước áp suất cao thoát ra từ các đường ống xả thải.
Huy không bỏ lỡ một phần mười giây quý giá đó. Anh dùng chút lực tàn ở chân phải, lách người lao thẳng xuống miệng nắp cống lộ thiên của Đường hầm thoát nước thải kỹ thuật số số 9 ngay bên cạnh bệ xi măng.
*BÕM!*
Huy rơi xuống dòng nước thải ấm nóng, ngập ngụa mùi hóa chất công nghiệp và phóng xạ lượng tử nhẹ. Cơn đau từ những dải xương sườn bị rạn nứt khi va chạm vào thành cống khiến anh suýt nữa ngất đi. Anh nghiến răng đến bật máu, tay trái giữ chặt kén ngủ đông của Mai không để nước bẩn tràn vào van lọc khí, tay phải run rẩy rút chiếc La Bàn Lượng Tử Cũ trong túi áo ngực ra. Kim la bàn cơ khí tích hợp cảm biến hạt Chronon tự do xoay tròn hỗn loạn, trước khi chỉ thẳng về hướng Nam—nơi dòng rò rỉ năng lượng của Chợ dân sinh Cầu Rào đang phát xạ.
Huy lết đi trong bóng tối ngột ngạt của lòng cống ngầm. Nước thải ăn mòn da thịt vai trái nơi vết rách laser chưa lành, tạo ra những cơn sốt lượng tử nóng lạnh thất thường dọc sống lưng. Sau gần một giờ đồng hồ di chuyển bò rạp dưới những đường ống bọc chì hẹp, Huy nhìn thấy một vệt sáng màu xanh lục neon hắt xuống từ một nắp cống phía trên. Anh dùng bả vai trái đau đớn đẩy mạnh nắp sắt, loạng choạng leo lên.
***
Chợ dân sinh Cầu Rào hiện ra trước mắt Huy như một vết thương mưng mủ dưới chân cầu vượt thép khổng lồ ngăn cách Quận 9 giàu có và khu ổ chuột Bình Tân. Sương mù hóa chất công nghiệp dày đặc màu xanh lam bao phủ khắp các sạp hàng chắp vá bằng tôn rỉ và dây cáp quang phế thải.
Ở đây, tiền giấy hay vàng kim loại đều là rác rưởi. Thứ duy nhất có giá trị là Chronon sinh học.
Huy ôm kén bước qua những lối đi chật hẹp, thấu kính mắt trái quét nhìn thế giới xung quanh dưới tông màu xám tro của Chrono-Vision. Cảnh tượng hiện ra khiến lồng ngực anh thắt lại. Một người mẹ gầy gò, da dẻ xám xịt như tro tàn, đang quỳ rạp trước một sạp thực phẩm tổng hợp. Cổ tay trái của bà nhấp nháy dòng chữ đỏ rực: [00:00:00:04:12]—chưa đầy bốn giờ sống. Bà đang cầu xin gã thương nhân béo phị đổi một hộp cháo tổng hợp ôi thiu lấy mười lăm phút tuổi thọ của mình.
"Mười lăm phút? Mày nghĩ tao làm từ thiện chắc?" Gã thương nhân hất hàm, tay cầm một thiết bị tước đoạt Chronon cầm tay rỉ sét. "Nửa tiếng! Không thì cút cho kẻ khác vào!"
Người mẹ khóc không thành tiếng, run rẩy đưa cổ tay trái kết nối với cổng cắm cáp sinh học của gã. Luồng hạt Chronon phát ra ánh sáng xanh lam nhạt chảy dọc theo sợi cáp quang, nạp vào thẻ lưu trữ của gã thương nhân. Dòng số trên tay người mẹ sụt xuống nhanh chóng, gương mặt bà trong tích tắc hằn thêm những nếp nhăn khô khốc của tuổi già.
Huy siết chặt nắm tay phải. Anh từng là một nhân viên thu nợ của ChronoCorp, từng đứng sau những chiếc găng tay đồng tước đoạt hàng năm trời của những con người tội nghiệp này để nạp vào két sắt của giới tài phiệt. Mặc cảm tội lỗi trỗi dậy như một cơn thủy triều đen tối, bóp nghẹt hơi thở của anh.
"Huy! Vào đây mau!"
Một bàn tay thô ráp, nồng nặc mùi dầu máy đột ngột kéo mạnh vai Huy vào trong một cửa tiệm ngập tràn xác robot và chip điện tử rỉ sét. Đó là Vinh "Rỉ Sét". Gã chủ tiệm đồ cũ đeo kính lúp một bên mắt đang nhìn Huy với vẻ mặt vừa lo sợ vừa phấn khích.
"Mày điên rồi! Trần Hùng đã phát lệnh truy nã đỏ toàn quận 9. Cả chợ này đang ráo riết tìm đầu mày để đổi lấy mười năm tuổi thọ từ Phan Đăng đấy!" Vinh "Rỉ Sét" nói nhanh, tay đóng sập cánh cửa sắt rỉ lại.
"Tôi cần gặp Ông Sáu," Huy khàn giọng, đặt kén ngủ đông của Mai lên bàn gỗ đầy ốc vít. "Thước Đo Sinh Mệnh bị rạn nứt lõi thạch anh. Kén của Mai chỉ còn mười phần trăm pin."
Vinh "Rỉ Sét" nhìn chiếc kén ngủ đông đang tỏa ra làn sương lạnh nhạt, thở dài: "Lão Sáu đang ở xưởng sửa đồng hồ cơ cuối hẻm tối. Đi lối cửa sau, đừng để bọn Băng Đồ Tể Chợ Đen nhìn thấy."
***
Xưởng sửa đồng hồ cơ của ông Sáu nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo không có ánh sáng đèn đường. Khi Huy gõ cửa theo nhịp mật mã cơ khí "ba ngắn hai dài", cánh cửa sắt dày bọc chì nặng nề hé mở.
Không gian bên trong tràn ngập tiếng tích tắc, tích tắc của hàng trăm chiếc đồng hồ cơ khí cổ điển treo trên vách tường gỗ sờn cũ. Giữa kỷ nguyên số hóa sinh học, tiếng gõ nhịp đều đặn của những bánh răng kim loại mang lại một cảm giác bình yên kỳ lạ, tách biệt hoàn toàn khỏi sự xô bồ của nền kinh tế Chronon ngoài kia.
Lâm Vĩnh Sáu—Ông Sáu—đang ngồi dưới ánh đèn bàn chụp màu xanh, tay cầm chiếc nhíp siêu vi hiệu chỉnh một bánh răng tóc nhỏ bằng sợi tóc. Ông cụ có mái tóc bạc phơ cắt ngắn, đeo kính lúp chuyên dụng trên mắt phải, mặc tạp dề da dính đầy dầu cơ khí. Cổ tay trái của ông không đeo thiết bị đếm ngược; ông đã từ chối sử dụng các thiết bị kéo dài tuổi thọ nhân tạo của tập đoàn từ lâu, chấp nhận sự hữu hạn của cuộc đời sinh học.
"Một con chó săn cũ của ChronoCorp," Ông Sáu không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm tĩnh nhưng lạnh lùng như băng giá dưới cống ngầm. "Mày đến đây để siết nợ tuổi thọ của một lão già sắp chết như tao sao, Trần Huy?"
Huy quỳ sụp xuống nền nhà đầy vụn kim loại, hai tay nâng Thước Đo Sinh Mệnh đang rạn nứt lõi thạch anh trên cổ tay phải của mình lên: "Cháu cầu xin chú... chỉ cách sửa chữa thiết bị này. Lõi thạch anh lượng tử của nó bị nứt sau cú va chạm với Ngô Vũ."
Ông Sáu dừng tay nhíp. Ông quay đầu lại, thấu kính chuyên dụng trên mắt phải xoáy sâu vào chiếc vòng đeo tay bằng hợp kim titan và thạch anh lượng tử trên tay Huy. Đôi mắt già nua của ông co rút lại khi nhận ra cấu trúc nguyên mẫu cấm.
"Mày đã đánh cắp 'Thước Đo Sinh Mệnh' từ kho bảo mật?" Giọng Ông Sáu run lên, không rõ vì tức giận hay kinh ngạc. "Mày có biết thiết bị này hoạt động dựa trên việc rút ngắn tuổi thọ thực của người dùng để bẻ cong entropy vật lý không? Mày đang tự sát đấy!"
"Cháu không còn lựa chọn nào khác," Huy nghiến răng, bả vai trái đau đớn run rẩy. "Nếu cháu không cướp nó, em gái cháu sẽ chết lập trình sẵn trong vòng ba mươi ngày."
"Tao không giúp lũ ác ôn của tập đoàn." Ông Sáu đứng dậy, quay lưng về phía Huy, giọng kiên quyết. "Mày đã trực tiếp bòn rút tuổi thọ của hàng ngàn người nghèo ở quận 9 này để đổi lấy vinh hoa phú quý. Giờ mày muốn dùng thứ vũ khí cấm này để cứu người thân của mình sao? Thật nực cười!"
"Cháu biết cháu mang tội!" Huy hét lên, nỗi đau đớn và mặc cảm tội lỗi tích tụ suốt nhiều năm bùng phát. "Cháu chấp nhận trả giá bằng chính mạng sống của mình! Nhưng Mai vô tội! Cô bé mới mười sáu tuổi!"
Huy gạt tấm vải bạt mạ chì trên chiếc kén ngủ đông di động, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, nhợt nhạt của Thanh Mai dưới lớp kính mờ sương lạnh. Vòng đếm ngược trên cổ tay cô bé đang hiển thị con số [10%] nhấp nháy xanh lục yếu ớt nhờ nguồn sạc khẩn cấp từ trạm sạc số 4.
Ông Sáu im lặng nhìn khuôn mặt của Mai. Đôi mắt già nua của ông khẽ dao động khi nhìn thấy sợi dây chuyền thạch anh lượng tử chứa giọt Chronon nguyên bản đeo trên cổ cô bé—di vật của Lê Thị Nhàn để lại.
"Con gái của Nhàn..." Ông Sáu lẩm bẩm, bờ vai gầy guộc khẽ chùng xuống. Ông bước tới, dùng thiết bị quét cầm tay rà nhẹ lên kén ngủ đông của Mai.
*TÍT... TÍT...*
Màn hình máy quét hiển thị một đồ thị sóng lượng tử màu xanh đục, hỗn loạn với những vệt nhiễu đen kịt chạy dọc.
"Ngu ngốc!" Ông Sáu đột ngột quay sang quát lớn vào mặt Huy. "Mày đã truyền cái gì vào kén của nó thế này? Đây là dòng Chronon lậu chứa đầy ký ức rác (toxic memory debris) và độc tố sinh học của những kẻ bị siết nợ trong đau đớn tột cùng ở chợ đen! Nếu mày truyền trực tiếp cái này vào cơ thể nó mà không qua lọc sạch, các tế bào não của nó sẽ bị hoại tử lượng tử và nổ tung trong vòng ba tiếng đồng hồ!"
Huy rụng rời tay chân. Anh nhìn dòng năng lượng xanh lam rực rỡ trong kén của Mai, không ngờ thứ anh liều mạng cướp được từ Ngô Vũ lại là liều thuốc độc giết chết em gái mình.
"Cháu... cháu không biết... Cháu phải làm sao đây chú Sáu?" Huy cầu khẩn, hai tay bấu chặt lấy tạp dề da của Ông Sáu.
"Mày phải dùng Phương Pháp Lọc Tạp Chất Chronon Chợ Đen để loại bỏ toàn bộ ký ức rác trước khi truyền vào kén," Ông Sáu thở dài, chỉ tay vào chiếc bình ngâm hóa chất Chrono-Save tự chế đặt ở góc xưởng. "Nhưng lõi thạch anh của Thước Đo Sinh Mệnh đang bị nứt. Nếu mày cố tình kích hoạt nó để bẻ cong entropy lọc sạch, dòng phản hồi lượng tử sẽ làm nổ tung cánh tay phải của mày."
"Cháu tự làm được!" Huy liều lĩnh chộp lấy chiếc mỏ hàn plasma nhiệt lượng thấp trên bàn máy của Ông Sáu, định tự tay kết nối các vi mạch thạch anh trên Thước Đo.
*XÈO... XOẸT!*
Ngay khi mũi hàn plasma vừa chạm vào bề mặt thạch anh lượng tử của Thước Đo, một luồng chấn động điện từ màu xanh lam đột ngột bùng phát. Thiết bị cấm tự động kích hoạt cơ chế tự vệ, phóng ra một luồng sóng phản hồi entropy cực mạnh làm ngắn mạch mỏ hàn plasma.
*BÙM!*
Mỏ hàn plasma nổ tung ngay trên tay Huy, chấn văng anh lùi lại vài bước, đập mạnh lưng vào tủ kính đựng đồng hồ cổ. Mảnh vỡ thạch anh rụng rời dưới đất. Wrist terminal của Huy phát ra âm thanh cảnh báo dồn dập: [CẢNH BÁO: HAO HỤT 15% DUNG LƯỢNG CHRONON TRONG QUÁ TRÌNH PHẢN HỒI].
"Thằng ngu!" Ông Sáu nhanh chóng lao tới, dùng tấm bạt chì dập tắt ngọn lửa lượng tử đang bùng lên trên bàn máy. "Mày không biết cách hiệu chuẩn tần số bước sóng lượng tử của thiết bị cấm này thì chỉ có nước tự sát và làm nổ tung cả khu phố này thôi!"
Huy quỳ dưới sàn nhà, cánh tay phải bỏng rát rỉ ra những giọt máu phát quang màu xanh lam nhạt. Anh nhìn 15% lượng Chronon lẻ cứu mạng của Mai vừa bị tiêu tán thành hư vô trong không khí, lòng đau đớn như bị vạn dao đâm.
Ông Sáu nhìn Huy, rồi nhìn lại khuôn mặt của Mai trong kén ngủ đông. Ông thở dài một tiếng dài, lấy từ trong ngăn kéo ra một bộ dụng cụ hiệu chuẩn cổ điển bằng hợp kim siêu dẫn.
"Tao sẽ giúp mày lọc sạch dòng Chronon lậu này lần này để cứu con bé," Ông Sáu trầm giọng nói, ánh mắt nghiêm nghị khóa chặt vào Huy. "Nhưng đây là giao kèo ngầm giữa tao và linh hồn của mẹ mày, không phải vì mày. Mày phải hứa với tao: từ nay về sau không được dùng Thước Đo Sinh Mệnh để cướp đoạt của người nghèo nữa."
"Cháu thề!" Huy gật đầu dứt khoát.
Ông Sáu bước tới gần Huy, dùng ngón tay thô ráp nắn nhẹ vào khớp xương cánh tay phải đang bị quấn băng gạc đen của anh. Khi ngón tay ông chạm vào làn da bị bỏng điện, Huy khẽ rên rỉ vì đau đớn.
Ông Sáu lột bỏ lớp băng gạc đen cháy sém, nhìn chằm chằm vào những vệt tinh thể thạch anh màu lam nhạt đang lan rộng dưới móng tay và mu bàn tay phải của Huy. Sắc mặt ông cụ đột ngột trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
"Nhìn cánh tay của mày đi, Trần Huy," Ông Sáu nói, giọng run rẩy một cách bất thường. "Thiết bị bẻ cong entropy cấm này đang tàn phá tủy xương của mày với tốc độ khủng khiếp. Quá trình Tinh Thể Hóa Cục Bộ đã bước vào giai đoạn hai."
Huy nhìn xuống bàn tay phải của mình, làn da đã trở nên xám xịt và cứng lại như đá thạch anh, nhìn rõ những mạch máu phát quang chạy dọc bên trong.
"Nó... nó nguy hiểm thế nào hả chú Sáu?"
Ông Sáu chỉ thẳng vào cánh tay thạch anh hóa của Huy, đưa ra lời cảnh báo lạnh lùng như một bản án tử hình:
"Nếu mày tiếp tục kích hoạt Thước Đo Sinh Mệnh mà không có thiết bị bảo hộ đặc biệt để phân tán bức xạ lượng tử, toàn bộ tủy xương trong cơ thể mày sẽ hoàn toàn biến thành thạch anh vô cảm trong vòng ba tháng tới. Mày sẽ biến thành một bức tượng đá lượng tử, chết dần chết mòn trong đau đớn tột cùng mà không một loại huyết thanh nào trên đời này có thể cứu vãn."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!