Bẫy Lửa Trạm Sạc
Tiếng chuông đồng cổ khổng lồ của Chùa Vĩnh Nghiêm vẫn còn ngân rung u uẩn trong chánh điện tối tăm, tạo ra những làn sóng chấn động âm tần trầm hùng làm rung chuyển cả những hạt bụi rỉ sét lơ lửng trong không khí. Ngoài cổng tam quan, luồng sáng đỏ rực phát ra từ thiết bị quét sóng não di động "Mắt Thần" của đặc vụ Tạ Linh khẽ quét qua lớp cửa gỗ lim sờn cũ rồi dừng lại, bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi hàng rào từ trường bảo vệ tự nhiên của chùa. Nhờ Luật Tự Do Tôn Giáo Liên Bang năm 2088 và sự cứng rắn của Sư cô Huệ Năng, Tạ Linh cuối cùng cũng phải nghiến răng ra lệnh cho toán đặc nhiệm tạm thời lùi quân ra ngoài ranh giới tam quan, nhưng chúng nhanh chóng thiết lập một mạng lưới cảm biến dày đặc để vây hãm toàn bộ khu vực.
Phía sau bức tượng Phật bằng đồng cổ khổng lồ, Trần Huy quỳ sụp xuống nền gạch tàu lạnh ngắt. Ngay khi Thiết Bị Ngắt Chronon Khẩn Cấp (Chrono-Breaker) trên cổ tay trái tự động ngắt kích hoạt sau ba mươi giây ngắn ngủi, dòng chảy thời gian sinh học của anh đột ngột kết nối lại với mạng lưới lượng tử toàn cầu.
*HỰ... KHỤ...*
Huy gập người lại, phổi co thắt dữ dội như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh siêu vi đang cào xé phế quản. Trạng thái ngạt thở lượng tử của Chrono-Breaker vắt kiệt chút dưỡng khí cuối cùng trong cơ thể anh, để lại một cơn đau nửa đầu dữ dội như có búa bổ ngay phía sau thấu kính lượng tử mắt trái. Cơn đau chạy dọc theo dây thần kinh thị giác, khiến thấu kính mắt trái của anh nhấp nháy một sắc vàng nhạt hỗn loạn, rỉ ra một vệt máu tươi ấm nóng dọc theo gò má hốc hác.
"Thí chủ Trần Huy, đừng cử động."
Sư cô Huệ Năng bước vào chánh điện từ làn khói trầm ấm áp, bước chân của bà nhẹ nhàng không tiếng động trên nền gạch. Bà quỳ xuống bên cạnh Huy, từ tốn đặt một đĩa nhỏ chứa hỗn hợp thảo dược thanh lọc bức xạ lượng tử đã được giã nát lên bả vai trái của anh.
*XÈO...*
Một luồng hơi lạnh mang mùi hương thanh khiết của hoa sen và đất ẩm bốc lên, trung hòa vệt bỏng laser rách sâu hoắm đang rỉ máu xanh lam nhạt trên vai anh. Cơn nóng rát tột cùng dịu đi trong chốc lát, nhưng Huy vẫn cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt vì những dải xương sườn bị rạn nứt từ trận chiến với Ngô Vũ ở căn hộ tầng 40.
"Sư cô... em gái tôi..." Huy thều thào, giọng khàn đặc vì thiếu oxy.
Sư cô Huệ Năng khẽ thở dài, đôi mắt từ bi đượm buồn nhìn về phía mật thất dưới tầng hầm chánh điện: "Mai thí chủ tạm thời đã được ổn định Quy Trình Ngủ Đông nhờ máy phát điện cổ điển của chùa. Nhưng máy phát đã quá cũ, nồng độ entropy trong mật thất đang tăng cao do sự rò rỉ từ trường từ các cảm biến của tập đoàn bên ngoài. Kén ngủ đông của cô bé... chỉ còn chưa đầy hai phần trăm pin lượng tử."
Huy rùng mình. Anh đưa cổ tay trái lên quét nhẹ vào wrist terminal kết nối với kén ngủ đông của Mai. Màn hình ảo hiển thị một con số đỏ rực, khô khốc đang nhấp nháy báo động đỏ: [PIN LƯỢNG TỬ: 1.5% - THỜI GIAN DUY TRÌ: 8 PHÚT].
Nếu kén ngủ đông sập nguồn hoàn toàn, hội chứng Hạn định tử vong di truyền sẽ lập tức bùng phát, đóng băng vĩnh viễn tủy xương của Mai trong vòng chưa đầy mười phút. Anh không còn thời gian nữa. Anh phải sạc khẩn cấp cho kén của cô bé, bằng mọi giá.
*TÍT... TÍT...*
Bộ đàm xương tai của Huy khẽ rung lên, giọng nói lém lỉnh nhưng đầy lo lắng của Hải "Cáp" vang lên sát màng nhĩ anh: "Đại ca! Anh còn sống không? Tạ Linh đã phong tỏa toàn bộ các con hẻm quanh chùa rồi. Nhưng tôi vừa quét được một lỗ hổng trong lưới điện lượng tử của tập đoàn. Trạm sạc điện công cộng số 4 ở rìa khu công nghiệp quận 9 đang bị rò rỉ điện lượng tử do mưa axit làm mòn bảng mạch. Tôi có thể hack từ xa để mở cổng sạc khẩn cấp cho anh. Anh phải mang kén của Mai đến đó ngay lập tức!"
"Nhưng bên ngoài toàn là cảm biến của Trần Hùng," Huy trầm giọng đáp, tay siết chặt lớp băng gạc đen quấn quanh cánh tay phải.
"Mưa axit đêm nay đang đạt đỉnh, nồng độ hóa chất trong không khí sẽ làm nhiễu loạn tạm thời các cảm biến tầm xa của cảnh sát liên bang trong vòng ba mươi phút. Đó là cơ hội duy nhất của anh, đại ca!" Hải "Cáp" hối thúc.
Huy nhìn Sư cô Huệ Năng. Bà khẽ gật đầu, đưa cho anh một tấm vải bạt mạ chì dày cộp để bọc xung quanh kén ngủ đông của Mai hòng triệt tiêu vệt phát xạ lượng tử.
"Nhân quả của thí chủ nằm ở con đường phía trước. Hãy đi đi, và nhớ lấy lời bần ni: bạo lực chỉ gieo thêm hận thù, Thước Đo Sinh Mệnh trên tay thí chủ là một lời nguyền tàn phá tủy xương, đừng để nó nuốt chửng nhân tính của mình."
Huy cúi đầu cảm tạ Sư cô, bế kén ngủ đông của Mai đã được bọc kín trong tấm bạt chì lên vai. Sức nặng của chiếc kén đè lên bả vai trái bị rách khiến anh khẽ rên rỉ, nhưng anh nghiến răng chịu đựng, bước nhanh ra lối cửa sau của chánh điện, lao thẳng vào màn mưa axit trắng xóa của Neo-Saigon.
***
Cơn mưa axit của siêu đô thị trút xuống như trút giận, những giọt nước mưa mang theo hóa chất công nghiệp và bụi rỉ sét sizzle nóng bỏng trên chiếc áo khoác da thuộc sờn rách của Huy. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi ozone cháy khét lấp đầy khoang mũi anh. Huy chạy lom khom dọc theo những đường ống dẫn khí thải khổng lồ rỉ sét của quận 9, lợi dụng bóng tối và tiếng gầm rú của các nhà máy lọc khí để che giấu bước chân.
Cánh tay phải đeo Thước Đo Sinh Mệnh của anh tê dại hoàn toàn. Thiết bị bẻ cong entropy bằng hợp kim titan và thạch anh lượng tử đang cắm sâu những chiếc kim nano vào tủy xương anh, tỏa ra một luồng nhiệt lượng cao đến mức làm bốc hơi những giọt mưa axit vừa chạm vào lớp băng gạc đen. Dưới thấu kính mắt trái, Huy nhìn thấy những mạch máu dọc cánh tay mình đã nổi rõ những đường chỉ lượng tử màu xanh lam phát quang. Quá trình Lão Hóa Tủy Nhẹ đang gặm nhấm sinh lực anh từng chút một, biến các khớp xương ngón tay phải trở nên cứng nhắc và mất dần cảm giác lực vật lý.
"Đại ca, rẽ trái vào con hẻm có biển hiệu neon bị vỡ!" Giọng Hải "Cáp" vang lên trong bộ đàm. "Trạm sạc số 4 nằm ngay cuối hẻm, bên cạnh bãi container bỏ hoang."
Huy loạng choạng rẽ vào con hẻm tối. Nước mưa axit ngập đến mắt cá chân anh, ăn mòn lớp đế giày bảo hộ. Cuối hẻm, Trạm sạc điện công cộng số 4 hiện ra dưới ánh sáng nhấp nháy của một cột đèn đường bị hỏng. Đó là một cột thép rỉ sét khổng lồ, các bảng mạch bên trong bị lộ ra ngoài do nắp bảo vệ đã bị đập phá từ lâu, phát ra những tia chớp điện lượng tử màu xanh lam lách tách dưới màn mưa.
Huy đặt kén ngủ đông của Mai xuống bệ xi măng nứt nẻ dưới mái hiên tôn rách. Anh nhanh chóng lột bỏ tấm bạt chì, rút sợi cáp sạc bọc chì tự chế của kén và cắm trực tiếp vào cổng sạc lượng tử của trạm sạc.
*HƯU...UUU...*
Cột sạc rít lên một tiếng cơ khí chói tai. Màn hình hiển thị trên kén ngủ đông bừng sáng, hiển thị dòng chữ: [ĐANG SẠC KHẨN CẤP: 1.5%... 1.8%... THỜI GIAN CẦN THIẾT ĐỂ ĐẠT 10%: 60 GIÂY].
"Hải, được rồi! Giữ cổng sạc ổn định cho tôi!" Huy thở dốc, hai tay bám chặt vào bệ xi măng để giữ cho cơ thể khỏi ngã quỵ.
"Đang duy trì dòng truyền dẫn lậu, đại ca! Anh có sáu mươi giây trước khi hệ thống an ninh của tập đoàn phát hiện ra sự sụt giảm điện áp bất thường... Chờ đã! Có biến!"
Giọng Hải "Cáp" đột ngột biến đổi, tràn ngập sự kinh hoàng.
Ngay lập tức, thấu kính lượng tử mắt trái của Huy co rút lại. Dưới tầm nhìn Chrono-Vision, sáu đốm nhiệt sinh học phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ đột ngột xuất hiện từ phía sau các container bỏ hoang, khép chặt vòng vây quanh con hẻm cụt.
*VÚT... VÚT... VÚT...*
Ba tia laser màu đỏ rực rỡ cắt đôi màn mưa axit, bắn sượt qua bệ xi măng sát cạnh kén ngủ đông của Mai, để lại những vệt cháy xém bốc khói khét lẹt trên mặt đất.
"Trần Huy! Mày nghĩ mày có thể trốn dưới chân Phật vĩnh viễn sao?"
Một giọng nói thô lỗ, cộc cằn quen thuộc vang lên từ làn sương mù hóa chất. Ngô Vũ bước ra từ bóng tối, mặc bộ giáp bảo an sờn cũ dính đầy bụi công nghiệp của phòng thu nợ quận 9. Tay phải hắn cầm thanh gậy điện tuần tra hạng nặng phát ra những luồng điện cao áp màu xanh lam rít lên lách tách. Gương mặt sẹo rỗ của hắn vặn vẹo trong một nụ cười tàn nhẫn và đầy căm hận.
"Mày đã đánh ngất Đinh Văn Tèo, cướp Thước Đo Sinh Mệnh và trốn chạy như một con chó cống." Ngô Vũ chĩa thẳng gậy điện vào Huy. "Nhưng Trưởng phòng Phan Đăng đã đoán trước được mày sẽ tìm đến các trạm sạc lậu để cứu con rác rưởi kia. Trạm sạc số 4 này là bẫy của tao dành riêng cho mày!"
Huy đứng thẳng dậy, che chắn hoàn toàn trước kén ngủ đông của Mai. Mắt trái anh phát ra tia sáng vàng nhạt sắc lạnh, quét nhanh qua chỉ số sinh mệnh của Ngô Vũ và năm tên lính bảo an đang lăm lăm súng laser tầm trung xung quanh.
"Ngô Vũ, đây là ân oán giữa tôi và tập đoàn. Đừng chạm vào em gái tôi."
"Luật của tập đoàn là siết nợ đến giây cuối cùng!" Ngô Vũ thét lớn, vung tay ra lệnh. "Bắn nát chân nó cho tao! Giữ mạng nó lại để Trưởng phòng thu hồi thiết bị cấm!"
*HƯU... HƯU... HƯU...*
Ba tên bảo an đồng loạt nổ súng laser. Những luồng tia sáng năng lượng cao xé toạc màn mưa, nhắm thẳng vào đùi và bả vai của Huy.
Huy không thể né tránh. Nếu anh lách người, các tia laser sẽ bắn trúng sợi cáp sạc đang kết nối với kén của Mai, phá hủy hoàn toàn bộ biến áp lượng tử của kén và giết chết cô bé ngay lập tức. Anh buộc phải làm một lá chắn sống.
Trong giây phút sinh tử, Huy tập trung toàn bộ tinh thần vào cánh tay phải đeo Thước Đo Sinh Mệnh. Tủy xương tay phải của anh đột ngột co rút lại trong một cơn đau buốt nhói tột cùng, phóng ra một luồng năng lượng lượng tử nghịch biến chạy dọc theo các sợi cáp dẫn truyền.
*GẦM!*
Huy vung tay phải ra trước mặt, kích hoạt Vùng Làm Chậm Trọng Lực (Gravity-Decay Zone).
Một màng chắn ánh sáng màu xanh lam nhạt, rộng đúng một mét, đột ngột bùng lên xung quanh Huy và kén ngủ đông của Mai. Ngay khi các tia laser năng lượng cao chạm vào ranh giới của màng chắn, chúng đột ngột bị làm chậm lại gấp năm lần, quỹ đạo ánh sáng bị khúc xạ và bẻ cong một cách kỳ dị, trượt sượt qua hai bên bả vai Huy và bắn nổ tung những mảng tường gạch rỉ sét phía sau.
"Cái gì?! Nó bẻ cong được cả ánh sáng laser sao?!" Một tên bảo an kinh hoàng hét lên.
Huy nén một ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng. Việc duy trì Vùng Làm Chậm Trọng Lực trong màn mưa axit tiêu tốn của anh chính xác một tháng tuổi thọ thật, tủy xương tay phải bắt đầu xuất hiện những vệt đau buốt tê dại lan dần lên đến khuỷu tay.
Anh dùng tay trái rút nhanh khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế bên hông, chĩa thẳng vào ngực Ngô Vũ và bóp cò.
*CẠCH... CẠCH...*
Khẩu súng không hề nổ. Nước mưa axit nồng độ cao đã lọt vào buồng đạn thô sơ của khẩu súng tự chế, làm đoản mạch hoàn toàn các vi mạch thạch anh lượng tử bên trong kim loại. Súng bị kẹt đạn hoàn toàn.
"Khốn kiếp!" Huy nghiến răng, quăng khẩu súng vô dụng xuống vũng nước thải dưới chân.
"Hahaha! Súng rác rưởi của lũ thợ mỏ nghèo hèn!" Ngô Vũ cười sằng sặc. Hắn nhận ra điểm yếu của Huy: anh không thể di chuyển khỏi bệ xi măng vì sợi cáp sạc vẫn đang cắm chặt vào cột điện. "Mày phải bảo vệ sợi cáp đó đúng không? Để xem mày đỡ đòn này thế nào!"
Ngô Vũ gầm lên, vận dụng toàn bộ sức mạnh bionic từ cánh tay cơ khí của mình, lao thẳng về phía Huy. Hắn vung thanh gậy điện tuần tra hạng nặng, phóng ra một luồng điện lượng tử cao áp màu xanh lam rực rỡ, quật mạnh trực tiếp vào khớp nối cáp sạc trên kén của Mai.
Cú quật mang theo lực lượng bionic khổng lồ và dòng điện cao áp đủ để phân rã liên kết tế bào của người thường trong tích tắc. Nếu sợi cáp bị đứt, Mai sẽ chết.
Huy không thể lùi bước. Anh không thể dùng súng, cũng không thể né tránh.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Huy đưa ra một quyết định điên cuồng. Anh đưa cánh tay phải đeo Thước Đo Sinh Mệnh – cánh tay đang bị tinh thể hóa và bỏng rát – lao lên đỡ trực tiếp cú quật gậy điện của Ngô Vũ.
*BÙM!*
Một tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên giữa con hẻm tối. Luồng điện cao áp từ gậy điện của Ngô Vũ truyền thẳng vào cánh tay phải của Huy. Lớp băng gạc đen bốc cháy ngùn ngụt dưới cơn mưa axit, da thịt trên cánh tay phải của Huy bị bỏng điện nặng nề, cháy xém và bốc khói khét lẹt. Cơn đau tê dại tột cùng truyền thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến Huy tưởng chừng như tủy xương của mình đang bị nung chảy trong một lò luyện kim lượng tử.
Nhưng ngay trong tích tắc tiếp xúc đó, Thước Đo Sinh Mệnh trên cổ tay Huy đột ngột bừng sáng rực rỡ với luồng ánh sáng lượng tử màu xanh lam đậm. Thiết bị cấm, dưới sự kích thích của dòng điện cao áp và ý chí quyết tử của Huy, đã đồng bộ sâu sắc với tủy xương cánh tay anh, kích hoạt một xung lực bẻ cong entropy cực đại.
"Chết đi, Ngô Vũ!" Huy gầm lên.
Luồng sóng nghịch biến khổng lồ bộc phát từ Thước Đo Sinh Mệnh chạy dọc theo thanh gậy điện, truyền thẳng vào cánh tay bionic của Ngô Vũ.
*RẮC... RẮC... CRACK!*
Dưới tác động của lực bẻ cong entropy vĩ mô, cấu trúc kim loại bionic và các khớp cơ khí trên cánh tay phải của Ngô Vũ đột ngột bị lão hóa và phân rã liên kết với tốc độ kinh hoàng. Khớp bionic bị đoản mạch phát ra những tiếng nổ nhỏ, và ngay sau đó, xương thật bên trong cánh tay phải của hắn bị bẻ gãy lìa hoàn toàn dưới áp lực trọng lực nghịch biến.
"Á...Á...Á...AAAA!"
Ngô Vũ hét lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn. Thanh gậy điện văng khỏi tay hắn, rơi xuống vũng nước thải và phát nổ đoản mạch. Cả cơ thể khổng lồ của Ngô Vũ bị chấn văng ngược trở lại vách container bỏ hoang, ngã rạp xuống đất, tay phải của hắn vặn vẹo ở một góc độ phi tự nhiên, các linh kiện bionic rỉ sét rụng rời ra xung quanh.
Năm tên bảo an còn lại kinh hoàng nhìn đội phó của mình bị tàn phế chỉ trong một đòn, chúng đồng loạt lùi lại, không ai dám tiến lên.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Màn hình kén ngủ đông của Mai đột ngột chuyển sang màu xanh lục mát mẻ: [ĐẠT 10% PIN LƯỢNG TỬ. GIAO THỨC NGỦ ĐÔNG ĐÃ ĐƯỢC GIA HẠN THÊM 24 GIỜ].
"Đại ca! Đủ rồi! Rút dây sạc và chạy ngay đi!" Tiếng Hải "Cáp" hét lên trong bộ đàm. "Hệ thống định vị của Time Police đã khóa chặt tọa độ này rồi!"
Huy dùng tay trái giật phăng sợi cáp sạc, nhanh chóng quấn tấm bạt chì quanh kén của Mai rồi bế cô bé lên vai.
Cơn đau từ cánh tay phải khiến Huy loạng choạng suýt ngã. Anh nhìn xuống bàn tay phải của mình. Lớp băng gạc đen đã bị thiêu rụi hoàn toàn, để lộ làn da bị bỏng điện cháy xém. Nhưng điều kinh hoàng nhất là dưới các móng tay phải của anh, những vệt tinh thể thạch anh màu lam nhạt đã lan rộng, cứng lại thành cấu trúc thạch anh lượng tử trong suốt lấp lánh dưới cơn mưa axit. Tủy xương tay phải của anh đang bị tinh thể hóa với tốc độ nhanh hơn dự kiến.
*HÚ... HÚ... HÚ...*
Tiếng còi hú nặng nề, uy nghiêm của xe bọc thép đặc chủng đột ngột xé toạc màn mưa axit ở đầu hẻm.
Một chiếc xe bọc thép màu đen nhám mang biểu tượng crimson rực rỡ của Cảnh Sát Thời Gian Liên Bang trượt bánh, chắn ngang lối thoát duy nhất của con hẻm.
Cửa xe bọc thép trượt mở không tiếng động.
Một người đàn ông cao lớn bước xuống, mặc sắc phục đen phẳng phiu của lực lượng cảnh sát liên bang. Mái tóc ngắn cắt gọn gàng sũng nước mưa axit, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng như tạc từ đá.
Mắt trái của hắn cấy ghép thấu kính lượng tử quét nhiệt màu đỏ rực rỡ, cắt qua làn khói độc màu xanh lam của cơn mưa, khóa chặt hoàn toàn vào bóng dáng của Trần Huy.
Đại úy Trần Hùng đã đến.
"Trần Huy. Giao dịch entropy của mày kết thúc ở đây."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!