Nhạc nềnThunderclap

Nơi Ẩn Náu Linh Thiêng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha đỏ rực của chiếc drone tuần tra không trung quét một vệt dài qua đống phế liệu rỉ sét, rít lên những tiếng cơ khí chói tai ngay trên đỉnh đầu Trần Huy. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi luồng sáng tử thần chỉ còn cách vạt áo khoác da thuộc xám tro vài phân, Huy nghiến chặt răng, ôm lấy chiếc kén ngủ đông của Mai và đổ người lao thẳng vào miệng cống tối tăm của Đường hầm thoát nước thải kỹ thuật số số 9.


*BÕM!*


Cú đáp xuống lòng kênh thải ngập ngụa bùn đất và nước mưa axit khiến lồng ngực Huy quặn thắt. Những dải xương sườn bị rạn nứt từ trận chiến với Ngô Vũ gãy lìa thêm, đâm toạc vào màng phổi khiến anh nghẹt thở, hộc ra một ngụm máu tươi có lẫn những hạt thạch anh lượng tử phát sáng màu xanh lam nhạt. Nước thải công nghiệp nồng nặc mùi lưu huỳnh và hóa chất ăn mòn lập tức tràn vào vết rách sâu hoắm do laser bắn tỉa trên bả vai trái, bỏng rát như bị dội dầu sôi. Huy run rẩy quỳ dưới lòng cống tối tăm, một tay ôm chặt kén của Mai, tay còn lại bấu vào vách bê tông bọc chì rỉ sét để giữ thăng bằng.


*TÍT... TÍT... TÍT...*


Màn hình hiển thị trên nắp kính kén ngủ đông nhấp nháy liên tục, những con số đỏ rực như máu đang sụt giảm với tốc độ kinh hoàng: [PIN LƯỢNG TỬ: 2.8% - THỜI GIAN DUY TRÌ: 12 PHÚT].


"Không... không được tắt..." Huy khàn giọng thì thầm. Giọng anh run rẩy, hòa lẫn trong tiếng nước thải chảy xiết dưới chân.


Bên trong lớp kính mờ sương lạnh, cơ thể của Thanh Mai bắt đầu co giật mạnh hơn. Hội chứng Hạn định tử vong di truyền đang mất đi sự ức chế của kén đóng băng, những mạch máu trên cổ tay gầy guộc của cô bé nổi lên những vệt đỏ rực rỡ của một Kẻ Tạm Trú sắp hết hạn sống. Nếu kén sập nguồn hoàn toàn, Mai sẽ chết trong đau đớn tột cùng trước khi anh kịp tìm ra nguồn sạc.


Huy dùng bả vai phải – cánh tay đang bị tinh thể hóa thạch anh mất đi cảm giác lực vật lý – tì chặt vào kén ngủ đông, cố sức đẩy nó di chuyển dọc theo đường ống ngầm bọc chì. Lớp chì dày của hệ thống thoát nước thải cũ kỹ này là lá chắn tự nhiên duy nhất giúp triệt tiêu vệt bức xạ lượng tử phát ra từ Thước Đo Sinh Mệnh trên cổ tay anh, ngăn cản các thuật toán truy quét tầm xa của Trần Hùng.


Anh bò đi trong bóng tối tuyệt vọng, hơi thở đứt quãng, mỗi bước đi là một lần tủy xương tay phải gầm rú lên những cơn đau tê dại. Dưới thấu kính mắt trái, những sợi chỉ entropy phát quang màu xanh lam nhạt chằng chịt trên vách cống bắt đầu nhạt dần, báo hiệu anh đang tiến gần đến ranh giới của một vùng không gian có nồng độ entropy cực kỳ ổn định.


Một lối thoát hiểm hiện ra phía trên đầu. Huy dùng chút tàn lực cuối cùng, đẩy nắp cống rỉ sét sang một bên và bế kén của Mai leo lên.


Trước mắt anh, ranh giới giữa sự xa hoa và nghèo đói của Neo-Saigon hiện ra một cách tàn nhẫn. Phía trên cao, những tòa tháp chọc trời của tập đoàn ChronoCorp vươn thẳng lên mây, rực rỡ ánh sáng neon xanh của dòng Chronon giàu sang. Nhưng ngay dưới chân những gã khổng lồ thép đó, nép mình bên cạnh những đường ống dẫn khí thải rỉ sét của quận 9, là Chùa cổ Vĩnh Nghiêm Lượng Tử.


Ngôi chùa gỗ cổ kính với mái ngói rêu phong xám xịt đứng im lìm trong bóng tối, được bao bọc bởi một hàng rào từ trường bảo vệ tự nhiên phát ra ánh sáng vàng nhạt dịu mát. Đây là khu vực miễn trừ công nghệ đặc biệt, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi Luật Tự Do Tôn Giáo Liên Bang năm 2088. Tại đây, mọi thiết bị quét sinh trắc học và drone tuần tra của tập đoàn đều bị cấm hoạt động nếu không có lệnh cưỡng chế từ Thượng Uyển.


Huy loạng choạng bế kén của Mai bước qua tam quan gỗ lim sờn cũ. Ngay khi bước qua ranh giới từ trường, không khí xung quanh đột ngột trở nên thanh tịnh, nồng độ entropy thấp đến mức kỳ lạ làm dịu đi cơn sốt lượng tử đang thiêu đốt cơ thể anh.


"Thí chủ dừng bước."


Một giọng nói trầm tĩnh, từ bi vang lên từ phía chánh điện tối tăm. Sư cô Huệ Năng bước ra từ làn khói trầm ấm áp. Bà mặc bộ áo nâu sồng giản dị, đôi mắt sáng tĩnh lặng vượt lên trên mọi hận thù của thế gian. Ánh mắt bà dừng lại trên cánh tay phải quấn băng gạc đen đang rỉ ra những hạt thạch anh lượng tử của Huy, rồi chuyển sang chiếc kén ngủ đông đang nhấp nháy đỏ của Mai.


"Sư cô... xin hãy cứu em gái tôi..." Huy quỳ sụp xuống nền gạch tàu lạnh ngắt, hai tay dâng chiếc kén lên. "Nguồn điện của kén... chỉ còn dưới mười phút."


Sư cô Huệ Năng không hỏi han thân phận cựu nhân viên thu nợ của Huy, cũng không màng đến việc anh đang mang trên mình thiết bị cấm bị truy nã đỏ. Bà khẽ thở dài, bước tới đỡ lấy chiếc kén.


"Nhân quả đã dẫn đường cho thí chủ đến đây. Đứa trẻ này mang trên mình mặt dây chuyền thạch anh lượng tử của Lê thí chủ năm xưa... Sợi dây duyên mệnh chưa đứt, Phật môn không thể thấy chết mà không cứu."


Huy bàng hoàng khi nghe Sư cô nhắc đến tên mẹ mình, nhưng cơn đau tột cùng từ xương sườn và bả vai trái bị bỏng laser đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh ngã quỵ xuống sàn gỗ chánh điện, tầm nhìn nhòe đi.


Sư cô Huệ Năng nhanh chóng đưa Mai vào một mật thất dưới tầng hầm chánh điện, nơi đặt một máy phát điện lượng tử cổ điển không kết nối mạng lưới chung của tập đoàn. Bà khéo léo cắm sợi cáp dẫn truyền thô sơ vào kén, tạm thời ổn định Quy Trình Ngủ Đông cho cô bé. Sau đó, bà quay lại phía Huy, đặt một đĩa thảo dược thanh lọc bức xạ lượng tử đã được giã nát lên vết bỏng laser trên vai anh, đồng thời nhỏ vài giọt dung dịch thảo dược vào cánh tay phải thạch anh hóa.


Một luồng hơi ấm dịu nhẹ, mang theo mùi hương của hoa sen và đất ẩm, nhanh chóng lan tỏa vào huyết quản của Huy, cắt đứt cơn đau tê buốt tột cùng của quá trình tinh thể hóa tủy xương. Huy thều thào cảm ơn, nhưng Sư cô Huệ Năng khẽ đưa tay lên ngăn lại.


"Thảo dược chỉ có thể xoa dịu vết thương ngoài da thịt. Thiết bị cấm trên tay thí chủ đang ăn mòn tủy xương của thí chủ từng giây. Đi ngược lại dòng chảy entropy tự nhiên của tạo hóa luôn phải trả một cái giá tương đương bằng chính sinh mạng thật."


Huy cúi đầu nhìn cánh tay phải của mình, những mảng thạch anh dưới móng tay đã cứng lại, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt của ngọn đèn dầu. Anh biết Sư cô nói đúng. Mỗi lần anh bẻ cong trọng lực để cứu Mai, tủy xương của anh lại bị hủy hoại thêm một phần. Nhưng anh không hối hận.


*HÚ... HÚ... HÚ...*


Tiếng còi rú chói tai của xe bọc thép đặc nhiệm đột ngột xé toạc bầu không khí thanh tịnh của ngôi chùa cổ. Những luồng ánh sáng neon xanh rợn người từ các đèn pha công suất cao bên ngoài chiếu thẳng qua cửa sổ gỗ, cắt nát bóng tối chánh điện thành những mảnh vụn đáng sợ.


"Cảnh cáo! Lực lượng an ninh đặc khu ChronoCorp đang thực hiện nhiệm vụ truy quét tội phạm entropy nguy hiểm. Yêu cầu mở cổng tam quan để kiểm tra sinh trắc học!"


Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của đặc vụ Tạ Linh vang dội qua loa phát thanh công suất lớn bên ngoài cổng chùa.


Huy giật mình, định đứng dậy rút khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế bên hông, nhưng Sư cô Huệ Năng ngầm dùng ánh mắt nghiêm nghị răn đe anh. Bà đặt một bàn tay ấm áp lên vai anh, hơi ấm từ bàn tay bà và tiếng ngân nhẹ của chiếc chuông đồng cổ gần đó kỳ diệu thay đã xoa dịu sát tâm đang bùng cháy trong lòng Huy, buộc anh phải lùi lại phía sau bức tượng Phật bằng đồng cổ khổng lồ.


"Thí chủ hãy ẩn mình phía sau tượng đồng cổ. Tuyệt đối giữ im lặng. Luật pháp liên bang vẫn còn hiệu lực tại nơi này."


Sư cô Huệ Năng chỉnh lại nếp áo nâu sồng, từ tốn bước ra phía tam quan gỗ lim.


Bên ngoài cổng chùa, ba chiếc xe bọc thép màu đen nhám của đặc nhiệm Kim Kê đã dàn trận ngang đường. Tạ Linh đứng ở vị trí trung tâm, mặc áo choàng da đen dài quét đất, trên trán đeo thiết bị quét sóng não di động tầm xa "Mắt Thần" khổng lồ đang phát ra những luồng sóng quét màu đỏ rực rỡ rà quét dọc theo bức tường gạch cũ của chùa.


"Sư cô Huệ Năng," Tạ Linh lạnh lùng lên tiếng, thấu kính lượng tử của máy quét nhấp nháy liên tục khi định vị bóng dáng Sư cô bước ra. "Chúng tôi phát hiện vệt rò rỉ lượng tử của thiết bị bẻ cong entropy cấm và tần số sinh học đặc thù của một Kẻ Tạm Trú cận tử phát ra từ hướng ngôi chùa này. Yêu cầu Sư cô tắt hàng rào từ trường bảo vệ và cho phép lực lượng an ninh vào lục soát."


Sư cô Huệ Năng đứng thẳng trước cổng tam quan, hai tay chắp trước ngực, thần thái từ bi nhưng uy nghiêm tuyệt đối trước họng súng laser của đặc nhiệm.


"A Di Đà Phật. Thí chủ Tạ Linh, Chùa Vĩnh Nghiêm là thánh địa tôn giáo được bảo hộ bởi Luật Tự Do Tôn Giáo Liên Bang năm 2088. Theo điều khoản 14 của bộ luật, lực lượng an ninh không có quyền lục soát khuôn viên chùa nếu không có lệnh cưỡng chế đóng dấu đỏ trực tiếp từ Hội đồng Trực chỉ Thiên niên kỷ tại Thượng Uyển. Thí chủ mang theo vũ khí và quân đội phong tỏa tam quan là đang vi phạm pháp luật liên bang."


Gương mặt sắc sảo của Tạ Linh khẽ đanh lại dưới lớp mặt nạ bionic. Cô ta biết Sư cô nói đúng. Việc cưỡng chế một ngôi chùa cổ có lịch sử trăm năm ở quận 9 mà không có lệnh từ Thượng Uyển sẽ gây ra một làn sóng phẫn nộ chính trị lớn trong giai cấp công nhân lao động nghèo khổ – những người đang coi tôn giáo là chỗ dựa tinh thần duy nhất.


"Luật pháp liên bang bảo vệ đức tin, chứ không bảo vệ tội phạm cướp đoạt thời gian, thưa Sư cô." Tạ Linh bước tới một bước, giọng nói đầy tính đe dọa. "Kẻ đào tẩu Trần Huy đã đánh cắp thiết bị cấm và phá hủy lò phản ứng chi nhánh. Hắn là mối đe dọa entropy cấp độ 1 đối với toàn thành phố. Nếu Sư cô che giấu hắn, ngôi chùa này sẽ bị tước bỏ quyền bảo hộ vĩnh viễn."


"Chùa Vĩnh Nghiêm chỉ cưu mang những chúng sinh lầm lỡ tìm kiếm sự thanh tịnh, không chứa chấp bạo lực." Sư cô Huệ Năng trầm tĩnh đáp. "Nếu thí chủ có lệnh từ Thượng Uyển, bần ni tự động mở cổng. Còn hiện tại, xin thí chủ lui quân ra khỏi ranh giới tam quan để giữ sự thanh tịnh cho Phật môn."


Trong lúc cuộc đối chất căng thẳng đang diễn ra ngoài cổng, phía sau bức tượng Phật đồng cổ trong chánh điện tối tăm, Huy đang phải đối mặt với một hiểm họa sinh tử khác.


Tạ Linh, với sự xảo quyệt của một đặc vụ cấp cao, đã âm thầm kích hoạt thiết bị quét sóng não "Mắt Thần" ở công suất cực đại, cố tình hướng luồng sóng quét màu đỏ rực xuyên qua các khe hở của cửa gỗ chánh điện để cưỡng bức định vị bên trong.


Huy nhìn thấy luồng sáng đỏ của máy quét đang di chuyển dọc theo sàn nhà, chỉ còn cách vị trí anh đứng chưa đầy hai mét. Thiết bị "Mắt Thần" có khả năng phân tích tần số sinh học cực kỳ nhạy bén; chỉ cần nó quét trúng nhịp tim đang đập nhanh của anh hoặc tần số sinh mệnh yếu ớt của Mai dưới hầm, vị trí của họ sẽ bị lộ hoàn toàn.


Anh không thể nổ súng tại đây. Nếu anh ra tay, luật bảo hộ tôn giáo của ngôi chùa sẽ lập tức bị vô hiệu hóa, đẩy Sư cô Huệ Năng và Mai vào thảm cảnh bị tàn sát.


Anh phải biến mất khỏi máy quét. Ngay lập tức.


Huy đưa tay trái lên, dùng ngón cái nhấn mạnh vào điểm cấy ghép Thiết Bị Ngắt Chronon Khẩn Cấp (Chrono-Breaker) dưới da cổ tay trái.


*PHỤT!*


Một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ cổ tay lên tận đại não. Thiết bị cấy ghép lậu kích hoạt, phóng ra một dòng điện từ siêu vi làm ngắn mạch tạm thời toàn bộ hệ thống tuần hoàn Chronon sinh học trong cơ thể Huy.


Trong tích tắc, chỉ số tuổi thọ trên terminal đeo tay của anh tắt ngấm. Dòng chảy thời gian sinh học của Huy bị cô lập hoàn toàn khỏi mạng lưới lượng tử vũ trụ. Anh rơi vào trạng thái ngạt thở lượng tử tột cùng. Phổi anh co thắt dữ dội, lồng ngực quặn đau như bị một bàn tay sắt bóp nẹt, máu trong huyết quản như đông cứng lại thành những mảnh thủy tinh lạnh buốt. Đầu óc Huy quay cuồng, anh phải tựa chặt lưng vào bệ đá của tượng Phật để giữ cho cơ thể không đổ sụp xuống đất.


Màn hình thấu kính mắt trái hiển thị dòng cảnh báo đỏ rực: [-1 NGÀY TUỔI THỌ THẬT]. Cái giá phải trả cho 30 giây biến thành một "vật thể chết" trước máy quét.


Luồng sóng quét màu đỏ của thiết bị "Mắt Thần" quét qua bức tượng Phật đồng cổ, rà quét trực tiếp vào vị trí của Huy.


Trên màn hình hiển thị của Tạ Linh, không có bất kỳ nhịp tim hay tần số sinh học nào xuất hiện ở góc chánh điện. Sóng lượng tử của thiết bị bẻ cong entropy trên tay phải Huy đã được đồng bộ hóa hoàn hảo với tần số rung động tự nhiên của khối đồng cổ khổng lồ của bức tượng Phật, tạo ra một vệt phản xạ hoàn toàn vô hại.


Tạ Linh nhíu mày nhìn màn hình hiển thị trống rỗng trên wrist terminal. Cô ta nghiến răng, nhận ra mình đã thất bại trong vụ quét lén.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc luồng sóng quét cực mạnh của thiết bị "Mắt Thần" chạm đến ranh giới cốt lõi của tam quan gỗ lim, một hiện tượng kỳ dị đột ngột xảy ra.


Chiếc chuông đồng cổ khổng lồ treo bên góc sân chùa, dưới tác động cộng hưởng của các hạt lượng tử tự do phát ra từ máy quét công suất cao của Tạ Linh, bỗng phát ra một tiếng ngân rung bất thường. Tiếng chuông trầm hùng, u uẩn tự động vang lên giữa đêm tối tĩnh mịch mà không hề có người gõ, tạo ra một làn sóng chấn động âm tần lan tỏa khắp khuôn viên chùa.


*BOONGGG...*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!