Mở Đường Máu
Ngô Vũ thét lớn ra lệnh cho toàn đội bảo an phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm của tòa nhà 50 tầng. Giọng gã rít qua máy bộ đàm, khàn đặc và méo mó bởi những dải âm tần kỹ thuật số, dội thẳng vào màn đêm buốt giá của khu tập thể Bình Minh. Gió rít gào qua những khe hở rỉ sét của lan can ban công tầng 40, mang theo những hạt mưa axit lạnh buốt, ăn mòn lớp da thuộc của chiếc áo khoác xám tro trên vai Trần Huy.
Dưới chân anh là vực thẳm. Một khoảng không hun hút dài trăm mét, tăm tối và ngập tràn những dải đèn neon xanh đỏ mờ ảo của quận 9 công nghiệp. Những giàn giáo thép chằng chịt, những bó cáp quang truyền dẫn Chronon rò rỉ phát ra ánh sáng lam nhạt như những sợi tơ nhện khổng lồ giăng mắc giữa các tháp chung cư xập xệ.
"Trần Huy! Mày không còn đường thoát đâu!" Tiếng bước chân bọc thép nện rầm rập xuống nền bê tông hành lang phía sau lưng anh ngày một gần. Ngô Vũ đang điên cuồng lao ra.
Huy không ngoảnh đầu lại. Anh ôm chặt lấy chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Mai bằng cánh tay trái đang run rẩy vì kiệt sức. Bên trong lớp kính cường lực mờ sương lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái anh nhợt nhạt như một pho tượng sáp. Trên cổ tay cô bé, vòng đếm ngược sinh mệnh nhấp nháy một sắc đỏ khô khốc, mỗi giây trôi qua là một nhát dao khứa vào lòng Huy.
Cánh tay phải của anh – cánh tay đang đeo Thước Đo Sinh Mệnh – tê buốt tột cùng. Thiết bị bẻ cong entropy bằng titan và thạch anh lượng tử đang cắm sâu những chiếc kim nano vào tủy xương anh, tỏa ra một luồng nhiệt lượng cao đến mức làm bốc hơi những giọt mưa axit vừa chạm vào lớp băng gạc đen. Dưới thấu kính mắt trái, Huy nhìn thấy những mạch máu dọc cánh tay mình đã hoàn toàn biến thành những đường chỉ lượng tử màu xanh lam phát quang. Quá trình Lão Hóa Tủy Nhẹ đang gặm nhấm sinh lực anh từng chút một, biến các khớp xương ngón tay thành cấu trúc thạch anh giòn rụm.
"Nếu ở lại, kén của Mai sẽ bị tịch thu. Con bé sẽ chết trong vòng chưa đầy ba mươi ngày."
Huy siết chặt răng, cảm nhận vị máu tanh nồng rỉ ra từ kẽ răng sứt mẻ. Lồng ngực anh quặn thắt, những dải xương sườn bị rạn nứt từ cú đánh của Ngô Vũ trước đó như muốn đâm toạc lá phổi mỗi khi anh hít thở.
Anh nhìn xuống giàn giáo thép của tầng 35, nằm cách ban công khoảng mười lăm mét về phía bên phải. Khoảng cách quá xa đối với một cú nhảy thông thường, nhất là khi anh đang mang theo một chiếc kén nặng gần ba mươi ký. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
"Mai, giữ chặt lấy anh." Huy thì thầm, dù biết em gái đang chìm sâu trong trạng thái chết lâm sàng.
Huy lùi lại một bước, lấy đà, rồi lao thẳng ra ngoài ban công.
Khoảnh khắc cơ thể anh rời khỏi mép bê tông rỉ sét, trọng lực của Neo-Saigon lập tức nuốt chửng lấy cả hai. Huy cảm nhận được áp suất khí quyển thay đổi đột ngột, tiếng gió rít gào bên tai như tiếng gầm của một con quái vật cơ khí. Trọng lượng của chiếc kén ngủ đông kéo anh rơi xuống với tốc độ kinh hoàng. Tòa tháp chung cư Bình Minh lướt qua trước mắt anh như một vệt mờ xám xịt của bê tông và rác thải điện tử.
Một trăm mét. Tám mươi mét. Tốc độ rơi tự do tăng nhanh đến mức ngực Huy nghẹt thở, bả vai trái chấn thương nặng từ trận chiến với Lê Sát nhói lên đau đớn.
"Kích hoạt... ngay bây giờ!"
Huy tập trung toàn bộ ý chí vào dây thần kinh cánh tay phải. Thước Đo Sinh Mệnh trên cổ tay anh bừng sáng. Lõi thạch anh lượng tử của thiết bị xoay tròn, phát ra một luồng sóng xung kích màu lam nhạt bao phủ xung quanh anh trong phạm vi đúng một mét.
Vùng Làm Chậm Trọng Lực (Gravity-Decay Zone) được thiết lập.
*HỰ!*
Một cơn đau tột cùng, dữ dội hơn bất kỳ vết thương vật lý nào, quét qua tủy xương tay phải của Huy. Cảm giác như có hàng vạn cây kim thạch anh đang đâm xuyên từ trong tủy ra ngoài da thịt, hút cạn kiệt tuổi thọ thật của anh để làm năng lượng cho vùng bẻ cong. Trên màn hình terminal đeo tay trái, chỉ số tuổi thọ của anh sụt giảm thêm ba tháng chỉ trong một tích tắc.
Nhưng hiệu quả vật lý xuất hiện ngay lập tức.
Tốc độ rơi tự do của Huy đột ngột giảm xuống năm lần. Không khí xung quanh anh đặc quánh lại như một lớp gelatin vô hình. Cú rơi tự do kinh hoàng biến thành một cú đáp chậm rãi, lơ lửng. Huy điều chỉnh trọng tâm cơ thể, hướng đôi chân bốt da sờn cũ về phía giàn giáo thép của tầng 35.
*RẦM!*
Huy đáp xuống giàn giáo. Lực va chạm dù đã được giảm thiểu nhưng vẫn đủ mạnh để làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc thép rỉ sét. Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ lồng ngực Huy – xương sườn trái bị rạn nứt của anh đã chịu thêm một chấn thương cơ học nặng nề. Huy quỳ sụp xuống sàn lưới thép, tay trái vẫn ôm chặt lấy kén của Mai, mặt cắt không còn giọt máu.
"Nó ở kia! Bắn! Bắn chết nó cho tao!"
Từ ban công tầng 40 phía trên, tiếng thét điên cuồng của Ngô Vũ dội xuống. Ngay lập tức, ba tên lính bảo an xuất hiện ở mép lan can, lăm lăm những khẩu súng laser tiêu chuẩn của tập đoàn.
*HƯU! HƯU! HƯU!*
Những tia laser màu đỏ rực xé rách màn đêm và màn mưa axit, bắn xối xả xuống vị trí của Huy. Ánh sáng laser cực nóng sượt qua các thanh thép giàn giáo, tạo ra những tiếng xèo xèo rợn người và mùi kim loại nóng chảy khét lẹt.
Huy cố gắng gượng dậy, nhưng cơn đau từ xương sườn và cánh tay phải thạch anh hóa khiến anh loạng choạng. Anh đưa tay phải lên, định kích hoạt Thước Đo Sinh Mệnh một lần nữa để bẻ cong đường đạn laser từ xa.
*CẢNH BÁO: MỤC TIÊU VƯỢT QUÁ PHẠM VI KẾT NỐI 3 MÉT.*
Màn hình thấu kính mắt trái nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu vàng nhạt. Huy nghiến răng, nhận ra khoảng cách từ tầng 40 xuống tầng 35 là quá xa đối với giới hạn bộc phát của thiết bị cấp 1.
*XÈO!*
Một tia laser bắn tỉa sượt qua bả vai trái của Huy. Sức nóng kinh hoàng của tia sáng năng lượng cao ngay lập tức thiêu rụi lớp áo khoác da thuộc, ăn sâu vào da thịt anh. Huy rên rỉ một tiếng đau đớn, cơ thể anh loạng choạng suýt rơi khỏi mép giàn giáo. Chiếc kén ngủ đông của Mai bị chấn động mạnh, va đập vào thanh sắt gỉ.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Trên bảng điều khiển của kén, đèn cảnh báo nguồn điện nhấp nháy đỏ liên tục: [PIN LƯỢNG TỬ: 4.8% - THỜI GIAN DUY TRÌ: 45 PHÚT]. Cú va đập cơ học vừa rồi đã làm rạn nứt bộ điều biến dòng chảy sinh mệnh thô sơ của kén, khiến lượng pin Lithium-Chronon dự phòng bị rò rỉ nghiêm trọng.
"Khốn khiếp!" Huy thầm rủa. Nếu không tìm được nguồn sạc khẩn cấp trong vòng chưa đầy một giờ, Mai sẽ thức tỉnh giữa chừng, và hội chứng Hạn định tử vong sẽ lập tức kích hoạt phá hủy toàn bộ tế bào não của cô bé.
Bên trên, Ngô Vũ đang ra lệnh cho toán bảo an dùng cáp trượt để đuổi theo. Hai drone trinh sát tầm thấp của tập đoàn cũng bắt đầu lao xuống từ bầu trời, đèn pha quét của chúng cắt qua màn mưa, khóa chặt vệt nhiệt sinh học của Huy.
Anh phải dẫn dụ chúng xuống đất. Ở trên cao này, anh hoàn toàn là một tấm bia sống cho bọn bắn tỉa.
Huy nhìn sang bên cạnh giàn giáo, nơi một đường ống dẫn công nghiệp khổng lồ chạy dọc theo thân tháp chung cư Bình Minh xuống tận mặt đất. Đó là đường ống xả thải của nhà máy lọc khí chi nhánh quận 9, bên trong chứa đầy Khí Thải Lượng Tử Ngưng Tụ – thứ khí thải độc hại màu xanh lam rò rỉ từ các trạm thu hoạch Chronon.
Anh rút khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế từ thắt lưng bằng tay trái. Cánh tay phải của anh lúc này đã hoàn toàn tê liệt, các ngón tay co rút cứng đờ dưới lớp băng gạc đen.
*ĐOÀNG!*
Viên đạn chì bọc thạch anh lượng tử găm thẳng vào khớp nối áp suất cao của đường ống xả thải.
*XÌIIIIII!*
Một luồng khí độc màu xanh lam đậm, đậm đặc và phát sáng dịu nhẹ bùng nổ ra ngoài như một vòi rồng khổng lồ. Khí thải lượng tử ngưng tụ nhanh chóng tràn ngập toàn bộ không gian xung quanh giàn giáo tầng 35, tạo nên một màn sương mù hóa chất dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán bảo an và làm nhiễu loạn cảm biến nhiệt của hai drone trinh sát đang lao tới.
"Nó làm nổ ống xả thải rồi! Đeo mặt nạ chống độc vào!" Tiếng hét hoảng loạn của lính bảo an bị nuốt chửng bởi tiếng rít của khí nén.
Huy nín thở. Anh biết thứ khí thải này cực kỳ nguy hiểm, nếu hít phải trực tiếp sẽ làm tăng tốc độ tinh thể hóa tủy xương lên gấp ba lần. Anh kéo sụp chiếc mặt nạ lọc khí sờn rách che kín mũi miệng, ôm chặt lấy kén của Mai và bắt đầu thực hiện Chiến Thuật Luồn Lách Hẻm Tối (Alley-Running).
Anh lao vào khe hẹp giữa hai tòa tháp chung cư, nơi các đường ống kỹ thuật ngổn ngang như một mê cung sắt rỉ. Huy di chuyển một cách điên cuồng, cơ thể anh trượt dọc theo những máng cáp điện, nhảy qua những khoảng trống chết người giữa các tầng lầu rách nát. Mỗi lần đáp xuống là một lần xương sườn anh nhói lên đau đớn, nhưng anh không cho phép mình dừng lại.
Dưới sự hỗ trợ của thấu kính lượng tử mắt trái, Huy nhìn thấy những sợi chỉ entropy phát quang màu xanh lam biểu thị các lối đi an toàn không có vệt quét của drone. Anh luồn lách qua những căn hộ bỏ hoang ngập rác thải điện tử, băng qua những hành lang tối tăm nơi những người nghèo cạn kiệt Chronon đang nằm co quắp chờ chết trong bóng tối.
Sau lưng anh, tiếng súng laser vẫn nổ lách tách, phá hủy những bức tường bê tông mục nát. Ngô Vũ và đội bảo an vẫn điên cuồng truy đuổi theo vệt máu lượng tử phát quang rỉ ra từ vai trái của anh.
"Đuổi theo hướng cống thải số 9! Nó chỉ có thể chạy xuống đó!" Giọng Ngô Vũ vang lên từ xa.
Huy trượt thẳng xuống một đường ống xả rác thẳng đứng bỏ hoang. Cú trượt dài hai mươi mét kết thúc bằng một cú đáp cực mạnh xuống bãi phế thải robot rỉ sét dưới chân tòa nhà tập thể Bình Minh.
*Bộp!*
Huy ngã nhào ra đất, chiếc kén ngủ đông của Mai tuột khỏi tay anh, lăn lóc trên đống sắt vụn. Huy cố gắng bò tới, dùng cả cơ thể che chở cho kén khi một thanh thép rỉ đổ sụp xuống ngay bên cạnh.
Cơ thể anh hoàn toàn kiệt quệ. Mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa axit chảy tràn vào mắt trái, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi. Tay phải anh lúc này đã mất hoàn toàn cảm giác vật lý, các vết tinh thể thạch anh màu lam nhạt đã lan rộng dưới móng tay, cứng ngắc và lạnh ngắt như đá. Cơn đau buốt từ tủy xương chạy dọc lên bả vai, khiến anh ho ra một ngụm máu có lẫn những hạt thạch anh nhỏ li ti phát sáng dịu nhẹ.
Anh run rẩy đưa tay trái chạm vào màn hình hiển thị của kén ngủ đông.
[PIN LƯỢNG TỬ: 3.2% - THỜI GIAN DUY TRÌ: 18 PHÚT].
Con số đếm ngược đang nhảy nhanh hơn bình thường do hệ thống làm mát bị quá tải nhiệt.
*Hự... hự...*
Bên trong kén, cơ thể Mai đột ngột co giật nhẹ. Đôi mắt nhắm nghiền của cô bé rung động dữ dội, hai bàn tay gầy gò co quắp lại dưới lớp sương lạnh đang tan dần. Nhiệt độ bên trong kén đang tăng cao, trạng thái đóng băng sinh học bắt đầu bị phá vỡ.
"Mai... cố lên... anh ở đây..." Huy khàn giọng, nước mắt nóng hổi trào ra từ mắt trái.
Ngay trước mặt anh, trong bóng tối của bãi phế thải rỉ sét, là lối vào tối tăm, gaping của Đường hầm thoát nước thải kỹ thuật số số 9. Mùi lưu huỳnh và hóa chất nồng nặc bốc lên từ lòng đất, hứa hẹn một lối thoát hoàn toàn không có sóng camera giám sát của tập đoàn.
Nhưng tiếng gầm rú của động cơ drone tuần tra không trung đang áp sát ngay trên đỉnh đầu anh, ánh đèn pha quét màu đỏ rực rỡ của chúng bắt đầu cắt qua làn khói độc màu xanh lam, hướng thẳng về phía đống phế liệu nơi Huy đang quỳ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!