Máu Và Thạch Anh
Tiếng rít cơ khí của cánh cửa thép bọc chì nặng nề xé rách bầu không khí ngột ngạt dưới tầng hầm kho bảo mật. Nguồn điện dự phòng bừng sáng, nhuộm đỏ cả không gian bằng thứ ánh sáng khẩn cấp chói gắt. Cánh cửa khổng lồ sập xuống với tốc độ nghẹt thở, chỉ còn cách mặt sàn bê tông chưa đầy nửa mét.
Trần Huy nghiến răng, cơn đau từ khớp cổ tay phải bị trật hoàn toàn truyền thẳng lên đại não như những nhát búa nện. Tay phải anh buông thõng, vô lực và sưng phồng dưới lớp băng gạc đen dính đầy bụi bê tông. Nhưng tay trái anh – cánh tay lành lặn cuối cùng – đang siết chặt lấy Thước Đo Sinh Mệnh. Thiết bị bẻ cong entropy cấm tỏa ra luồng ánh sáng xanh lam dịu mát, tương phản gay gắt với sắc đỏ chết chóc của hệ thống báo động.
"Không được kẹt lại đây!"
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Huy nhanh như một tia chớp lượng tử. Anh không màng đến bả vai trái đang chấn thương nặng hay lồng ngực đang rạn nứt xương sườn trái do cú đấm của Lê Sát. Huy đổ rạp người xuống sàn bê tông lạnh ngắt, nén một tiếng hét đau đớn khi bả vai va đập mạnh vào nền đất. Anh dùng lực của cả cơ thể, trượt dài trên mặt sàn đầy mảnh vụn thủy tinh và bụi cám, lách người qua khe hở hẹp sát đất ngay trong tích tắc cuối cùng.
*UỲNH!*
Cánh cửa thép bọc chì sập xuống sát gót chân Huy, tạo ra một chấn động cực mạnh khiến sàn nhà rung chuyển. Tiếng kim loại va chạm nặng nề vang lên như tiếng sấm rền, cô lập hoàn toàn kho bảo mật phía sau. Huy nằm thở dốc trên hành lang tối, mồ hôi lạnh hòa lẫn với vệt máu rỉ ra từ thấu kính mắt trái chảy dọc xuống cằm.
*U ú... U ú...*
Tiếng còi báo động đỏ vang dội khắp các hành lang của tòa tháp thu nợ ChronoCorp Quận 9. Trên trần nhà, các loa phát thanh bắt đầu phát ra thông báo tự động bằng giọng nói cơ khí vô cảm: "Cảnh báo xâm nhập cấp độ 1 tại khu vực kho bảo mật. Kích hoạt toàn bộ robot bảo an tầng hầm. Phong tỏa các lối thoát hiểm."
Từ phía cuối hành lang tối tăm, Huy nghe thấy tiếng xích sắt và tiếng động cơ rít lên đều đặn. Đó là âm thanh của các drone bảo an tự động đang khởi động. Anh không thể dùng tay phải, cổ tay sưng vù và biến dạng lệch hẳn sang một bên. Huy gượng dậy, ôm chặt Thước Đo Sinh Mệnh vào lòng bằng tay trái, lảo đảo lao về phía lối thoát hiểm khẩn cấp dẫn ra đường ống kỹ thuật ngầm.
Anh chạy điên cuồng trong bóng tối đỏ rực, thấu kính lượng tử mắt trái hoạt động ở công suất tối đa để quét tìm các vệt nhiệt sinh học của lực lượng bảo an đang tràn xuống. Huy lách qua một cánh cửa kỹ thuật, trượt thẳng xuống đường ống thoát nước thải rỉ sét. Mùi lưu huỳnh và nước thải công nghiệp nồng nặc xộc vào mũi, nhưng đó là con đường duy nhất giúp anh thoát khỏi vòng vây của tòa tháp kính.
Mười phút sau, Huy loạng choạng bước ra khỏi một miệng cống xả thải nằm sâu trong một con hẻm tối tăm của Quận 9. Cơn mưa axit vẫn trút xuống xối xả, ăn mòn những bức tường bê tông rỉ sét và tạo ra những làn khói mờ ảo dưới ánh đèn neon vàng vọt của khu ổ chuột.
Huy quỳ sụp xuống bên cạnh một đống phế liệu robot rỉ sét. Cơ thể anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng vật lý. Khớp cổ tay phải trật lệch khiến cánh tay anh run lên bần bật. Huy biết mình phải tự nắn lại khớp xương trước khi đeo thiết bị, nếu không, dòng năng lượng lượng tử thô bộc phát từ Thước Đo Sinh Mệnh sẽ thiêu rụi các sợi thần kinh đã bị tổn thương vĩnh viễn.
Anh nhìn quanh, tìm thấy một thanh ống nước sắt rỉ sét nhô ra từ bức tường bê tông. Huy cắn chặt vạt áo khoác da thuộc xám tro để không phát ra tiếng động. Anh đặt cổ tay phải bị lệch vào giữa thanh sắt và bức tường, lấy đà, rồi đột ngột xoay mạnh người.
*RẮC!*
Một tiếng động rợn người vang lên trong tiếng mưa rơi xối xả. Cơn đau tột cùng như một luồng điện cao áp chạy thẳng vào tủy sống, khiến tầm nhìn của Huy tối sầm lại trong một giây. Anh ngã quỵ xuống vũng nước mưa axit bẩn thỉu, lồng ngực phập phồng dữ dội, miệng thở ra những ngụm khí nóng rực. Khớp xương đã được đưa về vị trí cũ, nhưng nó vẫn sưng tấy và đau đớn khôn tả.
Huy gượng dậy, run rẩy đưa tay trái cầm lấy Thước Đo Sinh Mệnh. Anh đặt thiết bị dạng vòng đeo tay bằng hợp kim titan và thạch anh lượng tử vào cổ tay phải.
Ngay khi vòng kim loại vừa khép kín xung quanh cổ tay, các cổng kết nối sinh học siêu vi ở mặt trong của Thước Đo tự động kích hoạt. Những chiếc kim nano sắc nhọn đâm sâu qua da thịt, tìm kiếm các bó cơ, dây thần kinh quay và trực tiếp cắm sâu vào tủy xương cánh tay phải của anh.
*Hự!*
Huy trợn trừng mắt. Luồng năng lượng lượng tử thô bộc phát từ lõi thạch anh của thiết bị chảy tràn vào hệ thần kinh của anh như dòng chì nóng chảy hòa lẫn với nitơ lỏng. Nó không phải là dòng Chronon đã được lọc sạch của tập đoàn, mà là năng lượng entropy nguyên bản, hỗn loạn và tàn bạo.
Dòng năng lượng này đi đến đâu, tế bào tủy xương của Huy co rút và đông cứng lại đến đó. Dưới thấu kính mắt trái, Huy kinh hoàng nhìn thấy các mạch máu dọc cánh tay phải của mình nổi rõ lên, phát ra ánh sáng màu xanh lam rợn người. Dưới lớp da, những đốm tinh thể thạch anh nhỏ li ti bắt đầu hình thành, găm chặt vào các khớp xương ngón tay.
Đây chính là trạng thái Lão Hóa Tủy Nhẹ (Giai đoạn 1). Thiết bị đang rút ngắn tuổi thọ thực của anh để thiết lập sự đồng bộ hóa lượng tử. Trên màn hình wrist terminal đeo tay trái, chỉ số sinh mệnh của Huy sụt giảm liên tục, mất đi ba tháng tuổi thọ thật chỉ trong vài giây đồng bộ đầu tiên. Cơn đau buốt nhức nhối như hàng ngàn cây kim thạch anh đâm từ trong xương ra ngoài khiến Huy quằn quại trên nền đất ẩm ướt.
"Phải kiềm chế... phải giữ mạng để cứu Mai..." Huy lẩm bẩm trong vô thức. Anh dùng ý chí tự do tối cao để áp chế dòng phản hồi entropy, ép các tinh thể thạch anh ngừng lan rộng. Khi luồng sáng xanh lam nhạt dần và lặn sâu vào dưới da, Huy run rẩy dùng lớp băng gạc đen quấn chặt lấy cánh tay phải để che giấu thiết bị cấm.
Anh đứng dậy, bước đi khập khiễng và loạng choạng qua những con hẻm chật hẹp của khu tập thể Bình Minh. Mỗi bước đi là một sự tra tấn đối với xương sườn bị rạn nứt, nhưng Huy không dừng lại. Anh phải về nhà.
Căn hộ ổ chuột tầng 40 hiện ra trước mắt Huy với cánh cửa sắt rỉ sét quen thuộc. Anh dùng vân tay sinh học mở cửa, bước vào không gian chật hẹp chưa đầy mười lăm mét vuông. Giữa căn phòng tối tăm, chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Mai đang phát ra những tiếng o o chập chờn. Màn hình hiển thị chỉ số sinh mệnh của cô bé nhấp nháy đỏ rực rỡ: [00:00:27:18:12]. Chưa đầy hai mươi bảy ngày sống.
Huy quỳ xuống bên cạnh kén, cắm sợi cáp kết nối từ wrist terminal của mình vào cổng sạc của kén. Anh tập trung tinh thần, truyền một phần lượng Chronon lẻ vừa thu hoạch được từ ca trực trước vào kén của Mai.
Dòng năng lượng xanh lam dịu mát chảy dọc theo sợi cáp, bao phủ lấy cơ thể gầy gò, nhợt nhạt của Mai bên trong lớp kính cường lực. Chỉ số đếm ngược trên cổ tay cô bé chậm lại, ổn định ở mức an toàn hơn. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn, kiên cường của em gái dần hồng hào trở lại trong giấc ngủ đông, Huy thở phào nhẹ nhõm. Anh tựa đầu vào thành kén, định nhắm mắt nghỉ ngơi vài phút.
Nhưng số phận không cho phép anh bình yên.
*RẦM!*
Cánh cửa sắt của căn hộ bị phá hủy hoàn toàn bởi một vụ nổ áp lực từ trường cực mạnh. Những mảnh thép rỉ sét bay tứ tung, găm thẳng vào bức tường bê tông sờn cũ. Khói bụi công nghiệp và ánh sáng xanh neon từ hành lang tràn vào phòng như một cơn bão.
"Tìm thấy mày rồi, Trần Huy!"
Một giọng nói thô lỗ, cộc cằn vang lên qua làn khói bụi. Đội phó an ninh quận 9 Ngô Vũ bước vào phòng, tay lăm lăm khẩu gậy điện tuần tra hạng nặng đang phát ra những tia chớp cao áp xanh lè. Theo sau hắn là bốn tên lính bảo an trang bị giáp da thuộc đen và súng laser tiêu chuẩn.
Gương mặt sẹo rỗ của Ngô Vũ lộ rõ vẻ đắc ý tàn nhẫn. Hắn nhìn lướt qua Huy đang quỳ dưới đất, rồi dừng mắt lại ở chiếc kén ngủ đông của Mai.
"Mày nghĩ mày trốn được sao? Vương Khải đã báo cáo toàn bộ hành vi lén lút của mày cho tao từ chiều. Một cựu nhân viên thu nợ dũng cảm đột nhập kho bảo mật... Thật là một câu chuyện cảm động," Ngô Vũ cười sằng sặc, vung gậy điện chỉ thẳng vào kén của Mai. "Tịch thu chiếc kén ngủ đông này cho tao! Con bé này là tài sản thế chấp khống của tập đoàn từ hôm nay."
"Không được chạm vào em gái tao!"
Huy gầm lên. Cơn phẫn nộ tột cùng thổi bùng nguồn năng lượng entropy đang ngủ yên trong tủy xương anh. Huy bật dậy, bỏ qua mọi đau đớn thể xác. Anh lao thẳng về phía tên bảo an gần nhất đang tiến lại gần chiếc kén.
Huy dùng bả vai trái đang chấn thương nặng húc mạnh vào ngực tên bảo an. Lực va chạm mạnh đến mức cả hai cùng ngã nhào xuống sàn. Huy nén đau, dùng cùi chỏ trái thúc mạnh vào quai hàm của hắn, khiến hắn bất tỉnh ngay lập tức.
Nhưng Ngô Vũ đã phản ứng ngay lập tức. Hắn lách người ra phía sau, vung thanh gậy điện tuần tra quật mạnh một nhát chí mạng vào mạng sườn trái của Huy – ngay vị trí xương sườn đang bị rạn nứt.
*CỐP!*
Một tiếng rạn nứt đau đớn vang lên. Luồng điện cao áp từ gậy điện chạy dọc cơ thể Huy, khiến các bó cơ co rút dữ dội. Huy ngã văng xuống sàn bê tông, miệng phun ra một ngụm máu tươi dính đầy bụi bẩn. Đầu óc anh quay cuồng, tay trái run rẩy cố gắng với lấy chiếc roi điện từ cũ dắt bên hông để phản công.
Nhưng do tủy xương tay phải đang bị co rút dữ dội dưới áp lực của Thước Đo Sinh Mệnh, các ngón tay anh hoàn toàn mất cảm giác. Chiếc roi điện từ rơi khỏi tay anh, lăn lóc trên sàn nhà khi chưa kịp kích hoạt.
"Mày chỉ là một con chuột nhắt rách rưới, Huy ạ," Ngô Vũ bước tới, giẫm mạnh chiếc ủng bọc thép lên ngực Huy, ép anh chặt xuống sàn. Hắn nâng gậy điện lên, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. "Tao sẽ siết nợ toàn bộ tuổi thọ của em gái mày ngay tại đây để mày biết thế nào là cái giá của sự phản bội."
Ngô Vũ đặt bàn tay bọc giáp của mình lên van xả năng lượng của kén ngủ đông Mai. Hắn bắt đầu vặn van.
"KHÔNG!!!"
Huy hét lên trong tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết của em gái, tay phải anh – cánh tay đang đeo Thước Đo Sinh Mệnh – vô tình chạm mạnh xuống sàn bê tông.
Ý chí bảo vệ Mai mãnh liệt bộc phát, kích hoạt xung lực bẻ cong entropy lần đầu tiên trong vô thức của Huy.
*OÀNH!*
Một luồng ánh sáng màu lam nhạt, mờ ảo bùng lên từ Thước Đo Sinh Mệnh, lan tỏa ra xung quanh trong phạm vi đúng một mét.
Ngay lập tức, không gian vật lý trong phạm vi đó bị bóp méo dữ dội. Thanh gậy điện của Ngô Vũ đang bổ xuống đầu Huy đột ngột bị chậm lại năm lần, lơ lửng giữa không trung như đang di chuyển qua một lớp gelatin vô hình cực dày. Gương mặt Ngô Vũ biến dạng vì kinh ngạc, đôi mắt hắn trợn trừng khi nhìn thấy cánh tay phải của mình cứng đờ, chuyển động cực kỳ chậm chạp trong không gian màu lam.
Huy nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Dù tủy xương cánh tay phải đang bị tàn phá dữ dội, bị lão hóa thêm ba tháng tuổi thọ thật do cú bộc phát thô bạo này, anh vẫn nén đau. Huy dùng chân lành lặn đạp mạnh vào gối Ngô Vũ, khiến hắn mất thăng bằng văng ra khỏi vùng bẻ cong trọng lực.
Áp lực từ trường biến mất, vùng làm chậm trọng lực tan rã trong tích tác. Huy dùng chút tàn lực cuối cùng, ôm chặt lấy Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Mai, dragging cô bé lao thẳng ra ngoài ban công lộng gió của tầng 40.
Dưới cơn mưa axit tầm tã, gió rít gào bên tai Huy. Anh đứng sát mép ban công rỉ sét, nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút của khu ổ chuột Quận 9 với hàng vạn ánh đèn neon mờ ảo. Sau lưng anh, Ngô Vũ gượng dậy từ đống đổ nát, gương mặt sẹo rỗ hằn lên những tia máu căm hận.
Hắn rút thiết bị truyền tin đeo tai ra, thét lớn vào bộ đàm: "Toàn đội bảo an nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm của tòa nhà 50 tầng này! Không được để con chuột Trần Huy thoát khỏi đây!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!