Nhạc nềnThunderclap

Đêm Đột Nhập Quyết Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống Quận 9 Công Nghiệp như một thứ dịch bệnh không màu, bào mòn những tấm tôn rỉ sét của chợ Cầu Rào và bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc. Trong không gian chật hẹp của chiếc container phế thải, ánh sáng xanh từ các màn hình tự chế của Hải "Cáp" hắt lên gương mặt hốc hác của Trần Huy. Mắt trái của anh – thấu kính lượng tử cấy ghép lậu – nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối. Vệt máu khô sẫm màu vẫn bám chặt trên má anh, một minh chứng cho sự quá tải nhiệt lượng từ ca trực đêm kinh hoàng trước đó. Tay phải của anh, quấn chặt trong lớp băng gạc đen, bắt đầu tê buốt. Cảm giác lạnh lẽo như thạch anh đâm từ trong xương ra ngoài đang âm thầm lan rộng dọc theo các ngón tay. Thời gian sống của em gái Mai chỉ còn dưới hai mươi tám ngày. Mỗi nhịp đập của chiếc đồng hồ Chronon trên cổ tay cô bé là một nhát dao chí mạng ghim vào lòng Huy. Anh không còn đường lui.


"Chuẩn bị xong chưa?" Giọng Chú Tư "Cáp" khàn đặc phá vỡ bầu không khí im lặng. Ông cụ đứng bên cạnh cửa container, chiếc kìm cắt cáp khổng lồ bọc cao su cách điện siêu dẫn gác trên bả vai gầy guộc nhưng rắn rỏi. Đôi mắt ti hí của ông lấp lánh một tia sáng lạnh lùng, thứ ánh sáng của một kẻ đã sống nửa đời người dưới đáy xã hội và không còn sợ hãi bất kỳ hình phạt nào của tập đoàn.


"Cháu sẵn sàng rồi," Huy trầm giọng, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da thuộc xám tro. Anh thọc tay vào túi, kiểm tra lại khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế và chiếc Roi Điện Từ Cao Tần dắt bên hông. Cổ tay phải chấn thương nhẹ từ ca trực trước khẽ nhói lên, nhưng anh phớt lờ nó.


Hải "Cáp" ngồi trên ghế bionic, gáy của cậu vẫn còn dán một miếng gạc y tế lớn che đi vết bỏng nơ-ron đỏ ửng do vụ phản đòn của tường lửa Thần Vực lúc nãy. Cậu vừa gõ phím ảo vừa suýt xoa vì đau: "Anh Huy, tôi đã ngắt toàn bộ kết nối mạng của xưởng để tránh bị Lâm Thạc truy vết ngược. Nhưng nhớ kỹ, khi chú Tư cắt cáp vật lý dưới cống thải số 9, hệ thống AI 'Mắt Thần' của tòa tháp thu nợ sẽ bị mù hoàn toàn trong đúng ba phút trước khi nguồn điện dự phòng kích hoạt. Anh chỉ có một cơ hội duy nhất để lọt vào cổng phụ."


"Ba phút là quá đủ," Huy gật đầu. Anh nhìn sang Chú Tư "Cáp". "Chú Tư, cống ngầm số 9 nhiễm xạ nặng lắm. Chú phải cẩn thận."


Chú Tư "Cáp" cười khẩy, nhổ một ngụm nước trầu tổng hợp xuống sàn sắt: "Tủy xương của lão già này đã hóa thạch anh từ mười năm trước rồi, thêm vài hạt phóng xạ dưới cống cũng chẳng làm tôi chết nhanh hơn được. Lo mà lấy cho được cái Thước Đo Sinh Mệnh kia về cứu con bé Mai đi."


Nói rồi, ông lão lách người bước ra ngoài màn mưa axit dày đặc, bóng dáng gầy khom nhanh chóng chìm vào làn sương mù công nghiệp xám xịt của khu chợ lậu. Huy nhìn theo hướng ông đi, lồng ngực thắt lại. Anh biết Chú Tư đang đánh cược mạng sống của mình cho kế hoạch điên rồ này. Anh quay sang Hải: "Cậu ở lại canh giữ kén ngủ đông của Mai. Nếu có động tĩnh gì từ đặc vụ Tạ Linh, lập tức kích hoạt lồng chì ngụy trang."


"Biết rồi, đại ca. Đi mau đi, thời gian không chờ đợi ai đâu," Hải nói, ngón tay run rẩy gõ lệnh cuối cùng để kích hoạt drone Rỉ-01.


Chiếc drone bảo trì rỉ sét hình cầu khẽ rung lên, một bên mắt camera phát ra ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục. Nó bay lơ lửng bên cạnh vai Huy, phát ra tiếng kêu bíp bíp nhỏ như một lời chào. Huy không chần chừ thêm nữa, anh lách người lao ra khỏi container, hòa mình vào đêm mưa lạnh buốt của Quận 9.


Tòa tháp kính của phòng thu nợ ChronoCorp Quận 9 sừng sững giữa khu ổ chuột như một lăng mộ khổng lồ bằng thép và thủy tinh màu xám tro. Dưới cơn mưa axit, những ánh đèn neon xanh lam phát quang từ các cột sạc công cộng hắt lên vách kính của tòa tháp những vệt sáng ma mị. Huy di chuyển không tiếng động dọc theo các con hẻm tối tăm bám đầy rác thải công nghệ, thấu kính lượng tử mắt trái liên tục quét các camera an ninh tầm thấp ngoài phố để tránh vệt quét sinh trắc học.


Anh áp sát vào bức tường bọc chì của cổng phụ tòa nhà. Gió mưa quật mạnh vào mặt, làm vệt máu khô bên má anh nhạt dần. Huy đưa cổ tay trái lên nhìn đồng hồ: 3 giờ 28 phút sáng. Chỉ còn hai phút nữa đến giờ hẹn.


Bỗng nhiên, từ trong tai nghe analog cổ điển cắm sâu trong tai Huy vang lên tiếng rè rè của sóng vô tuyến, kèm theo giọng nói khàn đặc của Chú Tư "Cáp": "Tôi đã tiếp cận được sợi cáp chính dưới lòng cống thải số 9... Nước thải ở đây nóng rực, tủy xương tôi đang biểu tình rồi... Chuẩn bị... Ba... Hai... Một... Cắt!"


Một tiếng xẹt lớn vang lên trong tai nghe, theo sau đó là một sự im lặng tuyệt đối.


Ngay lập tức, toàn bộ ánh sáng xanh lam phát quang của tòa tháp kính ChronoCorp vụt tắt. Các cột sạc công cộng xung quanh sụp nguồn không tiếng động. Cả một vùng đặc khu Quận 9 chìm vào bóng tối cục bộ hoàn hảo. Tiếng o o đều đặn của các máy chủ khổng lồ bên trong tòa nhà đột ngột im bặt, để lại tiếng mưa axit gõ rầm rập trên mái tôn như một bản nhạc tử thần.


"Ba phút bắt đầu," Huy tự nhủ.


Anh lập tức bật nhảy, bám vào đường ống xả thải rỉ sét bên hông tòa nhà và trườn nhanh lên phía cửa thông gió của tầng hầm. Drone Rỉ-01 bay tiên phong, phát ra sóng nhiễu lượng tử tầm gần để triệt tiêu các cảm biến hồng ngoại dự phòng của cửa thông gió. Huy dùng lực cánh tay trái – cánh tay lành lặn duy nhất – giật mạnh tấm lưới sắt rỉ sét ra. Anh lách người chui vào trong đường ống thông gió chật hẹp, tối tăm.


Không gian bên trong ống thông gió ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi bụi kim loại bám đầy phổi Huy mỗi khi anh hít thở. Đường ống chật hẹp đến mức bả vai trái chấn thương của anh liên tục va quệt vào vách thép, gây ra những cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Huy phải dùng khuỷu tay và đầu gối để bò trườn trong bóng tối, thấu kính mắt trái chuyển sang chế độ quét hồng ngoại tầm ngắn để định vị lối ra. Drone Rỉ-01 lăn tròn phía trước, dẫn đường cho anh qua mê cung đường ống kỹ thuật.


"Còn hai phút mười lăm giây."


Huy tiếp cận được cửa sập dẫn xuống tầng hầm kho bảo mật. Qua khe hở của cửa sập, anh nhìn thấy hành lang tầng hầm tối đen như mực. Anh nhẹ nhàng đẩy cửa sập bước xuống, đáp đất không tiếng động trên sàn bê tông lạnh ngắt.


Nhưng ngay khi anh vừa đứng thẳng dậy, một luồng ánh sáng từ đèn pin bỗng quét qua hành lang.


"Ai đó? Hệ thống mất điện rồi, sao cổng phụ lại mở?" Giọng nói đầy cảnh giác của Đinh Văn Tèo vang lên. Gã lính gác gầy gò đang cầm một thanh gậy điện tuần tra phát ra những tia lửa điện nhỏ, tay kia cố gắng gõ vào chiếc terminal đeo tay đang bị sập nguồn.


Huy áp sát vào góc khuất cột bê tông, nín thở. Thấu kính mắt trái của anh lập tức quét vào cơ thể Tèo, hiển thị số tuổi thọ của gã: [32 năm]. Một công dân thường đang cố gắng làm việc cho tập đoàn để giữ mạng sống. Huy không muốn giết gã, anh không muốn vấy máu thêm một người nghèo nào nữa.


"Còn một phút năm mươi giây."


Huy di chuyển không tiếng động từ phía sau cột bê tông. Anh áp dụng kỹ năng cận chiến quân đội thực dụng đã được rèn luyện nhiều năm. Chỉ trong một cái chớp mắt, Huy lướt tới sau lưng Tèo. Tay trái anh vòng qua cổ khóa chặt khí quản của gã, trong khi tay phải quấn băng gạc ấn mạnh vào huyệt đạo sau gáy nơ-ron của gã.


Tèo ú ớ không thành tiếng, thanh gậy điện rơi xuống sàn bê tông phát ra tiếng keng nhỏ. Cơ thể gã mềm nhũn đi dưới gọng kìm của Huy. Huy nhẹ nhàng đặt gã nằm xuống sàn, thò tay vào túi áo đồng phục của gã và giật lấy chiếc thẻ từ vạn năng.


"Xin lỗi, Tèo," Huy thì thầm, nhặt thanh gậy điện của gã ném vào góc tối.


Anh lao nhanh dọc theo hành lang tối tăm hướng về phía cửa kho bảo mật cấp cao. Tòa tháp kính lúc này im lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng tim Huy đập thình thịch trong lồng ngực.


"Còn một phút mười giây."


Huy dừng lại trước cánh cửa thép dày bọc chì của kho bảo mật. Anh quét chiếc thẻ từ vạn năng của Tèo vào cổng cảm biến. Một tiếng tít nhỏ vang lên, đèn tín hiệu trên cửa chuyển sang màu xanh lục nhạt nhờ vào nguồn năng lượng pin dự phòng của chính cánh cửa. Cửa thép khổng lồ rít lên một tiếng cơ khí nặng nề, từ từ trượt sang hai bên, để lộ không gian bên trong kho bảo mật.


Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở ra một nửa, thấu kính mắt trái của Huy đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm cực độ.


Từ trong bóng tối của kho bảo mật, một bóng người khổng lồ cao hơn hai mét bước ra, chắn lối vào duy nhất. Đó là Đội trưởng an ninh kho Lê Sát. Hắn mặc bộ giáp bọc thép hạng nặng "Pháo Đài" màu xám đen bọc chì dày cộp, đầu đội mũ bảo hiểm bọc kín chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu phát sáng qua khe kính bảo hộ. Trên tay phải của hắn là khẩu súng phóng điện từ khổng lồ, các vòng dây đồng trên nòng súng đang bắt đầu xoay tròn và phát ra tiếng rít điện từ cao tần rợn người.


"Trần Huy," Giọng nói của Lê Sát vang lên qua bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm, trầm đục và đầy sát khí như tiếng kim loại nghiền nát đá. "Mày nghĩ kế hoạch cắt điện thô sơ của lũ chuột chợ đen có thể qua mắt được tao sao? Tao đã đợi mày ở đây từ lâu rồi."


"Còn bốn mươi lăm giây."


Huy biết mình không thể rút lui. Anh rút khẩu Súng Lục Lượng Tử Tự Chế từ thắt lưng, bắn liên tiếp ba phát đạn chì bọc thạch anh lượng tử về phía Lê Sát.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Những viên đạn chì thạch anh va chạm vào lớp giáp thép bọc chì của Lê Sát, phát ra những tia lửa lượng tử màu xanh lam rực rỡ nhưng hoàn toàn bị dội ngược ra ngoài. Bộ giáp "Pháo Đài" không hề để lại một vết xước. Tuy nhiên, những mảnh vỡ thạch anh lượng tử từ viên đạn vỡ ra đã bám chặt vào các khe cảm biến trên mũ bảo hiểm của Lê Sát, tạo ra một luồng sóng nhiễu loạn lượng tử nhẹ, làm nhấp nháy liên tục hệ thống hiển thị mục tiêu của hắn.


"Thứ đồ chơi rác rưởi của thế giới ngầm!" Lê Sát gầm lên. Hắn vung khẩu súng phóng điện từ quét ngang một đường.


Một luồng sóng xung kích điện từ màu xanh đậm phóng ra từ họng súng, xé rách không khí. Huy nhanh chóng lộn người sang bên trái để né tránh. Luồng sóng điện từ đập thẳng vào bức tường bê tông phía sau anh, tạo ra một tiếng nổ lớn. Mảng tường bê tông dày nửa mét bị phân rã thành những mảnh vụn và bụi cám trong nháy mắt, tỏa ra luồng nhiệt lượng khô khốc và mùi khét lẹt của đá bị nung chảy.


"Còn ba mươi giây."


Huy gượng dậy từ đống đổ nát, bụi bê tông bám đầy tóc và áo khoác da của anh. Anh rút chiếc Roi Điện Từ Cao Tần bên hông, quất mạnh về phía trước. Sợi roi điện phát ra các tia chớp cao tần sắc lẹm, quấn chặt lấy nòng khẩu súng phóng điện từ của Lê Sát. Huy kích hoạt tối đa nguồn pin lượng tử của roi, truyền một xung điện cực mạnh dọc theo sợi dây đồng siêu dẫn thẳng vào vũ khí của đối phương.


Khẩu súng phóng điện từ của Lê Sát phát ra những tiếng nổ lép bép dữ dội, hệ thống mạch điện bên trong bị quá tải dòng điện cao áp, bốc khói đen nghi ngút và tắt lịm vĩnh viễn.


"Mày dám phá hỏng súng của tao!" Lê Sát rống lên trong phẫn nộ tột cùng.


Hắn không cần súng nữa. Với sức mạnh cơ bắp bionic khổng lồ được tăng cường bởi hóa chất tập đoàn, Lê Sát dùng tay trái giật phăng sợi roi điện từ của Huy. Lực kéo mạnh đến mức Huy bị kéo bay về phía trước. Huy cố gắng tận dụng đà lao tới, sử dụng kỹ năng cận chiến quân đội thực dụng để khóa khớp vai trái của Lê Sát hòng làm giảm sức chiến đấu của hắn.


Nhưng ngay khi bả vai anh va chạm vào bộ giáp bọc thép bọc chì của Lê Sát, Huy có cảm giác như mình vừa lao thẳng vào một bức tường thép vững chãi của một pháo đài di động. Lớp giáp quá dày và nặng khiến lực phản chấn dội ngược lại hoàn toàn vào cơ thể anh.


*Khục!*


Một tiếng rạn nứt khô khốc vang lên từ cổ tay phải của Huy. Cơn đau buốt nhói tột cùng ập đến khiến anh suýt nữa ngất đi. Khớp cổ tay phải của anh đã bị trật hoàn toàn do lực phản chấn cực mạnh từ bộ giáp. Roi điện từ bị giật phăng khỏi tay anh, đứt lìa thành nhiều mảnh vụn trên sàn bê tông.


Lê Sát vung cánh tay bionic khổng lồ bọc thép của mình, đấm thẳng vào mạng sườn Huy.


*Bốp!*


Cú đấm nặng hàng trăm cân chấn văng Huy bay xa hơn ba mét, va đập cực mạnh vào cánh cửa thép của kho bảo mật phía sau. Lồng ngực Huy đau nhói, xương sườn trái của anh bị rạn nứt dưới lực va đập khủng khiếp. Anh quỳ sụp xuống sàn, ho ra một ngụm máu tươi lẫn trong bụi bê tông. Tay phải của anh hoàn toàn mất cảm giác, buông thõng bất lực bên hông.


"Còn mười lăm giây."


Lê Sát bước tới, tiếng bước chân bọc thép của hắn nện rầm rập trên sàn bê tông như tiếng gõ cửa của thần chết. Hắn nâng chiếc rìu thủy lực tích hợp trên cánh tay bionic lên, chuẩn bị bổ xuống đầu Huy.


"Chết đi, con chuột nhắt!" Lê Sát thét lớn.


Huy nhìn chằm chằm vào Lê Sát đang lao tới như một cỗ xe tăng. Trong giây phút sinh tử, thấu kính lượng tử mắt trái của anh quét nhanh qua phòng bảo mật, định vị được bảng điều khiển điện cao áp của tòa nhà nằm ngay phía sau lưng Lê Sát.


Anh không thể thắng gã khổng lồ này bằng sức mạnh vật lý. Anh phải dùng trí tuệ.


Huy dùng chân đạp mạnh vào vách cửa thép, mượn lực lộn người sang một bên ngay khi chiếc rìu thủy lực của Lê Sát bổ xuống.


*Rầm!*


Lưỡi rìu thủy lực của Lê Sát cắm ngập sâu vào sàn bê tông nơi Huy vừa nằm, tạo ra một vết nứt lớn. Nhưng đà lao tới quá mạnh của gã khổng lồ bọc thép nặng nề khiến hắn không thể dừng lại ngay lập tức. Thân hình khổng lồ của Lê Sát lao thẳng về phía trước, đập mạnh vào bảng điều khiển điện cao áp 2200V của tòa nhà đặt ở góc tường.


*Oành! Oành!*


Một chuỗi những tiếng nổ điện kinh hoàng vang lên. Bộ giáp bằng thép dẫn điện của Lê Sát trở thành vật dẫn truyền hoàn hảo cho dòng điện cao áp từ bảng điều khiển bị vỡ nát. Hàng vạn tia lửa điện màu xanh lam đậm quấn chặt lấy cơ thể Lê Sát, giật liên hồi. Hệ thống bionic và các khớp cơ khí của bộ giáp "Pháo Đài" bị ngắn mạch tự hủy hoàn toàn, bốc khói khét lẹt. Lê Sát rống lên một tiếng đau đớn rồi cứng đờ người, bị khóa chặt hoàn toàn trong bộ giáp thép đã bị mất điện năng vận hành.


"Còn năm giây."


Huy gượng đứng dậy, nén cơn đau buốt từ xương sườn rạn nứt và khớp cổ tay phải bị trật. Anh loạng choạng bước qua cơ thể đang co giật của Lê Sát, tiến vào trung tâm kho bảo mật cấp cao.


Trong bóng tối của kho, một chiếc tủ kính cường lực đặt trên bệ thép bừng sáng dịu mát nhờ vào nguồn pin lượng tử độc lập của nó. Bên trong tủ kính, Thước Đo Sinh Mệnh (Chrono-Gauge) – nguyên mẫu thiết bị bẻ cong entropy cấm – đang lơ lửng giữa không trung. Chiếc vòng đeo tay làm bằng hợp kim titan và thạch anh lượng tử tinh khiết tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh lam rực rỡ, ma mị, phản chiếu lên thấu kính mắt trái của Huy.


Lá chắn từ trường bảo vệ tủ kính bỗng nhiên vỡ vụn dưới áp lực ngắn mạch của bảng điện cao áp vừa rồi.


Huy dùng bàn tay trái lành lặn thò vào tủ kính, những ngón tay anh run rẩy chạm vào bề mặt mát lạnh của thiết bị cấm. Ngay khi anh siết chặt lấy Thước Đo Sinh Mệnh, một luồng sóng năng lượng ấm áp chạy dọc theo cánh tay anh, xoa dịu đi phần nào cơn đau nhức.


Nhưng ngay tại khoảnh khắc đó, một tiếng rít lớn của hệ thống còi báo động đỏ bỗng bùng lên dữ dội toàn tòa nhà.


*U ú... U ú...*


Nguồn điện dự phòng của tòa tháp kính đã được kích hoạt thành công chỉ sau ba phút sập nguồn. Hệ thống đèn khẩn cấp màu đỏ rực rỡ bừng sáng khắp hành lang, chiếu sáng đống đổ nát của phòng bảo mật.


Cánh cửa thép khổng lồ bọc chì của kho bảo mật bắt đầu rít lên một tiếng cơ khí nặng nề, tự động sập xuống từ phía trên với tốc độ cực nhanh để phong tỏa toàn bộ khu vực bị đột nhập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!