Nhạc nềnThunderclap

Kế Hoạch Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống Quận 9 Công Nghiệp mỗi lúc một nặng hạt, gõ rầm rập lên những mái tôn rỉ sét xếp chồng lên nhau như những chiếc vảy của một con quái vật cơ khí khổng lồ. Dung dịch xám xịt mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi hóa chất từ các nhà máy lọc khí tầm cao chảy thành những dòng nước đen ngòm dưới chân Trần Huy. Anh bước đi vội vã, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da thuộc màu xám tro sờn rách để che đi khuôn mặt hốc hác của mình.


Mắt trái của Huy – thấu kính lượng tử cấy ghép lậu – nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối. Vệt máu rỉ ra từ khóe mắt lúc nãy đã khô lại, bám thành một vệt sẫm màu, dính dấp trên má. Cơn đau nửa đầu dữ dội như một mũi khoan điện đang từ từ xoáy sâu vào thái dương anh, hậu quả của việc lạm dụng tần số quét tối đa để dò mã khóa lượng tử 128-bit của kho bảo mật lúc nửa đêm. Nhưng Huy không thể dừng lại. Mỗi bước đi của anh là một giây trượt dài trên wrist terminal hiển thị chỉ số sinh mệnh của Thanh Mai.


Anh đưa cổ tay trái lên ngang tầm mắt. Màn hình điện tử mờ sương nước hiển thị con số đỏ rực, khô khốc: [00:00:27:23:45].


Dưới hai mươi tám ngày sống. Con số đang nhảy ngược đều đặn, lạnh lùng tước đi từng hơi thở của em gái anh. Chiếc kén ngủ đông thô sơ đặt trong căn hộ ổ chuột tầng 40 đang ngốn sạch những hạt Chronon lẻ cuối cùng mà anh vừa tước đoạt từ ông Lâm. Huy biết, nếu không lấy được Thước Đo Sinh Mệnh trong vòng vài ngày tới, Mai sẽ chết khi tế bào tủy xương hoàn toàn bị đóng băng sinh học.


Huy rẽ vào một con hẻm hẹp, nơi ánh đèn neon màu xanh lục từ các bảng hiệu dịch vụ sạc lậu hắt ra những vệt sáng lờ mờ qua làn sương mù công nghiệp dày đặc. Chợ dân sinh Cầu Rào hiện ra trước mắt anh như một bãi phế thải khổng lồ của nền văn minh lượng tử. Dưới chân cầu vượt thép rỉ sét khổng lồ ngăn cách Quận 9 và Quận 2, hàng vạn con người nghèo khổ, rách rưới đang chen chúc nhau trong bóng tối. Mùi dầu mỡ công nghiệp, mùi ozone từ các trạm biến áp tự chế và mùi ẩm mốc của những tấm bạt nhựa bốc lên nồng nặc.


Tại đây, thời gian sinh học được giao dịch một cách tàn nhẫn nhất. Huy đi ngang qua một sạp hàng tối tăm, nơi một người đàn ông trung niên gầy bộc xương đang run rẩy đặt cổ tay mình vào cổng cắm cáp của một trạm sạc lậu rỉ sét. Một tia sáng xanh lam nhạt lóe lên, sạc vào wrist terminal của gã thêm ba giờ sống, đổi lại là một ổ bánh mì tổng hợp mốc xanh và hai viên thuốc lọc bức xạ thô. Đó là huyết mạch kinh tế của khu ổ chuột này – một nền kinh tế sinh học nơi con người phải bán dần da thịt và tuổi thọ của mình chỉ để đổi lấy sự tồn tại rẻ mạt qua ngày.


Huy siết chặt nắm tay phải dưới lớp băng gạc đen quấn quanh cổ tay. Cảm giác tê buốt nhẹ, lạnh lẽo như thạch anh đâm từ trong xương ra ngoài đang âm thầm lan rộng dọc theo các ngón tay của anh. Đó là dấu hiệu đầu tiên của hội chứng lão hóa tủy xương do bức xạ lượng tử tích lũy – cái giá mà mọi kẻ sử dụng cổng cắm cáp sinh học lậu đều phải trả. Anh phải tìm thấy Hải "Cáp" trước khi Cảnh Sát Thời Gian thiết lập xong các rào chắn cảm biến sóng não quanh khu vực này.


Anh đi sâu vào góc tối nhất của chợ Cầu Rào, dừng lại trước một container phế thải robot được cải tiến thành một xưởng sửa chữa linh kiện điện tử cũ. Cánh cửa sắt rỉ sét hé mở một khe hẹp, để lộ ánh sáng xanh neon yếu ớt bên trong. Huy không gõ cửa, anh dùng bả vai trái chấn thương hích mạnh, lách người bước vào trong.


Bên trong container ngập tràn dây cáp quang sinh học treo lủng lẳng như những sợi dây leo trong một khu rừng công nghệ kỳ dị. Tiếng quạt gió của các máy chủ tự chế kêu o o đều đặn, tỏa ra luồng nhiệt lượng khô khốc. Giữa đống màn hình cathode-ray cũ kỹ và các bo mạch thạch anh bị tháo rời, một thanh niên gầy gò, dáng người nhỏ thon đang ngồi xổm trên một chiếc ghế bionic chắp vá. Đó là Hải "Cáp". Cậu đeo một chiếc kính bảo hộ đa tròng phát sáng xanh lá rực rỡ, mười ngón tay thon dài gõ nhanh liên tục trên bàn phím ảo lơ lửng trước mặt.


"Tôi đã bảo là hôm nay không nhận sạc lậu rồi cơ mà..." Hải cằn nhằn mà không thèm ngẩng đầu lên. Giọng cậu lém lỉnh nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Cáp quang sinh học của tôi đang bị nhiễu sóng do mưa axit, trộm được vài phút lẻ của tập đoàn cũng không đủ bù tiền điện trạm sạc đâu."


"Hải. Là tôi." Huy trầm giọng, kéo chiếc mũ trùm đầu ra.


Hải "Cáp" giật mình, chiếc kính bảo hộ đa tròng xoay nhẹ, đổi tiêu cự quét thẳng vào mặt Huy. Khi nhìn thấy thấu kính lượng tử mắt trái phát ánh sáng vàng nhạt và vệt máu khô bên má của Huy, Hải lập tức nhảy dựng lên khỏi chiếc ghế bionic, lùi lại phía sau vách container, tay vơ lấy một thiết bị gây nhiễu sóng EMP cầm tay rỉ sét.


"Trần Huy? Anh điên à?" Hải thét lên khe khẽ, giọng đầy cảnh giác và sợ hãi. "Anh là nhân viên thu nợ của ChronoCorp! Một thằng chó săn máu lạnh của Phan Đăng mò đến ổ lậu của tôi làm gì? Anh muốn siết nợ tuổi thọ của tôi gán cho tập đoàn chắc?"


"Tôi không còn làm việc cho Phan Đăng nữa." Huy bước lên một bước, giơ hai tay ra để chứng minh mình không mang vũ khí nóng. "Tôi cần cậu giúp. Tôi cần giải mã một khóa lượng tử 128-bit của kho bảo mật cấp cao phòng thu nợ Quận 9."


Hải "Cáp" bật cười khan, chiếc kính bảo hộ của cậu nhấp nháy liên tục như để biểu thị sự chế giễu: "Giải mã khóa 128-bit của tòa tháp kính? Anh nghĩ tôi là ai? Thần thánh chắc? Đó là hệ thống an ninh lượng tử cấp liên bang! Chỉ cần tôi chạm một ngón tay vào tường lửa của chúng, Cảnh Sát Thời Gian sẽ định vị được nơ-ron của tôi và rút sạch tuổi thọ của tôi thành tro bụi trong vòng ba giây. Biến đi trước khi tôi kích nổ quả EMP này nướng chín thấu kính mắt trái của anh!"


Huy nhìn thẳng vào mắt Hải, ánh mắt lạnh lùng, quyết đoán của một kẻ đã không còn gì để mất. Anh thọc tay vào túi áo khoác da, lấy ra một chiếc hộp kim loại nhỏ mạ chì bảo vệ. Anh mở nắp hộp. Bên trong, một mảnh Tinh Thể Thạch Anh Lượng Tử Tinh Khiết nhỏ bằng đốt ngón tay phát ra luồng ánh sáng lam dịu mát, tinh khiết đến mức không một hạt bụi nào có thể bám vào bề mặt của nó.


Ánh sáng lam phản chiếu lên chiếc kính bảo hộ của Hải. Cậu thanh niên đứng hình, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng. Chiếc máy gây nhiễu EMP trên tay cậu từ từ hạ xuống.


"Tinh thể thạch anh lượng tử tự nhiên... độ tinh khiết này... ít nhất phải chín mươi chín phần trăm..." Hải lẩm bẩm, bước tới một bước như bị thôi miên bởi luồng sáng lam. "Anh... anh lấy thứ này ở đâu ra? Đây là trái tim của mọi bộ lọc Chrono-Converter cao cấp! Ở chợ đen Bình Tân, một mảnh nhỏ thế này có thể đổi được mười năm tuổi thọ nguyên chất không lẫn ký ức rác!"


"Nó nằm trong kho bảo mật cấp cao của phòng thu nợ." Huy đóng nắp hộp kim loại, dập tắt luồng sáng lam, đưa Hải trở lại thực tại lạnh lẽo. "Nếu cậu giúp tôi hack lưới điện của tòa nhà và giải mã khóa 128-bit, mảnh thạch anh này là của cậu. Cậu có thể dùng nó để nâng cấp thiết bị bẻ khóa của mình lên một tầm cao mới, không bao giờ phải đi trộm vài phút lẻ từ cột đèn công cộng nữa."


Hải "Cáp" nuốt nước bọt, lòng tham và sự tò mò công nghệ đang đấu tranh dữ dội với nỗi sợ hãi Cảnh Sát Thời Gian bên trong cậu. Cậu nhìn Huy, rồi nhìn chiếc hộp kim loại trong tay anh.


"Cho tôi xem thẻ nhân viên của anh." Hải đột ngột nói, giọng bớt đi vẻ thù địch nhưng thêm phần nghi ngờ.


Huy rút chiếc thẻ từ vạn năng cấp thấp của mình ra, ném về phía Hải. Hải chụp lấy, cắm trực tiếp chiếc thẻ vào một cổng quét sinh trắc học tự chế bên cạnh bàn máy tính. Màn hình ảo lập tức hiện lên sơ đồ dữ liệu cá nhân của Trần Huy, nhưng ngay sau đó, một dòng chữ đỏ rực, nhấp nháy liên tục đè lên toàn bộ thông tin:


"CẢNH BÁO: ĐỐI TƯỢNG ĐANG BỊ GIÁM SÁT ĐẶC BIỆT. MỌI GIAO DỊCH VÀ DI CHUYỂN PHẢI BÁO CÁO TRỰC TIẾP CHO TRƯỞNG PHÒNG PHAN ĐĂNG."


Hải "Cáp" suýt nữa ngã ngửa, cậu giật phăng chiếc thẻ từ ra khỏi cổng quét như thể nó là một miếng sắt nung đỏ.


"Mẹ kiếp, anh điên thật rồi, Trần Huy!" Hải thét lên, mặt cắt không còn một giọt máu. "Thẻ của anh đã bị Phan Đăng đưa vào danh sách đen giám sát đặc biệt! Chỉ cần anh bước đến gần cổng quét của tòa nhà thu nợ, hoặc thậm chí chỉ cần anh đi qua một camera an ninh tầm thấp ngoài phố, hệ thống AI sẽ tự động kích hoạt báo động đỏ toàn quận! Anh muốn kéo tôi chết chùm cùng anh sao?"


"Chính vì vậy tôi mới cần cậu cắt điện tòa nhà." Huy nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt anh tối sầm lại. "Nếu tòa nhà mất điện, hệ thống AI quét sinh trắc học sẽ bị ngưng trệ trong vòng ba phút trước khi nguồn điện dự phòng kích hoạt. Đó là thời gian duy nhất để tôi đột nhập."


"Không thể hack từ xa được đâu." Hải lắc đầu nguầy nguậy, ngón tay run rẩy chỉ vào màn hình ảo. "Lâm Thạc – kỹ sư trưởng phòng thủ mạng của chi nhánh Quận 9 – hắn là một thiên tài mật mã. Hắn vừa nâng cấp hệ thống tường lửa lượng tử 'Thần Vực'. Mọi nỗ lực mô phỏng một cuộc tấn công DDoS từ xa vào máy chủ chi nhánh đều sẽ bị phát hiện và truy vết ngược ngay lập tức."


Để chứng minh lời mình nói, Hải cắm cáp kết nối nơ-ron từ gáy của mình vào wrist terminal đeo tay. Gương mặt cậu co rúm lại một giây khi dòng điện sinh học chạy qua hệ thần kinh. Trên màn hình ảo trước mặt hai người, sơ đồ phân phối điện của tòa tháp kính ChronoCorp hiện lên dưới dạng một mạng lưới ánh sáng xanh lam phức tạp, đan xen chặt chẽ như một chiếc lồng Faraday kỹ thuật số.


"Nhìn đi." Hải chỉ vào một vùng sáng đỏ rực bao bọc quanh lõi năng lượng của tòa nhà. "Đây là lớp phòng thủ từ trường ngầm. Nó không chạy bằng phần mềm lượng tử thông thường, mà được neo trực tiếp vào dòng chảy entropy của lò phản ứng chi nhánh. Cho dù tôi có hack được tường lửa 'Thần Vực' của Lâm Thạc, lớp từ trường này cũng sẽ chặn đứng mọi nỗ lực can thiệp kỹ thuật số từ bên ngoài. Muốn tắt nó, phải cắt cáp vật lý."


"Cắt cáp vật lý?" Huy nhíu mày.


"Đúng vậy. Nhưng ai có thể chui qua hệ thống an ninh dày đặc ngoài cổng chính để cắt một sợi cáp quang sinh học siêu dẫn dày bằng bắp đùi mà không bị robot bảo an bắn nát người?" Hải thở dài, lắc đầu tuyệt vọng.


"Tôi làm được."


Một giọng nói già nua, khàn khàn và đầy vết xước thời gian đột ngột vang lên từ góc tối nhất của container. Huy giật mình quay lại, tay phải theo bản năng đặt lên chuôi chiếc roi điện từ dắt bên hông.


Từ sau một tấm bạt nhựa dính đầy dầu mỡ công nghiệp, một ông lão già nua bước ra. Ông cụ có dáng người gầy guộc nhưng nhanh nhẹn, mặc bộ đồ bảo hộ thợ điện sờn rách, loang lổ những vết bỏng hóa chất màu vàng. Hai bàn tay ông chằng chịt những vết sẹo và thô ráp như vỏ cây khô, tay phải đang cầm một chiếc kìm cắt cáp điện lượng tử khổng lồ bọc cao su cách điện siêu dẫn màu đen nhám. Đó là Chú Tư "Cáp" – thợ kéo cáp lậu huyền thoại của chợ Cầu Rào, người đã sống sót qua hai mươi lăm năm câu móc năng lượng lậu từ các đường cáp chính của tập đoàn.


"Chú Tư?" Hải "Cáp" ngạc nhiên kêu lên. "Chú nghe trộm bọn cháu từ lúc nào thế?"


Chú Tư "Cáp" không thèm trả lời Hải. Ông cụ bước tới gần Huy, đôi mắt ti hí dưới đôi lông mày bạc xếch lên nhìn chằm chằm vào thấu kính lượng tử mắt trái của anh. Ông cụ khịt mũi, nhổ một ngụm nước bọt màu nâu của thuốc lá tổng hợp xuống sàn sắt rỉ sét.


"Một thằng cựu nhân viên thu nợ mang mặc cảm tội lỗi..." Chú Tư cười khẩy, giọng đầy châm biếm. "Tôi biết cậu, Trần Huy. Cậu là đứa đã siết nợ mười năm tuổi thọ của thằng bé Út tuần trước để gán nợ cho trạm sạc lậu của nó. Giờ cậu lại muốn đóng vai người hùng cứu em gái sao?"


Huy cúi đầu, hàm răng anh nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két. Vết thương lương tâm bị cào rách khiến anh đau đớn hơn cả cơn đau nửa đầu đang hành hạ dây thần kinh.


"Tôi không phủ nhận những gì mình đã làm, chú Tư." Huy ngẩng đầu lên, ánh mắt anh không hề trốn tránh. "Tôi mang nợ máu với người nghèo của quận này. Nhưng mạng của Mai không liên quan đến tội lỗi của tôi. Tôi chấp nhận trả giá bằng tủy xương của mình để lấy Thước Đo Sinh Mệnh. Nếu chú giúp tôi, tôi thề sẽ không bao giờ đeo chiếc găng tay thu nợ của tập đoàn nữa."


Chú Tư "Cáp" nhìn Huy một lúc lâu. Sự kiên định và nỗi tuyệt vọng tột cùng trong mắt chàng trai trẻ dường như đã chạm đến một mảnh ký ức cũ kỹ nào đó trong lòng ông lão thợ điện. Ông cụ thở dài, nâng chiếc kìm cắt cáp khổng lồ lên vai.


"Dưới hệ thống cống ngầm thoát nước thải kỹ thuật số số 9, có một đường cáp quang sinh học dẫn truyền chính chạy thẳng vào trạm biến áp phụ của tòa nhà thu nợ." Chú Tư nói, giọng trầm xuống. "Đó là đường cáp dự phòng không được hiển thị trên sơ đồ an ninh của Lâm Thạc. Nếu tôi dùng chiếc kìm bọc cao su siêu dẫn này để cắt đứt sợi cáp đó bằng tay, toàn bộ lưới điện của tòa tháp kính sẽ bị ngắn mạch vật lý. AI 'Mắt Thần' sẽ bị mù hoàn toàn trong vòng ba phút trước khi hệ thống tự động chuyển sang lò phản ứng phụ."


"Cắt cáp vật lý dưới cống thải?" Hải "Cáp" kêu lên, mắt tròn xoe sau lớp kính bảo hộ. "Nhưng chú Tư, nước thải dưới đó bị nhiễm xạ lượng tử nặng lắm! Không có đồ bảo hộ bọc chì, tủy xương của chú sẽ bị tinh thể hóa chỉ trong vòng mười phút!"


"Tôi đã sống bảy mươi năm ở cái xó rỉ sét này rồi, thằng ranh." Chú Tư gõ mạnh chiếc kìm xuống sàn container, phát ra tiếng kêu boong boong nặng nề. "Tủy xương của tôi vốn đã là một đống thạch anh vụn từ mười năm trước. Thêm mười phút dưới cống thải cũng chẳng làm tôi chết nhanh hơn được đâu. Nhưng tôi ghét nhìn thấy lũ tài phiệt của ChronoCorp ngồi trên Thượng Uyển hút máu người nghèo mà không phải trả giá."


Ông cụ quay sang nhìn Huy, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi kìm thép: "Cậu Huy, tôi giúp cậu không phải vì mảnh thạch anh lượng tử kia. Tôi giúp cậu vì tôi muốn thấy tòa tháp kính của Phan Đăng bị dìm vào bóng tối. Nhưng cậu chỉ có đúng ba phút. Nếu sau ba phút cậu không thoát ra ngoài, nguồn điện dự phòng kích hoạt, cậu sẽ bị kẹt vĩnh viễn trong kho bảo mật bọc chì đó."


"Ba phút là quá đủ để tôi lấy Thước Đo Sinh Mệnh." Huy gật đầu quyết đoán.


"Đợi đã!" Hải "Cáp" đột ngột ngắt lời. Cậu thanh niên vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng vào kế hoạch liều lĩnh này. "Để tôi chạy thử một mô phỏng bẻ khóa tường lửa lượng tử tầm thấp trước. Nếu tôi không thể tạo ra một lỗ hổng bảo mật 30 giây ở cổng phụ, thì dù chú Tư có cắt điện, anh Huy cũng không thể vượt qua được lớp cửa thép 128-bit."


Hải không đợi Huy đồng ý, cậu lập tức gõ phím ảo với tốc độ chóng mặt. Những dòng code lượng tử màu xanh lá chạy dọc trên thấu kính kính bảo hộ của cậu. Cậu cắm thêm một sợi cáp quang sinh học từ wrist terminal của mình vào một ổ cứng phụ tự chế đặt trên bàn máy tính.


"Tôi sẽ chạy một cuộc tấn công DDoS giả lập vào cổng kiểm soát áp suất ngoại vi của tòa nhà..." Hải lẩm bẩm, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. "Chỉ cần đánh lạc hướng Lâm Thạc trong vòng mười giây để quét thử bước sóng của khóa 128-bit..."


"Hải, dừng lại!" Huy hét lên khi nhìn thấy thấu kính lượng tử mắt trái của mình đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo nguy hiểm.


Nhưng đã quá muộn.


Ngay khi Hải vừa gửi gói dữ liệu giả lập đầu tiên vào mạng lưới của tòa nhà, toàn bộ màn hình ảo trước mặt cậu đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như máu. Một biểu tượng hình con mắt lượng tử ba chiều khổng lồ xuất hiện giữa không trung, xoay tròn rợn người. Đó là tường lửa "Thần Vực" của Lâm Thạc.


"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN XÂM NHẬP TRÁI PHÉP. KÍCH HOẠT GIAO THỨC TRUY VẾT NGƯỢC NƠ-RON..."


"Mẹ kiếp!" Hải "Cáp" hét lên đau đớn. Cậu ngã nhào ra khỏi chiếc ghế bionic, hai tay ôm chặt lấy đầu. Sợi cáp nơ-ron cắm sau gáy cậu bắt đầu phát ra những tia chớp điện màu xanh lam nhạt, giật liên hồi. Cơ thể cậu co giật dữ dội trên sàn container, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng.


Dòng phản hồi lượng tử từ tường lửa "Thần Vực" đang điên cuồng chạy ngược theo sợi cáp quang sinh học, tìm cách thiêu rụi hệ thần kinh trung ương của Hải để truy tìm vị trí vật lý của kẻ xâm nhập.


[Nhịp trao đổi chiến thuật 1]: Huy lập tức lao tới, dùng tay trái không bị tinh thể hóa nắm chặt lấy sợi cáp quang sinh học đang phát tia lửa điện sau gáy Hải. Anh cố gắng giật phăng sợi cáp ra nhưng dòng điện lượng tử cao thế đã khóa chặt cổng cắm sinh học, tạo ra một lực hút từ trường cực mạnh giữ chặt tay anh.


[Nhịp trao đổi chiến thuật 2]: Trên bàn máy tính, chiếc ổ cứng phụ tự chế bắt đầu bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi khét lẹt của silicon bị nướng chín. Đèn báo hiệu truy vết trên màn hình ảo hiển thị thanh tiến trình định vị đã đạt mức 80%: "Đang định vị tọa độ vật lý... Quận 9, Chợ Cầu Rào, Container số 14..."


[Nhịp trao đổi chiến thuật 3]: "Hải! Ngắt kết nối thủ công ngay!" Huy hét lên, cơ thể anh cũng bắt đầu bị dòng điện lượng tử truyền qua găng tay làm cho tê dại. Mắt trái của anh nhói lên một cơn đau tột cùng, máu tươi lại rỉ ra từ khóe mắt, che khuất tầm nhìn tầm gần.


[Nhịp trao đổi chiến thuật 4]: Hải "Cáp" trong cơn co giật điên cuồng, dùng chút tàn lực cuối cùng vớ lấy chiếc búa cơ khí rỉ sét trên bàn. Cậu không ngần ngại vung búa nện thẳng xuống chiếc ổ cứng phụ tự chế. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên khô khốc, kèm theo một tiếng nổ nhỏ của pin lithium tích hợp.


[Nhịp trao đổi chiến thuật 5]: Chiếc ổ cứng nổ tung thành những mảnh vụn rực lửa, cắt đứt hoàn toàn dòng truyền dẫn dữ liệu. Sợi cáp nơ-ron sau gáy Hải lập tức mất năng lượng, rơi rụng xuống sàn sắt. Huy bị lực phản chấn hất văng ra sau, đập mạnh lưng vào vách container rỉ sét.


Hải "Cáp" nằm vật vã trên sàn, thở hổn hển, mồ hôi dầm dề khắp người. Gáy của cậu đỏ ửng và bốc khói nhẹ do bị bỏng điện lượng tử. Cậu nhìn đống mảnh vụn của chiếc ổ cứng phụ – thiết bị lưu trữ dữ liệu duy nhất chứa các công cụ hack lậu của mình – giờ chỉ còn là một đống tro đen.


"Lâm Thạc... tường lửa Thần Vực của hắn suýt nữa nướng chín não tôi..." Hải thào thào, giọng run rẩy vì sợ hãi. "Hắn... hắn đã nâng cấp thuật toán truy vết ngược nơ-ron lên mức quân đội. Nếu tôi không tự hủy ổ cứng phụ vừa rồi, chỉ cần ba giây nữa, Cảnh Sát Thời Gian sẽ xuất hiện ở cửa container này."


Huy gượng dậy, lau vệt máu trên mắt trái. Anh nhìn đống đổ nát trên bàn, rồi nhìn Hải "Cáp" đang kiệt sức dưới sàn. Cái giá phải trả cho sự liều lĩnh của Hải là sự hủy hoại của một thiết bị công nghệ quý giá và chấn thương nhẹ ở hệ thần kinh của cậu.


"Cậu thấy chưa?" Chú Tư "Cáp" bước tới, dùng chân gạt mảnh vụn ổ cứng sang một bên, giọng trầm tĩnh đến lạnh lùng. "Tôi đã bảo rồi. Ở cái Quận 9 này, công nghệ của tập đoàn là tuyệt đối. Cậu không thể thắng chúng bằng cách đấu trí trên mạng lượng tử của chúng. Muốn thắng, phải dùng phương pháp thô sơ nhất của người nghèo: cắt đứt nguồn sống của chúng bằng tay."


Huy siết chặt bàn tay phải thạch anh hóa dưới lớp băng gạc đen. Cơn đau tê buốt từ tủy xương dường như dịu đi trước sự căng thẳng dồn dập của tình thế. Anh nhận ra Chú Tư "Cáp" nói đúng. Mọi hành vi can thiệp kỹ thuật số đều nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Thạc và Phan Đăng. Chỉ có một cuộc tấn công vật lý bất ngờ vào đường cáp ngầm dưới cống thải mới có thể tạo ra lỗ hổng bảo mật thực sự.


"Hải. Cậu còn đủ sức không?" Huy hỏi, giọng anh lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự quan tâm.


Hải "Cáp" gượng ngồi dậy, dùng tay xoa nhẹ vết bỏng sau gáy. Cậu nhìn Huy, rồi nhìn chiếc hộp kim loại chứa mảnh tinh thể thạch anh lượng tử tinh khiết vẫn đang nằm trên bàn máy tính. Sự thèm khát tài nguyên vô giá kia và nỗi hận thù suýt bị nướng chín não bởi Lâm Thạc đã thổi bùng lên sự liều lĩnh nổi loạn của gã hacker trẻ tuổi.


"Mẹ kiếp... tôi không thể để mất mảnh thạch anh đó được." Hải nghiến răng, đứng dậy dứt khoát. Cậu giật phăng chiếc kính bảo hộ cũ, thay bằng một chiếc kính khác từ ngăn kéo. "Tôi vẫn còn bộ điều biến tần số sóng não tự chế. Tôi không thể hack tường lửa của Lâm Thạc từ xa, nhưng nếu anh Huy đưa tôi tiếp cận trực tiếp cổng phụ của tòa nhà khi chú Tư cắt điện, tôi có thể dùng cáp kết nối vật lý để ghi đè mã khóa 128-bit trong vòng ba mươi giây."


"Tốt." Huy gật đầu. Anh quay sang Chú Tư "Cáp": "Chú Tư, khi nào chú có thể xuất phát?"


"Ngay đêm nay." Chú Tư khịt mũi, nâng chiếc kìm khổng lồ lên vai. "Mưa axit ngoài kia đang lớn nhất, sóng định vị của drone tuần tra sẽ bị nhiễu loạn nặng nề do dòng nước thải nhiễm xạ dưới cống. Đó là thời điểm hoàn hảo để tôi xuống cống ngầm số 9 cắt cáp."


Đột ngột, chiếc wrist terminal tự chế của Hải "Cáp" phát ra tiếng kêu bíp bíp dồn dập, nhấp nháy ánh sáng đỏ rực rỡ. Hải lập tức gõ nhanh trên bàn phím ảo, hiển thị bản đồ ba chiều của khu vực xung quanh chợ Cầu Rào.


Trên bản đồ, một lưới quét sóng lượng tử màu đỏ khổng lồ đang từ từ lan tỏa từ phía cầu vượt thép, quét dọc theo các con hẻm hẹp của khu ổ chuột Bình Tân. Đó là thiết bị quét sóng não di động tầm xa "Mắt Thần" của đặc vụ Tạ Linh.


"Mẹ kiếp! Tạ Linh... bà ta đang cho thắt chặt vòng vây quét sóng sinh trắc học diện rộng quanh khu slums của anh!" Hải "Cáp" hét lên đầy hoảng hốt. "Lưới quét đang di chuyển rất nhanh. Chỉ trong vòng hai giờ nữa, tần số sinh học đặc thù của hội chứng Hạn định tử vong của Mai sẽ bị định vị!"


Huy siết chặt nắm tay, thấu kính lượng tử mắt trái phát ra luồng ánh sáng vàng nhạt rực lửa. Áp lực thời gian đã cạn kiệt đến giọt cuối cùng. Tạ Linh đang siết chặt thòng lọng quanh cổ em gái anh, và Phan Đăng đang ngồi trong tòa tháp kính chờ đợi anh gục ngã.


"Không còn thời gian để đợi đến ngày mai nữa." Huy nói, giọng anh lạnh lùng, quyết đoán như một lưỡi dao thép. "Chúng ta sẽ hành động ngay đêm nay. Chú Tư, chú xuống cống ngầm cắt cáp. Hải, cậu đi cùng tôi đột nhập cổng phụ. Đêm nay, chúng ta sẽ dìm tòa tháp kính của ChronoCorp vào bóng tối vĩnh viễn."


Hải "Cáp" không nói gì, cậu lẳng lặng cắm sợi cáp nơ-ron mới vào sau gáy của mình. Dòng điện sinh học chạy qua khiến gương mặt cậu tái nhợt đi dưới ánh sáng xanh neon yếu ớt. Cậu hiển thị toàn bộ sơ đồ mạng lưới điện của tòa nhà thu nợ lên không trung, ngón tay run rẩy chỉ vào điểm kết nối trung tâm.


"Được rồi... tôi sẽ kết nối trực tiếp bộ não của mình với hệ thống để dẫn đường cho anh." Hải thì thầm, đôi mắt sau lớp kính bảo hộ mở to đầy cuồng nhiệt nổi loạn. "Nhưng anh Huy... anh nhìn vào đây đi..."


Cậu gõ nhanh một lệnh giải mã cuối cùng, hiển thị một lớp phòng thủ ẩn màu vàng kim nhạt bao bọc quanh kho bảo mật cấp cao, một lớp phòng thủ chưa từng xuất hiện trên bất kỳ tài liệu rò rỉ nào trước đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!