Nhạc nềnThunderclap

Găng Tay Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit xám xịt trút xuống mái tôn rỉ sét của Chợ dân sinh Cầu Rào, tạo nên những tiếng lộp bộp chói tai như hàng vạn mảnh kim loại gãy vụn đang rơi xuống từ bầu trời ô nhiễm của siêu đô thị Neo-Saigon. Làn khói công nghiệp màu xanh lục nhạt cuộn lên từ các nhà máy lọc khí phía bên kia cầu vượt thép, hòa lẫn vào làn hơi nước bốc lên từ những rãnh xả thải chứa đầy dầu mỡ và axit ngưng tụ.


Trần Huy kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da thuộc xám tro sờn rách, nín thở để ngăn luồng khí độc hại lọt vào phế quản đang tổn thương. Mỗi bước chân của anh trên nền đất nhão nhoét đều kèm theo một cơn đau nhói từ xương sườn trái bị rạn nứt – di chứng từ trận chiến sinh tử với sát thủ Kim Giây vẫn chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm. Nhưng nỗi đau đớn thể xác lớn nhất lúc này lại nằm ở cánh tay phải của anh.


Dưới lớp băng gạc đen quấn chặt từ cổ tay lên đến khuỷu tay, Thước Đo Sinh Mệnh đang phát ra những tiếng kêu nứt vỡ siêu vi rắc rắc đầy nguy hiểm. Lõi thạch anh lượng tử bên trong thiết bị bẻ cong entropy cấm đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau những cú bộc phát quá tải liên tiếp ở các tập trước. Nó tỏa ra một luồng nhiệt lượng cao bất thường, nóng đến mức làm bốc hơi những giọt mưa axit vừa chạm vào lớp băng gạc bọc chì, tạo nên những sợi khói mỏng mang mùi ozone khét lẹt. Tệ hơn nữa, thấu kính lượng tử mắt trái của Huy liên tục quét thấy các vệt tinh thể thạch anh màu lam nhạt đang lan rộng dưới móng tay và mu bàn tay phải của mình. Sự tinh thể hóa tủy xương giai đoạn hai đang gặm nhấm sinh mệnh anh từng giây một.


"Anh Huy, nhanh lên! Máy quét tầm thấp của tụi tuần tra không trung đang tăng tần suất quét ở khu vực này."


Hải "Cáp" đi sát bên cạnh Huy, dáng người nhỏ thon khuất sau chiếc áo khoác hoodie rộng thùng thình. Chiếc kính bảo hộ đa tròng trên mắt cậu phát ra ánh sáng xanh lá nhấp nháy, phản chiếu sơ đồ nhiệt lượng của các drone tuần tra đang lơ lửng trên bầu trời âm u. Gáy nơ-ron của Hải vẫn còn dán một miếng gạc y tế lớn, vết bỏng từ vụ phản đòn của tường lửa Thần Vực thỉnh thoảng lại khẽ giật lên khiến cậu nhăn mặt vì đau đớn.


Huy không đáp, anh chỉ khẽ gật đầu, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy để giữ thăng bằng. Họ rẽ vào một con hẻm tối tăm nằm sâu sau những sạp hàng phế liệu điện tử cũ nát của chợ Cầu Rào. Đây là khu vực giao dịch tự do của những kẻ nhặt rác công nghệ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết được định giá bằng từng Thẻ Chronon Lẻ nhặt nhạnh được từ các bãi rác công nghiệp.


Tại góc khuất của con hẻm, bên cạnh một đống cáp quang phế thải dính đầy bùn đất, một bóng người mảnh mai đang đứng đợi sẵn trong bóng tối. Đó là Hồng "Sợi". Cô mặc bộ đồng phục công nhân nhà máy dệt sợi màu xám tro rộng quá khổ, ngón tay quấn đầy băng keo y tế để bảo vệ làn da khỏi những sợi thủy tinh siêu vi cực độc. Đôi mắt cô lo lắng nhìn quanh, hơi thở dồn dập biểu thị sự sợ hãi tột cùng.


"Anh Huy... Hải... hai người đến rồi," Hồng "Sợi" thì thầm, giọng run rẩy. Cô nhanh chóng thọc tay vào túi áo bảo hộ rộng, rút ra một cuộn dây nhỏ được quấn kỹ bên trong một mảnh vải da chống tĩnh điện. "Đây là thứ anh cần. Sợi Cáp Quang Sinh Học Dẫn Truyền hiệu suất cao làm bằng hợp kim titan-vàng. Tôi đã phải ngụy trang nó trong cuộn chỉ phế thải để tuồn qua cổng quét an ninh của nhà máy dệt dã chiến."


Huy nhận lấy cuộn sợi từ tay Hồng. Dù chỉ tiếp xúc qua lớp vải da, thấu kính mắt trái của anh ngay lập tức quét thấy luồng ánh sáng lượng tử màu vàng kim nhạt phát ra từ các sợi collagen nhân tạo siêu dẫn. Đây chính là mạch máu nhân tạo hoàn hảo, có khả năng dẫn truyền dòng hạt Chronon từ Thước Đo Sinh Mệnh vào hệ thần kinh của anh mà không làm hao hụt năng lượng hay gây ra phản hồi bức xạ trực tiếp vào tủy xương.


"Cảm ơn cô, Hồng. Việc này quá mạo hiểm cho cô," Huy trầm giọng, ánh mắt xám tro lộ vẻ trân trọng.


Hồng "Sợi" lắc đầu, nụ cười của cô thoáng hiện sự chua chát: "Chị Mai đang nằm trong kén ngủ đông lậu, tôi không thể đứng nhìn con bé ra đi như người thân của tôi năm xưa. Nhưng Huy... anh phải cẩn thận. Phan Đăng đang cho siết chặt an ninh tại nhà máy dệt cáp. Hắn nghi ngờ có gián điệp tuồn vật tư ra ngoài để hỗ trợ cho kẻ đào tẩu. Tụi bảo an đã bắt đầu kiểm tra sinh trắc học ngẫu nhiên đối với công nhân dệt sợi từ chiều nay."


"Tôi biết. Tôi sẽ không để họ lần ra cô," Huy siết chặt cuộn sợi siêu dẫn trong lòng bàn tay trái.


Đột nhiên, một tiếng rít gió sắc lẹm vang lên từ phía đầu hẻm. Một luồng ánh sáng đỏ rực quét dọc theo các vách tường tôn rỉ sét, rọi thẳng vào đống phế liệu cách chỗ họ đứng chưa đầy ba mét.


"Drone tuần tra tầm thấp! Nằm xuống!" Hải "Cáp" thốt lên một tiếng cảnh báo khẽ khàng nhưng đầy hoảng loạn.


Huy nhanh chóng đẩy Hồng "Sợi" vào sâu trong hốc tường tối, bản thân anh che chắn phía trước, tay trái đè chặt cánh tay phải thạch anh hóa để triệt tiêu vệt bức xạ lượng tử đang rò rỉ. Cả ba người đứng im bất động dưới làn mưa axit, nín thở đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc drone tuần tra hình cầu rỉ sét quét luồng sáng đỏ qua lại hai lượt. Hệ thống cảm biến nhiệt sinh học của nó rà quét mảng tường chì ngụy trang xung quanh hẻm tối.


Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Thước Đo Sinh Mệnh trên tay Huy đột ngột phát ra một tiếng rạn nứt nhỏ rắc rắc do sự dao động sóng não kích động của anh. Luồng hạt Chronon rò rỉ làm thấu kính mắt trái của Huy nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt hỗn loạn.


"Chết tiệt, nó đang dò thấy vệt năng lượng rò rỉ từ Thước Đo!" Hải "Cáp" nghiến răng, ngón tay dài mảnh khảnh gõ điên cuồng trên chiếc wrist terminal đeo tay.


Không thể chần chừ, Hải cắm sợi cáp nơ-ron từ tai vào chiếc máy tính bảng "Phá Khóa 01" lắp ghép từ chip an ninh phế thải. Cậu kích hoạt một xung nhiễu lượng tử tầm ngắn, phát ra các sóng điện từ giả lập tần số rác để đánh lạc hướng máy quét của drone. Chiếc drone tuần tra khựng lại giữa không trung, mắt camera đỏ rực xoay tròn hỗn loạn dưới tác động của xung nhiễu, trước khi quay đầu bay về phía cột điện công cộng cách đó năm mươi mét.


"Đi thôi! Drone sẽ quay lại trong vòng hai phút nữa khi hệ thống tự động thiết lập lại tần số quét," Hải "Cáp" thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Huy gật đầu với Hồng "Sợi", ra hiệu cho cô nhanh chóng rời khỏi hẻm tối bằng lối đi phụ của nhà máy dệt. Anh và Hải lập tức di chuyển sâu xuống lòng đất Chợ dân sinh Cầu Rào, thông qua một nắp cống kỹ thuật rỉ sét dẫn thẳng vào lò đúc lậu của Ông Bảy "Chì".


Không gian dưới lòng đất Cầu Rào ngập tràn mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi chì nóng chảy và hơi nóng hầm hập hắt ra từ những chiếc lò luyện kim thủ công tự chế bằng vỏ bình ắc quy cũ. Những tia lửa plasma màu xanh lam bắn ra tung tóe từ đầu mỏ hàn nhiệt lượng thấp, chiếu sáng gương mặt khắc khổ, đầy vết sẹo bỏng của Ông Bảy "Chì". Ông lão chỉ còn một bên mắt phải, bên mắt trái bị hỏng đeo băng da đen xám xịt, hai bàn tay thô ráp dính đầy muội than đang cầm một chiếc kìm đúc lớn.


"Đến rồi à? Tụi bay mang theo thứ gì đó bốc mùi lượng tử nồng nặc đến mức làm đoản mạch cả cái cảm biến nhiệt của lò đúc của tao rồi," Ông Bảy "Chì" càu nhàu, giọng khàn đặc do hít phải khói chì suốt ba mươi năm dưới lòng đất. Ông ném chiếc kìm xuống bàn thép rỉ sét, phát ra một tiếng keng nặng nề.


"Cháu mang sợi cáp siêu dẫn của Hồng Sợi và quặng beryli đến đây rồi, chú Bảy," Huy bước tới, đặt cuộn sợi cáp quang sinh học dẫn truyền và một mẩu quặng beryli thô lên bàn cân điện tử.


Ông Bảy "Chì" liếc nhìn cuộn sợi vàng kim nhạt, đôi mắt một bên khẽ híp lại, lộ ra vẻ kinh ngạc hiếm hoi: "Sợi cáp quang siêu dẫn của nhà máy dệt chính quy... Con bé Hồng gan to thật đấy. Thứ này có hiệu suất truyền dẫn đến chín mươi chín phần trăm, nhưng nếu không bọc một lớp chì và graphene đủ dày bên ngoài, dòng phản hồi lượng tử từ cái Thước Đo của mày sẽ nung chảy cả cánh tay phải của mày thành một đống thạch anh rỉ sét trong vòng ba mươi giây."


Ông lão bước tới, nắm lấy cổ tay phải của Huy, thô bạo giật phăng lớp băng gạc đen ra. Huy nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ khi lớp băng dính chặt vào những vệt da thịt đang bị tinh thể hóa thạch anh kéo ra.


Dưới ánh đèn bàn chụp màu xanh lục của xưởng đúc, cánh tay phải của Huy hiện ra đầy đáng sợ. Da thịt từ mu bàn tay lên đến cổ tay đã cứng lại, chuyển sang màu xám thạch anh trong suốt, có thể nhìn thấy rõ những đường mạch máu phát ra ánh sáng màu xanh lam nhạt đang tuần hoàn yếu ớt bên trong như những sợi huyết quản bằng thủy tinh.


"Tinh Thể Hóa Cục Bộ giai đoạn hai rồi," Ông Bảy "Chì" thở dài, buông tay Huy ra. Ánh mắt ông lão trầm xuống đầy nghiêm nghị. "Mày đang tự sát đấy, thằng nhóc. Cái giá tích lũy của việc bẻ cong entropy là không thể đảo ngược. Tủy xương của mày đang biến thành thạch anh lượng tử. Nếu tao đúc cái găng tay này không chuẩn, hoặc nếu mày lạm dụng Thước Đo quá tải thêm một lần nữa, mày sẽ mất vĩnh viễn cánh tay này."


"Cháu không có lựa chọn nào khác, chú Bảy. Mai chỉ còn mười tám giờ sống trong kén đóng băng," Huy nhìn thẳng vào mắt ông lão, ánh mắt vàng nhạt của thấu kính mắt trái kiên định vượt lên trên mọi nỗi đau đớn thể xác.


Ông Bảy "Chì" im lặng nhìn Huy một lúc lâu, rồi khẽ hừ một tiếng lầm lì: "Đúng là dòng máu bướng bỉnh của thằng Mạnh năm xưa. Được rồi, chuẩn bị lò luyện hợp kim beryli-chì-đồng. Thằng Hải, vào vị trí canh gác máy quét cho tao!"


Hải "Cáp" nhanh chóng ngồi vào góc xưởng, kết nối máy tính bảng với hệ thống ăng-ten tự chế của xưởng đúc để theo dõi động thái của lực lượng bảo an bên trên mặt đất.


Ông Bảy "Chì" dùng kìm gắp mẩu quặng beryli siêu dẫn thả vào chiếc nồi nung mini sử dụng năng lượng plasma tự chế. Luồng lửa plasma màu xanh lam bùng lên rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng cực cao nung chảy titanium và beryli thô trong vài giây. Mùi kim loại nóng chảy bốc lên ngột ngạt, làm mờ đi tầm nhìn của Huy.


"Hợp kim beryli-chì-đồng có tỷ lệ chì ba mươi phần trăm để hấp thụ hoàn toàn bức xạ rò rỉ," Ông Bảy "Chì" vừa thao tác đổ khuôn vừa giải thích bằng giọng nói khàn khàn. "Lớp lót trong cùng sẽ là sợi cáp quang sinh học dẫn truyền của con Hồng dệt trực tiếp vào các cổng cắm nano của găng tay. Khi mày kích hoạt Thước Đo, dòng năng lượng sẽ chạy dọc theo sợi cáp này vào hệ thần kinh trung ương của mày thay vì phá hủy tủy xương tay phải."


Đột nhiên, chiếc wrist terminal của Hải "Cáp" phát ra tiếng bíp bíp dồn dập đầy báo động.


"Anh Huy! Chú Bảy! Có biến rồi!" Hải "Cáp" thốt lên, gương mặt trắng bệch dưới ánh sáng xanh lá của màn hình. "Một drone tuần tra không trung hạng nặng của Trần Hùng vừa phát hiện vệt rò rỉ nhiệt lượng cực cao từ lò plasma của xưởng đúc. Nó đang áp sát ngay phía trên lỗ thông gió của chúng ta!"


Tim Huy đập hụt một nhịp. Qua thấu kính mắt trái, anh quét nhìn lên trần bê tông của xưởng đúc. Một vệt sáng đỏ rực rỡ đại diện cho sóng rà quét của drone tuần tra đang xuyên qua lớp đất đá mỏng, hướng thẳng về phía nồi nung beryli nóng chảy.


"Chết tiệt! Nếu nó phát lệnh phong tỏa đỏ, tụi cảnh sát liên bang sẽ tràn xuống đây trong vòng ba phút!" Hải "Cáp" nghiến răng, ngón tay gõ phím liên tục để cố gắng xâm nhập hệ thống điều khiển của drone. "Tường lửa của tập đoàn quá mạnh! Lâm Thạc đã chuyển hệ thống quét sang chế độ bảo mật lượng tử Thần Vực! Tôi không thể bẻ khóa từ xa được!"


"Hải, dùng xung nhiễu khẩn cấp đi!" Huy ra lệnh, bước tới che chắn trước cửa lò đúc.


"Nếu dùng xung nhiễu khẩn cấp ở công suất này, tôi sẽ phải hy sinh chiếc chip an ninh phế thải cuối cùng! Thiết bị hack của tôi sẽ bị đoản mạch vĩnh viễn!" Hải "Cáp" hét lên dưới áp lực nghẹt thở.


"Cứ làm đi! Không có găng tay bảo hộ, tất cả chúng ta đều chết ở đây!" Huy rít qua kẽ răng, cơn đau tủy xương tay phải đột ngột bộc phát khiến anh quỳ sụp xuống sàn đất nện.


Hải "Cáp" nghiến răng gầm lên một tiếng đầy đau xót, cậu nhấn mạnh phím kích hoạt trên máy tính bảng. Một tiếng *XẸT* chói tai vang lên, chiếc chip an ninh lắp lậu trên thiết bị hack của cậu bốc khói đen kịt, tỏa ra một luồng sóng điện từ EMP cực mạnh lan tỏa ra xung quanh.


Tiếng rít của động cơ drone tuần tra phía trên lỗ thông gió đột ngột chuyển sang âm tần hỗn loạn. Luồng ánh sáng đỏ rà quét bị bẻ cong, nhiễu loạn hoàn toàn thành các vệt sáng đứt gãy trước khi chiếc drone mất phương hướng bay lệch sang hướng khác.


"Xong rồi! Nhưng thiết bị hack của tôi hỏng hoàn toàn rồi!" Hải "Cáp" ném chiếc máy tính bảng bốc khói xuống đất, thở hổn hển.


"Tốt lắm, thằng nhóc! Giờ đến lượt tao!" Ông Bảy "Chì" hét lớn, nhanh chóng đổ dòng hợp kim beryli-chì nóng chảy màu xám bạc vào khuôn đúc graphene đã được định hình sẵn theo kích thước cánh tay phải của Huy.


Luồng khói hóa chất bốc lên nghi ngút từ khuôn đúc khi ông lão đổ dung dịch làm mát hóa sinh vào để hạ nhiệt khẩn cấp. Chiếc găng tay đồng thô sơ dần lộ diện dưới làn sương lạnh, mang một sắc xám tro của chì kết hợp với những đường viền đồng thau xù xì nhưng cực kỳ kiên cố.


"Hồng! Đến lượt mày dệt cáp dẫn truyền! Nhanh lên!" Ông Bảy "Chì" dùng kìm gắp chiếc găng tay còn nóng hổi đặt lên bàn thép.


Hồng "Sợi" bước ra từ góc tối, bàn tay quấn băng keo y tế của cô chuyển động nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ dưới ánh sáng xanh lục. Với kỹ thuật dệt vi mạch lượng tử chính xác đến mức micro được rèn luyện qua hàng ngàn giờ lao động khổ sai tại nhà máy dệt cáp của tập đoàn, cô khéo léo dùng ngón tay luồn từng sợi cáp quang sinh học dẫn truyền màu vàng kim xuyên qua lớp lót chì của găng tay, kết nối trực tiếp chúng với mười hai đầu kim nano lượng tử ở mặt trong cổ tay găng.


"Huy, đưa tay phải ra!" Hồng "Sợi" trầm giọng, mồ hôi dính bết những sợi tóc mai vào trán.


Huy đặt cánh tay phải thạch anh hóa của mình lên bàn thép. Hồng "Sợi" áp chiếc găng tay dẫn truyền đồng đặc chế vào tay anh, rồi dùng lực siết mạnh khóa chốt cơ khí bọc graphene.


*PHẬP... PHẬP... PHẬP...*


Mười hai chiếc kim nano lượng tử ở mặt trong găng tay đồng thời đâm sâu xuyên qua lớp da thạch anh, cắm thẳng vào tủy xương và hệ thần kinh trung ương của Huy.


Một cơn đau đớn tột cùng, dữ dội hơn bất kỳ vết thương vật lý nào trước đó, bùng phát từ cổ tay phải chạy thẳng lên não bộ của Huy. Cơn đau khiến mắt trái cấy ghép thấu kính lượng tử của anh phát ra ánh sáng vàng rực rỡ rỉ máu tươi dọc thái dương, toàn bộ cơ thể anh co rút mạnh trên bàn thép. Dòng máu phát quang màu xanh lam nhạt tự xoáy tròn tuần hoàn với tốc độ cực nhanh trong huyết quản, cố gắng chống lại sự xâm nhập của các đầu kim siêu dẫn.


"Nén đau lại, Huy! Hãy để dòng máu nghịch biến của mày đồng bộ hóa với sợi cáp siêu dẫn!" Giọng nói của Ông Bảy "Chì" vang lên bên tai anh như tiếng sấm rền từ xa.


Huy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi khóe môi, anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí tự do để áp chế cơn đau tủy xương. Anh cảm nhận rõ rệt dòng năng lượng bẻ cong entropy hỗn loạn của Thước Đo Sinh Mệnh đang được hút dọc theo sợi cáp quang dẫn truyền làm bằng hợp kim titan-vàng của Hồng Sợi, chạy khép kín qua lớp bảo hộ bọc chì dày của găng tay trước khi phân tán an toàn vào hệ thần kinh trung ương mà không còn thiêu rụi tủy xương tay phải của anh nữa.


Tiếng o o cao tần đầy nguy hiểm của Thước Đo Sinh Mệnh nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn. Luồng nhiệt lượng thiêu đốt trên cổ tay phải của Huy giảm đi rõ rệt, thay thế bằng một cảm giác mát lạnh dễ chịu của dung dịch điện phân tủy xương ngấm vào tế bào.


Khi Huy mở mắt ra, thấu kính lượng tử mắt trái của anh quét thấy chỉ số rò rỉ bức xạ của Thước Đo Sinh Mệnh đã giảm xuống mức an toàn dưới năm phần trăm. Găng Tay Dẫn Truyền Đồng Đặc Chế đã được hoàn thành và trang bị hoàn hảo trên cánh tay phải thạch anh hóa của anh, giúp giảm thiểu ba mươi phần trăm tốc độ lão hóa tủy xương vĩnh viễn.


"Thành công rồi..." Hải "Cáp" thốt lên, quỳ sụp xuống sàn đất nện đầy nhẹ nhõm.


Huy đứng dậy, khẽ cử động các ngón tay phải bọc trong lớp giáp đồng và chì kiên cố. Cảm giác linh hoạt vật lý đã khôi phục được một phần, sức mạnh bẻ cong entropy ẩn giấu bên trong Thước Đo lúc này đã được thuần hóa dưới lớp bảo hộ bọc chì dày.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Hồng "Sợi" nhìn vào màn hình wrist terminal vừa nhận được một dòng thông báo khẩn cấp từ nhà máy dệt cáp, gương mặt cô chợt trở nên tái nhợt không còn một giọt máu.


"Huy... bảo an của Phan Đăng đang bao vây khu tập thể dệt sợi của tôi," Hồng "Sợi" run rẩy nói, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. "Họ nghi ngờ tôi là kẻ đã tuồn sợi cáp siêu dẫn ra ngoài. Nếu họ lục soát căn hộ của tôi và tìm thấy các bản thiết kế mạch lượng tử dự phòng... tất cả chúng ta đều sẽ bị lộ vị trí phòng khám ngầm của Mai!"


Lời cảnh báo của Hồng Sợi rơi vào không gian xưởng đúc như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Huy. Lõi năng lượng của Thước Đo Sinh Mệnh tuy đã được bảo vệ bởi găng tay đồng, nhưng những vết rạn nứt thạch anh lượng tử bên trong vẫn đang âm thầm lan rộng, cần thạch anh lượng tử tinh khiết gấp để không bị nổ tung tự hủy cơ thể anh. Áp lực thời gian một lần nữa siết chặt lấy cổ họng kẻ nổi loạn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!