Nhạc nềnThunderclap

Giao Ước Sinh Học

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ ống nghiệm thủy tinh trên tay Khánh Chi không hề rực rỡ như luồng Chronon công nghiệp của tập đoàn ChronoCorp, nhưng nó mang một sức hút ma mị đến kỳ lạ. Dòng máu của Trần Huy tự xoáy tròn xung quanh một trục vô hình, liên tục chuyển động như một cơn lốc lượng tử thu nhỏ, từ chối tuân theo định luật lắng đọng thông thường của sinh học.


Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của Phòng Khám Ngầm Bình Tân, tiếng máy phát điện lậu rầm rập ngoài hành lang như nhịp tim của một con quái vật rỉ sét. Mùi dung dịch điện phân tủy xương nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm tôn bọc chì ngụy trang xung quanh chánh điện cũ.


"Anh nhìn thấy rồi chứ?" Giọng Khánh Chi run lên, thấu kính phân tích cầm tay trên mắt cô khẽ nhấp nháy dòng dữ liệu sinh học liên tục. "Máu của anh không hề bị phân rã. Dưới tác động của bức xạ lượng tử từ Thước Đo Sinh Mệnh, tế bào của một người bình thường sẽ bị phá hủy cấu trúc trong vòng vài giờ. Nhưng tế bào của anh... chúng đang tự đảo ngược dòng chảy entropy. Chúng tự tái tạo."


Huy tựa lưng vào thành giường mổ bằng thép hoen ố, cánh tay phải quấn băng gạc bọc chì dày cộp vẫn còn tê dại sau ca phẫu thuật tẩy rửa tủy sống sống không gây mê. Vết khâu ở bả vai trái khẽ nhói lên mỗi khi anh hít thở, nhưng thấu kính lượng tử ở mắt trái của anh vẫn giữ nguyên một sắc vàng nhạt lạnh lùng. Anh nhìn chằm chằm vào ống nghiệm, rồi dời tầm mắt sang góc mật thất tối tăm, nơi chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Thanh Mai đang phát ra những tiếng bíp bíp đều đặn.


"Đột biến gen?" Huy khàn giọng hỏi, cổ họng khô khốc như nuốt phải cát nóng của mỏ quặng. "Nó có giúp tôi cứu được Mai không?"


Khánh Chi thở dài, đặt ống nghiệm vào giá gỗ. Cô bước đến bên chiếc máy tính bảng dã chiến, những ngón tay thon dài gõ nhanh trên màn hình ảo hiển thị các chuỗi DNA di truyền phức tạp.


"Nó giúp anh chịu đựng được sự tàn phá của Thước Đo Sinh Mệnh lâu hơn người khác, nhưng nó không phải là phép màu," Khánh Chi nghiêm nghị nói. "Và điều tôi lo ngại nhất không phải là anh, mà là con bé Mai. Huy, tôi đã tiến hành phân tích sâu bệnh án di truyền của em gái anh trong quá trình điều trị khẩn cấp vừa rồi. Tôi đã đối chiếu chuỗi gen của con bé với một số hồ sơ y tế cũ mà tôi giải mã được từ kho dữ liệu phế thải của nghiệp đoàn mỏ Quận 9."


Cô dừng lại một nhịp, quay sang nhìn thẳng vào mắt Huy. Đôi mắt thông minh của nữ y sĩ chợt đượm buồn, chứa đựng một nỗi đau giai cấp sâu sắc.


"Hội chứng Hạn định tử vong của Thanh Mai... không phải là bệnh bẩm sinh."


Lời nói của Khánh Chi rơi vào không gian như một tảng đá ngàn cân nện xuống mặt hồ yên ả. Huy khựng lại, bàn tay trái đang bấu chặt vào thành giường mổ khẽ siết mạnh, làm biến dạng mảng thép mỏng rỉ sét.


"Cô nói cái gì?" Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo đến đáng sợ.


"Cha mẹ của hai người... Trần Mạnh và Lê Thị Nhàn," Khánh Chi chậm rãi vuốt màn hình, hiển thị hai bộ hồ sơ y tế ố vàng, dính đầy những vệt quét kỹ thuật số bị lỗi thời gian. "Họ đã làm việc tại các mỏ khai thác Chronon lậu của tập đoàn suốt mười lăm năm mà không hề có bất kỳ thiết bị bảo hộ bức xạ nào. Tập đoàn đã che giấu các báo cáo về nồng độ phóng xạ lượng tử tại các vỉa quặng sâu Quận 9. Cha của anh chết vì bệnh lão hóa tủy xương cấp tính khi anh mười hai tuổi. Mẹ của anh bị cưỡng chế thu hoạch tuổi thọ ngay sau đó. Con bé Mai... nó đã bị phơi nhiễm bức xạ lượng tử nặng ngay từ khi còn trong bụng mẹ. Tế bào tủy xương của con bé đã bị hủy hoại cấu trúc di truyền từ trước khi lọt lòng."


Khánh Chi cắn môi, giọng cô nghẹn lại:


"Hội chứng Hạn định tử vong thực chất là một sự lập trình cái chết nhân tạo. Cơ thể của Mai không thể tự tích lũy Chronon tự nhiên bởi vì các thụ thể sinh học trong tủy xương của con bé đã bị thiêu rụi bởi bức xạ mỏ quặng của tập đoàn năm xưa. Họ đã vắt kiệt sinh lực của cha mẹ anh để tạo ra những thẻ tuổi thọ vàng kim cho giới tinh hoa Thượng Uyển, và để lại cho những đứa trẻ như Mai một cái chết được đếm ngược từng ngày."


Huy đứng lặng người. Thấu kính lượng tử mắt trái của anh bắt đầu nhấp nháy điên cuồng, tự động quét qua các dòng dữ liệu y tế của cha mẹ. Những con số hiển thị nồng độ nhiễm độc bức xạ tăng dần theo từng năm làm việc, những dòng lệnh cưỡng chế thu hoạch tàn nhẫn của phòng thu nợ... Tất cả hiện lên rõ ràng dưới lăng kính lượng tử của anh.


Anh bước từng bước nặng nề đến bên bàn máy tính, mắt trái quét sâu vào phần chữ ký số của hồ sơ gán nợ năm xưa của mẹ mình.


*Phan Đăng.*


Dòng chữ ký số phát ra một sắc đỏ khô khốc dưới lăng kính lượng tử. Chính là hắn. Phan Đăng – kẻ lúc đó là một giám sát viên thu nợ cấp trung – đã ký lệnh cưỡng chế rút cạn ba mươi năm tuổi thọ của mẹ anh để gán cho một khoản nợ khống do tập đoàn tự tạo ra. Hắn đã dùng chính số năm tháng đó để dâng nộp lên Giám đốc khu vực Trịnh Thế Hoàng hòng đổi lấy chiếc ghế Trưởng phòng thu nợ Quận 9 ngày hôm nay.


Một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng bùng lên trong lồng ngực Huy. Cánh tay phải quấn băng chì khẽ rung lên bần bật, Thước Đo Sinh Mệnh bên dưới lớp băng bắt đầu phát ra những tiếng o o cao tần do sự biến động sóng não của anh.


"Nợ máu..." Huy rít qua kẽ răng, mắt trái phát ra ánh sáng vàng nhạt rực rỡ đầy sát khí. "Hóa ra cả gia đình tôi... đều là những cái xác làm nền cho sự trường sinh của bọn chúng."


"Huy! Bình tĩnh lại!" Khánh Chi lao đến, giữ chặt lấy bả vai trái đang bị chấn thương của anh. "Cơn giận của anh đang kích hoạt Thước Đo! Anh sẽ làm hỏng đường khâu tủy xương vừa mới ổn định!"


"Bình tĩnh thế nào được?" Huy gạt tay cô ra, giọng nói khàn đặc chứa đựng sự đau đớn tột cùng. "Mẹ tôi bị chúng giết chết ngay trước mắt tôi khi tôi còn là một đứa trẻ. Em gái tôi đang phải nằm trong cái kén đóng băng này vì sự tham lam vô nhân tính của chúng! Tôi đã cướp được Thước Đo, tôi có năng lực bẻ cong entropy. Tôi sẽ đi cướp lại từng giây, từng giờ của bọn chúng để bù đắp cho Mai! Tôi không cần biết đó là Chronon lậu hay Chronon vấy máu!"


"Anh định cướp của ai?" Khánh Chi hét lên, chặn ngay trước lối đi dẫn vào mật thất đặt kén của Mai. Đôi mắt cô sáng lên sự kiên định của một người bảo vệ sự sống. "Anh định ra ngoài kia, dùng cái thiết bị cấm đó để tước đoạt tuổi thọ của những kẻ quản lý cấp thấp, những công nhân dệt sợi, hay thậm chí là những kẻ nghèo khổ ở chợ đen Bình Tân để cứu em gái mình? Anh có biết số Chronon anh mang về lần trước chứa cái gì không?"


Cô quay sang chiếc máy tính bảng, kích hoạt sơ đồ phân tích tế bào não của Mai.


"Nhìn đi!" Khánh Chi chỉ vào những đốm đen xám xịt đang bám quanh các sợi thần kinh trung ương của cô bé. "Độc tố ký ức rác! Số Chronon lậu mà anh cướp được từ những nguồn tạp nham chứa đầy sự oán hận, nỗi sợ hãi và ký ức hỗn loạn của những người bị siết nợ. Con bé Mai đang hấp thụ những ký ức rác đó. Nếu anh tiếp tục truyền thứ Chronon bẩn thỉu đó vào kén ngủ đông, não của con bé sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trước khi hội chứng Hạn định tử vong kịp giết chết nó! Con bé sẽ thức tỉnh như một kẻ điên loạn không còn nhận ra anh trai mình!"


Huy nhìn vào màn hình phân tích, những đốm đen xám xịt bám quanh não bộ của em gái như những ký sinh trùng vô hình đang gặm nhấm linh hồn cô bé. Anh lùi lại một bước, sự phẫn nộ trong mắt dần bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi tột cùng. Nỗi sợ hãi của một người anh trai nhận ra mình đang vô tình đẩy em gái vào con đường sống không bằng chết.


"Không... không thể như thế được..." Huy lắc đầu, giọng anh run rẩy. "Tôi chỉ muốn cứu nó..."


"Nếu anh muốn cứu con bé thực sự, anh phải tuân theo giao ước của tôi," Khánh Chi bước tới gần anh, giọng cô dịu lại nhưng cực kỳ nghiêm túc. "Tôi điều hành phòng khám ngầm này để cứu người, không phải để làm nơi tiêu thụ những năm tháng vấy máu của đồng loại. Tôi sẽ không vận hành Quy Trình Ngủ Đông Đóng Băng Sinh Học cho Mai nữa nếu anh tiếp tục mang về thứ Chronon tạp chất cướp được từ người nghèo."


"Cô đang đe dọa tôi?" Huy siết chặt nắm tay trái.


"Tôi đang cứu nhân tính của anh, Trần Huy!" Khánh Chi nhìn thẳng vào mắt anh. "Nếu anh trở thành một kẻ cướp thời gian máu lạnh vô phân biệt, anh khác gì Phan Đăng? Anh khác gì cái hệ thống bóc lột đã giết chết cha mẹ anh?"


Đúng lúc đó, một tiếng khóc nấc nhỏ vang lên từ phía sau tấm rèm ngăn cách mật thất.


Bé Lan, cô bé mười bốn tuổi với mái tóc tết bím hai bên sờn cũ, bước ra. Đôi mắt to tròn của cô bé ngập tràn nước mắt, bàn tay nhỏ nhắn run rẩy nắm lấy vạt áo khoác da thuộc sờn rách của Huy.


"Anh Huy..." Lan khóc nghẹn, giọng nói non nớt vang lên trong phòng khám tối tăm. "Em xin anh... Anh đừng biến thành người xấu. Anh Hải của em nói anh là người tốt, anh đã cứu tụi em khỏi bọn đòi nợ thuê chợ đen. Chị Mai... chị Mai ở trong kén mỗi lần tỉnh dậy đều thì thầm gọi tên anh. Chị ấy nói chị ấy chỉ muốn anh được bình an, không muốn anh phải chịu đau đớn vì chị ấy nữa. Nếu anh đi cướp thời gian của những người nghèo khổ ngoài kia... chị Mai biết được, chị ấy thà tự ngắt kén ngủ đông chứ không thèm sống bằng mạng của người khác đâu anh..."


Lời cầu xin của đứa trẻ mồ côi như một nhát búa nện thẳng vào mỏ neo nhân tính cuối cùng của Huy. Anh cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn của bé Lan đang bấu chặt lấy áo mình, rồi nhìn sang chiếc kén ngủ đông nơi em gái đang nằm bất động dưới lớp sương lạnh màu xanh nhạt.


Quá khứ làm nhân viên thu nợ của anh hiện về như một cuốn phim kinh dị. Anh nhớ lại những tiếng khóc xé lòng của những gia đình bị anh cưỡng chế tước đoạt tuổi thọ, nhớ lại đôi mắt vô hồn của những Kẻ Tạm Trú gục ngã bên vệ đường rỉ sét. Anh đã thề sẽ chuộc tội, thề sẽ không bao giờ để Mai phải chịu đựng nỗi đau đó.


Một sự im lặng bao trùm phòng khám ngầm, chỉ còn tiếng rít đều đặn của máy lọc khí.


Huy từ từ hạ cánh tay trái xuống. Anh nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài đầy mệt mỏi và dằn vặt. Sự kiêu ngạo và sát tâm bùng phát từ đột biến gen nghịch biến dần bị áp chế bởi lời hứa đối với gia đình.


"Được rồi," Huy trầm giọng, bờ vai gầy guộc của anh khẽ run lên khi anh cúi đầu trước Khánh Chi. "Tôi chấp nhận giao ước của cô."


Khánh Chi thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt cô thoáng hiện một tia ấm áp dịu dàng. Cô đặt tay lên vai anh, siết nhẹ như một sự đồng điệu thầm lặng giữa hai tâm hồn cô độc dưới đáy xã hội.


"Cảm ơn anh, Huy. Anh đã đưa ra lựa chọn đúng đắn."


"Nhưng tôi có điều kiện," Huy ngẩng đầu lên, ánh mắt thấu kính lượng tử mắt trái đã khôi phục lại sự sắc lạnh, thực dụng của một kẻ săn mồi. "Tôi sẽ không cướp của người nghèo hay những kẻ quản lý cấp thấp nữa. Nhưng tôi sẽ nhắm vào giới tài phiệt, giới quản lý cấp cao của tập đoàn – những kẻ sở hữu nguồn Chronon tinh khiết, sạch hoàn toàn không có độc tố ký ức rác. Chúng là kẻ đã giết cha mẹ tôi, và chúng phải trả lại số năm tháng đó cho Mai."


"Đó là một con đường cực kỳ nguy hiểm," Khánh Chi lo ngại nói. "Giới quản lý cấp cao luôn được bảo vệ bởi lực lượng Cảnh Sát Thời Gian liên bang và các hệ thống an ninh lượng tử tối tân nhất."


"Tôi không sợ cái chết," Huy khẽ cười lạnh, tay trái chạm vào vết thương vai trái đang rỉ máu xanh lam nhạt. "Nhưng trước hết, chúng ta phải giữ cho Mai sống sót qua giai đoạn này. Khánh Chi, hãy chuyển con bé sang Quy Trình Ngủ Đông Đóng Băng Sinh Học an toàn hơn đi. Tôi sẽ tìm cách giải quyết nguồn Chronon sạch."


Khánh Chi gật đầu đồng ý. Cô quay sang bàn điều khiển kén ngủ đông, phối hợp với Bé Lan để điều chỉnh các thông số kỹ thuật.


"Lan, giúp chị pha chế dung dịch dinh dưỡng thảo dược lọc bức xạ," Khánh Chi hướng dẫn tỉ mỉ. "Chúng ta sẽ đưa Mai vào trạng thái ngủ sâu hoàn toàn, giảm tốc độ tiêu thụ Chronon xuống mức tối thiểu một giây mỗi ngày để bảo vệ tế bào não của con bé khỏi sự xâm nhập của độc tố ký ức rác còn sót lại."


Bé Lan nhanh nhẹn lau nước mắt, gật đầu lia lịa rồi chạy đi chuẩn bị các ống nghiệm thảo dược.


Huy đứng bên cạnh kén, nhìn lớp sương lạnh màu xanh nhạt dần bao phủ toàn bộ cơ thể nhỏ nhắn của Mai bên trong lớp kính cường lực. Chỉ số sinh mệnh của cô bé hiển thị trên thấu kính mắt trái của anh bắt đầu ổn định lại, dải màu đỏ cam nhạt nhòa chuyển sang trạng thái đứng yên tĩnh lặng.


Giao ước sinh học đã được thiết lập bằng cả máu, nước mắt và lời cam kết đạo đức dưới lòng đất Bình Tân Chợ Đen. Huy tự đóng lại con đường kiếm Chronon dễ dàng từ thế giới ngầm buôn lậu lậu, tự đẩy mình vào một lộ trình săn đuổi sinh tử nguy hiểm hơn gấp vạn lần.


Anh đưa bàn tay phải quấn băng bọc chì lên ngang tầm mắt.


*RẮC... RẮC...*


Một tiếng nứt vỡ siêu vi rạn nứt vang lên từ cổ tay phải của anh. Dù đã được Khánh Chi tẩy rửa tủy xương tạm thời, nhưng lõi thạch anh lượng tử của Thước Đo Sinh Mệnh bên trong lớp băng gạc bắt đầu phát ra những luồng nhiệt lượng cao bất thường. Những vết rạn nứt nhỏ trên bề mặt titan của thiết bị cấm đang lan rộng, báo hiệu nguồn năng lượng thạch anh duy trì hệ thống bẻ cong entropy của anh đang cạn kiệt nghiêm trọng.


Nếu không sớm tìm được Tinh Thể Thạch Anh Lượng Tử Tinh Khiết để thay thế và sửa chữa, thiết bị cấm này sẽ tự nổ tung, phân rã hoàn toàn cánh tay phải và cơ thể đột biến của anh thành tro bụi lượng tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!