Phòng Khám Trong Bóng Tối
Cơn đau không đến từ bên ngoài. Nó bò ra từ sâu thẳm trong những thớ xương, lạnh buốt và sắc lẹm như hàng vạn mảnh thủy tinh siêu vi đang găm chặt vào tủy.
Trần Huy mở mắt. Bóng tối của căn hầm ngầm ngập tràn mùi ozone, hóa chất tẩy rửa và mùi đồng rỉ sét đặc trưng của khu Bình Tân Chợ Đen. Trên trần nhà bê tông nứt nẻ, chiếc đèn chụp màu xanh lục treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng tù mù, chập chờn theo nhịp chạy rầm rập của chiếc máy phát điện công nghiệp thế hệ cũ phía ngoài hành lang.
Anh cố cử động cánh tay phải, nhưng một cơn tê dại tuyệt đối chặn đứng mệnh lệnh từ não bộ.
"Đừng cử động. Nếu anh muốn giữ lại cánh tay đó."
Giọng nói trầm thấp, khàn đặc vì mệt mỏi vang lên từ phía bên kia chiếc bàn mổ bằng thép hoen ố. Bác sĩ Khánh Chi bước ra khỏi quầng sáng mờ của chiếc đèn mổ dã chiến. Mái tóc đen của cô buộc cao gọn gàng, vài sợi bết mồ hôi dính vào thái dương hốc hác. Bộ áo blouse trắng sờn cũ khoác ngoài chiếc áo thun xám dính đầy những vệt dung dịch màu xanh lam nhạt – thứ máu lượng tử đã bị oxy hóa của Huy.
Huy hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh nhói lên đau đớn. Vết nứt ở xương sườn trái từ cú va đập với gã sát thủ Kim Giây vẫn chưa được cố định, mỗi nhịp thở đều như một nhát dao đâm vào màng phổi. Anh nghiêng đầu sang trái, mắt trái cấy ghép thấu kính lượng tử khẽ nhấp nháy, tự động kích hoạt chế độ Chrono-Vision dù anh không hề muốn.
Thế giới xám xịt của phòng khám ngầm hiện ra dưới lăng kính lượng tử. Ở góc phòng, bên trong một mật thất được ngụy trang bằng những tấm tôn rỉ sét bọc chì, chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Thanh Mai đang phát ra những nhịp sóng sinh học yếu ớt. Chỉ số sinh mệnh của cô bé hiển thị trên thấu kính của anh là một dải màu đỏ cam nhạt nhòa, mấp mé ở ngưỡng nguy kịch.
"Mai..." Huy khàn giọng thốt lên, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải cát nóng.
"Con bé tạm thời ổn định," Khánh Chi vừa nói vừa quay lưng lại, chuẩn bị một ống xi-lanh thủy tinh lớn chứa thứ dung dịch màu vàng nhạt, sền sệt và phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ. "Dòng sạc khẩn cấp mười phần trăm từ trạm sạc số bốn đã giữ cho kén ngủ đông không bị sập nguồn. Nhưng anh thì khác, Trần Huy. Anh đang tự giết mình đấy."
Cô bước đến bên cạnh anh, kéo tấm khăn mổ dính máu ra khỏi cánh tay phải của Huy.
Dưới ánh đèn mổ, cảnh tượng hiện ra khiến một kẻ từng chứng kiến hàng ngàn ca siết nợ tàn nhẫn như Huy cũng phải rùng mình. Toàn bộ cánh tay phải của anh, từ đầu ngón tay ngược lên đến tận bả vai, đã phồng rộp và chuyển sang màu xám thạch anh. Dưới lớp da căng bóng, các mạch máu nổi rõ lên thành những đường chỉ lượng tử màu xanh lam phát quang rực rỡ. Tại khu vực cổ tay, nơi Thước Đo Sinh Mệnh bằng titan đang cắm chặt những chân kim nano vào hệ thần kinh, lớp tinh thể thạch anh đã kết tụ lại thành một mảng dày, trong suốt như pha lê, có thể nhìn thấy rõ dòng Chronon đang chạy cuồn cuộn bên trong như một dòng sông ánh sáng.
"Tinh Thể Hóa Cục Bộ. Giai đoạn hai," Khánh Chi trầm giọng, đôi mắt sáng thông minh của cô nhìn thẳng vào Huy, chứa đựng sự nghiêm nghị tột cùng của một y sĩ. "Bức xạ lượng tử rò rỉ từ cái thiết bị cấm này đã phá hủy hoàn toàn cấu trúc tế bào tủy xương của anh. Máu của anh đang bị thạch anh hóa. Nếu tôi không tiến hành tẩy rửa tủy xương ngay bây giờ, trong vòng bốn mươi tám giờ tới, toàn bộ cánh tay phải của anh sẽ hóa đá vĩnh viễn. Và sau đó, nó sẽ hoại tử."
Huy nhìn chăm chằm vào mảng thạch anh lấp lánh trên cổ tay mình. Anh khẽ cười khổ, giọng khàn đặc: "Tôi không có thời gian để lo cho cánh tay này, Khánh Chi. Cảnh Sát Thời Gian đang lùng sục khắp Bình Tân. Chiếc Chrono-Breaker của tôi đã hỏng hoàn toàn. Không có ngụy trang sinh học, sóng lượng tử từ cái Thước Đo này sẽ sớm dẫn Trần Hùng đến đây."
"Chính vì vậy anh càng phải nằm yên," Khánh Chi cắt lời anh một cách dứt khoát. Cô đặt ống xi-lanh chứa thứ dung dịch sền sệt lên khay mổ, bên cạnh một con dao mổ laser siêu vi cổ điển. "Đây là Dung Dịch Điện Phân Tủy Xương. Tôi đã phải dùng đến những lá thảo dược thanh lọc bức xạ cuối cùng của chùa Vĩnh Nghiêm, kết hợp với dung dịch điện phân hóa sinh tự chế để điều chế ra nó. Nó là thứ duy nhất có thể rửa sạch các tinh thể thạch anh bám trên xương của anh lúc này."
Cô nhìn vào mắt trái phát sáng vàng nhạt của Huy, nói thêm bằng giọng lạnh lùng nhưng kiên định: "Và ca phẫu thuật này sẽ không có thuốc gây mê."
Huy nhướng mày: "Tại sao?"
"Bởi vì hệ thần kinh của anh đã đồng bộ quá sâu với Thước Đo Sinh Mệnh," Khánh Chi giải thích khi cô đeo chiếc găng tay cao su y tế sờn cũ vào. "Bất kỳ loại thuốc tê lượng tử thông thường nào lúc này cũng sẽ bị thiết bị cấm đó nhận diện là một tác nhân xâm nhập ngoại lai. Nó sẽ tự động kích hoạt cơ chế bẻ cong entropy tự vệ để đào thải thuốc tê, và dòng phản hồi năng lượng đó sẽ làm nổ tung cánh tay của anh ngay trên bàn mổ của tôi. Anh phải hoàn toàn tỉnh táo để kiềm chế nó."
Huy im lặng một lúc. Anh biết cô nói đúng. Thước Đo Sinh Mệnh không chỉ là một công cụ; nó đã trở thành một phần ký sinh trên cơ thể anh, một thực thể cơ khí lượng tử tàn nhẫn luôn tìm cách bảo vệ chính nó bằng cách vắt kiệt sinh mệnh của vật chủ.
"Bắt đầu đi," Huy nghiến răng nói, đưa tay trái nắm chặt lấy thành bàn mổ bằng thép lạnh ngắt. "Tôi chịu được."
Khánh Chi không nói thêm lời nào. Sự im lặng của cô là sự chuẩn bị của một bác sĩ thực chiến dưới lòng đất. Cô cầm con dao mổ laser siêu vi lên. Tia laser màu xanh lá mỏng như sợi chỉ bùng lên, phát ra tiếng rít o o chói tai trong không gian chật hẹp của phòng khám.
"Kiềm chế sóng não của anh lại. Đừng để cái Thước Đo đó phản kháng," Khánh Chi cảnh báo trước khi hạ dao.
Mũi dao laser chạm vào lớp da thạch anh hóa ở cổ tay Huy.
*XOẸT...*
Một cơn đau nhói buốt, sắc lạnh như dòng điện hàng ngàn vôn chạy thẳng vào đại não của Huy. Anh trợn trừng mắt, thấu kính lượng tử mắt trái nhấp nháy liên tục, hiển thị hàng loạt cảnh báo đỏ rực về sự sụt giảm chỉ số sinh mệnh.
Ngay lập tức, lõi thạch anh lượng tử của Thước Đo Sinh Mệnh trên cổ tay phải của anh bừng sáng. Thiết bị cấm cảm nhận được mối đe dọa từ con dao mổ, bắt đầu phát ra những luồng sóng nghịch biến entropy tầm gần. Những tia lửa điện màu xanh lam nhỏ lách tách bắn ra từ các kẽ titan, chống lại tia laser của Khánh Chi, tạo ra những tiếng nổ nhỏ và mùi khét lẹt của da thịt bị cháy.
"Cảnh báo: Phát hiện can thiệp sinh học ngoài danh mục. Kích hoạt giao thức tự vệ lượng tử," một dòng chữ cảnh báo ảo chạy dọc thấu kính mắt trái của Huy.
"Huy! Kiềm chế nó lại!" Khánh Chi thét lên, tay cô run lên khi luồng sóng phản hồi từ Thước Đo cố đẩy con dao mổ laser ra ngoài. "Nếu anh không dập tắt vệt sóng đó, tôi không thể cắt mở lớp bao xơ thạch anh!"
Huy nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng rắc rắc từ xương hàm. Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, chảy ròng ròng dọc theo gò má hốc hác của anh. Anh nhắm nghiền mắt phải, tập trung toàn bộ ý chí vào dây thần kinh cánh tay phải.
*Hít vào... Thở ra... chậm lại...*
Anh nhớ lại những bài học thiền định điều hòa entropy mà ông Sáu đã dạy trong căn hầm tối của tiệm đồng hồ. Anh phải đồng bộ nhịp thở của mình với tần số rung động của lõi thạch anh, biến dòng năng lượng phản kháng thành một dòng chảy tĩnh lặng.
Trong tâm trí của Huy, dòng chảy Chronon rực rỡ đang cuồn cuộn chảy qua tủy xương dần lắng xuống. Những tia lửa điện màu xanh lam xung quanh Thước Đo bắt đầu yếu dần, rồi tắt ngấm.
"Tốt lắm. Giữ nguyên trạng thái đó," Khánh Chi nói nhanh, tay cô di chuyển cực kỳ chuẩn xác.
Con dao laser cắt một đường dài mười centimet dọc theo cẳng tay phải của anh, để lộ lớp màng xương đã bị tinh thể hóa thành một màu xanh lam nhạt, lấp lánh dưới ánh đèn mổ. Những giọt máu phát quang màu xanh lam nhạt rỉ ra từ vết mổ, nhỏ xuống khay thép dập tắt những tiếng xèo xèo nhỏ.
Khánh Chi đặt con dao mổ xuống, nhanh chóng cầm ống xi-lanh chứa Dung Dịch Điện Phân Tủy Xương lên. Cô gắn một mũi kim dài, bọc chì kháng bức xạ vào ống tiêm.
"Bây giờ là phần khó khăn nhất," giọng Khánh Chi run lên một chút, ánh mắt cô hiện rõ vẻ xót xa nhưng đôi bàn tay vẫn vững vàng như đá tảng. "Tôi sẽ bơm dung dịch trực tiếp vào khoang tủy xương để rửa sạch các mảng bám. Cơn đau này... sẽ vượt quá giới hạn chịu đựng vật lý thông thường của anh."
Huy không trả lời. Anh chỉ gật đầu nhẹ, cơ thể anh đã căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Khánh Chi đâm mũi kim dài vào sâu trong vết mổ, xuyên qua lớp màng thạch anh cứng ngắc để chạm vào khoang tủy xương cánh tay phải của Huy.
*HỰ...*
Huy gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Đôi mắt anh trợn trừng, lòng bàn tay trái siết chặt vào thành bàn mổ bằng thép đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, mặt thép mỏng bị lực bóp của anh làm cho méo mó, biến dạng.
Khánh Chi chậm rãi nhấn pít-tông.
Thứ dung dịch sền sệt màu vàng nhạt bắt đầu tràn vào khoang tủy xương. Ngay khi tiếp xúc với các tinh thể thạch anh lượng tử bám trên bề mặt xương, một phản ứng điện phân hóa sinh mãnh liệt bùng phát.
*XÈO... XÈO... XÈO...*
Huy cảm giác như có ai đó đang đổ axit đậm đặc kết hợp với dòng điện cao thế trực tiếp vào bên trong xương tủy của mình. Cơn đau rát tột cùng bùng lên, thiêu đốt từng sợi dây thần kinh thị giác, khiến thấu kính mắt trái của anh phát ra những tia sáng vàng nhạt hỗn loạn. Anh muốn ngất đi, bóng tối của sự vô thức đã bắt đầu vẫy gọi anh ở rìa đại não, nhưng anh biết mình không thể nhắm mắt. Nếu anh ngất đi, ý thức kiềm chế Thước Đo Sinh Mệnh sẽ sụp đổ, và thiết bị cấm sẽ tự động bộc phát năng lượng bẻ cong entropy tiêu diệt cả anh và Khánh Chi.
"Giữ vững ý thức, Huy! Nhìn tôi này!" Khánh Chi thét lên, khuôn mặt cô áp sát vào mặt anh, đôi mắt sáng của cô như một mỏ neo tinh thần giữ anh lại với thực tại. "Nhìn vào mắt tôi! Đừng để bóng tối nuốt chửng anh!"
Huy nhìn thẳng vào đôi mắt thông minh nhưng đượm buồn của Khánh Chi. Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt đầy mùi máu và ozone này, đôi mắt của cô là thứ duy nhất không bị cơ giới hóa, không bị định giá bằng những con số Chronon vô cảm. Đó là đôi mắt của một con người thực sự, chứa đựng lòng trắc ẩn và y đức cao cả mà anh tưởng như đã biến mất hoàn toàn dưới ách thống trị của tập đoàn.
Anh nghiến răng chịu đựng, từng thớ cơ trên mặt co giật điên cuồng.
Dưới tác động của dung dịch điện phân, các mảng tinh thể thạch anh lượng tử bám trên xương của Huy bắt đầu rã ra, hòa tan thành một thứ dịch lỏng màu xanh lam đục, sủi bọt liên tục. Thứ dịch lỏng độc hại đó trào ra ngoài qua vết mổ, chảy dọc theo cánh tay anh xuống khay thép đựng chất thải y tế.
Khánh Chi nhanh chóng dùng dung dịch muối sinh học để rửa sạch vết mổ, rồi dùng chỉ khâu tự tiêu kết nối các mạch máu lượng tử lại với nhau. Khi mũi khâu cuối cùng hoàn thành, cô nhanh chóng quấn băng gạc bọc chì xung quanh cánh tay phải của Huy để ngăn chặn sự rò rỉ bức xạ lượng tử ra bên ngoài.
Cơn đau dữ dội dần lắng xuống, để lại một sự tê dại rã rời chạy dọc khắp cơ thể Huy. Anh đổ gục đầu xuống gối mổ, hơi thở đứt quãng, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Xong rồi," Khánh Chi thở phào một hơi dài, cô lảo đảo lùi lại một bước, tựa lưng vào tủ thuốc rỉ sét. Đôi bàn tay đeo găng cao su của cô run rẩy kịch liệt, dính đầy thứ dịch lỏng thạch anh hóa màu xanh lam. "Ca phẫu thuật thành công. Tôi đã tẩy sạch tám mươi phần trăm tinh thể thạch anh trong khoang tủy của anh. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Tình trạng tinh thể hóa vẫn sẽ tiếp tục lan rộng nếu anh tiếp tục lạm dụng cái thiết bị cấm đó mà không có huyết thanh ổn định gen Chronos-Alpha chính quy."
Huy nằm im thở dốc, cảm nhận dòng máu trong cánh tay phải đang chảy chậm lại, mang theo một cảm giác mát lạnh dễ chịu từ dung dịch điện phân. Anh khàn giọng nói: "Cảm ơn cô... Khánh Chi."
"Đừng cảm ơn tôi," Khánh Chi vừa tháo găng tay vừa nói, giọng cô thoáng một chút cay đắng. "Tôi cứu anh không phải vì tôi ủng hộ những gì anh đang làm. Tôi cứu anh vì tôi đã hứa với ông Sáu sẽ giữ cho anh sống sót, và vì con bé Mai đang cần anh. Nhưng tôi ghét bạo lực, Trần Huy. Tôi ghét cái cách anh dùng thiết bị bẻ cong entropy để tước đoạt thời gian của kẻ khác, dù đó là bọn quản lý của tập đoàn."
Cô bước đến bên bồn rửa bằng sứ hoen ố, xả dòng nước lạnh để rửa sạch những vệt máu xanh lam trên tay.
"Anh nghĩ mình khác biệt với Phan Đăng sao?" Khánh Chi hỏi, bóng lưng cô run lên dưới ánh đèn tù mù. "Hắn cướp tuổi thọ của người nghèo để giữ sự trẻ trung cho mình. Còn anh, anh cướp tuổi thọ của giới quản lý để kéo dài sự sống cho em gái. Về bản chất, cả hai đều đang dùng sinh mạng của người khác để phục vụ cho mục đích cá nhân. Khi thời gian trở thành tiền tệ, anh cũng đang tự định giá nhân tính của mình bằng những con số vô cảm trên cổ tay đấy."
Lời nói của Khánh Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Huy, khơi dậy vết thương mặc cảm tội lỗi sâu sắc mà anh luôn cố che giấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng, thực dụng.
Anh ngồi dậy trên giường mổ một cách khó khăn, tay trái ôm lấy bả vai phải quấn băng gạc bọc chì dày cộp. Anh nhìn thẳng vào bóng lưng của Khánh Chi, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng sự trải nghiệm cay đắng của một kẻ từng đứng trong hàng ngũ bóc lột:
"Cô sai rồi, Khánh Chi. Tôi biết rõ mình là một con quỷ. Tôi mang mặc cảm tội lỗi của một kẻ từng trực tiếp đi cướp đoạt thời gian của những người nghèo khổ ở Quận 9 để nuôi béo cái tập đoàn ChronoCorp khổng lồ đó. Tôi biết rõ cảm giác của một người khi nhìn thấy vòng đếm ngược trên cổ tay mình chuyển sang màu đỏ rực rỡ và tắt ngấm trong bóng tối."
Huy bước xuống giường mổ, bước đi hơi khập khiễng do vết rạn xương sườn chưa lành hẳn. Anh tiến đến bên cạnh chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động của Mai, đặt bàn tay trái gầy guộc lên lớp kính cường lực mờ sương lạnh.
"Nhưng tôi cũng biết một điều khác," Huy nói tiếp, mắt trái thấu kính lượng tử phát ra ánh sáng vàng nhạt phản chiếu trên nắp kính kén ngủ đông. "Trong cái thế giới thối nát này, nếu cô chỉ dùng lòng tốt và y đức không điều kiện để cứu người, cô sẽ chỉ kéo dài sự đau khổ của họ thêm vài ngày trước khi thuật toán siết nợ của tập đoàn tìm đến. Cô không thể cứu tất cả bằng những liều huyết thanh tự chế, Khánh Chi. Cách duy nhất để mang lại dòng chảy thời gian tự nhiên cho toàn nhân loại... là lật đổ hoàn toàn cái lò phản ứng entropy trung tâm đó."
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc lạnh nhưng chứa đựng một sự quyết tâm bi tráng:
"Tôi chấp nhận trả giá bằng tủy xương của chính mình, chấp nhận biến mình thành một con quái vật thạch anh vô cảm, miễn là có thể đòi lại nợ máu thời gian cho em gái tôi và cho tất cả những người nghèo khổ bị bóc lột đến giây cuối cùng."
Khánh Chi quay lại nhìn Huy. Đôi mắt cô dao động kịch liệt trước lý lẽ tàn nhẫn nhưng thực tế của anh. Cô thở dài, bước đến bên bàn mổ để dọn dẹp các dụng cụ y tế dính đầy máu.
"Tôi không thể tranh luận về triết học với một cựu nhân viên thu nợ," cô nói nhỏ, tay cầm lấy chiếc ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu máu mà cô vừa trích xuất từ cánh tay phải của Huy trước ca phẫu thuật để phân tích chỉ số bức xạ.
Nhưng ngay khi cô nâng chiếc ống nghiệm lên trước ánh sáng của chiếc đèn chụp màu xanh lục, Khánh Chi đột ngột khựng lại.
Đôi mắt cô mở to kinh ngạc, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Bên trong ống nghiệm thủy tinh, dòng máu của Trần Huy không hề có màu đỏ sẫm của người bình thường, cũng không phải màu xanh lam đục của những nạn nhân bị nhiễm độc bức xạ lượng tử nặng ở giai đoạn cuối.
Dòng máu đó đang tuần hoàn, tự xoáy tròn xung quanh một trục vô hình bên trong ống nghiệm, phát ra một thứ ánh sáng lượng tử tự do màu xanh lam nhạt, dịu mát và tự duy trì năng lượng mà không cần bất kỳ tác động điện từ nào từ bên ngoài.
"Cái này... cái này không phải là nhiễm độc bức xạ..." Khánh Chi run rẩy thì thầm, cô đưa ống nghiệm sát vào mắt để quan sát kỹ hơn cấu trúc tế bào máu dưới thấu kính phân tích cầm tay.
"Có chuyện gì sao?" Huy nhíu mày bước tới.
Khánh Chi ngước nhìn Huy, khuôn mặt cô tái nhợt vì kinh ngạc tột độ, giọng nói run lên bần bật:
"Máu của anh... các hạt Chronon bên trong tế bào máu của anh không hề bị phân rã dưới tác động của entropy. Chúng đang tự sắp xếp lại cấu trúc... tự đảo ngược dòng chảy thời gian ở mức độ tế bào. Huy... đây là một đột biến sinh học kỳ lạ... Một thứ gen Entropy Nghịch Biến đang âm thầm thức tỉnh trong cơ thể anh!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!