Cú Nhảy Entropy
Lưỡi dao Song Ảnh rít lên tiếng o o lạnh gáy, hướng thẳng xuống cổ họng của Trần Huy. Ánh sáng bạc từ tần số rung cao độ của cặp dao cắt đôi những giọt mưa axit đang rơi, tạo thành một khoảng chân không ngắn ngủi nhưng chết chóc ngay trước mắt anh. Trong một phần mười giây ngắn ngủi ấy, thấu kính lượng tử ở mắt trái của Huy co rút lại kịch liệt. Chrono-Vision hiển thị một vệt đỏ rực rỡ chạy dọc theo quỹ đạo lưỡi đao của Kim Giây – một đường chém hoàn hảo, không có lấy một kẽ hở vật lý.
Huy hiểu rằng mình đã hết đường lùi. Phía sau anh là vực thẳm lộng gió của tầng thứ năm mươi, bên dưới là những khối kiến trúc rỉ sét của Quận 9 đang chìm trong sương mù hóa chất. Trên mặt phẳng sân thượng này, Kim Giây sở hữu ưu thế tuyệt đối về tốc độ bionic và kỹ năng cận chiến. Khẩu súng lục lượng tử tự chế trong tay trái của Huy chỉ còn hai viên đạn chì thạch anh, nhưng nó hoàn toàn vô dụng trước phản xạ của một sát thủ bionic cấp cao. Roi điện từ thì đã vỡ nát dưới đất. Cách duy nhất để sống sót, cách duy nhất để triệt tiêu ưu thế vật lý của gã sát thủ, là kéo hắn vào một môi trường mà cả hai đều không thể kiểm soát.
Đó là rơi tự do.
Huy nghiến chặt răng, nén cơn đau buốt từ xương sườn trái đang rạn nứt. Anh không né tránh đường đao, mà ngược lại, đổ người lao tới. Tay trái của anh phóng ra, không phải để đấm, mà để chộp lấy khớp bionic ở cổ tay của Kim Giây. Đồng thời, tay phải của anh – cánh tay đang bị tinh thể hóa thạch anh đến tận cổ tay – siết chặt lấy Thước Đo Sinh Mệnh.
“Mày điên rồi!” Giọng nói của Kim Giây rít lên qua bộ lọc âm thanh của chiếc mặt nạ bionic.
[KÍCH HOẠT: THƯỚC ĐO SINH MỆNH - CÔNG SUẤT QUÁ TẢI!]
Một tiếng rít cao tần vang lên từ cổ tay phải của Huy. Lõi thạch anh lượng tử nứt nẻ của thiết bị cấm bừng sáng lên một sắc xanh lam rực rỡ, tỏa ra luồng nhiệt lượng kinh hoàng làm bốc hơi toàn bộ nước mưa xung quanh cánh tay anh. Cơn đau tột cùng ập đến như thể có một dòng dung nham đang được bơm trực tiếp vào tủy xương. Huy cảm nhận rõ rệt các tế bào tủy xương của mình đang bị phân rã, thay thế bằng cấu trúc thạch anh lượng tử lạnh ngắt. Sự tinh thể hóa lan rộng với tốc độ chóng mặt, phủ một lớp màng thạch anh màu xanh lam nhạt lên mu bàn tay và cổ tay phải của anh. Cái giá phải trả là ba tháng tuổi thọ thật bị vắt kiệt trong tích tắc.
Nhưng xung lực bẻ cong entropy cực đại đã được phóng ra.
Một vùng nghịch biến trọng lực cục bộ bùng phát ngay dưới chân hai người. Trọng lực của Trái Đất bị đảo ngược hoàn toàn trong phạm vi hai mét. Huy mượn lực đẩy ngược ấy, kết hợp với sức nặng của bản thân, kéo mạnh cổ tay bionic của Kim Giây. Cả hai văng khỏi mép sân thượng tầng năm mươi, lao thẳng vào khoảng không trung tối tăm giữa hai tòa tháp chọc trời của khu tập thể Bình Minh.
Tiếng gió rít gào bên tai như tiếng gầm của một con quái thú dữ dằn. Mưa axit quật liên tục vào mặt Huy, lạnh buốt và rát bỏng. Dưới chân họ, ánh đèn neon màu xanh lục và đỏ của Quận 9 xoay tròn hỗn loạn, nhòe đi thành những vệt sáng dài. Trọng lực lúc này không còn là một hằng số ổn định; dưới tác động của Thước Đo Sinh Mệnh đang quá tải, không gian xung quanh họ bị méo mó kịch liệt, khiến tốc độ rơi tự do bị chậm lại rồi đột ngột tăng tốc bất thường.
Kim Giây là một sát thủ chuyên nghiệp, nhưng cú nhảy liều mạng của Huy đã tước đoạt hoàn toàn điểm tựa chiến đấu của hắn. Trong môi trường không trọng lực hỗn loạn này, hệ thống thăng bằng bionic của hắn bị nhiễu loạn nghiêm trọng. Dù vậy, bản năng sinh tồn của gã sát thủ vẫn cực kỳ đáng sợ. Hắn xoay người giữa không trung, lưỡi dao rung cao tần Song Ảnh trong tay trái vạch một đường chém tàn nhẫn nhắm thẳng vào gáy Huy – nơi có cổng cắm cáp sinh học di truyền.
“Chết đi, thằng nhặt rác!” Kim Giây gầm lên.
Huy nhìn thấy đường chém qua thấu kính mắt trái. Anh không thể né tránh vật lý khi đang rơi tự do. Anh đưa tay phải đeo Thước Đo Sinh Mệnh ra trước mặt, bộc phát một xung lực bẻ cong entropy tầm gần.
*XOẸT...*
Lưỡi dao Song Ảnh chém trúng màng chắn bẻ cong entropy vô hình. Tần số rung cao tần của lưỡi dao va chạm với sóng nghịch biến của thiết bị cấm, tạo ra những tiếng nổ lách tách của các hạt ion bị phân rã. Đường chém bị lệch đi ba centimet, sượt qua bả vai trái của Huy, cắt rách lớp áo khoác da thuộc và để lại một vết thương rách sâu, rỉ ra dòng máu phát quang màu xanh lam nhạt dưới làn mưa tối. Cơn đau từ bả vai trái cộng hưởng với vết nứt xương sườn khiến Huy suýt chút nữa mất đi ý thức.
Nhưng anh đã đạt được mục đích. Lực phản chấn từ màng chắn bẻ cong đã đẩy cơ thể Kim Giây lệch sang một bên. Huy dùng hết sức lực còn lại của chân trái, đạp mạnh vào lồng ngực bọc thép bionic của Kim Giây.
*BÙM!*
Cú đạp mượn lực đẩy lượng tử từ Thước Đo Sinh Mệnh tạo ra một phản lực mạnh mẽ. Kim Giây bị đẩy văng ra xa, mất hoàn toàn thăng bằng, rơi thẳng xuống bãi phế liệu rỉ sét Nghĩa Địa Sắt nằm sâu dưới chân hai tòa nhà. Tiếng gió rít cuốn phăng bóng đen của gã sát thủ vào màn sương mù công nghiệp dày đặc phía dưới. Huy nghe thấy một tiếng va chạm kim loại trầm đục vang lên từ khoảng cách hàng trăm mét dưới đáy vực.
Trong khi đó, phản lực từ cú đạp đã đẩy Huy bay về phía đường ống xả thải kỹ thuật số rỉ sét chạy dọc theo thân tòa nhà đối diện.
*RẮC... RẮC...*
Huy vươn tay trái ra, bấu chặt lấy gờ của đường ống xả thải bằng đồng bọc graphene. Lực va đập cực mạnh khiến toàn bộ khớp vai trái của anh như muốn rời ra, vết nứt xương sườn trái nhói lên đau đớn khiến anh ho ra một ngụm máu phát quang màu xanh lam nhạt. Tay phải của anh hoàn toàn không thể dùng lực; lớp tinh thể thạch anh đã bao phủ toàn bộ các khớp ngón tay, biến bàn tay phải của anh thành một khối đá lạnh ngắt và vô cảm. Túi thạch anh lượng tử thô vẫn nằm an toàn trong túi áo ngực, đè nặng lên lồng ngực đang phập phồng thở dốc của anh.
Huy lủng lẳng bám vào đường ống giữa không trung, gió bão thổi bay mái tóc bết nước mưa của anh. Anh nghiến răng, dùng chút sức tàn của tay trái và hai chân bám vào các gờ sắt rỉ, từ từ trườn vào một cửa thông gió kỹ thuật đang mở hé gần đó. Khi toàn bộ cơ thể đã lọt vào trong đường ống tối tăm, Huy đổ rụp xuống sàn kim loại, thở hổn hển.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Trên cổ tay trái, chiếc Thiết Bị Ngắt Chronon Khẩn Cấp (Chrono-Breaker) bắt đầu phát ra những tia lửa điện nhỏ màu đỏ rực rỡ, kèm theo mùi khét của nhựa cháy. Huy cố gắng dùng ngón tay trái nhấn mạnh vào điểm cấy ghép dưới da cổ tay để kích hoạt cơ chế ngắt khẩn cấp hòng che giấu vệt sóng lượng tử của Thước Đo Sinh Mệnh trước các máy quét của Cảnh Sát Thời Gian đang lùng sục bên ngoài.
Nhưng thiết bị chỉ rung lên một nhịp yếu ớt rồi tắt ngấm.
“Đoản mạch rồi...” Huy khàn giọng thì thầm, lòng tràn ngập sự cay đắng.
Dư chấn từ cú bộc phát entropy ở công suất Quá Tải của Thước Đo Sinh Mệnh đã tạo ra một dòng điện phản hồi lượng tử cực mạnh, phá hủy hoàn toàn vi mạch của chiếc Chrono-Breaker tự chế. Giờ đây, anh không thể ngụy trang sinh học. Sóng lượng tử rò rỉ từ cánh tay phải thạch anh hóa của anh đang phát ra một tín hiệu định vị yếu nhưng rõ ràng trong không gian ảo, giống như một ngọn hải đăng dẫn đường cho các drone tuần tra.
Anh phải di chuyển ngay lập tức.
Huy lết cơ thể đau đớn qua hệ thống đường ống tối tăm, ẩm ướt của tòa nhà. Máu từ vai trái và cánh tay phải nhỏ giọt xuống sàn kim loại, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt nhòa trong bóng tối. Anh bò qua những đoạn ống xả thải đầy bùn hóa chất độc hại, chui xuống hệ thống cống ngầm thoát nước thải kỹ thuật số của Quận 9. Mỗi bước di chuyển là một sự tra tấn thể xác. Phổi anh nóng rát do hít phải khí thải lượng tử ngưng tụ dưới lòng đất, các khớp xương tay phải tê buốt tột cùng khi anh tiếp cận gần các đường cáp điện cao thế chạy dọc đường hầm.
Khi Huy lảo đảo bước ra khỏi một miệng cống tối tăm gần khu vực rìa Hẻm Không Giờ, ánh đèn pha quét màu đỏ rực rỡ của một drone tuần tra tầm thấp đột ngột cắt ngang làn sương mù công nghiệp, hướng thẳng về phía anh. Tiếng rít của động cơ drone vang lên chói tai.
Huy tựa lưng vào bức tường bê tông rỉ sét, tay trái run rẩy đưa lên bao súng lục tự chế. Anh biết mình không còn đủ sức để bẻ cong thêm một đường đạn nào nữa. Lõi thạch anh của Thước Đo Sinh Mệnh đã rạn nứt đến mức cực hạn; nếu anh cố kích hoạt nó một lần nữa, cánh tay phải của anh sẽ nổ tung thành tro bụi lượng tử.
“Đứng yên! Không được cử động!” Một giọng nói nghiêm nghị vang lên từ phía sau ánh đèn pha của drone.
Một bóng người mặc sắc phục tuần tra Quận 9 bước ra từ bóng tối của con hẻm. Trên ngực áo của hắn hiển thị huy hiệu của lực lượng an ninh ChronoCorp. Huy nheo mắt trái, thấu kính lượng tử quét định vị mục tiêu.
Đó là Lê Minh. Sĩ quan cảnh sát phản tỉnh.
Lê Minh nhìn chằm chằm vào thấu kính mắt trái phát sáng vàng nhạt của Huy, rồi nhìn xuống cánh tay phải đang quấn băng gạc đen dính máu xanh lam phát quang của anh. Ánh mắt của người sĩ quan cảnh sát già thoáng dao động kịch liệt. Hắn nhớ đến đứa con gái nhỏ đã chết vì cạn kiệt Chronon của mình, nhớ đến sự tàn bạo vô cảm của hệ thống ngân hàng thời gian mà hắn đang phục vụ.
Lê Minh không rút súng. Hắn từ tốn đưa tay lên chiếc máy tính bảng tuần tra đeo trên cổ tay trái, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím ảo.
*TÍT... TÍT...*
“Cảnh sát tuần tra số 09 báo cáo,” Lê Minh nói vào bộ đàm, giọng nói trầm và bình thản. “Khu vực ngõ 4 Hẻm Không Giờ không có dấu hiệu bất thường. Cảm biến lượng tử phát hiện nhiễu sóng do rò rỉ từ trạm sạc công cộng cũ. Đề nghị đặt lại tần số quét mạng lưới.”
Hắn tắt bộ đàm, nhìn Huy bằng ánh mắt u uất chứa đựng nỗi đau mất mát sâu sắc.
“Chạy đi,” Lê Minh thì thầm, tay chỉ về phía lối đi tối tăm dẫn sâu vào lòng Hẻm Không Giờ. “Camera giám sát khu vực này đã bị ghi đè dữ liệu trong vòng ba mươi giây. Đừng để bọn chúng tìm thấy cậu.”
Huy nhìn Lê Minh, khẽ gật đầu thay cho lời cảm tạ. Anh dùng chút sức lực cuối cùng, xoay người lao vào bóng tối của con hẻm chật hẹp. Phía sau anh, chiếc drone tuần tra chuyển hướng bay về phía trạm sạc công cộng theo lệnh điều phối giả của Lê Minh.
Hẻm Không Giờ đón nhận Huy bằng bầu không khí u uất, ngột ngạt của sự chết chóc. Những Kẻ Tạm Trú gầy gò, da dẻ xám xịt nằm vật vờ bên hai vách tường rỉ sét, những đôi mắt vô hồn nhìn bóng dáng lảo đảo của anh lướt qua trong im lặng. Máu xanh lam nhạt từ vết thương của anh nhỏ xuống những vũng nước thải nhiễm độc, phát ra những vệt sáng leo lắt rồi tắt ngấm dưới làn mưa axit.
Huy không còn cảm nhận được bước chân của mình nữa. Cơ thể anh lạnh ngắt, ý thức bắt đầu phân mảnh thành những hạt lượng tử hỗn loạn. Anh chỉ di chuyển theo bản năng, hướng về phía xưởng tái chế rác thải điện tử ngụy trang – nơi đặt Phòng Khám Ngầm Bình Tân của bác sĩ Khánh Chi.
Anh ngã quỵ xuống ngay trước cánh cửa sắt hoen rỉ của phòng khám. Tay trái của anh run rẩy đập mạnh vào tấm tôn ba nhịp ngắn, hai nhịp dài – mật mã cơ khí của thế giới ngầm.
“Khánh... Chi...” Huy khàn giọng thốt lên trước khi toàn bộ thế giới trước mắt anh sụp đổ vào bóng tối hoàn toàn. Cánh tay phải thạch anh hóa của anh buông thõng trên nền đất lạnh, phát ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt dưới làn mưa.
Cánh cửa sắt rít lên một tiếng nặng nề khi mở ra. Khánh Chi bước ra, chiếc áo blouse trắng sờn cũ của cô ngay lập tức bị mưa axit làm ướt sũng. Cô nhìn xuống dưới chân.
Khánh Chi mở cửa phòng khám, nhìn thấy Huy nằm bất tỉnh trong vũng máu phát quang màu xanh lam nhạt, tay phải của anh đã hoàn toàn bị tinh thể hóa thạch anh đến tận cổ tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!