Bóng Đêm Siết Nợ
Mưa axit ở Quận 9 không bao giờ mang lại cảm giác gột rửa. Nó chỉ là một thứ dung dịch xám xịt, mang theo mùi lưu huỳnh và rác thải công nghiệp từ các nhà máy lọc khí tầm cao, gõ rầm rập lên những tấm tôn rỉ sét của siêu đô thị Neo-Saigon.
Trần Huy đứng trong một con hẻm hẹp của khu ổ chuột, chiếc áo khoác da thuộc màu xám tro sờn rách sũng nước. Anh không thèm kéo mũ trùm đầu. Mắt trái của anh – một thấu kính lượng tử cấy ghép lậu phát ra luồng ánh sáng vàng nhạt, lạnh lẽo – đang khóa chặt vào mục tiêu trước mặt. Đó là một ông lão gầy guộc, da dẻ xám xịt như tro tàn, đang quỳ rạp dưới vũng nước bùn. Trên cổ tay trái của ông lão, vòng đếm ngược Chronon đang nhấp nháy một màu đỏ rực khô khốc: [00:00:03:12:45].
Ba ngày, mười hai giờ, bốn mươi lăm phút. Ông lão đã chính thức bước vào nhóm Kẻ Tạm Trú – tầng lớp bần cùng nhất của Neo-Saigon, những kẻ sống bằng từng giờ sạc lậu.
"Cậu Huy... xin cậu..." Giọng ông lão run rẩy, lẫn trong tiếng mưa axit ăn mòn mái tôn. "Tôi chỉ trễ hạn trả nợ cho ChronoCorp có hai ngày. Con gái tôi ở nhà máy dệt sợi... nó hứa cuối tuần này sẽ chuyển Chronon về gán nợ..."
Huy không nói gì. Gương mặt anh lạnh lùng như tạc từ đá thạch anh, nhưng bên trong lồng ngực, một vết thương lương tâm sâu sắc đang mưng mủ. Anh thấu hiểu nỗi căm ghét tột cùng của những người nghèo đang vây quanh con hẻm. Họ đứng trong bóng tối rỉ sét, những đôi mắt vô hồn nhìn anh như nhìn một con quỷ hút máu. Anh từng là một trong số họ, nhưng giờ đây, anh đeo chiếc găng tay dẫn truyền bằng đồng của ChronoCorp – công cụ bóc lột tàn nhẫn nhất thế giới.
"Luật của tập đoàn không có khái niệm 'cuối tuần', ông Lâm." Giọng Huy trầm và khàn.
Anh bước tới, găng tay đồng rít lên một tiếng cơ khí nhỏ khi kết nối với cổng cắm cáp sinh học ở gáy ông lão. Luồng hạt Chronon phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ bắt đầu chảy dọc theo sợi cáp quang dẫn truyền, hút ngược về phía thẻ lưu trữ của Huy. Ông lão co giật nhẹ, làn da vốn đã nhăn nheo càng khô héo đi rõ rệt. Vòng đếm ngược trên cổ tay ông sụt giảm nhanh chóng, dừng lại ở con số nghiệt ngã: [00:00:00:06:00].
Sáu giờ sống. Vừa đủ để ông lão lết về nhà nhìn mặt con gái lần cuối, hoặc quỳ gối xin sạc lậu ở một trạm sạc công cộng.
"Nợ của ông đã được xóa." Huy rút cáp, giọng anh phẳng lặng đến vô cảm. Anh quay lưng đi, phớt lờ những tiếng chửi rủa nghẹn ngào và những ánh mắt căm hờn ném vào lưng mình.
Anh bước nhanh qua những con hẻm tăm tối của Quận 9 Công Nghiệp, nơi dây cáp điện và ống dẫn Chronon chằng chịt như mạng nhện khổng lồ hút kiệt sinh khí của đất trời. Mỗi bước đi, thấu kính lượng tử mắt trái của anh lại nhói lên một cơn đau nửa đầu dữ dội. Đó là di chứng của ca phẫu thuật cấy ghép thô sơ năm 18 tuổi tại bãi phế thải Nghĩa Địa Sắt. Thiết bị phế thải này thỉnh thoảng lại quá tải nhiệt, nhưng nó là thứ duy nhất giúp anh nhìn thấy những sợi chỉ entropy – biểu thị tuổi thọ thực sự của con người.
Trở về căn hộ ổ chuột chật hẹp chưa đầy mười lăm mét vuông ở tầng 40 của khu tập thể Bình Minh, Huy khóa chặt ba lớp cửa sắt rỉ sét. Tiếng ồn ào của khu slums tạm thời bị đẩy lùi, chỉ còn lại một âm thanh đều đặn, đơn điệu đầy ám ảnh: tiếng hum hum của chiếc Kén Ngủ Đông Thô Sơ Di Động đặt ở góc phòng.
Huy vội vã lao đến bên kén. Bên trong lớp kính cường lực mờ sương lạnh là Thanh Mai, em gái mười sáu tuổi của anh. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, mái tóc đen dài xơ xác xõa ngang vai. Trên cổ tay gầy guộc của Mai, chiếc vòng đếm ngược đỏ rực đang hiển thị con số đáng sợ: [00:00:29:14:22].
Dưới ba mươi ngày sống. Hội chứng Hạn định tử vong di truyền từ cha mẹ – những thợ mỏ Chronon quá cố – đang tàn phá tế bào của cô bé từng giây.
"Mai..." Huy áp bàn tay thạch anh hóa nhẹ dưới móng của mình lên mặt kính lạnh ngắt.
Mai khẽ mở mắt. Thấy anh trai, cô bé cố nở một nụ cười yếu ớt, môi mấp máy không ra tiếng. Huy biết cô bé muốn bảo anh đừng lo lắng, nhưng làm sao anh có thể bình yên khi nhìn em gái mình đang trôi dần về phía cái chết lập trình sẵn? Chiếc kén ngủ đông thô sơ này ngốn năng lượng và Chronon như một con quái vật. Số Chronon anh vừa bòn rút từ những người nghèo khổ chỉ đủ để kìm hãm sự phân rã tế bào của Mai thêm vài ngày.
"Anh sẽ cứu em. Anh hứa." Huy thì thầm, ánh mắt anh lóe lên một quyết tâm liều lĩnh tột cùng.
Đêm đó, Huy có ca trực đêm tối mật tại Phòng Thu Nợ ChronoCorp Quận 9. Tòa tháp kính màu xám tro này sừng sững như một pháo đài lạnh lẽo giữa khu ổ chuột rỉ sét, biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối của tập đoàn thống trị.
Khi ngồi trước bảng điều khiển giám sát ở sảnh chính, đầu óc Huy không ngừng quay cuồng. Anh biết, sâu dưới tầng hầm của tòa nhà này, trong Kho bảo mật cấp cao, có lưu trữ một nguyên mẫu thiết bị bẻ cong entropy cấm bị tịch thu từ chợ đen: Thước Đo Sinh Mệnh (Chrono-Gauge). Ông Sáu – người thầy cơ khí lượng tử ẩn dật của anh – từng nói rằng thiết bị đó có khả năng đảo ngược dòng chảy entropy, bẻ cong thời gian cục bộ. Nó là chìa khóa duy nhất có thể chữa trị dứt điểm hội chứng Hạn định tử vong của Mai mà không cần dùng đến nguồn Chronon vấy máu người nghèo.
Đợi đến thời điểm lính gác đổi ca vào lúc hai giờ sáng, Huy lặng lẽ rời khỏi phòng giám sát, di chuyển xuống tầng hầm tối tăm.
Hành lang dẫn vào kho bảo mật được bảo vệ bằng tường bọc chì dày để ngăn chặn sự rò rỉ sóng lượng tử. Huy áp sát người vào vách tường, thấu kính lượng tử mắt trái nhấp nháy ánh sáng vàng nhạt. Anh tập trung thần kinh thị giác, cố gắng kích hoạt tần số quét tối đa để nhìn xuyên qua lớp chì bảo vệ, tìm kiếm mã khóa lượng tử 128-bit của cửa kho.
[Nhịp trao đổi chiến thuật 1]: Mắt trái của Huy nóng ran. Dòng dữ liệu mã hóa của cửa kho bắt đầu xuất hiện dưới dạng những sợi chỉ entropy phát quang màu xanh lục mờ ảo. Tuy nhiên, lớp tường bọc chì dày cộp đã tán xạ bức xạ lượng tử, khiến hình ảnh liên tục bị nhiễu loạn và đứt gãy. Huy nghiến chặt răng, cố gắng đẩy công suất thấu kính lên mức tối đa để tái cấu trúc tín hiệu.
[Nhịp trao đổi chiến thuật 2]: Ngay lập tức, hệ thống AI giám sát tòa nhà "Mắt Thần" phát hiện ra sự dao động sóng lượng tử bất thường tại khu vực hành lang bảo mật. Một âm thanh cảnh báo khô khốc vang lên bên trong thấu kính của Huy: "Cảnh báo: Phát hiện quét lượng tử trái phép tại Khu vực Bảo mật. Xác minh danh tính trong mười giây..."
[Nhịp trao đổi chiến thuật 3]: Huy hoảng hốt. Cơn đau nửa đầu dữ dội ập đến như một nhát búa nện thẳng vào đại não. Một dòng máu ấm, đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt trái của anh. Huy nhanh chóng tắt thấu kính lượng tử, rút terminal cá nhân cắm trực tiếp vào bảng điều khiển phụ ở hành lang, gõ nhanh chuỗi mã ghi đè khẩn cấp dành cho nhân viên trực ca đêm: "Bảo trì định kỳ cảm biến tầng hầm - Mã nhân viên Trần Huy 8892." Hệ thống AI dừng đếm ngược, đèn báo động đỏ chuyển lại màu xanh an toàn.
[Nhịp trao đổi chiến thuật 4]: Huy chưa kịp thở phào thì một tiếng bước chân lộp cộp vang lên từ phía thang máy kỹ thuật. Vương Khải – phó phòng thu nợ, kẻ nịnh hót tàn nhẫn luôn tìm cách cướp công của Huy – bước ra. Khải mặc bộ đồng phục phẳng phiu quá mức, đôi mắt ti hí híp lại đầy dò xét khi nhìn thấy Huy đứng cạnh bảng điều khiển phụ.
"Ồ, Trần Huy?" Khải buông lời mỉa mai, giọng lơ lớ đầy vẻ bề trên. "Cậu làm gì ở khu vực kho bảo mật vào giờ này? Tôi tưởng ca trực của cậu là ở phòng giám sát sảnh chính chứ?"
Huy nhanh chóng dùng tay áo khoác da lau vội vệt máu bên má trái, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: "Cảm biến nhiệt của hệ thống làm mát đường ống dẫn Chronon tầng hầm báo lỗi đoản mạch. Tôi xuống kiểm tra thủ công để tránh rò rỉ hạt."
Khải bước tới gần Huy, thấu kính lượng tử mắt phải của hắn quét qua người Huy một lượt. Hắn dừng lại một giây ở vết máu nhạt trên tay áo Huy, nụ cười trên môi càng thêm xảo quyệt: "Kiểm tra thủ công mà lại chảy máu mắt sao? Cẩn thận đấy, Huy. Tập đoàn không thích những nhân viên có quá nhiều tò mò đâu. Nếu để Trưởng phòng Phan Đăng biết..."
"Tôi chỉ làm đúng phận sự." Huy ngắt lời, ánh mắt lạnh lùng đối diện với Khải.
Khải hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi, không quên để lại một câu cảnh báo đầy ẩn ý.
Huy đứng lặng trong bóng tối của hành lang tầng hầm, tim đập liên hồi. Anh nhìn xuống bảng điều khiển của cửa kho phụ. Anh đã cố gắng dùng thẻ từ nhân viên thông thường để thử mở cửa, nhưng màn hình chỉ hiển thị dòng chữ đỏ vô tình: "Quyền truy cập bị từ chối. Yêu cầu mã khóa lượng tử 128-bit."
Mắt trái của anh bị quá tải nhiệt lượng nghiêm trọng, đau buốt đến mức mờ đi. Cái giá phải trả cho ca quét lậu vừa rồi là một cơn đau nửa đầu kinh hoàng và sự suy giảm thị lực tạm thời. Nhưng anh đã có được thứ mình cần.
Trước khi tắt thấu kính hoàn toàn, Huy nhìn thấy dòng mã khóa lượng tử của kho bảo mật nhấp nháy mờ ảo trên thấu kính mắt trái. Những mảnh vỡ dữ liệu của thuật toán 128-bit đang tự sắp xếp lại trong ký ức của anh. Anh đã định vị được vị trí chính xác của Thước Đo Sinh Mệnh bên trong kho, nhưng rào cản từ trường và lớp cửa thép dày cộp kia không thể phá vỡ bằng phương pháp thông thường. Anh cần một kế hoạch cắt điện diện rộng toàn tòa nhà, và anh cần Hải "Cáp" – tên hacker lượng tử lậu ở chợ Cầu Rào.
Đột ngột, wrist terminal trên cổ tay trái của Huy rung lên bần bật. Một thông báo khẩn cấp từ hệ thống giám sát kén ngủ đông của Mai gửi về điện thoại:
"Cảnh báo: Chỉ số sinh mệnh của đối tượng Thanh Mai sụt giảm đột ngột 5%. Thời gian sống còn lại rút ngắn xuống: [00:00:27:23:59]."
Dưới hai mươi tám ngày sống. Vết rạn nứt thời gian của Mai đang lan rộng nhanh hơn dự kiến.
Huy nhìn chằm chằm vào dòng mã khóa lượng tử đang nhấp nháy những giây cuối cùng trước khi biến mất trên thấu kính mắt trái. Thời gian của Mai đang trôi qua từng giây, và anh biết, mình không còn đường lui nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!