Thương Mại Hóa Hóa Học: Diêm Và Xà Phòng
Cơn chuột rút ở bắp chân phàm nhân quả thực là một loại hình phạt tàn khốc hơn cả mọi loại kiếm khí trên đời.
Bùi Nhất Nhát tập tễnh lết từng bước một qua cánh cửa gỗ mục nát của Miếu hoang Vô Thần, một tay bám chặt vào vách đất ẩm mốc, tay kia vẫn không quên giữ chặt nếp áo choàng đen rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy. Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu lơ lửng vô hình, phả ra từng luồng khí carbonic buốt giá. Luồng khí lạnh này tuy giúp làm dịu đi vết bỏng nhẹ do bụi vôi sống trên mu bàn tay anh, nhưng lại khiến anh liên tục rùng mình, răng đánh vào nhau lập cập vì sợ hãi thế giới tâm linh nguyên thủy.
"Giáo chủ! Ngài rốt cuộc đã trở về!"
Tiểu Đông – gã thư sinh thi trượt nay làm kế toán trưởng của giáo phái – hớt hải chạy ra từ chính điện. Gã ôm theo một chiếc hòm gỗ rách nát, bên trong chỉ vỏn vẹn ba đồng xu rỉ sét nằm chơ vơ. Gương mặt Tiểu Đông méo xệch, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng:
"Giáo chủ, chúng ta thực sự cạn kiệt rồi! Ba đồng xu này không đủ mua nổi một bát cháo loãng cho nửa người. Đám giáo đồ ngoài kia đói đến mức mắt xanh lè như sói hoang, đang ngồi nhai cỏ khô ở sân sau. Nếu cứ thế này, ngày mai giáo phái sẽ rã đám, hoặc tụi nó sẽ liều mạng đi cướp bóc mất thôi!"
Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo – nghe thấy thế liền lập tức rút cặp dao mổ lợn sáng loáng dắt sau lưng ra, gầm lên một tiếng đầy sát khí:
"Cướp bóc? Đúng thế! Giáo chủ, thuộc hạ nguyện dẫn đầu anh em xông vào thành, đồ sát cả nhà địa chủ Lý Bá, cướp sạch granary của lão dâng lên ngài! Hoặc chúng ta có thể đi càn quét đám đệ tử ngoại môn của Thiết Kiếm Môn! Máu của bọn chúng sẽ tưới mát cho ngọn lửa vĩ đại của Vô Thần Giáo!"
Nhất Nhát nghe đến hai chữ "đồ sát" và "càn quét" thì da đầu lập tức tê dại, bắp chân đang bị chuột rút lại nhói lên một cái đau đớn. Anh thầm gào thét trong lòng:
*Đồ sát cái đầu ngươi ấy! Đi cướp nhà địa chủ hay Thiết Kiếm Môn? Bọn họ chỉ cần phái ra một tu sĩ Luyện Khí tầng 1 là đủ quét sạch cái tà giáo rách nát toàn phàm nhân đói khát này rồi! Lúc đó kẻ bị treo đầu lên cổng thành chính là ta đấy! Ta phải tìm cách kiếm tiền an toàn, hợp pháp bằng khoa học thôi!*
Nén lại sự hoảng loạn tột độ, Nhất Nhát khẽ nhắm mắt, cố giữ cho cơ mặt không bị giật giật. Anh dùng tông giọng trầm thấp, khàn khàn đầy vẻ thâm trầm vô vi để đáp lại:
"Nhạc Hộ Pháp, bớt sát khí đi. Bản tọa đã nói bao nhiêu lần, bạo lực chỉ là trò chơi của những kẻ vô tri. Vô Thần Giáo ta tịnh hóa thế gian không bằng máu, mà bằng... quy luật của vạn vật."
Nói xong, anh quay sang Tiểu Đông, ánh mắt thâm quầng vì mất ngủ nhìn trừng trừng khiến gã kế toán lạnh sống lưng:
"Tiểu Đông, mang toàn bộ số mỡ heo dự trữ dùng để nấu ăn còn lại ra đây. Nhạc Hộ Pháp, đi gom sạch tro bếp ở các lò đun trong miếu. Bản tọa muốn luyện chế... Thần dược tịnh hóa."
Nhạc Vô Đạo và Tiểu Đông ngơ ngác nhìn nhau. Mỡ heo và tro bếp? Hai thứ rác rưởi bẩn thỉu đó thì liên quan gì đến thần thông tịnh hóa? Nhưng trước uy áp "Hào Quang Vô Thần" lạnh lùng của Giáo chủ, bọn họ không dám hoài nghi, vội vàng vắt chân lên cổ đi thi hành mệnh lệnh.
Chỉ sau nửa canh giờ, gian bếp tồi tàn, đầy bồ hóng đen kịt của miếu hoang đã bị Nhất Nhát cải tạo thành một "phòng thí nghiệm hóa học" thô sơ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Anh nghiêm khắc ban hành quy chuẩn đầu tiên của "Thuyết Vi Khuẩn Sơ Khai": bắt buộc tất cả giáo đồ tham gia phải luộc sạch tay bằng nước sôi và đeo khẩu trang bằng vải thô.
Nhất Nhát đứng trước chiếc vạc gốm lớn, bắt đầu thực hiện phản ứng xà phòng hóa (saponification) – kiến thức hóa học vô cơ vỡ lòng mà anh thuộc nằm lòng từ kiếp trước.
Anh chỉ đạo giáo đồ đổ nước vào đống tro bếp để hòa tan muối kali cacbonat ($K_2CO_3$), lọc lấy phần nước trong suốt chứa dung dịch kiềm mạnh. Sau đó, anh cho mỡ heo (chứa các chất béo triacylglycerol) vào vạc, đổ nước kiềm tro bếp vào và bắt đầu nhóm lửa đun sôi.
"Giáo chủ, ngài đang luyện đan dược lỏng sao?" Nhạc Vô Đạo tò mò ghé sát mặt vào vạc gốm nhìn dung dịch sủi bọt trắng xóa bốc mùi nồng nặc.
Nhất Nhát lạnh lùng gõ nhẹ cây thước gỗ vào đầu gã đồ tể: "Lùi lại. Đây là phản ứng âm dương hòa hợp giữa Linh Chi Chi Thể (mỡ béo) và Thổ Nhập Vô Vi (dung dịch kiềm). Sai một ly, thần lực sẽ tiêu tán."
Thực chất, Nhất Nhát đang rất căng thẳng. Anh phải liên tục dùng đũa cả khuấy đều hỗn hợp để mỡ heo và kiềm phản ứng hoàn toàn tạo thành xà phòng và glycerol. Khi hỗn hợp bắt đầu đặc quánh lại thành một chất keo màu trắng sữa, Nhất Nhát lấy ra chất bảo bối quyết định: bột lưu huỳnh tinh khiết ($S$) màu vàng nhạt gặt hái được dưới đáy giếng cổ.
Anh rắc đều bột lưu huỳnh vào vạc, khuấy mạnh tay. Dung dịch keo lập tức chuyển sang màu vàng nhạt, tỏa ra mùi hăng hắc đặc trưng của lưu huỳnh hoạt hóa.
"Tiêu Tiêu, đến đây." Nhất Nhát khẽ gọi thầm.
Nữ quỷ giếng cổ lập tức lướt tới phía sau vạc gốm, giải phóng một luồng khí lạnh buốt giá bao quanh chiếc vạc. Nhờ luồng khí lạnh carbonic tự nhiên của Tiêu Tiêu, hỗn hợp xà phòng lưu huỳnh nóng rực nhanh chóng hạ nhiệt, đông tụ lại thành những khối rắn màu vàng nhạt một cách hoàn hảo, rút ngắn thời gian chờ đợi từ vài ngày xuống còn vài khắc.
Nhất Nhát dùng dao cắt khối xà phòng thành từng bánh nhỏ vuông vức, dập nổi ký hiệu chữ "Vô Thần" thô sơ lên bề mặt. Anh cầm một bánh xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa lên, lòng thầm thở phào nhẹ nhõm:
*Sulfur Soap! Chất diệt khuẩn, diệt nấm ký sinh vạn năng của phàm nhân. Đây chính là mỏ vàng cứu sống chúng ta!*
Ở một góc khác của gian bếp, Giáo đồ Giáp (A Cẩu) – cựu tên trộm vặt nay được Nhất Nhát tin tưởng thăng chức làm Tổ trưởng Tổ sản xuất diêm quẹt – đang tỉ mỉ cắt từng que gỗ nhỏ tẩm sáp paraffin, đầu que được nhúng hỗn hợp kali clorat ($KClO_3$) và lưu huỳnh, quẹt vào vỏ hộp chứa bột phốt pho đỏ tịch thu từ đạo cụ bịp bợm của Huyết Lâu Tử.
"Giáo chủ, diêm an toàn Vô Thần đã đóng hộp xong 100 bộ!" A Cẩu dâng chiếc hộp quẹt diêm đầu tiên lên với gương mặt đầy vẻ tự hào. Gã vuốt ve chiếc hộp quẹt, ánh mắt rưng rưng: "Thuộc hạ từ một tên trộm bị người đời khinh bỉ, nay nhờ sự khai sáng của Giáo chủ mà trở thành Tổ trưởng sản xuất, nắm giữ ngọn lửa văn minh của giáo phái! Thuộc hạ nguyện thề trung thành đến chết!"
Nhất Nhát khẽ gật đầu, vỗ vai A Cẩu để khích lệ tinh thần công nhân lành nghề, rồi quay sang Nhạc Vô Đạo:
"Nhạc Hộ Pháp, mang theo mười bánh xà phòng này. Chúng ta đi gặp Lưu Lão Bản ở nhà tắm công cộng trung tâm trấn."
Nhà tắm công cộng Lưu Ký nằm ở khu chợ sầm uất nhất Hắc Thạch Trấn. Lúc này, Lưu Lão Bản – gã phú thương béo múp míp mặc áo gấm lụa vàng, tay đeo đầy nhẫn ngọc lấp lánh – đang đứng ngồi không yên trước cửa phòng tắm. Gã liên tục phe phẩy chiếc quạt giấy lụa thơm phức, gương mặt đầy vẻ sầu não khi nhìn lượng khách ra vào thưa thớt.
"Lưu Lão Bản, dạo này việc kinh doanh có vẻ ảm đạm nhỉ?"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ phía sau tấm rèm tre. Lưu Lão Bản giật mình quay lại, thấy vị Giáo chủ tà giáo khét tiếng Bùi Nhất Nhát đang đứng đó dưới lớp áo choàng đen u ám, bên cạnh là gã đồ tể Nhạc Vô Đạo đằng đằng sát khí cầm dao mổ lợn bảo vệ.
Lưu Lão Bản run rẩy, vội vàng chắp tay nịnh bợ: "Ái chà, Bùi Giáo chủ! Cơn gió nào đưa ngài đến tiệm nhỏ của tiểu nhân thế này? Tiểu nhân dạo này làm ăn thất bát, không có linh thạch cúng dường đâu ạ!"
Nhất Nhát bước vào trong phòng khách, điềm tĩnh ngồi xuống ghế gỗ, ra hiệu cho Nhạc Vô Đạo đặt một bánh xà phòng lưu huỳnh màu vàng nhạt lên bàn.
"Bản tọa đến đây không phải để đòi tiền cúng dường, mà là để mang đến cho ngươi một cơ hội phát tài." Nhất Nhát nói, ánh mắt lạnh lùng dưới mũ trùm đen nhìn thẳng vào Lưu Lão Bản.
Lưu Lão Bản quét mắt nhìn bánh xà phòng vàng nhạt, ngửi thấy mùi hăng hắc khó chịu bốc lên liền biến sắc, bịt mũi thối lui một bước:
"Giáo chủ... đây là cái gì? Mùi hôi thối như trứng ung thế này? Vô Thần Giáo của các ngài chuyên đi giết người phóng hỏa, nay lại mang tà vật độc hại này đến định đầu độc nhà tắm của tiểu nhân sao?! Tiểu nhân tuyệt đối không hợp tác!"
Không khí trong phòng lập tức ngưng đọng lại. Nhạc Vô Đạo trợn trừng mắt, tay siết chặt chuôi dao mổ lợn, chỉ chờ Giáo chủ ra lệnh là sẽ băm vằn gã béo này ra làm phân bón hữu cơ.
Bùi Nhất Nhát trong lòng hoảng sợ tột độ: *Lạy chúa tôi, gã béo này nói to quá, làm mình giật cả mình! Nếu gã không chịu mua xà phòng thì giáo đồ của mình sẽ chết đói mất! Nhưng ta phải bình tĩnh, dùng thực nghiệm y tế để thông não cho gã!*
Nhất Nhát khẽ xua tay ra hiệu cho Nhạc Vô Đạo lùi lại, rồi dùng kỹ năng "Hào Quang Vô Thần" ngồi im lặng bất động, mắt nhìn thẳng vào vết mẩn đỏ ghẻ lở đang rỉ nước vàng trên mu bàn tay béo múp của Lưu Lão Bản. Anh khẽ thở dài, giọng nói mang theo sự thương hại sâu sắc:
"Lưu Lão Bản, ngươi đang bị hành hạ bởi 'Âm Độc Ngứa Ngáy' (bệnh ghẻ lở do nấm ký sinh) đúng không? Khách tắm của ngươi cũng vì sợ lây nhiễm căn bệnh này mà không dám đến nhà tắm nữa, khiến việc kinh doanh của ngươi sắp phá sản."
Lưu Lão Bản nghe vậy thì giật nảy mình, vội vàng rụt tay vào trong tay áo gấm, kinh ngạc nhìn Nhất Nhát: "Ngài... làm sao ngài biết?"
"Bản tọa nhìn thấu vạn vật." Nhất Nhát nói dối không chớp mắt, thực chất là do khứu giác nhạy bén của sinh viên hóa dược đã phát hiện ra mùi thuốc mỡ rẻ tiền lưu huỳnh nồng độ thấp trên tay gã. Anh đẩy bánh xà phòng về phía trước:
"Đây không phải tà vật, mà là 'Xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa'. Nó chứa thần lực xua đuổi âm độc ký sinh. Hãy dùng thử nó lên vết ngứa trên tay ngươi ngay bây giờ. Nếu không hiệu quả, bản tọa sẽ lập tức rời đi và không bao giờ quay lại."
Lưu Lão Bản bán tín bán nghi. Cơn ngứa ngáy dữ dội trên tay suốt mấy tuần qua đã khiến gã mất ăn mất ngủ, bôi đủ loại bùa chú tàn tro của đạo sĩ nhưng chỉ tổ nhiễm trùng nặng thêm. Nhìn bánh xà phòng vàng nhạt, gã cắn răng quyết định liều một phen.
Gã sai gia nhân bưng lên một chậu nước sôi để nguội (đã được khử trùng theo yêu cầu nghiêm ngặt của Nhất Nhát). Lưu Lão Bản làm ướt tay, cầm bánh xà phòng lưu huỳnh chà xát nhẹ lên vết ghẻ lở.
Bọt xà phòng trắng xóa bốc lên, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc. Lưu Lão Bản ban đầu hơi rát nhẹ do tính kiềm của xà phòng tẩy sạch tế bào chết, nhưng chỉ sau một khắc rửa sạch bằng nước ấm, một cảm giác mát mẻ, dễ chịu chưa từng có lập tức lan tỏa khắp mu bàn tay gã.
Cơn ngứa ngáy điên cuồng bám riết lấy gã suốt cả tháng trời bỗng chốc biến mất hoàn toàn! Vết loét đỏ rỉ nước vàng dường như cũng se lại, khô ráo một cách thần kỳ dưới tác dụng diệt nấm ký sinh của lưu huỳnh hoạt hóa.
"Trời... trời đất ơi! Thần kỳ thế này sao?!"
Lưu Lão Bản trợn tròn mắt nhìn mu bàn tay sạch sẽ của mình, không tin nổi vào mắt mình. Gã gãi gãi thử nhưng hoàn toàn không còn cảm giác ngứa ngáy kích ứng nữa. Gã béo run rẩy, quỳ sụp xuống đất trước mặt Nhất Nhát, hai tay dâng bánh xà phòng lên như dâng thánh vật:
"Bùi Giáo chủ! Ngài thực sự là thần y tái thế! Đây chính là thần dược cứu sống nhà tắm của tiểu nhân! Tiểu nhân có mắt như mù, xin Giáo chủ đại nhân đại lượng tha thứ!"
Nhất Nhát khẽ nhếch môi dưới mũ trùm đen, lòng mừng thầm như mở hội: *Thành công rồi! Sức mạnh của hóa học thực nghiệm đã bẻ gãy sự nghi ngờ của thương nhân!*
Anh điềm tĩnh đứng dậy, gõ nhẹ ngón tay xuống bàn: "Lưu Lão Bản, bản tọa muốn hợp tác với ngươi. Vô Thần Giáo sẽ độc quyền cung cấp xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa này cho nhà tắm của ngươi với giá 5 đồng xu rỉ một bánh. Ngươi có thể bán lại cho khách tắm hoặc dùng làm dịch vụ tắm tịnh hóa cao cấp với giá 10 đồng xu."
Lưu Lão Bản là kẻ nhạy bén với tiền tài, lập tức nhận ra cơ hội kinh doanh bùng nổ vô hạn này. Gã dập đầu lia lịa: "Đồng ý! Tiểu nhân đồng ý hoàn toàn! Tiểu nhân xin ký hợp đồng độc quyền phân phối và dâng nộp trước 50 lượng bạc tiền đặt cọc cho giáo phái!"
Nhìn hòm bạc trắng lấp lánh được gia nhân bưng ra đặt lên bàn, kế toán trưởng Tiểu Đông đứng bên cạnh suýt chút nữa đã ngất xỉu vì sung sướng. Giáo phái cứu đói được rồi!
Chỉ trong vòng ba ngày sau đó, cơn sốt "Scientific Spa" bùng nổ khắp Hắc Thạch Trấn. Nhà tắm công cộng của Lưu Lão Bản đông nghịt khách từ sáng đến đêm, ai nấy đều tranh nhau đến tắm xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa để chữa bệnh ngoài da và ghẻ lở.
Doanh thu khổng lồ đổ về Vô Thần Giáo như nước lũ. Tiểu Đông bận rộn suốt ngày đêm để tính toán sổ sách theo phương pháp kế toán kép mới học từ Giáo chủ. Đám giáo đồ không còn nhai cỏ khô nữa, bọn họ được ăn những bát cơm trắng thơm phức, thịt heo béo ngậy. Ai nấy đều mặc tạp dề da sạch sẽ, nghiêm túc đứng ở dây chuyền sản xuất diêm quẹt và xà phòng, rửa tay khử trùng đều đặn mỗi ngày.
Nhưng, sự bùng nổ kinh tế của Vô Thần Giáo lập tức chạm đến lợi ích cốt lõi của địa chủ tàn ác Lý Bá – kẻ bấy lâu nay độc quyền phân phối nguồn muối ăn bẩn pha cát với giá cắt cổ và kiểm soát tài chính của phàm nhân nghèo khổ trong trấn.
Tại phủ đệ xa hoa của gia tộc Lý Bá, lão già béo múp míp Lý Bá đang tức giận đập nát chiếc tẩu thuốc bằng ngọc giả xuống đất, mặt đầy thịt mỡ rung lên bần bật vì điên cuồng:
"Khốn kiếp! Đám phàm nhân nghèo khổ kia dám tẩy chay muối bẩn của ta để tự đi lọc muối mỏ theo hướng dẫn của tên tà giáo chủ Bùi Nhất Nhát sao?! Lại còn xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa cái gì nữa?! Việc kinh doanh muối và bùa chú của gia tộc ta đã sụt giảm mất tám phần mười chỉ trong ba ngày qua!"
Lão quay sang tên ác bá Trương Đại đang đứng khúm núm bên cạnh, rít qua kẽ răng:
"Trương Đại! Mau liên lạc với Thiết Kiếm Môn! Vu khống cho ta rằng Vô Thần Giáo đang luyện chế tà khí hủy diệt thị trấn bằng khói lưu huỳnh thối tha! Ta muốn mượn tay Thiết Kiếm Trưởng Lão để san phẳng cái miếu hoang rách nát đó!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!