Hào Quang Vô Thần Áp Đảo Kiếm Tu
Khói bụi từ vụ nổ bụi than đá kinh thiên động địa ở tập trước vẫn chưa tan hẳn, lơ lửng giữa sân trước của Miếu hoang Vô Thần như một tấm màn xám xịt, che khuất cả ánh trăng tàn của Hắc Thạch Trấn u ám. Mặt đất trước miếu bị khoét thành một hố sâu hoắm, đất đá cháy sém đen kịt, tỏa ra mùi lưu huỳnh và carbon nồng nặc.
Bùi Nhất Nhát đứng tựa lưng vào cây cột gỗ mục nát trước hiên miếu, hai tay giấu chặt trong ống tay áo choàng đen rộng thùng thình. Vẻ ngoài của anh lúc này trông thâm trầm, lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng thực chất, mu bàn tay của anh vẫn đang bỏng rát âm ỉ do mấy giọt nước vôi sống chưa tôi kỹ bắn trúng lúc nãy. Trong bóng tối của tay áo, Nhất Nhát đang lén lút dùng ngón tay bôi chút giấm chua nồng độ cao còn sót lại từ lọ giấm giắt bên hông để trung hòa tính kiềm của vôi, lòng thầm khóc ròng rã.
"Trời ơi là trời! Sống sót qua được vụ nổ bụi than của gã Độc Nhãn Long thì lại lòi đâu ra cái danh tiếng 'Giáo chủ hô sấm sét' này chứ? Mình chỉ là một tên phàm nhân vô dụng, một sinh viên hóa dược xui xẻo xuyên không thôi mà! Giờ lại thêm lão chó già Huyết Lâu Tử thề sẽ thuê sát thủ Đường Môn Chi Nhánh Đông Dực đến lấy đầu mình... Làm sao sống qua nổi ngày mai đây?"
Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, phả ra từng luồng điện từ trường mát lạnh làm da đầu anh tê dại. Luồng khí lạnh này vô tình làm dịu đi vết bỏng trên tay anh, nhưng cũng khiến anh rùng mình liên tục vì sợ hãi thế giới tâm linh nguyên thủy.
Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo của Vô Thần Giáo – vẫn đang quỳ rạp dưới đất, hai tay dâng cặp dao mổ lợn sáng loáng lên ngang đầu, đôi mắt đỏ rực vì sùng bái cuồng nhiệt:
"Giáo chủ! Thần thông 'Đại Hủy Diệt Thuật' của ngài quả thật đã khai sáng cho thuộc hạ! Chỉ bằng một que diêm phàm trần và đống bụi than rác rưởi, ngài đã dẫn động thiên lôi, thổi bay cả băng đảng Độc Nhãn Long thành tro bụi! Uy danh của Vô Thần Giáo ta từ nay sẽ chấn động cả biên cảnh Đông Vực!"
Nhất Nhát khẽ nhắm mắt, cố giữ cho cơ mặt không bị giật giật. Anh dùng tông giọng trầm thấp, khàn khàn giả tạo để đáp lại:
"Nhạc Hộ Pháp... lùi lại đi. Bản tọa cần tĩnh tâm."
"Rõ! Thuộc hạ không dám làm phiền Giáo chủ ngộ đạo!" Nhạc Vô Đạo vội vàng lùi lại, gương mặt đầy vẻ cung kính như vừa nghe thấy thánh chỉ.
Đột nhiên, một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ phía chân trời. Một đạo kiếm quang màu bạc rực rỡ, mang theo luồng linh khí phong hệ mạnh mẽ, xé toạc màn sương mù u ám của Hắc Thạch Trấn, lao thẳng về phía miếu hoang.
"Kẻ nào dám cả gan xông vào tổng đàn Vô Thần Giáo!" Nhạc Vô Đạo gầm lên, hai tay siết chặt cặp dao mổ lợn, hộ vệ trước hiên miếu.
Đạo kiếm quang đáp xuống sân miếu, luồng gió mạnh thổi bạt lớp bụi than đen kịt xung quanh. Khi ánh sáng bạc tan đi, một thiếu niên khoảng mười bảy tuổi hiện ra. Gã mặc trường bào trắng thêu hoa văn mây xanh của Thiết Kiếm Môn – tông môn chính phái lân cận, lưng đeo bao kiếm bạc, phong thái hiên ngang, kiêu ngạo tột cùng. Đôi mắt gã sáng quắc, quét qua hố sâu do vụ nổ bụi than để lại, rồi dừng lại trên người Bùi Nhất Nhát.
Đây chính là Lâm Vô Cực, đệ tử thiên tài của Thiết Kiếm Môn, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 9 – đỉnh phong phàm giới của vùng biên cảnh này. Gã cầm thanh kiếm bạc 'Hàn Quang' tỏa ra linh khí phong hệ sắc bén, chỉ thẳng vào Nhất Nhát, lớn tiếng chất vấn:
"Bùi Nhất Nhát! Bản thiếu hiệp đi tuần tra lân cận, phát hiện nơi đây có chấn động lôi đình cực mạnh, khói đen ngập trời. Ngươi – một vị Giáo chủ tà giáo khét tiếng – rốt cuộc đang luyện chế ma khí hủy diệt gì ở đây? Hôm nay, Lâm Vô Cực ta sẽ đại diện cho chính nghĩa Thiết Kiếm Môn, vạch trần bộ mặt tà ác của ngươi!"
Nhìn thấy thanh kiếm bạc sắc lẹm chỉ thẳng vào mũi mình, cộng thêm luồng linh khí áp chế từ tu sĩ Luyện Khí tầng 9, Bùi Nhất Nhát cảm thấy toàn bộ lục phủ ngũ tạng như đảo lộn. Nỗi sợ hãi ma quỷ và cái chết bùng lên dữ dội trong lồng ngực anh. Anh muốn quay đầu bỏ chạy ngay vào phòng ngủ ẩm mốc của mình, muốn trùm chăn kín đầu để trốn tránh thực tại điên cuồng này.
Nhưng hỡi ôi! Do đứng im chịu lạnh quá lâu dưới sương đêm, cộng thêm căng thẳng thần kinh tột độ, bắp chân phàm nhân của Nhất Nhát đột ngột bị chuột rút kịch liệt!
Cơn đau nhói truyền lên não làm anh cứng đờ người tại chỗ. Chân anh tê dại, hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi dù chỉ một phân! Anh bị khóa chặt ngay tại vị trí trước cây cột gỗ mục, không thể lùi cũng không thể tiến.
Trong tình thế sinh tử ấy, bản năng sinh tồn của một kẻ nhát gan cực hạn đã kích hoạt kỹ năng "Hào Quang Vô Thần". Nhất Nhát đứng im bất động như một pho tượng đá cổ xưa. Khuôn mặt anh lạnh lùng không một chút cảm xúc, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ nhìn trừng trừng vào một khoảng không vô định phía sau vai Lâm Vô Cực. Thực ra, anh đang cố gắng nhìn vào bức tường đổ nát phía xa để tránh nhìn vào thanh kiếm sáng loáng và gương mặt đằng đằng sát khí của gã kiếm tu, vì nhìn vào đó chỉ khiến anh thêm hoảng loạn.
Để trấn an tinh thần đang bên bờ vực sụp đổ, Nhất Nhát bắt đầu lẩm nhẩm trong miệng công thức vật lý cơ học cổ điển và bảng tuần hoàn Mendeleev bằng tiếng Anh với tốc độ cực nhanh, âm thanh chỉ nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"$F = m \cdot a$... Hydrogen, Helium, Lithium, Beryllium, Carbon, Nitrogen, Oxygen... $v = v_0 + a \cdot t$..."
Lâm Vô Cực nhíu mày, tay cầm kiếm khẽ run lên. Gã vốn là kẻ kiêu ngạo, đa nghi và cực kỳ thích suy diễn sâu xa. Đối mặt với kiếm phong sắc bén của một tu sĩ Luyện Khí tầng 9, bất kỳ kẻ phàm nhân hay tà tu cấp thấp nào cũng phải run rẩy quỳ lạy hoặc ra chiêu chống đỡ. Nhưng vị Giáo chủ trẻ tuổi trước mặt gã lại đứng im lặng như núi đá, mặt không đổi sắc, ánh mắt sâu hoắm như vực thẳm nhìn xuyên qua gã như thể gã chỉ là một hạt bụi vô tri.
*Hắn... hắn không thèm phòng thủ?* – Lâm Vô Cực thầm nghĩ, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán. *Đối mặt với Hàn Quang kiếm của ta mà hắn vẫn điềm tĩnh đến thế? Nhìn đôi mắt thâm quầng kia xem, đó chắc chắn là đôi mắt của một kẻ đã bế quan ngộ đạo hàng trăm năm, nhìn thấu hồng trần và sinh tử! Hơn nữa, miệng hắn đang lẩm nhẩm chú ngữ gì vậy? Những âm tiết kỳ lạ như 'Hai-đrô-gen, He-li-um'... Đây chắc chắn là mật chú tước đoạt linh tính thượng cổ! Vô chiêu thắng hữu chiêu, hắn đang dùng hào quang áp chế đạo tâm của ta!*
Càng nghĩ, Lâm Vô Cực càng cảm thấy áp lực đè nặng lên ngực. Gã vô thức vận chuyển Thiết Kiếm Tông Tâm Pháp, dồn linh khí phong hệ vào thanh kiếm Hàn Quang để tự vệ. Linh thạch phong hệ khảm trên chuôi kiếm rực sáng, tỏa ra những luồng linh khí đậm đặc lơ lửng xung quanh sân miếu hoang, tạo ra những tiếng rít gió nhè nhẹ.
Nhưng Lâm Vô Cực không thể ngờ rằng, luồng linh khí phong hệ đậm đặc đang bay lơ lửng kia lại chính là khắc tinh lớn nhất của Nhất Nhát.
Cơ thể phàm nhân của Nhất Nhát bị chứng dị ứng cực nặng với linh khí đậm đặc (Dị Ứng Linh Khí Cấp 1). Khi những hạt bụi linh thạch phong hệ lơ lửng trong không khí bị gió thổi bay thẳng vào mũi anh, niêm mạc mũi của Nhất Nhát lập tức bị kích ứng kịch liệt.
"A... ngứa quá... ngứa không chịu nổi!" Nhất Nhát thầm gào thét.
Cổ họng anh ngứa ngáy râm ran, mũi đỏ ửng lên, nước mắt bắt đầu chảy ròng ròng vì kích ứng. Da cổ anh nổi lên những nốt mẩn đỏ li ti. Anh cố gắng mím chặt môi, dùng hết sức bình sinh của phàm nhân để nhịn cơn hắt hơi đang cuồn cuộn dâng lên trong mũi. Sự chịu đựng cực hạn này khiến khuôn mặt anh vặn vẹo, đỏ bừng lên, đôi mắt trợn trừng đầy tợn dữ.
Lâm Vô Cực nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và vặn vẹo đầy sát khí của Nhất Nhát, đạo tâm Luyện Khí tầng 9 lập tức chao đảo mạnh mẽ:
*Hắn đang tức giận! Nhìn khuôn mặt đỏ bừng kia kìa, đó là dấu hiệu của việc chân khí nghịch chuyển, sát chiêu hỏa hệ đang ngưng tụ cực hạn! Đôi mắt hắn trợn trừng nhìn ta, hắn sắp ra tay tiêu diệt ta rồi! Không được, ta phải ra chiêu trước để phòng thủ!*
Lâm Vô Cực hoảng loạn, hét lớn một tiếng, vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí phong hệ sắc bén xé gió lao thẳng về phía Nhất Nhát. Luồng gió mạnh thổi tung bụi bặm xung quanh ban thờ miếu hoang dột nát.
Đúng lúc luồng kiếm khí lao đến, cơn dị ứng linh thạch trong mũi Nhất Nhát cũng đạt đến đỉnh điểm tuyệt đối. Anh không thể nhịn thêm được một giây nào nữa.
"Á... á... hắt... hắt... XÌIIIIIIIIII!"
Nhất Nhát hắt hơi một cú cực kỳ kinh thiên động địa. Sức gió từ cú hắt hơi của phàm nhân cộng hưởng với luồng kiếm khí phong hệ đang lao đến, tạo ra một luồng phản lực cực mạnh thổi bạt đống bột vôi sống (Canxi oxit) nung từ mỏ đá vôi phía Bắc – vốn được Nhạc Vô Đạo xếp gọn gàng cạnh ban thờ để chuẩn bị sửa miếu – bay mù mịt khắp sân trước miếu hoang.
Bột vôi sống trắng xóa gặp không khí ẩm ướt quanh năm của thung lũng Hắc Thạch Trấn lập tức xảy ra phản ứng hóa học tôi vôi mãnh liệt:
$$\text{CaO} + \text{H}_2
ext{O} \rightarrow \text{Ca(OH)}_2 + \text{Nhiệt lượng}$$
Phản ứng tỏa nhiệt mạnh mẽ làm bốc lên những luồng hơi nước nóng hừng hực, sủi bọt sùng sục vô hình trong màn sương trắng xóa. Chỉ trong chớp mắt, một đám mây khói trắng hừng hực, vừa nóng vừa cay nồng của canxi hydroxit đã bao phủ toàn bộ sân miếu, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của hai bên.
Lâm Vô Cực bị màn sương vôi sống nóng rực ập thẳng vào mặt. Bụi vôi mịn lọt vào mắt gã gây bỏng rát kịch liệt, chui vào mũi vào họng khiến gã ho sặc sụa, nghẹt thở tạm thời. Luồng kiếm khí phong hệ của gã bị đám mây bụi dày đặc hấp thụ và phân tán hoàn toàn trọng lượng động năng.
Trong màn sương trắng xóa nóng rực, Lâm Vô Cực hoàn toàn mất phương hướng, gã ôm lấy mắt, hoảng loạn tột độ nghĩ thầm:
*Hỏa hệ sát chiêu vô hình! Hắn chỉ cần hắt hơi một cái đã phóng ra luồng hỏa độc nóng rực ăn mòn cả hộ thể linh lực của ta! Màn khói trắng này chứa độc tính ăn mòn cực mạnh, mắt ta rát buốt không thể mở ra được! Đáng sợ quá... Vô Thần Giáo Chủ quả nhiên có tu vi hủy thiên diệt địa, khống chế sấm sét hỏa độc chỉ bằng một hơi thở! Nếu ta còn ở lại đây, chắc chắn sẽ bị hắn luyện hóa thành tro bụi giống như Độc Nhãn Long!*
Sự kiêu ngạo của thiên tài Thiết Kiếm Môn hoàn toàn bị đập tan. Đạo tâm của Lâm Vô Cực sụp đổ trong hoang mang tột độ. Gã không dám chần chừ thêm một giây nào, vội vàng cắm đầu ngự kiếm phi hành tháo chạy trối chết ra khỏi thung lũng miếu hoang, bỏ lại thanh kiếm bạc suýt chút nữa rơi mất.
Màn sương vôi sống dần lắng xuống. Nhất Nhát đứng giữa sân miếu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng do dị ứng và bụi vôi, cổ mẩn ngứa đỏ ửng, khóc không ra nước mắt vì mệt mỏi thể xác phàm nhân. Chân anh vẫn còn bị chuột rút đau điếng, khiến anh đứng run rẩy không vững.
Nhạc Vô Đạo và đám giáo đồ từ trong đống đổ nát bò ra, chứng kiến cảnh đệ tử thiên tài Thiết Kiếm Môn hoảng sợ bỏ chạy trối chết, lập tức quỳ sụp xuống đất, gào lớn vang dội cả thung lũng:
"Giáo chủ thần thông quảng đại! Chỉ bằng một cái hắt hơi đã thổi bay kiếm tu Luyện Khí tầng 9! Vô Thần Giáo vạn tuế! Giáo chủ vạn tuế!"
Nhất Nhát nhìn đám giáo đồ đang sùng bái mình đến phát cuồng, khóe miệng khẽ giật giật, trong lòng gào thét bất lực: "Ta chỉ là bị dị ứng thôi mà! Có ai cứu tôi không, chân tôi bị chuột rút rách cả cơ rồi!"
Đúng lúc danh tiếng của Nhất Nhát đạt đến đỉnh điểm mới, thủ quỹ Tiểu Đông hớt hải chạy vào, gương mặt méo xệch:
"Báo... báo cáo Giáo chủ! Kho lương thực của giáo phái đã cạn kiệt hoàn toàn, giáo đồ đói rách sắp nổi loạn đi ăn cướp rồi!"
Áp lực mới lại đè nặng lên vai vị giáo chủ phàm nhân sợ quỷ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!