Vạch Trần Trò Bịp Huyết Lệ
Gió lạnh rít qua những khe đá hẹp của Nghĩa trang phía Nam, thổi tung tà áo choàng đen rộng thùng thình của Bùi Nhất Nhát. Canh năm, trời chưa hửng sáng, sương mù dày đặc bao phủ những nấm mồ hoang lạnh lẽo. Nhất Nhát đứng im như tượng đá, hai tay giấu sâu trong ống tay áo, khuôn mặt ẩn dưới mũ trùm đầu không một chút biểu cảm.
Bên ngoài, anh tỏ ra thâm trầm, ngạo nghễ như một vị đại ma đầu nắm giữ sinh sát trong tay. Nhưng bên trong, ruột gan Nhất Nhát đã xoắn lại thành một đoàn. Chân anh run rẩy đến mức suýt quỵ xuống vũng bùn, tim đập thình thịch như gõ trống trận.
"Cứu mạng với! Lão già mặc áo đỏ này có tu vi Luyện Khí tầng 3 thật sự! Lão chỉ cần phẩy nhẹ cây gậy xương người kia một cái là mình – một tên phàm nhân không có nửa tia linh lực – sẽ trực tiếp đăng xuất khỏi thế giới này mất!" Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng.
May mắn thay, luồng khí lạnh carbonic ngưng tụ từ nữ quỷ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình phía sau gáy phả vào cổ anh, giúp da đầu anh tạm thời bớt tê dại, giữ vững cơ mặt lạnh như tiền trước hàng trăm cặp mắt đang đổ dồn về phía mình.
Đối diện với anh, Huyết Lâu Tử – Giáo chủ Huyết Sát Giáo – khẽ nheo đôi mắt ti hí gian xảo. Lão già gầy gò này quét mắt nhìn đống tro tàn của ngọn lửa ma trơi vừa bị Nhất Nhát dập tắt, rồi ngửi ngửi trong không khí. Một mùi hăng hắc của muối mỏ và cát ẩm lọt vào khứu giác nhạy bén của một kẻ chuyên nghề bịp bợm.
Lão cười khẩy, gõ mạnh cây gậy xương người xuống đất, phát ra âm thanh cộc cộc khô khốc: "Bùi Nhất Nhát! Ngươi bớt giả thần giả quỷ đi! Màn diễn xiếc dập lửa vừa rồi của ngươi quả thật lừa được đám phàm nhân ngu muội này, nhưng làm sao qua mắt được Huyết Lâu Tử ta? Ngươi dùng muối mỏ trộn cát ẩm để dập lửa, lại dùng phản ứng đổi màu ngọn lửa của phàm nhân để lòe bịp thiên hạ! Một kẻ không có một tia linh khí như ngươi, lấy tư cách gì làm Giáo chủ Vô Thần Giáo?!"
Lời vừa dứt, hàng trăm giáo đồ Vô Thần Giáo và dân trấn xung quanh xôn xao.
"Cái gì? Muối mỏ và cát ẩm?"
"Giáo chủ vĩ đại của chúng ta dùng trò bịp của phàm nhân sao?"
"Không thể nào! Ngài vừa niệm thần chú thượng cổ mà!"
Nhạc Vô Đạo nghe thấy kẻ khác sỉ nhục Giáo chủ, đôi mắt đồ tể đỏ ngầu lên vì giận dữ. Gã giậm mạnh chân xuống đất, múa tít cặp dao mổ lợn sáng loáng, gầm lên như sấm: "Huyết Lâu Tử lão chó già! Ngươi dám ngậm máu phun người, sỉ nhục thần thông vô ảnh tịch diệt của Giáo chủ ta! Có tin hôm nay Nhạc Vô Đạo ta băm vằn xác ngươi ra làm thịt lợn sấy không?!"
Đám giáo đồ tà giáo cũng nhao nhao rút đao kiếm, bầu không khí nghĩa trang lập tức trở nên căng thẳng tột độ, chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ bùng nổ một trận chém giết đẫm máu.
Huyết Lâu Tử không hề sợ hãi Nhạc Vô Đạo. Lão cười lạnh, lùi lại một bước, giơ cao cây gậy xương người lên trời: "Hừ! Các ngươi muốn chứng kiến thần thông thực sự của tà thần đúng không? Hôm nay, Huyết Lâu Tử ta sẽ thỉnh cầu Huyết Quỷ Thần tôn hiển linh, giáng huyết lệ nguyền rủa xuống ngôi miếu hoang rách nát của Vô Thần Giáo các ngươi! Để xem vị 'Giáo chủ vĩ đại' của các ngươi làm thế nào giải trừ oán khí tà thần!"
Nói rồi, Huyết Lâu Tử lẩm nhẩm chú ngữ, tay kia rút ra một lá bùa màu vàng xỉn. Lão ném mạnh lá bùa vào vách tường đá xám loang lổ của ngôi miếu Thổ Địa hoang phế nằm ngay rìa nghĩa trang.
*Bộp!*
Lá bùa dính chặt vào vách đá ẩm ướt. Ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra trước mắt đám đông.
Từ kẽ nứt của vách đá xám, nơi lá bùa vừa dính vào, bỗng nhiên rỉ ra những giọt chất lỏng màu đỏ tươi như máu. Chỉ trong vài nhịp thở, dòng nước màu đỏ ấy loang lổ khắp vách tường, chảy ròng ròng xuống mặt đất tạo thành những vệt máu tươi tanh rưởi. Ánh đuốc lập lòe chiếu vào vết máu đỏ rực, tạo nên một cảnh tượng kinh dị tột cùng.
"Máu! Là máu tươi thật sự!"
"Huyết Quỷ hiện hình rồi! Tà thần nổi giận nguyền rủa Vô Thần Giáo!"
"Trời ơi, chạy mau! Nguyền rủa này sẽ bám theo chúng ta mất!"
Hàng chục phàm nhân nghèo khổ sợ hãi la hét, có kẻ yếu bóng vía đã quỳ sụp xuống đất dập đầu bôm bốp xin tà thần tha thứ. Ngay cả đám giáo đồ hung hãn của Vô Thần Giáo cũng bắt đầu biến sắc, run rẩy lùi lại phía sau.
Nhất Nhát nhìn vết máu chảy ròng ròng trên tường, tim anh suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Máu! Thật sự là máu! Anh sợ nhất là những thứ kinh dị như thế này. Đôi chân anh nhũn ra, hai tay giấu dưới tay áo bóp chặt lấy nhau để ngăn không cho cơ thể đổ sụp xuống đất.
"Bình tĩnh! Phải bình tĩnh! Thế giới này làm gì có quỷ thần thật sự! Tất cả chỉ là hiện tượng tự nhiên chưa được giải mã!" Nhất Nhát thầm tự thôi miên bản thân, cố gắng vận dụng tri thức hóa học hiện đại để phân tích hiện tượng trước mắt.
Anh khẽ nheo mắt nhìn vết máu trên vách tường đá xám, rồi dùng khứu giác phàm nhân cực kỳ nhạy bén của mình hít một hơi nhẹ.
Một mùi tanh nhẹ, nhưng không phải mùi tanh nồng của hemoglobin và protein đông tụ trong máu động vật thật. Đó là một mùi kim loại hăng hắc, hơi chát – mùi đặc trưng của muối sắt!
Trí não Nhất Nhát lập tức nảy số dữ dội.
"Mùi sắt... chất lỏng màu đỏ tươi... lá bùa màu vàng xỉn ướt sũng... vách tường đá xám... Ha ha! Mình hiểu rồi! Đây chẳng phải là phản ứng tạo màu đặc trưng giữa ion Sắt (III) và ion Sunfocyanua sao?!"
Nhất Nhát thầm cười lạnh trong lòng. Lão già Huyết Lâu Tử này chắc chắn đã lén bôi một lớp dung dịch muối Sắt (III) Clorua ($FeCl_3$) lên vách tường đá xám từ trước. Dung dịch này khi khô đi sẽ có màu vàng nhạt, hòa lẫn hoàn hảo với màu rêu mốc và bụi bẩn của vách đá cũ kỹ, mắt thường không thể phát hiện ra. Còn lá bùa màu vàng kia đã được lão tẩm dung dịch Kali Sunfocyanua ($KSCN$) ẩm.
Khi lá bùa ướt sũng đập vào vách tường, hai dung dịch hòa tan gặp nhau, lập tức xảy ra phản ứng tạo thành phức chất Sắt (III) Sunfocyanua có màu đỏ máu vô cùng đặc trưng:
$$Fê{3+} + 3SCN̂- ightarrow Fe(SCN)_3 \text{ (Đỏ máu)}$$
"Trò bịp hóa học cấp ba này mà cũng dám mang ra lòe thiên hạ sao?!" Nhất Nhát cảm thấy một sự khinh bỉ sâu sắc dâng lên trong lòng đối với trình độ khoa học kém cỏi của vị tà tu thế giới này. Nỗi sợ hãi ma quỷ bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự tự tin của một thủ khoa ngành hóa dược.
Anh khẽ liếc nhìn Huyết Lâu Tử đang đứng đắc ý, vênh váo nhìn mình. Lão già tà tu vuốt râu cười lớn: "Bùi Nhất Nhát! Ngươi thấy chưa? Đây chính là huyết lệ nguyền rủa của Huyết Quỷ thần tôn! Bản giáo chủ chỉ cần một lá bùa là có thể triệu gọi tà thần hiển linh. Còn ngươi, ngoài trò diễn xiếc dập lửa bằng cát bụi ra, ngươi có giỏi thì giải trừ vết máu nguyền rủa này xem?!"
Đám đông dân chúng dồn ánh mắt đầy lo âu và kỳ vọng về phía Nhất Nhát. Nhạc Vô Đạo cũng lo lắng nhìn Giáo chủ, tay nắm chặt chuôi dao mổ lợn đổ mồ hôi hột.
Nhất Nhát chầm chậm bước lên một bước, khuôn mặt lạnh lùng dưới mũ trùm đen khẽ nâng lên. Anh hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, ngạo nghễ vang lên qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới nếp áo choàng đen:
"Huyết Quỷ hiển linh? Tà thần nguyền rủa? Huyết Lâu Tử, bản座 vốn tưởng ngươi là một vị tà tu có chút bản lĩnh, không ngờ trình độ của ngươi lại thấp kém và ngu muội đến mức này! Ngươi gọi vết màu dơ bẩn này là huyết lệ của thần linh sao?"
Huyết Lâu Tử sửng sốt, nụ cười trên mặt cứng đờ: "Ngươi... ngươi nói cái gì?! Vết máu tươi ròng ròng thế này, không phải tà thần hiển linh thì là cái gì?!"
Nhất Nhát khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Bản座 gọi đây là sự ngu muội của phản ứng kết tủa! Hôm nay, bản座 sẽ dùng nước thánh tịnh hóa của Vô Thần Giáo để gột rửa sự ngu muội của ngươi, trả lại sự trong sạch cho vách đá!"
Nói rồi, Nhất Nhát thâm thầm quay đầu lại, ra hiệu cho Hứa Vô Não đang đứng ngơ ngác phía sau. Anh hạ thấp giọng ra lệnh:
"Vô Não! Mau khiêng hũ 'Tịnh Thủy' ra đây cho ta!"
Hứa Vô Não – gã hữu hộ pháp to xác nhưng đầu óc rỗng tuếch – lập tức gật đầu rầm rầm. Gã thò tay vào chiếc gùi tre khổng lồ sau lưng, lôi ra một hũ gốm lớn chứa đầy chất lỏng màu trắng trong suốt, hơi đục nhẹ ở đáy.
Đây chính là hũ Nước vôi trong (Canxi Hydroxit - $Ca(OH)_2$) mà Nhất Nhát đã tự tay tôi từ vôi sống nung ở mỏ đá vôi phía Bắc, sau đó gạn lọc lấy phần nước trong suốt bên trên để chuẩn bị cho việc sản xuất xà phòng lưu huỳnh sau này. Nhất Nhát luôn bắt Hứa Vô Não mang theo hũ nước này bên người như một thói quen tích trữ hóa chất phòng thân.
Nhất Nhát đón lấy hũ nước vôi trong từ tay Hứa Vô Não, đồng thời lén lút rút ra một chiếc bình xịt sương mù thô sơ tự chế bằng ống tre và da dê giắt bên hông. Anh nhanh nhẹn đổ nước vôi trong vào bình xịt, đậy chặt nút bần.
"Nhất Nhát định dùng giấm chua để lau sạch vết máu, nhưng anh chợt nhớ ra: Axit axetic trong giấm không thể phá vỡ phức chất $Fe(SCN)_3$ một cách hiệu quả. Ngược lại, nước vôi trong là một chất kiềm mạnh ($Ca(OH)_2$). Các ion Hydroxit ($OĤ-$) trong nước vôi sẽ ngay lập tức cướp lấy ion $Fê{3+}$, tạo thành kết tủa Sắt (III) Hydroxide ($Fe(OH)_3$) màu nâu đỏ không tan, đồng thời phá vỡ hoàn toàn phức chất màu đỏ máu.
Đặc biệt hơn, nước vôi trong khi phun ra không khí sẽ phản ứng cực nhanh với khí carbonic ($CO_2$) tạo thành lớp kết tủa Canxi Cacbonat ($CaCO_3$) màu trắng xóa, che phủ hoàn toàn mọi vết bẩn màu nâu đỏ còn sót lại. Đây chính là nguyên lý quét vôi tường nhà hoàn hảo nhất!"
Nhất Nhát đeo chiếc Kính bảo hộ thạch anh dày cộp lên mắt dưới lớp mũ trùm đầu để tránh bụi vôi bắn vào mắt, rồi điềm tĩnh bước đến trước vách tường đá xám đang chảy máu.
"Huyết Lâu Tử, hãy mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn xem tà thần của ngươi bị tịnh hóa như thế nào!" Nhất Nhát trầm giọng quát lớn.
Anh giơ bình xịt ống tre lên, dùng lực bàn tay phàm nhân bóp mạnh bầu da dê.
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Một làn sương mù màu trắng đục phun ra xối xả, bao phủ toàn bộ vách tường đá xám loang lổ vết máu đỏ tươi.
Ngay khi những hạt sương nước vôi trong tiếp xúc với vết máu màu đỏ đậm, một hiện tượng hóa học kỳ diệu đã diễn ra trước sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt kinh ngạc.
Màu đỏ tươi ghê rợn của "huyết lệ tà thần" bỗng chốc nhạt dần, chuyển sang màu nâu xám xịt rồi nhanh chóng bị hòa tan, chảy tuột xuống mặt đất bùn lầy. Đồng thời, dung dịch canxi hydroxit phản ứng với khí $CO_2$ trong không khí ẩm ướt của nghĩa trang, lập tức kết tinh thành một lớp bột mịn màu trắng tuyết bám chặt lên vách đá.
Chỉ trong vòng mười nhịp thở, toàn bộ vách tường đá xám loang lổ máu tươi kinh dị đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một mảng tường sạch sẽ, trắng xóa như tuyết, tỏa ra hơi ẩm thanh mát của vôi sống, hoàn toàn không còn một vệt đỏ hay mùi tanh hôi nào của máu quỷ.
Đám đông dân chúng há hốc mồm kinh ngạc, nghĩa trang phía Nam chìm vào một sự im lặng chết chóc trong vài giây, trước khi bùng nổ thành những tiếng reo hò kinh thiên động địa.
"Biến mất rồi! Vết máu nguyền rủa biến thành tuyết trắng rồi!"
"Thần thông tịnh hóa! Đây chính là thần thông tịnh hóa tối cao của Giáo chủ!"
"Giáo chủ vĩ đại! Ngài đã dùng nước thánh gột rửa hoàn toàn oán khí tà thần!"
Hàng trăm người dân trấn cuồng nhiệt quỳ rạp xuống vũng bùn, dập đầu liên tục hướng về phía Nhất Nhát sùng bái tôn sùng. Uy tín của Vô Thần Giáo lúc này đã đạt đến đỉnh điểm, đập tan hoàn toàn nỗi sợ hãi tà ma trong lòng phàm nhân.
Huyết Lâu Tử đứng đờ đẫn tại chỗ, gương mặt già nua xám ngoét như xác chết. Lão nhìn mảng tường trắng xóa sạch sẽ, rồi nhìn cây gậy xương người trên tay mình, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ, hoang mang tột độ.
"Không... không thể nào! Huyết Quỷ bùa chú của ta... làm sao có thể bị dập tắt dễ dàng như thế?! Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì?!" Huyết Lâu Tử lập bập hỏi, hai tay run lên bần bật.
Nhất Nhát chầm chậm thu bình xịt ống tre vào tay áo rộng. Tuy nhiên, do vội vàng phun nước vôi trong, một vài giọt nước vôi sống chưa tôi kỹ đã bắn trúng vào mu bàn tay phàm nhân của anh, gây ra một cảm giác bỏng rát, ngứa ngáy nhẹ.
"A... rát quá! Vôi sống tỏa nhiệt ăn mòn da rồi! Phải nhịn, không được gãi, phải giữ vững phong thái đại ma đầu!" Nhất Nhát cắn chặt răng, cố nén cơn đau rát ở tay, ngoài mặt vẫn lạnh lùng như băng.
Anh giấu bàn tay bị bỏng vào trong ống tay áo rộng, lén lút rút một lọ giấm chua nồng độ cao giắt bên hông ra, đổ một chút nước giấm lên tay để phản ứng trung hòa axit-bazơ làm giảm cảm giác bỏng rát của kiềm vôi.
Sau khi cảm giác đau rát dịu đi, Nhất Nhát mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Huyết Lâu Tử, giọng nói vang dội đầy vẻ triết lý trào phúng:
"Huyết Lâu Tử, bản座 đã nói rồi, đó không phải là tà thuật, đó là chân lý của sự tịnh hóa! Ngươi dùng những mánh khóe lừa đảo thô thiển để trục lợi từ lòng tin và nỗi sợ hãi của phàm nhân, hôm nay bản座 đại diện cho chân lý khoa học phế bỏ trò bịp bợm của ngươi! Cút khỏi Hắc Thạch Trấn ngay lập tức, nếu không, bản座 sẽ dùng nước thánh tịnh hóa thiêu rụi toàn bộ Huyết Sát Giáo của ngươi!"
"Cút đi! Lão già lừa đảo!"
"Cút khỏi trấn của chúng ta!"
Dân chúng phẫn nộ gào thét, nhặt những viên đá vôi dưới đất ném túi bụi về phía Huyết Lâu Tử. Nhạc Vô Đạo cũng cầm dao mổ lợn tiến lên đầy sát khí.
Huyết Lâu Tử bị đá ném trúng đầu chảy máu, hoảng sợ tột độ trước sự giận dữ của đám đông cuồng nhiệt. Lão già tà tu ôm đầu tháo chạy vào màn sương mù dày đặc của nghĩa trang, nhưng trước khi biến mất, lão vẫn điên cuồng hét lớn đầy oán hận:
"Bùi Nhất Nhát! Ngươi dám phá hủy miếng cơm manh áo của ta! Ngươi chờ đó! Huyết Lâu Tử ta thề sẽ dâng nộp toàn bộ tài sản, thuê sát thủ chuyên nghiệp của Đường Môn Chi Nhánh Đông Dực đến lấy đầu ngươi! Hãy đợi lấy cái chết đi!!!"
Tiếng hét oán hận của Huyết Lâu Tử nhỏ dần rồi biến mất trong gió lạnh nghĩa địa.
Nhất Nhát đứng im lặng dưới mũ trùm đen, nghe thấy ba chữ "Đường Môn sát thủ" thì trong lòng bỗng chốc lạnh toát, mồ hôi hột lại bắt đầu tuôn ra như tắm dưới lớp áo choàng đen.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!