Thu Phục Nữ Quỷ Bằng Quạt Thông Gió
Dưới đáy giếng cổ u tối và lạnh lẽo, bầu không khí tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập liên hồi như trống trận.
Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu lúc này đang ngồi bệt dưới đất, tấm váy lụa xanh nhạt rách nát dính chặt vào vách đá vôi ẩm ướt. Mái tóc đen dài rũ rượi vốn dùng để hù dọa phàm nhân giờ đây bị gió thổi ngược ra sau, để lộ khuôn mặt trắng bệch, ngơ ngác tột độ. Đôi mắt mờ đục của cô ta nhìn trân trân vào nam tử mặc áo choàng đen rộng thùng thình trước mặt, trong lòng tràn ngập sự kinh hoàng và kính cẩn.
Cô ta vừa chứng kiến cái gì?
Một cú hắt hơi! Chỉ bằng một cú hắt hơi mà vị Giáo chủ Vô Thần Giáo này đã thổi bay toàn bộ oán khí sương mù ngàn năm tích tụ dưới đáy giếng! Luồng sóng xung kích vô hình kia mạnh mẽ đến mức xé toạc màn sương lạnh, ép cô ta phải lộ diện dưới dạng vật lý thô sơ nhất, không còn một chút uy phong nào của một oán hồn hung ác.
*Lôi... Lôi Âm Thần Thông! Đây chắc chắn là đại năng tu tiên thâm tàng bất lộ!* – Tiêu Tiêu run rẩy nghĩ thầm, toàn thân co rúm lại thành một nhúm nhỏ dưới chân vách đá.
Trong khi đó, "vị đại năng tu tiên" Bùi Nhất Nhát lúc này đang khổ sở ôm lấy mũi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Cú hắt hơi vừa rồi thực chất là do phản ứng dị ứng cực nặng của cơ thể phàm nhân đối với lớp bụi linh thạch lơ lửng bám trên người Tiêu Tiêu. Niêm mạc mũi của anh đau rát như bị ai sát muối, hai vai run lên bần bật vì lạnh và vì sợ hãi.
Nhưng dưới góc nhìn của Tiêu Tiêu, sự run rẩy của Nhất Nhát lại biến thành phong thái thâm trầm, lạnh lùng tột đỉnh của một đại ma đầu đang kìm nén sát ý. Hào quang vô thần tỏa ra từ sự im lặng chịu đựng của anh khiến nữ quỷ không dám hé răng nửa lời.
"Bình... bình tĩnh..." Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng, cố gắng điều hòa nhịp thở.
Anh khẽ liếc mắt nhìn xuống góc giếng. Nhờ cú hắt hơi thổi bạt lớp bùn đất khô cằn ngàn năm, dưới đáy giếng lộ ra một vỉa quặng màu vàng nhạt lấp lánh xen lẫn những tinh thể màu trắng đục.
*Quặng lưu huỳnh tự nhiên và muối đá!*
Khứu giác nhạy bén của một sinh viên ngành hóa dược kiếp trước giúp Nhất Nhát nhận diện ngay lập tức. Đây chính là hai thứ nguyên liệu cốt lõi mà anh cần để chế tạo bột dập lửa ma trơi cho đêm thách đấu ngày mai tại nghĩa trang phía Nam.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì Nhất Nhát đã phát hiện ra một mối đe dọa sinh tử khác.
Lớp sương mù carbonic ($CO_2$) lạnh ngắt vốn bị thổi bay lúc nãy, giờ đây đang từ các kẽ đá vôi dưới đáy giếng từ từ rò rỉ và tích tụ trở lại. Ngọn lửa trên cây đèn dầu cải giắt bên hông anh bắt đầu chao đảo, thu nhỏ lại và chuyển sang màu xanh lam mờ nhạt. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy nồng độ oxy dưới đáy giếng đang giảm mạnh.
Nếu cứ tiếp tục đứng im diễn sâu ở đây, chưa đầy mười phút nữa anh sẽ bị ngạt khí carbonic mà chết trước khi kịp thu hoạch quặng.
"Không được, mình phải thông gió cho cái giếng này ngay lập tức!" Nhất Nhát thầm nghĩ.
Bỗng nhiên, Tiêu Tiêu thấy vị "đại năng" trước mặt khẽ động đậy. Nhất Nhát chậm rãi thò tay vào chiếc gùi tre khổng lồ đeo sau lưng – chiếc gùi do Hứa Vô Não mang xuống cho anh lúc trước. Từ trong gùi, anh lôi ra một chiếc hộp da bò khâu tay, bên trong chứa chiếc Kính bảo hộ thạch anh dày cộp do Lý Thạch Đầu mài giũa.
Nhất Nhát điềm tĩnh đeo chiếc kính bảo hộ lên mắt, sợi dây da buộc chặt sau đầu khiến gương mặt anh càng trở nên kỳ dị và lạnh lùng.
Trong mắt Tiêu Tiêu, hành động này mang một ý nghĩa cực kỳ khủng khiếp: *Ngài ấy... ngài ấy đang đeo một loại pháp bảo nhãn thuật thượng cổ! Đôi mắt thạch anh kia chắc chắn có thể nhìn thấu tâm can, tước đoạt linh hồn của mình! Ngài ấy muốn ra tay tịnh hóa mình sao?!*
Nỗi sợ hãi tột cùng kích thích bản năng phản kháng của oán hồn. Tiêu Tiêu cắn răng, cố gắng huy động chút năng lượng điện từ tồn lưu cuối cùng của mình. Cô ta hú lên một tiếng u sầu, cố gắng tụ lại làn sương lạnh carbonic xung quanh để tạo thành một bóng ma khổng lồ hòng dọa lui Nhất Nhát lần nữa.
"Lại nữa rồi! Nó lại muốn cắn mình kìa!" Nhất Nhát kinh hoàng hét lên trong lòng khi thấy bóng ma trắng lại bắt đầu phình to ra.
Nhưng thay vì bỏ chạy (điều hoàn toàn bất khả thi trong lòng giếng hẹp), bản năng sinh tồn của một kẻ nhát gan đã kích hoạt bộ não logic của anh. Nhất Nhát biết rõ, bóng ma kia chỉ là hiện tượng khúc xạ ánh sáng qua luồng khí carbonic lạnh bốc lên từ giếng. Chỉ cần dọn sạch khí $CO_2$, bóng ma sẽ tự động biến mất.
Anh lập tức thò tay vào gùi tre, lôi ra các chi tiết bằng tre và gỗ được đục đẽo tỉ mỉ – đây là các bộ phận của chiếc quạt thông gió quay tay thô sơ mà anh đã nhờ thợ mộc Vương Tiểu Thạch đóng sẵn theo bản vẽ cơ học của mình để phục vụ cho việc an toàn lao động hầm mỏ sau này.
Với tốc độ của một sinh viên kỹ thuật thực hành lâu năm, Nhất Nhát lắp ráp các cánh quạt tre vào trục quay gỗ một cách nhanh chóng và chuẩn xác. Tiếng *cạch, cạch, rắc* của các khớp gỗ vang lên khô khốc dưới lòng giếng tối.
Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn nam tử đeo kính thạch anh đang lắp ráp một thứ công cụ kỳ dị bằng tre gỗ.
*Đó là pháp bảo gì? Không hề có một chút dao động linh lực nào, nhưng cấu trúc của nó lại đối xứng và chuẩn xác đến đáng sợ! Đây chắc chắn là một loại phong hệ trận pháp thượng cổ dùng để phong ấn oán hồn!* – Tiêu Tiêu hoảng loạn nghĩ thầm.
"Chết đi này!" Nhất Nhát hét lên trong lòng, tay phải nắm chặt lấy tay quay bằng gỗ của chiếc quạt thông gió, bắt đầu dùng hết sức bình sinh quay mạnh.
*Cạch cạch cạch cạch... VÙ VÙ VÙ!*
Cánh quạt bằng tre mỏng bắt đầu xoay tròn với tốc độ cực nhanh dưới lực quay cơ học của Nhất Nhát. Một luồng gió mạnh mẽ lập tức được tạo ra, thổi thẳng từ đáy giếng ngược lên trên miệng giếng.
Theo định luật cơ học chất lưu, luồng gió cưỡng bức này nhanh chóng đẩy lượng khí carbonic nặng nề đang tích tụ dưới đáy giếng thoát ra ngoài, đồng thời kéo luồng không khí trong lành giàu oxy từ trên cao tràn xuống.
Chỉ trong vòng vài chục nhịp thở, bầu không khí ngột ngạt dưới đáy giếng bỗng chốc trở nên thông thoáng lạ thường. Ngọn lửa trên cây đèn dầu cải bùng cháy rực rỡ trở lại, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp chiếu rọi mọi ngóc ngách.
Và điều kỳ diệu nhất đã xảy ra.
Mất đi môi trường khí carbonic lạnh ngắt làm dung môi khúc xạ ánh sáng, bóng ma khổng lồ mà Tiêu Tiêu cố gắng tụ lại bỗng chốc bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ. Luồng oán khí sương mù biến mất không dấu vết. Bản thể mờ nhạt của nữ quỷ bị luồng gió mạnh thổi bay sát vào vách đá, co rúm lại chỉ còn là một đốm sáng nhỏ mờ nhạt, run rẩy yếu ớt.
"A... oán khí của ta... pháp lực của ta..." Tiêu Tiêu kêu lên một tiếng u sầu đầy bất lực. Cô ta cảm thấy cơ thể mình như bị tước đoạt sạch sẽ năng lượng, không thể duy trì nổi hình dạng hù dọa phàm nhân nữa.
Nhất Nhát thấy bóng ma biến mất, lượng oxy dồi dào tràn vào phổi giúp anh lấy lại sự tự tin hoàn toàn. Anh nhận ra lý thuyết vật lý của mình đã chiến thắng tuyệt đối. Bóng ma thực chất chỉ là một hiện tượng quang học tự nhiên dựa trên môi trường khí độc.
Anh dừng quay quạt, lau mồ hôi trên trán, rồi điều chỉnh lại chiếc kính bảo hộ thạch anh, nhìn thẳng vào đốm sáng nhỏ đang run rẩy dưới đất bằng ánh mắt lạnh lùng của một nhà khoa học.
"Em có biết vì sao em lại biến thành thế này không?" Nhất Nhát cất giọng khàn khàn do bị rát họng sau cú hắt hơi, tạo nên một âm điệu trầm thấp đầy uy nghiêm.
Tiêu Tiêu run rẩy ngẩng đầu lên, đốm sáng mờ nhạt phát ra tiếng nói yếu ớt: "Đại... đại năng tha mạng... Tiểu nữ không dám quấy nhiễu lôi uy của ngài nữa..."
Nhất Nhát lắc đầu, chắp hai tay sau lưng áo choàng đen, bắt đầu bài giảng vật lý đại cương đầu tiên dưới đáy giếng cổ:
"Thần thông cái gì chứ? Khoa học cả đấy. Em thực chất không phải là ác quỷ hay oán hồn gì cả. Bản chất của em chỉ là một luồng năng lượng điện từ tồn lưu sau khi cơ thể sinh học phân hủy, kết hợp với hiện tượng khúc xạ ánh sáng qua luồng khí carbonic ($CO_2$) siêu lạnh bốc lên từ kẽ đá vôi dưới đáy giếng này."
Tiêu Tiêu ngơ ngác: "Điện... điện từ? Khí cac-bo-nic? Khúc xạ ánh sáng? Ngài... ngài đang niệm chú ngữ gì vậy?"
Nhất Nhát thở dài, chỉ tay vào vách giếng đá vôi: "Nói một cách đơn giản, khí carbonic nặng hơn không khí nên chìm xuống đáy giếng, tạo ra một vùng khí có mật độ cao và nhiệt độ thấp. Khi ánh sáng từ ngọn đèn hoặc ánh trăng chiếu vào vùng khí này, nó sẽ bị bẻ cong – đó gọi là hiện tượng khúc xạ quang học. Hiện tượng này kết hợp với luồng điện trường yếu từ linh hồn điện từ của em, tạo ra ảo ảnh bóng ma màu trắng lơ lửng khiến phàm nhân tưởng là quỷ dữ."
Anh bước tới một bước, Tiêu Tiêu sợ hãi lùi lại sát vách đá.
"Nhưng khi ta dùng quạt thông gió tre này thổi bay toàn bộ khí carbonic đi, dọn sạch dung môi khúc xạ, thì em sẽ mất đi cơ sở vật lý để hiển thị hình ảnh hù dọa. Không có dung môi khí độc gây ngạt thở, em hoàn toàn vô hại đối với cơ thể sinh học của phàm nhân. Em hiểu chưa? Em chỉ là một luồng sóng điện từ tồn lưu vô tri mà thôi!"
*Sóng... sóng điện từ tồn lưu vô tri sao?*
Lời giải thích khoa học, duy vật và lạnh lùng của Nhất Nhát như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Tiêu Tiêu. Đạo tâm vong hồn của cô ta hoàn toàn sụp đổ. Cô ta đã đau khổ, oán hận, tự coi mình là một nữ quỷ giếng cổ đáng sợ suốt mấy chục năm qua, vậy mà hôm nay lại bị vị Giáo chủ này dùng vài câu lý thuyết bóc trần bản chất thành một hiện tượng vật lý tầm thường!
Cô ta không phải là quỷ. Cô ta chỉ là một túi khí gas kết hợp với khúc xạ ánh sáng mặt trời!
Tiêu Tiêu cảm thấy một nỗi trầm cảm cực độ xâm chiếm linh hồn điện từ của mình. Đốm sáng mờ nhạt của cô ta co rút lại, phát ra tiếng khóc thút thít đầy tủi thân:
"Hức... hóa ra tiểu nữ chỉ là một hiện tượng quang học... Tiểu nữ không phải là quỷ... Tiểu nữ vô dụng đến thế sao..."
Nhất Nhát thấy nữ quỷ khóc lóc tủi thân, trong lòng bỗng nảy ra một ý định. Ngày mai anh phải đối mặt với vụ ma trơi nghĩa địa, nếu có một "hộ vệ tâm linh" biết tạo khí lạnh và bay lơ lửng thế này đi theo giúp đỡ thì vỏ bọc Giáo chủ của anh sẽ càng thêm vững chắc.
Anh hắng giọng, giả vờ thâm trầm nói: "Vô dụng hay không là do cách em ứng dụng bản thân vào thực tế. Mặc dù em chỉ là năng lượng điện từ tồn lưu, nhưng tính chất hấp thụ nhiệt lượng của em rất tốt. Nếu em đồng ý đi theo ta, ta có thể hướng dẫn em cách sạc điện nhẹ để duy trì tần số điện từ, biến em thành một hộ vệ hữu ích."
Tiêu Tiêu ngẩng đầu lên, đốm sáng lấp lánh đầy vẻ hy vọng: "Ngài... ngài có thể giúp tiểu nữ duy trì tồn tại sao? Ngài không tịnh hóa tiểu nữ chứ?"
"Ta là Giáo chủ Vô Thần Giáo, ta chỉ tin vào chân lý khoa học thực nghiệm, không rảnh đi làm chuyện mê tín dị đoan như tịnh hóa linh hồn." Nhất Nhát lạnh lùng nói, "Đi theo ta, em sẽ là 'Trưởng ban hiệu ứng sương mù' kiêm máy điều hòa di động giải nhiệt cho ta mỗi khi trời nóng. Đồng ý chứ?"
Tiêu Tiêu cảm thấy vị Giáo chủ này tuy nói những lời vô cùng kỳ quái nhưng lại chứa đựng một loại trí tuệ bao la vĩ đại vượt qua mọi đại năng tu tiên cô ta từng nghe danh. Cô ta quỳ sụp xuống đất, đốm sáng ngưng tụ lại thành hình dạng cô nương nhỏ nhắn mờ ảo, kính cẩn dập đầu:
"Tiểu nữ Tiêu Tiêu, nguyện ý đi theo phục dịch Giáo chủ, trung thành với chân lý khoa học của ngài!"
Nhất Nhát thở phào nhẹ nhõm trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Tốt. Bây giờ, việc đầu tiên của em là giúp ta thu gom đống quặng lưu huỳnh tự nhiên và muối mỏ dưới đất này vào gùi tre."
Tiêu Tiêu lập tức vâng lệnh. Dù không có sức mạnh vật lý lớn, nhưng cô ta có thể dùng luồng khí lạnh carbonic nhẹ để đẩy các khối quặng lưu huỳnh màu vàng nhạt và tinh thể muối đá trắng tinh lăn vào trong gùi tre của Nhất Nhát.
Nhất Nhát đứng bên cạnh giám sát, thỉnh thoảng chỉ tay hướng dẫn góc độ đòn bẩy để Tiêu Tiêu đẩy quặng hiệu quả nhất mà không tốn sức.
Chỉ sau nửa canh giờ, chiếc gùi tre của Nhất Nhát đã đầy ắp quặng lưu huỳnh thô chất lượng cao và muối mỏ tinh khiết. Đây chính là kho báu hóa học vô giá giúp anh chuẩn bị cho đêm thách đấu ma trơi sắp tới.
Nhất Nhát bám vào sợi dây thừng xơ dừa, bắt đầu leo ngược lên trên miệng giếng. Tiêu Tiêu mờ ảo lơ lửng bay theo sau lưng anh, tỏa ra một luồng khí mát mẻ dễ chịu xua tan đi sự mệt mỏi và nóng nực của cơ thể phàm nhân đang gắng sức leo trèo.
Khi Nhất Nhát vừa đặt chân lên mặt đất ẩm ướt của vườn sau miếu hoang, ánh trăng nhạt nhòa chiếu rọi lên khuôn mặt lấm lem bùn đất của anh. Anh khẽ gỡ chiếc kính bảo hộ thạch anh xuống, thở hắt ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm.
Thế nhưng, chưa kịp tận hưởng niềm vui thu hoạch tài nguyên, từ phía gian nhà chính của miếu hoang bỗng vang lên tiếng bước chân nặng nề, dồn dập cùng ánh đuốc sáng rực đang tiến về phía vườn sau.
Giọng nói oang oang, đầy sát khí đồ tể của Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo vọng lại trong đêm tối:
"Giáo chủ! Đêm thách đấu đã đến rồi! Hàng trăm giáo đồ và dân trấn đang tập hợp tại nghĩa trang phía Nam đợi ngài đến thi triển thần thông ma trơi tịnh hóa dẹp trừ tà ma! Kiệu lớn đã chuẩn bị sẵn sàng, xin Giáo chủ xuất thế!"
Nhất Nhát nghe thấy thế, tim lập tức nảy lên tận cổ họng, đôi bàn tay vừa gỡ kính bảo hộ ra lại bắt đầu run rẩy dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!