Nhạc nềnHarvest

Nữ Quỷ Giếng Cổ Và Cú Hắt Hơi Chấn Thiên Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm mùa đông ở Hắc Thạch Trấn u ám đến mức dường như ngay cả bóng tối cũng có thể vắt ra nước. Gió bấc rít qua những khe nứt trên vách tường đổ nát của miếu hoang Vô Thần, tạo nên những âm thanh u u uất uất giống như tiếng khóc nghẹn ngào của hàng vạn cô hồn dã quỷ.


Bùi Nhất Nhát nép mình sau cánh cửa gỗ mục nát, khẽ thò đầu ra ngoài nhìn dáo dác. Trên tay anh là cây đèn dầu cải đã được cải tiến, bên ngoài bọc một chiếc chụp thủy tinh tự chế từ mảnh vỡ của hũ rượu cũ để cản gió. Ánh lửa leo lét, vàng vọt hắt lên khuôn mặt gầy gò, xanh xao vì mất ngủ của vị Giáo chủ tà giáo nhát gan nhất lịch sử nhân loại. Hai bên cánh mũi anh đỏ ửng, ngứa ngáy điên cuồng vì chứng dị ứng linh khí quái ác vẫn chưa dứt từ lúc gã đồ tể Nhạc Vô Đạo rời đi.


"Hydrogen... Helium... Lithium... Beryli... Cacbon... Nitơ... Oxy..."


Nhất Nhát vừa đi vừa lẩm nhẩm bảng tuần hoàn hóa học bằng tiếng Anh với tốc độ bàn thờ. Đây là phương pháp trị liệu tâm lý duy nhất giúp anh không bị phát điên vì sợ hãi. Ở thế giới tu tiên điên cuồng này, nơi người ta bay lượn trên kiếm và quỷ quái lảng vảng khắp nơi, việc bám lấy các định luật khoa học duy vật là cọng rơm cứu mạng duy nhất giúp anh giữ vững lý trí.


Đích đến của anh đêm nay là chiếc giếng cổ miếu hoang nằm ở góc vườn phía sau miếu. Theo ký ức của nguyên thân và những ghi chép rách nát của lão giáo chủ đời trước, chiếc giếng này đã cạn nước từ vài chục năm trước do biến động địa chất. Người dân trong trấn coi nơi đây là cấm địa tuyệt đối, đồn rằng dưới đáy giếng có oán khí tích tụ của một nữ quỷ áo trắng chuyên hút hồn phàm nhân.


Nhưng Nhất Nhát thì khác. Khứu giác nhạy bén của một sinh viên ngành hóa dược đã ngửi thấy mùi hydro sunfua ($H_2S$) – cái mùi trứng thối đặc trưng – bốc lên nồng nặc từ hướng đó. Khoa học đã chứng minh, nơi nào có khí hydro sunfua bốc lên từ lòng đất sâu, nơi đó chắc chắn có mạch quặng lưu huỳnh tự nhiên và muối đá rò rỉ.


"Nếu không xuống đó tìm muối mỏ và lưu huỳnh để chế tạo bột dập lửa ma trơi trước khi trời sáng, ngày mai gã Nhạc Vô Đạo sẽ ném mình vào hố lửa nghĩa địa thật mất! Thà đối mặt với cái giếng cổ còn hơn bị nướng chín trước mặt hàng trăm giáo đồ!"


Nhất Nhát vừa run rẩy tự động viên mình, vừa bước đi từng bước cực kỳ cẩn trọng. Mặt đất đầy cỏ dại ẩm ướt bám đầy sương giá, mỗi bước chân của anh đều phát ra tiếng sột soạt nhẹ khiến tim anh nhảy lên tận cổ họng. Chiếc áo choàng đen rộng thùng thình của Giáo chủ quét lê trên mặt đất, tay áo che giấu đôi bàn tay đang run rẩy đến mức suýt làm rơi cây đèn dầu.


Cuối cùng, chiếc giếng cổ miếu hoang cũng hiện ra trước mắt anh dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn cải. Giếng được xây bằng những tảng đá vôi xám xịt, xù xì bám đầy rêu phong xanh rì. Xung quanh miệng giếng, sương mù dày đặc và lạnh buốt bốc lên cuồn cuộn, không chịu tan đi mà cứ lở lửng ở độ cao ngang hông.


Nhất Nhát rùng mình. Cái lạnh ở đây không phải là cái lạnh thông thường của thời tiết, mà là một luồng âm hàn buốt giá thấu xương tủy. Anh nuốt nước bọt một cái ực, cố gắng dùng kiến thức vật lý để giải thích hiện tượng này:


"Bình tĩnh... Đây chỉ là hiện tượng tích tụ khí carbonic nồng độ cao dưới đáy giếng sâu khép kín. Khí CO2 nặng hơn không khí nên chìm xuống dưới, kết hợp với độ ẩm cao tạo thành sương mù lạnh ngắt... Đúng vậy, hoàn toàn là khoa học, không có ma quỷ gì cả!"


Anh lấy từ trong người ra một sợi dây thừng bằng xơ dừa thắt nút tơi tả, cột chặt một đầu vào gốc cây hòe già cạnh giếng, đầu còn lại thả xuống bóng tối thăm thẳm bên dưới. Mùi trứng thối bốc lên càng nồng nặc hơn, khẳng định suy đoán của anh về mạch quặng là hoàn toàn chính xác.


Nhất Nhát lấy hết can đảm, đeo chiếc kính bảo hộ thạch anh dày cộp do Lý Thạch Đầu mài lên mắt, giắt cây đèn dầu vào thắt lưng rồi bắt đầu bám dây leo xuống.


Không gian dưới lòng giếng tối đen như mực. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên loãng và ngột ngạt. Nhất Nhát cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đầu óc bắt đầu có cảm giác choáng váng nhẹ do hít phải khí carbonic tích tụ quá nhiều. Anh biết mình phải nhanh chóng lấy mẫu quặng rồi leo lên, nếu không sẽ bị ngạt khí carbonic mà chết trước khi kịp gặp quỷ.


Bỗng nhiên, khi chân Nhất Nhát vừa chạm vào lớp bùn đất nhão nhoét dưới đáy giếng, ngọn lửa của cây đèn dầu cải đột ngột chao đảo mạnh rồi thu nhỏ lại thành một đốm sáng màu xanh lam mờ nhạt.


"Gió... không đúng, lượng oxy ở đây quá thấp!" Nhất Nhát giật mình.


Chưa kịp định thần, một luồng âm phong lạnh buốt đột ngột từ vách đá ẩm ướt bên cạnh thổi bùng ra. Sương mù xung quanh anh bỗng chốc cuộn lên dữ dội, ngưng tụ lại thành một vệt sáng màu xanh lục u ám.


Từ trong làn sương lạnh lẽo ấy, một hình bóng mờ ảo từ từ hiện ra, lơ lửng cách mặt đất nửa mét. Đó là một nữ tử mặc váy lụa xanh nhạt rách nát, da bệch bạch không một giọt máu, mái tóc đen dài rũ rượi che khuất nửa khuôn mặt u sầu. Đôi mắt mờ đục của cô ta nhìn chằm chằm vào Nhất Nhát, phát ra tiếng khóc u u uất uất vọng lại từ vách giếng đá vôi hẹp.


"Oán... oán khí... trả mạng cho ta..."


Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu xuất hiện!


"MẸ ƠI!!! CÓ MA THẬT RỒI!!!"


Nhất Nhát hét lên một tiếng thất thanh trong lòng, nhưng cổ họng anh nghẹn đắng lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Toàn thân anh lập tức rơi vào trạng thái đóng băng tâm lý cực độ. Tim anh đập dồn dập với tốc độ kinh hoàng 180 nhịp một phút, hai chân bủn rủn như bún, dính chặt vào lớp bùn đất dưới đáy giếng không thể nhúc nhích.


Anh muốn niệm bùa bình an giả của kiếp trước, muốn bỏ chạy, muốn kêu cứu, nhưng hai hàm răng cứ đập vào nhau cầm cập liên tục phát ra tiếng "cộc cộc cộc" khô khốc. Nỗi sợ hãi ma quỷ nguyên thủy tột cùng đè nặng lên ngực anh, kết hợp với sự thiếu hụt oxy do khí carbonic tích tụ khiến anh suýt chút nữa thì trợn mắt ngất xỉu ngay tại chỗ.


Tiêu Tiêu thấy phàm nhân trước mặt không hề bỏ chạy mà chỉ đứng im lặng nhìn mình, trong lòng bỗng có chút ngạc nhiên. Cô ta đã ngự trị dưới đáy giếng này hàng chục năm, hễ có phàm nhân nào cúi đầu nhìn xuống đều bị oán khí của cô ta dọa cho hồn xiêu phách lạc, ngã nhào ra đất rồi ngất xỉu. Vậy mà thanh niên mặc áo choàng đen rộng thùng thình này lại điềm tĩnh đến đáng sợ.


Cô ta quyết định tung ra sát chiêu mạnh nhất. Tiêu Tiêu hú lên một tiếng u sầu, toàn thân tỏa ra luồng linh khí âm hàn đậm đặc, mang theo hàng vạn hạt bụi linh thạch lơ lửng và sương lạnh carbonic lao thẳng về phía Nhất Nhát, định dùng âm khí đóng băng kinh mạch của anh.


Thế nhưng, mụ nữ quỷ tội nghiệp hoàn toàn không biết rằng, cơ thể phàm nhân của Bùi Nhất Nhát có một căn bệnh di truyền cực kỳ quái dị: Dị ứng cực nặng với linh khí đậm đặc của thế giới tu tiên!


Khi luồng linh khí âm hàn lẫn bụi linh thạch của Tiêu Tiêu ập vào mặt Nhất Nhát, các hạt bụi linh thạch li ti lập tức bám vào niêm mạc mũi của anh. Đối với hệ hô hấp nhạy cảm của phàm nhân Nhất Nhát, đám linh khí này chẳng khác nào một xô bột ớt cực mạnh dội thẳng vào phổi.


"Ngứa... ngứa quá... không chịu nổi nữa rồi!"


Cơn ngứa ngáy điên cuồng từ sâu trong khoang mũi bùng phát, kích hoạt phản ứng sinh lý tự nhiên mạnh mẽ nhất của cơ thể anh. Nhất Nhát đỏ bừng mặt, gân xanh nổi đầy cổ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh không còn tâm trí đâu để sợ ma nữa, toàn bộ năng lượng sinh học của cơ thể đều tập trung vào một việc duy nhất.


Anh gập người xuống góc 90 độ, miệng há to hít một hơi thật sâu khí carbonic lạnh ngắt, rồi let out một cú hắt hơi kinh thiên động địa, chấn động cả thung lũng đá vôi:


"HẮT... XÌ...!!!"


"OÀNG!!!"


Một luồng hơi áp suất cực cao bắn ra từ mũi và miệng của Nhất Nhát với vận tốc âm thanh, tạo ra một tiếng nổ vang dội như sấm sét giữa đêm đông khô khốc. Luồng gió mạnh mẽ phát ra từ cú hắt hơi của phàm nhân vô tình tạo ra một hiệu ứng khí động học khổng lồ trong không gian khép kín của lòng giếng hẹp.


Sóng xung kích từ cú hắt hơi quét qua, tạo thành một cơn lốc xoáy không khí thổi bạt toàn bộ lớp khí carbonic tích tụ dưới đáy giếng bay thẳng lên trời. Làn sương mù lạnh lẽo quanh năm không tan bỗng chốc bị thổi bay sạch sẽ, để lộ ra vách giếng đá vôi trơ trọi và khô ráo.


Tiêu Tiêu đang lơ lửng giữa không trung bỗng trúng trọn luồng gió áp suất cao từ cú hắt hơi của Nhất Nhát. Đối với một vong hồn tồn tại dưới dạng năng lượng điện từ tồn lưu kết hợp sương carbonic lạnh như cô ta, luồng gió mạnh mẽ này chẳng khác nào một trận cuồng phong thổi quét qua một ngọn nến nhỏ.


"A...!!!"


Tiêu Tiêu hét lên một tiếng thảm thiết. Toàn bộ oán khí sương mù bao quanh cô ta bị thổi bay sạch sẽ trong nháy mắt. Mất đi dung môi khí lạnh khúc xạ ánh sáng, bản thể mờ nhạt của nữ quỷ bị ép phải lộ diện dưới dạng vật lý thô sơ nhất. Cô ta bị luồng gió thổi bay thẳng vào vách giếng đá vôi, dính chặt vào đó rồi trượt dần xuống đất như một miếng dán tường rách nát.


Khi sương mù tan hết, đáy giếng trở nên thông thoáng lạ thường dưới ánh sáng vàng của cây đèn dầu cải.


Tiêu Tiêu ngồi bệt dưới đất, mái tóc đen rũ rượi bị thổi ngược ra sau đầu để lộ ra khuôn mặt ngơ ngác tột độ. Cô ta trợn tròn mắt nhìn Nhất Nhát, toàn thân run rẩy vì kinh hoàng. Đạo tâm vong hồn của cô ta hoàn toàn sụp đổ vào giây phút này.


"Lôi... Lôi Âm Thần Thông?! Chỉ bằng một tiếng thét vô hình mà có thể thổi bay toàn bộ oán khí ngàn năm của ta?! Vị đại năng tà giáo này... rốt cuộc có tu vi khủng khiếp đến mức nào?!" Tiêu Tiêu hoảng sợ nghĩ thầm, hoàn toàn tin rằng Nhất Nhát đã dùng một loại thần thông chấn nhiếp linh hồn tối cao để trừng phạt cô ta.


Trong khi đó, "vị đại năng tà giáo" Bùi Nhất Nhát lúc này đang ôm lấy mũi, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mặt mũi đỏ bừng vì cú hắt hơi quá mạnh làm rách cả niêm mạc mũi.


"Hức... đau mũi chết mất... Suýt chút nữa là nổ cả phổi rồi!"


Nhất Nhát khóc không ra tiếng, vừa xoa mũi vừa thở hổn hển. Nhờ luồng khí carbonic độc hại đã bị thổi bay, lượng oxy tràn xuống giếng giúp đầu óc anh tỉnh táo trở lại. Anh cúi xuống nhìn, bỗng thấy nữ quỷ đáng sợ lúc nãy giờ đang co rúm lại dưới chân vách đá, ôm đầu run rẩy nhìn mình với ánh mắt đầy vẻ sùng bái và sợ hãi.


Nhất Nhát ngơ ngác nhìn nữ quỷ, rồi lại nhìn đống bột muối mỏ và lưu huỳnh tự nhiên màu vàng nhạt vừa bị cú hắt hơi thổi lộ ra dưới lớp bùn khô bên cạnh.


Cả hai cứ thế trố mắt nhìn nhau trong sự im lặng tịch mịch dưới đáy giếng cổ u ám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!