Nhạc nềnHarvest

Bẻ Gãy Mê Hồn Trận Bằng Quy Tắc Bàn Tay Trái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu hoang dột nát, mang theo mùi hăng hắc của phốt pho đỏ và lưu huỳnh chưa kịp tan hết trong phòng bếp thí nghiệm.


Lâm Thị Mụ lúc này đã không còn nửa phần kiêu ngạo của mụ mẹ kế tham lam. Quần mụ ướt sũng, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng làm nhòe nhoẹt lớp phấn rẻ tiền trên mặt. Mụ trợn ngược mắt nhìn lưỡi dao mổ lợn sắc lẻm, xám xịt sát khí của Nhạc Vô Đạo đang tì chặt vào lớp mỡ cổ béo múp của mình. Chỉ cần gã khổng lồ cao hai mét kia khẽ dùng lực, mụ chắc chắn sẽ đăng xuất khỏi thế giới này ngay lập tức.


« Giáo... Giáo chủ vĩ đại! Con cầu xin ngài! » Lâm Thị Mụ gào khóc, giọng khản đặc. « Con là mẹ kế của ngài mà! Ngài không thể để gã đồ tể này băm con ra được! Con hứa sẽ không bao giờ đòi tiền nữa! Con sẽ cút khỏi đây ngay lập tức! »


Nhạc Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, đôi mắt đỏ rực sát khí nhìn chằm chằm vào Nhất Nhát, chỉ chờ một cái phẩy tay của Giáo chủ để hành quyết kẻ bất kính:


« Giáo chủ! Mụ già này dám sỉ nhục thần thông ngự lôi của ngài, lại còn đòi cướp đoạt Thánh thư vô tự! Để thuộc hạ chém mụ làm phân bón cho mỏ đá vôi phía Bắc, đảm bảo đất mỏ sẽ màu mỡ, phu mỏ đào quặng năng suất tăng gấp đôi! »


Nhất Nhát đứng dưới hiên miếu, tà áo choàng đen bay phần phật. Nhìn lưỡi dao sáng loáng kia, tim anh muốn nhảy vọt ra ngoài lồng ngực. Hai chân anh dưới lớp trường bào đã sớm nhũn ra như bùn loãng, nếu không có Tiêu Tiêu lơ lửng phía sau phả hơi lạnh carbonic giúp đông cứng cơ mặt, anh đã sớm quỳ xuống khóc cùng mụ mẹ kế rồi.


*Mẹ kiếp! Nhạc Vô Đạo, cái đồ óc cơ bắp này!* – Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng. *Chém mụ ta làm phân bón cái khỉ mốc! Mụ ta dù có tráo trở thì vẫn là phàm nhân vô tội. Nếu ngươi chém mụ ở đây, Tiền Trấn Thủ triều đình triều đình sẽ khép ta vào tội mưu sát phàm nhân, kéo quân đến san phẳng cái miếu hoang này mất! Nhưng mình phải ngăn gã thế nào để không làm sụp đổ cái vỏ bọc đại ma đầu tàn ác này đây?!*


Nhất Nhát khẽ ho một tiếng, cố giữ cho giọng nói trầm thấp, lạnh lùng phát ra qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới áo choàng:


« Nhạc Hộ Pháp... dừng tay. »


Nhạc Vô Đạo khựng lại, ngơ ngác nhìn Giáo chủ: « Giáo chủ, ngài muốn tha cho mụ già này sao? Mụ ta... »


« Ngu muội! » Nhất Nhát hờ hững ngắt lời, giọng điệu đầy vẻ huyền bí thâm sâu. « Ngươi nghĩ cơ thể phàm nhân đầy tạp chất và mỡ bẩn này có tư cách làm phân bón cho mỏ đá vôi tịnh hóa của bản tọa sao? Nếu ngươi chém mụ ở đây, dịch thể axit bẩn thỉu trong người mụ sẽ làm ô nhiễm độ pH của đất mỏ, khiến đá vôi bị ăn mòn rã nát, phá hỏng toàn bộ mạch quặng canxi cacbonat mà chúng ta vừa đoạt được! »


Nhạc Vô Đạo nghe xong, đôi mắt trợn tròn, lập tức lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh sùng bái tột độ:


« Trời ơi! Giáo chủ quả nhiên nhìn xa trông rộng! Thuộc hạ suýt nữa đã làm hỏng đại sự của giáo phái! Hóa ra cơ thể mụ già này có độc tính axit ăn mòn đá núi! »


Lâm Thị Mụ nghe thấy mình có "độc tính axit" thì ngơ ngác, nhưng mụ không dám hé răng cãi nửa lời, chỉ biết dập đầu lạy lục liên tục.


Nhất Nhát khẽ vuốt cằm, lạnh lùng nói tiếp:


« Tuy nhiên, tội chết có thể tha, tội sống khó tránh. Thần giáo chúng ta vừa chế tạo ra một mẻ Xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa cực mạnh để diệt khuẩn ngoài da. Bản tọa đang thiếu một test chủ có làn da đầy dầu mỡ và bụi bẩn để thử nghiệm nồng độ kiềm. Nhạc Hộ Pháp, hãy tịch thu toàn bộ số trang sức giả của mụ ta, sau đó tống mụ vào khu vệ sinh miếu hoang dọn dẹp phân dơi. Mỗi ngày bắt mụ phải chà xát xà phòng lưu huỳnh ba lần để tịnh hóa âm độc. Khi nào da mụ bong tróc hết lớp dầu mỡ bẩn thỉu, bản tọa sẽ xem xét thả người. »


« Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại! » Nhạc Vô Đạo phấn khích gầm lên, gã thô bạo giật phắt chuỗi nhẫn đá giả trên tay Lâm Thị Mụ, rồi lôi xềnh xệch mụ già đang khóc lóc thảm thiết về phía khu chuồng ngựa bỏ hoang sau miếu.


Nhất Nhát thở phào một hơi dài, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống bậu cửa sổ sắt rỉ sét. Anh thọc tay vào túi áo choàng, khẽ sờ vào chiếc Máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ nứt góc. Nó vẫn lạnh ngắt, sập nguồn hoàn toàn. Anh lẩm bẩm đầy đau khổ:


*Hô... Cuối cùng cũng cứu được mụ ta. Nhưng quả cầu lưu huỳnh của mình đã bị nứt thêm một đường dài nghiêm trọng sau trận bão gió ở Khe Núi Gió Hú. Nếu không mang sang lò rèn của bác cả Đại Tráng nung lại đúc vỏ mới gấp, cái máy phát điện quay tay này sẽ vỡ vụn mất. Lấy gì sạc pin cho máy tính bảng đây?!*


Đột nhiên, bầu không khí xung quanh miếu hoang trở nên đặc quánh lại. Một luồng gió lạnh thấu xương từ đâu ùa về, thổi tắt ngúm ngọn đèn dầu cải treo ngoài hiên. Sương mù dày đặc màu xám xịt từ rặng tre phía Bắc tràn xuống nhanh chóng, bao phủ toàn bộ khoảng sân trước miếu hoang chỉ trong vài nhịp thở.


« Có biến! »


Tiêu Tiêu lơ lửng sau gáy Nhất Nhát bỗng chốc rít lên một tiếng nhỏ, linh thể mờ nhạt của cô khẽ run lên, tỏa ra luồng điện từ trường làm tóc gáy Nhất Nhát dựng đứng ngược. Anh hoảng sợ nhìn ra sân:


*Cái gì thế này?! Lại có ma thật xuất hiện sao?! Đừng dọa tôi chứ, tôi vừa mới giải quyết xong mụ mẹ kế mà!*


Từ trong sương mù xám xịt, một tiếng cười nhạt, thanh tao nhưng đầy vẻ kiêu ngạo vang lên:


« Ha ha ha! Vị Bùi giáo chủ vĩ đại của Vô Thần Giáo, nghe danh ngài dùng tà lôi đánh bại Thiết Kiếm Trưởng Lão, lại dùng quạt gió dẹp tiếng hú quỷ sai. Hôm nay, Thượng Quan Phi của Thiên Cơ Tông ta đặc biệt đến đây để bái phỏng! »


Sương mù khẽ dạt ra, để lộ một thiếu niên nho nhã mặc áo choàng thêu đồ thị bát quái biến dị màu xám, một mắt đeo thấu kính tròn nhỏ, tay cầm chiếc la bàn đồng lớn lấp lánh linh lực. Đứng sau gã là bốn đệ tử mặc y phục xám, tay cầm những lá trận kỳ màu vàng sậm.


Nhất Nhát nhìn thấy gã thanh niên đeo kính một mắt thì tim đập thình thịch. Anh thầm nghĩ: *Thượng Quan Phi?! Thiên tài trận pháp của Thiên Cơ Tông lân cận?! Gã này đến đây làm gì?!*


Thượng Quan Phi nhìn Nhất Nhát đang đứng im lặng bất động dưới hiên miếu (thực chất là Nhất Nhát đang bị đông cứng vì sợ), khẽ cười lạnh đầy tự phụ:


« Bùi giáo chủ, nghe nói ngài không tin vào quỷ thần trận pháp? Hôm nay bản tọa mang theo tám khối quặng sắt từ tính nồng độ cực cao thu hoạch từ Bãi Đá Từ Tính cổ xưa, kết hợp với Cửu Cung Trận Pháp Thư để bày ra 'Bát Quái Mê Hồn Trận' bao vây miếu hoang này. Thần thức của ngài sẽ bị nhiễu loạn hoàn toàn, la bàn tu tiên của ngài sẽ chỉ sai hướng Nam Bắc, biến miếu hoang này thành một mê cung vô tận không lối thoát! Để xem cái gọi là 'khoa học' của ngài phá trận thế nào! »


Nói xong, Thượng Quan Phi vung tay ra lệnh:


« Cắm trận kỳ! Kích hoạt từ tính trận! »


Bốn đệ tử lập tức lướt nhanh như gió, cắm bốn lá trận kỳ màu vàng sậm xuống bốn góc sân đất trước miếu hoang. Đồng thời, bốn khối đá đen xám khổng lồ bốc mùi rỉ sắt đậm đặc được đặt xuống các vị trí sinh tử của trận pháp.


*UỲNH... UỲNH...*


Một luồng lực lượng vô hình bùng phát. Sương mù xung quanh miếu hoang bắt đầu xoay tròn điên cuồng. Đám giáo đồ Vô Thần Giáo đang đứng xem ở sân lập tức kêu gào thảm thiết, tay ôm đầu lảo đảo ngã gục xuống đất cát:


« Á! Đầu tôi đau quá! »


« Tôi không nhìn thấy đường ra nữa! Mắt tôi hoa lên rồi! Ma quỷ đang xoay tròn quanh tôi! »


« Giáo chủ cứu mạng! Chúng ta bị nhốt trong mê cung quỷ ám rồi! »


Nhất Nhát đứng dưới hiên miếu, đầu óc cũng bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng nhẹ. Anh vội vàng lùi lại một bước, tựa lưng vào cột gỗ miếu hoang để giữ thăng bằng. Anh thọc tay vào túi áo choàng, lôi chiếc La bàn từ tính tự chế ra đặt lên bát nước nhỏ trên bục đá.


*Vút... Vút... Vút...*


Kim sắt được từ hóa đặt nổi trên khoanh gỗ tròn lập tức xoay tròn điên cuồng như một con quay bị giật dây, không thể chỉ ra hướng Nam Bắc địa lý nữa.


*Mẹ kiếp! Kim la bàn xoay tròn liên tục!* – Nhất Nhát hoảng sợ tột độ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. *Đây không phải là tà thuật nguyền rủa! Đây là hiện tượng nhiễu loạn từ trường cực mạnh! Những khối đá đen xám kia chính là quặng sắt từ tính nồng độ cao (Fe3O4) từ Bãi Đá Từ Tính! Khi chúng được sắp xếp theo các vị trí đối xứng, chúng tạo ra một vùng từ trường nhân tạo cực mạnh bao vây miếu hoang!*


Trí óc nhạy bén của một cựu sinh viên hóa dược lập tức hoạt động hết công suất dưới áp lực sinh tử:


*Khoa học vật lý đã chứng minh, não bộ con người và hệ thống tiền đình tai trong cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi của từ trường cực mạnh. Từ trường của những khối quặng sắt từ tính kia làm nhiễu loạn dòng điện sinh học trong dây thần kinh tiền đình của đám giáo đồ, khiến họ bị mất thăng bằng, chóng mặt, buồn nôn và sinh ra ảo giác sương mù đang xoay tròn! Thần thức của tu sĩ thực chất cũng chỉ là một dạng sóng năng lượng điện từ sinh học, gặp từ trường mạnh này thì đương nhiên bị scrambled, nhiễu loạn hoàn toàn!*


Nhất Nhát nhìn ra sân mù mịt sương xám, nơi Thượng Quan Phi đang đứng ngạo nghễ cười lớn:


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi đã cảm nhận được sự tuyệt vọng chưa?! Thần thức của ngươi đã bị bóp nát rồi đúng không?! La bàn của ngươi đã phế rồi! Ngươi vĩnh viễn không thể bước ra khỏi cái sân đất rộng mười trượng này đâu! »


Nhạc Vô Đạo từ sân sau chạy xộc ra, tay cầm búa tạ sắt nặng năm mươi cân, mắt đỏ ngầu gào lên:


« Giáo chủ! Để thuộc hạ dùng đại búa tạ đập tan mấy khối đá đen kia phá trận! »


« Dừng lại! » Nhất Nhát vội vàng hét lớn qua loa giấy tự chế, giọng vang dội trầm đục đầy uy áp giả tạo. « Ngươi cầm búa sắt xông vào đó là tự sát! »


*Thằng điên này!* – Nhất Nhát thầm nghĩ. *Búa tạ của ngươi làm bằng sắt rèn dẫn từ cực tốt! Những khối đá kia là nam châm tự nhiên cực mạnh, ngươi vác búa sắt xông vào sẽ bị lực hút từ tính khổng lồ hút chặt búa vào đá, giật bay cả khớp vai phàm nhân của ngươi ra ngoài mất!*


Nhạc Vô Đạo khựng lại, ngơ ngác nhìn Giáo chủ: « Giáo chủ... lực lượng vô hình kia... mạnh thế sao? »


Nhất Nhát không trả lời gã đồ tể. Anh nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại kiến thức vật lý cơ học cổ điển về lý thuyết đồ thị và cách giải quyết mê cung trong cuốn sách "Vật Lý Vui" gối đầu giường kiếp trước.


*Làm sao để thoát khỏi một mê cung 2D bị nhiễu loạn từ trường hoàn toàn mà không cần nhìn hướng Nam Bắc địa lý?*


*Đúng rồi! Thuật toán Wall Follower (Quy tắc đi men theo vách tường)! Trong toán học topo hình học không gian, bất kỳ mê cung đơn liên thông nào cũng có thể bị phá giải hoàn toàn nếu người đi luôn giữ một tay chạm vào vách tường liên tục không rời! Bất kể mê cung phức tạp thế nào, chỉ cần đi men theo vách tường bên trái, bạn chắc chắn sẽ tìm được lối thoát ra ngoài rìa biên giới của nó!*


Nhưng trước khi đi, anh cần phải tính toán hướng lực từ trường để tránh đi vào vùng có mật độ đường sức từ cao nhất gây ngất xỉu.


Nhất Nhát lén lôi cuốn Sổ tay da dê cũ ra, dùng móng tay trái đang rỉ máu vẽ nhanh đồ thị từ trường trái đất và Quy Tắc Bàn Tay Trái Định Hướng ($F = I.B.L$).


*Dòng điện sinh học chạy từ chân lên đầu, từ trường hướng từ khối đá cực Bắc sang cực Nam... Vậy lực từ Lorentz tác dụng lên cơ thể phàm nhân của mình sẽ đẩy về phía bên phải! Để trung hòa lực đẩy này và giữ thăng bằng tốt nhất cho hệ tiền đình, mình bắt buộc phải đi men theo vách tường bên trái của ngôi miếu hoang! Đúng thế! Thoát Trận Bàn Tay Trái chính là chìa khóa duy nhất cứu mạng!*


Nhất Nhát cất sổ tay vào túi áo choàng, khẽ chỉnh lại chiếc Kính bảo hộ thạch anh dày cộp trên mắt để tránh bụi đá vôi bay vào mắt làm mờ tầm nhìn. Anh bước từng bước chậm rãi xuống bậc thềm miếu hoang, tà áo choàng đen rộng thùng thình bay phần phật.


Sự im lặng đáng sợ của anh, kết hợp với ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hư không qua thấu kính thạch anh (thực chất anh đang cố không nhìn vào bóng tối sương mù vì sợ ma), khiến Thượng Quan Phi khẽ giật mình lùi lại một bước:


« Hừ! Giả thần giả quỷ! Để xem ngươi bước đi thế nào trong trận pháp của ta! »


Nhất Nhát không thèm nhìn gã thiên tài trận pháp. Anh điềm tĩnh tiến lại gần vách tường đá vôi đổ nát phía bên trái của ngôi miếu hoang. Tay trái đang quấn gạc thô của anh khẽ chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh ngắt của vách tường.


*Bắt đầu! Quy tắc bàn tay trái luôn chạm tường!*


Nhất Nhát bước bước đầu tiên dọc theo vách tường trái. Sương mù xám xịt cuộn tròn quanh người anh, những ảo ảnh ánh sáng lấp lánh do từ trường làm nhiễu loạn võng mạc liên tục lóe lên trước mắt. Đầu anh nhói đau, hệ tiền đình tai trong gào thét mất thăng bằng.


Nhưng Nhất Nhát không hề hoảng loạn đổi hướng. Tay trái của anh vẫn bám chặt lấy vách tường đá liên tục không rời dù chỉ một centimet. Anh bước từng bước chậm rãi, đều đặn dọc theo đường cong của vách tường ngoài sân miếu.


Thượng Quan Phi đứng trên tảng đá cao nhìn xuống, ban đầu gã khinh khỉnh cười lạnh:


« Đi men tường? Trò trẻ con của phàm nhân! Trận pháp của ta thay đổi khôn lường, ngươi đi men tường chỉ có nước đi vòng tròn vĩnh viễn... »


Nhưng chỉ sau một phút, nụ cười trên môi Thượng Quan Phi bỗng chốc cứng đờ.


Nhất Nhát đã đi qua góc tường thứ nhất, rẽ trái. Gã không hề bị ảo ảnh sương mù lừa gạt đi thẳng vào vùng trung tâm trận pháp – nơi đặt khối quặng sắt từ tính có lực hút cực mạnh dễ gây ngất xỉu. Gã cứ điềm tĩnh bước đi dọc theo vách đá.


« Cái gì?! Gã... gã đi qua Sinh Môn rồi?! » Thượng Quan Phi trợn tròn mắt dưới thấu kính một mắt. « Không thể nào! Gã không hề dùng thần thức dò tìm trận nhãn, tại sao bước chân lại chuẩn xác tránh xa Tử Môn thế kia?! »


Thực chất, Nhất Nhát chỉ đơn giản là bám sát vách tường đá bên trái theo quy tắc hình học không gian đơn giản. Vì vách tường ngoài của miếu hoang là một đường đơn bao quanh khu đất, đi men theo nó đương nhiên sẽ dẫn gã đi vòng qua rìa ngoài của trận pháp, hoàn toàn tránh được các bẫy từ tính đặt ở trung tâm sân đất.


Phút thứ hai.


Nhất Nhát rẽ trái lần thứ hai dọc theo hàng rào tre mục nát phía ngoài cổng miếu. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng không chút cảm xúc dưới lớp mũ trùm đen, hai tai rỉ mồ hôi hột vì đau đầu do từ trường mạnh, nhưng bước chân phàm nhân vẫn đều đặn, điềm tĩnh lạ thường.


Đám đệ tử Thiên Cơ Tông tay cầm trận kỳ bắt đầu run rẩy, la bàn đồng trên tay bọn họ xoay tròn điên cuồng báo hiệu từ trường trận pháp đang bị bước đi của Nhất Nhát bóp méo hướng lực:


« Sư... Sư huynh! Tà giáo chủ kia đang đi bộ phá trận! Trận kỳ của đệ đang bị rung chuyển dữ dội! »


« Lực lượng vô hình của gã đang đè bẹp trận văn của chúng ta! Đệ không thể khống chế trận kỳ được nữa! »


Thượng Quan Phi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Gã điên cuồng lật cuốn Cửu Cung Trận Pháp Thư trên tay, lẩm nhẩm tính toán các quẻ bói Bát Quái:


« Càn Tam Liên, Khôn Lục Đoạn... Khảm Trung Mãn, Ly Trung Hư... Không đúng! Bước chân của gã hoàn toàn không nằm trong bất kỳ quẻ dịch nào của thượng cổ! Gã đang đi những bước đi vô pháp vô thiên, phá vỡ mọi quy luật hình học bát quái của ta! Đây... đây là bộ pháp gì thế này?! »


*Bộ pháp cái khỉ mốc!* – Nhất Nhát thầm mắng thảm thiết trong lòng. *Đây là thuật toán Wall Follower toán học lớp năm của phàm nhân Trái Đất đấy đồ ngốc ạ! Cứ tính toán quẻ dịch đi, ta sắp đi ra ngoài rìa trận rồi đây!*


Phút thứ ba.


Nhất Nhát bước bước cuối cùng dọc theo hàng rào tre rẽ trái một lần nữa. Sương mù xám xịt trước mắt anh bỗng chốc tán ra sạch sẽ. Ánh trăng mờ nhạt của đêm muộn rọi thẳng vào khuôn mặt thâm quầng vì mất ngủ của anh.


Nhất Nhát đã đi thẳng ra ngoài rìa biên giới của Bát Quái Mê Hồn Trận, đứng sừng sững ngay trước mặt Thượng Quan Phi đang há hốc mồm kinh ngạc trên tảng đá cao.


Cả khoảng sân trước miếu hoang rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Đám giáo đồ Vô Thần Giáo nhìn thấy Giáo chủ đi bộ thong thả ba phút đã phá tan màn sương quỷ ám, liền phấn khích gào rú cuồng nhiệt, quỳ sụp xuống đất cát dập đầu lạy lục liên tục:


« Giáo chủ vĩ đại vạn tuế! Ngài chỉ cần đi bộ thong thả vài bước đã bẻ gãy hoàn toàn Mê Hồn Trận của Thiên Cơ Tông! »


« Thần thông phá trận vô vi thượng cổ! Giáo chủ quả nhiên là đấng toàn năng ngự trị vạn vật! »


Thượng Quan Phi đứng chết lặng trên tảng đá, chiếc thấu kính một mắt trên mắt gã lung lay rồi rơi thẳng xuống đất cát vỡ tan tành. Gã nhìn Nhất Nhát bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, giọng nói run rẩy lập cập:


« Ngươi... ngươi phá trận của ta chỉ trong ba phút?! Không dùng linh lực, không dùng thần thức, không dùng pháp bảo... Ngươi rốt cuộc đã dùng tà thuật gì để nhìn thấu trận nhãn của ta?! »


Nhất Nhát khẽ chỉnh lại Kính bảo hộ thạch anh dày cộp trên mắt, giấu bàn tay trái quấn gạc đang run lẩy bẩy vào sâu trong tay áo choàng rộng thùng thình. Anh hắng giọng qua loa giấy tự chế, phát ra giọng nói trầm thấp, lạnh lùng đầy trào phúng:


« Thượng Quan Phi... Trận pháp của ngươi thực chất chỉ là một hệ thống nhiễu loạn từ trường thô sơ. Ngươi dùng lực từ cực mạnh của quặng sắt từ tính từ Bãi Đá Từ Tính để làm nhiễu loạn tiền đình tai trong và thần thức sóng điện từ của tu sĩ, khiến họ bị mất thăng bằng và sinh ra ảo giác phương hướng. »


Thượng Quan Phi nghe đến những từ ngữ kỳ lạ như « từ trường », « tiền đình tai trong », « sóng điện từ » thì đầu óc ong lên một tiếng lớn. Gã lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu:


« Ngươi... ngươi đang nói cái gì thế?! Từ trường là cái gì?! Tiền đình tai trong là cái gì?! »


Nhất Nhát khẽ cười nhạt, phong thái lạnh lùng như một vị giáo sư vật lý đại học đang giảng bài cho học sinh cá biệt:


« Đối với một người nắm vững hình học không gian topo và các định luật vật lý duy vật, mê cung bát quái của ngươi chỉ là một đường đơn liên thông khép kín. Chỉ cần áp dụng Quy Tắc Bàn Tay Trái Định Hướng để trung hòa lực Lorentz tác dụng lên cơ thể, kết hợp đi men theo vách tường đơn liên tục không rời, mọi mê cung trên thế gian này đều trở nên vô nghĩa. Khoa học thực nghiệm đã bẻ gãy hoàn toàn cái gọi là huyền bí trận pháp của ngươi rồi. »


« Đường đơn liên thông... Quy tắc bàn tay trái... Vật lý duy vật... »


Thượng Quan Phi lẩm nhẩm đi lẩm nhẩm lại những danh từ khoa học kia. Gã cố gắng dùng công thức Cửu Cung Trận Pháp của tông môn để giải mã lời nói của Nhất Nhát, nhưng càng tính toán, gã càng phát hiện ra các con số bát quái của mình bỗng chốc trở nên nực cười, rườm rà và đầy kẽ hở trước thuật toán hình học đơn giản kia.


*PHỤT!!!*


Thượng Quan Phi đạo tâm sụp đổ hoàn toàn, gã hộc ra một ngụm máu tươi lớn, lảo đảo ngã quỵ xuống đất cát bên cạnh những mảnh vỡ thấu kính thạch anh. Gã ôm đầu gào lên đầy đau khổ hoang mang:


« Trời ơi! Hóa ra hai mươi năm bế quan nghiên cứu trận pháp của ta... thực chất chỉ là trò bịp bợm nhiễu loạn tiền đình thô sơ sao?! Trận pháp bát quái vĩ đại của tông môn ta... lại bị bẻ gãy dễ dàng bằng một quy tắc bàn tay trái phàm nhân sao?! Ta tu tiên làm cái gì nữa?! Ta mài trận kỳ làm cái gì nữa chứ?! »


Đám đệ tử Thiên Cơ Tông nhìn thấy sư huynh thiên tài của mình bị Nhất Nhát dùng vài lời nói bẻ gãy đạo tâm đến mức hộc máu mồm, liền hoảng sợ tột độ, vứt sạch trận kỳ chạy trối chết:


« Sư huynh hóa điên rồi! Chạy mau cứu mạng! Giáo chủ tà giáo dùng tà thuật bẻ gãy đạo tâm rồi! »


Thượng Quan Phi điên cuồng giật phắt bốn lá trận kỳ còn lại vứt xuống đất, gã dập đầu lạy Nhất Nhát một cái thật mạnh trước sự ngơ ngác của anh:


« Bùi giáo chủ! Thượng Quan Phi ta hôm nay xin giải nghệ trận pháp! Ta nguyện phế bỏ tu vi, đi nghiên cứu cái gọi là 'vật lý từ tính học' và 'quy tắc bàn tay trái' của ngài! Xin hãy nhận của tiểu nhân một lạy! »


Nói xong, gã điên cuồng nhặt cuốn Cửu Cung Trận Pháp Thư xé rách nát, rồi lảo đảo vừa cười vừa khóc chạy trốn sâu vào bóng đêm rừng sương mù, miệng liên tục lẩm nhẩm:


« Từ trường... tiền đình tai trong... Ha ha ha! Quy tắc bàn tay trái vạn tuế! »


Nhất Nhát đứng im nhìn bóng dáng Thượng Quan Phi chạy trốn khuất sau rặng tre, lòng tràn đầy sự câm nín tột độ:


*Ơ gã này... Sao lại dễ sụp đổ đạo tâm thế chứ?! Ta chỉ giải thích toán học hình học không gian đơn giản thôi mà! Gã tự phế tu vi thật sao?! Tu sĩ thế giới này đầu óc bị đầu độc bởi mê tín dị đoan sâu sắc quá rồi!*


Nhất Nhát khẽ thở dài bất lực. Anh cúi xuống nhìn sân đất cát, nơi Thượng Quan Phi bỏ lại tám khối quặng sắt từ tính khổng lồ bốc mùi rỉ sắt đậm đặc.


Đôi mắt Nhất Nhát bỗng chốc sáng rực lên dưới chiếc Kính bảo hộ thạch anh.


*Oa! Tám khối quặng sắt từ tính nồng độ cực cao! Đây chính là nam châm vĩnh cửu tự nhiên chất lượng tốt nhất thế giới! Mình đang đau đầu vì quả cầu lưu huỳnh bị nứt nặng không thể phát điện ổn định. Nếu mình dùng tám khối quặng sắt từ tính này làm rotor nam châm vĩnh cửu, kết hợp với cuộn dây đồng quấn quanh trục sắt rèn của Chu Thợ Rèn... Mình có thể chế tạo thành công một máy phát điện xoay chiều cơ học thực thụ mà không cần dùng ma sát lưu huỳnh nữa! Bách khoa toàn thư Xiaomi sẽ sớm được sạc đầy pin rồi!*


Nhất Nhát phấn khích thọc tay vào túi áo choàng, nhặt nhanh vài mảnh đá từ tính nhỏ nồng độ cao rơi vãi dưới đất cất vào túi áo.


Nhưng niềm vui sướng khoa học của anh chưa kịp kéo dài được ba giây, một bóng người mặc áo vải thô xám rách vai, quấn băng gạc quanh hai tay bỗng chốc từ trên ngọn tre cao lướt xuống, đáp nhẹ nhàng xuống sân đất cát trước miếu hoang không tiếng động.


Thanh kiếm sắt không vỏ dắt sau lưng gã tỏa ra một luồng kiếm ý sắc bén xé gió rít gào, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của vị giáo chủ phàm nhân nhát gan đang đứng chết lặng.


Sở Vân Thiên – kiếm tu khổ hạnh của Thiết Kiếm Môn – lạnh lùng nhìn Nhất Nhát, giọng nói sắc lạnh như lưỡi kiếm sắt rỉ:


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi phá trận pháp của Thượng Quan Phi quả thật rất xuất sắc. Nhưng hôm nay, ta vác đại đao rỉ sét này đến đây để thách đấu kiếm ý vô hình 'Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp' với ngươi! Hãy rút kiếm ra đi! »


Nhất Nhát nhìn thanh kiếm sắt rỉ của gã kiếm tu đang chỉ thẳng vào mặt mình, bắp chân phàm nhân dưới lớp áo choàng đen lập tức đóng băng cứng đờ vì sợ hãi, mồ hôi hột tuôn ra như tắm dưới mũ trùm đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!