Nhạc nềnHarvest

Mẹ Kế Tống Tiền Và Lôi Hình Tĩnh Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc xe ngựa rách nát của lão Mã lọc cọc lăn bánh trên con đường mòn đầy sỏi đá, hướng thẳng về phía rìa Tây Hắc Thạch Trấn. Bên trong toa xe tối tăm, Bùi Nhất Nhát ngồi co rúm người, hai tay đút sâu vào hai ống tay áo choàng đen rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy kịch liệt của bản thân. Lòng bàn tay trái của anh nhói lên từng cơn đau rát. Vết rách do sợi dây tơ tằm ma giới cứa vào lúc thả diều khí động học dưới cơn bão vẫn còn rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm qua lớp băng gạc vải thô mà Vương Tiểu Thạch vội vã quấn cho anh trước khi lên xe.


Phía sau gáy Nhất Nhát, một luồng khí mát lạnh quen thuộc bỗng chốc phả ra, thổi nhẹ qua làn da đang đẫm mồ hôi hột của anh. Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình trong không trung, gương mặt trắng bệch mờ ảo hiện ra đầy vẻ lo lắng và kính cẩn:


« Giáo chủ vĩ đại... Vết thương ở tay ngài vẫn còn chảy máu. Tiểu nữ có thể dùng oán khí âm hàn để làm đông máu cho ngài, nhưng... tiểu nữ sợ luồng điện tĩnh từ người ngài sẽ làm tổn hại đến linh thể của tiểu nữ. »


Nhất Nhát khẽ rùng mình, cố nén cơn đau rát ở mũi do phản ứng dị ứng linh khí từ người Tiêu Tiêu tỏa ra. Anh hắng giọng, cố giữ cho giọng nói của mình trầm thấp và lạnh lùng nhất có thể:


« Không cần. Bản tọa tự có cách xử lý. Ngươi cứ giữ khoảng cách là được. »


Trong lòng Nhất Nhát lúc này đang gào thét thảm thiết: *Mẹ ơi! Đau chết mất! Một tên phàm nhân như mình sao lại phải chịu khổ thế này chứ? Tay thì rách, máy tính bảng Xiaomi cứu mạng thì hết sạch pin sập nguồn nằm im lìm trong túi áo. Đã thế, về đến miếu hoang lại còn phải đối mặt với mụ mẹ kế tham lam Lâm Thị Mụ và gã em trai vô lại Bùi Nhị Cẩu! Bọn chúng mà phát hiện ra mình không có một tia pháp lực, chắc chắn sẽ lột da mình đem bán lấy ba lượng bạc mất!*


Nhất Nhát khẽ thở dài, tay phải lén thọc vào túi áo choàng, chạm vào bề mặt trơn nhẵn nhưng lạnh ngắt của chiếc máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ. Màn hình của nó đã nứt thêm một đường nhỏ ở góc sau trận giằng co hỗn loạn ở Khe Núi Gió Hú. Đối với anh, chiếc máy tính bảng hết pin này giờ đây nặng nề như một bản án tử hình treo lơ lửng. Không có bách khoa toàn thư offline để tra cứu công thức hóa học và bản vẽ cơ khí, anh cảm thấy mình như một kẻ mù đi đêm giữa một bầy sói đói.


*Lọc cọc...*


Xe ngựa đột ngột dừng lại. Tiếng lão Mã vang lên từ phía trước, run rẩy đầy lo sợ:


« Giáo... Giáo chủ vĩ đại! Chúng ta về đến cổng miếu hoang rồi. Nhưng... nhưng có một đám người đang chặn đường, mụ đàn bà béo múp kia đang nằm ăn vạ rống lên kinh hoàng lắm ạ! »


Nhất Nhát hít một hơi thật sâu khí lạnh do Tiêu Tiêu phả ra, cố ép cơ mặt mình đông cứng lại thành một vẻ lạnh lùng, thâm trầm tột đỉnh. Anh bước xuống xe, tà áo choàng đen bay phần phật dưới ánh trăng mờ nhạt của trời đêm.


Ngay trước cánh cổng gỗ mục nát của Miếu hoang Vô Thần, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Lâm Thị Mụ – mụ mẹ kế béo múp míp, mặt đầy phấn rẻ tiền trát nham nhở, môi thâm sì – đang ngồi bệt dưới đất cát, hai tay đập thùm thụp xuống đất, gào khóc thảm thiết như thể nhà có tang:


« Ôi trời đất ơi! Làng nước ơi ra mà xem đứa con bất hiếu này! Nó bán linh hồn cho tà giáo, dùng tà thuật kiếm hàng vạn lượng bạc từ xà phòng và diêm quẹt, vậy mà để người mẹ kế già yếu này đói rách cơ cực! Nó còn dùng tà lôi đánh người phàm! Trời không dung, đất không tha mà! »


Đứng bên cạnh mụ là Bùi Nhị Cẩu – gã em trai cùng cha khác mẹ với mái tóc nhuộm vàng xơ xác bằng nước rễ cây, răng hô ra ngoài, đôi mắt lác liên tục đảo quanh đầy vẻ tham lam. Gã cầm một chiếc gậy gỗ có đóng đinh rỉ ở đầu, vênh váo hét lớn với đám giáo đồ đang đứng canh cổng:


« Lũ tà giáo các ngươi mau bảo gã giáo chủ rách nát kia ra đây! Mau dâng nộp một trăm lượng bạc và cái 'Thánh thư vô tự' màu xám bạc kia ra đây! Nếu không, ta sẽ đi báo quan trấn thủ rằng các ngươi chứa chấp tà ma, luyện chế tà thuật hại dân! »


Đám giáo đồ Vô Thần Giáo nghèo khổ đứng canh cổng tức giận đỏ mặt, nhưng vì Nhất Nhát đã ban hành nội quy nghiêm cấm bạo lực và cướp bóc, bọn họ chỉ có thể nắm chặt tay chịu đựng.


Nhất Nhát bước từng bước điềm tĩnh tiến lại gần. Sự xuất hiện của anh, cùng với luồng khí lạnh ngắt tỏa ra xung quanh (thực chất là do Tiêu Tiêu lơ lửng hộ vệ phía sau), khiến đám đông phàm nhân đang đứng xem náo nhiệt lập tức dạt ra hai bên. Hiệu ứng "Hào Quang Vô Thần Cấp 1" từ sự im lặng đổ mồ hôi hột của anh tạo ra một áp lực tâm lý cực lớn.


Lâm Thị Mụ nhìn thấy Nhất Nhát bước tới, tiếng gào khóc khựng lại một nhịp trong cổ họng. Ánh mắt lạnh lùng dưới chiếc mũ trùm đen của Nhất Nhát khiến mụ khẽ rùng mình, nhưng lòng tham vô đáy và cơn nghiện cờ bạc nặng nề lập tức lấn át nỗi sợ hãi. Mụ chồm dậy, chỉ ngón tay béo múp dính đầy nhẫn đá giả vào mặt anh, chửi đổng:


« Bùi Nhất Nhát! Thằng nghiệt súc kia! Ngươi làm giáo chủ tà giáo oai phong gớm nhỉ? Mau nộp tiền ra đây! Ta là mẹ kế của ngươi, có quyền đòi tiền dưỡng già! Đám phu mỏ nói ngươi kiếm được núi tiền từ mỏ đá vôi phía Bắc và xà phòng lưu huỳnh! Ngươi định ăn mảnh một mình sao?! »


Bùi Nhị Cẩu cũng sấn sổ bước lên, vung vẩy cây gậy gỗ đóng đinh rỉ, đôi mắt lác nhìn chằm chằm vào túi áo choàng của Nhất Nhát, nơi gã nghi ngờ có giấu chiếc máy tính bảng Xiaomi màu xám bạc:


« Đúng thế! Mau đưa cái tấm sắt màu xám bạc biết phát sáng kia ra đây! Ta biết đó là pháp bảo thượng cổ của ngươi! Ta mang về bán lấy tiền chơi bài, bằng không ta sẽ đập nát cái miếu hoang này! »


Nhất Nhát đứng im lặng, khuôn mặt không chút cảm xúc dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình. Thực chất, trong lòng anh đang run lên bần bật vì sợ hãi:


*Ôi trời đất ơi! Hai kẻ điên này muốn gì thế không biết?! Cái máy tính bảng Xiaomi của mình đã hết sạch pin sập nguồn hoàn toàn rồi, đưa cho gã thì gã cũng chỉ coi là một tấm sắt rách nát. Nhưng đó là báu vật chứa toàn bộ kiến thức Wikipedia cứu mạng của mình, tuyệt đối không thể để mất! Nhạc Vô Đạo đâu rồi? Sao gã hộ pháp cuồng chiến kia chưa về cứu mình?! Chân mình lại bắt đầu muốn nhũn ra rồi này!*


Nhất Nhát khẽ ho một tiếng, cố giữ giọng nói trầm thấp uy nghiêm qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới áo choàng:


« Lâm Thị Mụ, Bùi Nhị Cẩu. Bản tọa đã cắt đứt hồng trần, không còn quan hệ gì với các ngươi. Miếu hoang Vô Thần là nơi thanh tịnh nghiên cứu khoa học, không phải nơi cho các ngươi đến làm loạn. Mau lui ra! »


« Thanh tịnh cái khỉ mốc! » Lâm Thị Mụ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, tráo trở hét lớn. « Ngươi không đưa tiền, hôm nay ta sẽ nằm lỳ ở đây! Để xem danh tiếng 'Giáo chủ tịnh hóa' của ngươi mặt mũi để đâu! »


Nhị Cẩu nhìn thấy Nhất Nhát chỉ đứng im nói chuyện mà không hề thi triển tà thuật nào (gã vốn nhát gan nhưng thấy anh không phản kháng nên đâm ra khinh nhờn), liền nghĩ rằng anh chỉ là một kẻ hữu danh vô thực. Gã liếc mắt ra hiệu cho đám gia nhân lưu manh đi cùng, rồi sấn sổ xông thẳng về phía phòng thí nghiệm bếp của miếu hoang:


« Mẹ! Để con vào phòng nó lục soát! Chắc chắn vàng bạc và cái pháp bảo xám bạc kia giấu trong đó! »


« Đứng lại! » Nhất Nhát hoảng hốt kêu lên, nhưng tiếng kêu của anh bị tiếng chửi bới của Lâm Thị Mụ át đi.


Nhị Cẩu vung gậy gỗ đập vỡ cánh cửa sổ gỗ mục nát của phòng bếp thí nghiệm, thò đầu vào nhìn dáo dác. Đúng lúc đó, đôi mắt lác của gã sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc hòm gỗ thông nhỏ đặt trên bàn gỗ – nơi Nhất Nhát thường dùng để cất giấu chiếc máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ.


« Ha ha! Tìm thấy rồi! Tấm sắt màu xám bạc chắc chắn nằm trong cái hòm gỗ này! » Nhị Cẩu phấn khích gào lên, gã vứt cây gậy gỗ xuống đất, hai tay bám chặt lấy khung sắt cửa sổ rỉ sét định leo vào bên trong phòng bếp lục lọi.


Nhất Nhát nhìn thấy cảnh đó, tim như muốn nhảy vọt ra ngoài lồng ngực.


*Không được! Chiếc máy tính bảng đang nằm trong túi áo mình, nhưng trong cái hòm gỗ kia là toàn bộ số hóa chất lưu huỳnh, phốt pho đỏ và bột muối mỏ tinh chế cực kỳ nhạy cảm! Gã mà đập phá làm đổ lẫn lộn phốt pho đỏ và lưu huỳnh gần lò bếp đang cháy, phản ứng hóa học tự cháy sẽ kích nổ toàn bộ căn phòng bếp mất! Mình phải ngăn gã lại gấp! Nhưng làm sao bây giờ?! Mình không có pháp lực, cơ bắp thì yếu ớt làm sao đánh lại gã?!*


Trong cơn hoảng loạn tột độ, ánh mắt Nhất Nhát vô tình lướt qua góc phòng bếp. Ở đó, chiếc bình Leyden tự chế khổng lồ – chiếc chai thủy tinh bọc lá thiếc chứa nước muối dẫn điện dẫn truyền từ tuabin gió Khe Núi Gió Hú – đang đặt im lìm trên kệ gỗ. Sợi dây đồng trần dẫn điện chạy dọc vách tường từ nóc miếu đang nối trực tiếp với điện cực áp cao của bình Leyden.


Nhờ tuabin gió hoạt động liên tục suốt đêm bão hôm trước, chiếc bình Leyden khổng lồ này hiện đang tích trữ một lượng điện tích tĩnh điện áp cao cực kỳ khủng khổng lồ, bốc lên những tia lửa nhỏ lách tách màu xanh lam nhạt quanh núm đồng.


Một ý tưởng vật lý học cứu mạng lập tức bùng nổ trong đầu Nhất Nhát.


*Khung cửa sổ sắt rỉ sét dẫn điện rất tốt! Sợi dây đồng trần kia đang nằm ngay sát cạnh khung sắt! Chỉ cần mình nối điện cực áp cao của bình Leyden vào khung sắt cửa sổ, nó sẽ trở thành một hàng rào điện giật tĩnh điện áp cao vô hình cực kỳ hiệu quả chống kẻ đột nhập! Bạch Sát hôm trước đã bị giật ngã ngửa, gã Nhị Cẩu phàm nhân này chắc chắn sẽ bị giật đến méo mồm! Quy luật vật lý điện từ, xin hãy cứu mạng con phàm nhân này!*


Nhất Nhát run rẩy chạy vòng ra phía cửa sau phòng bếp, lách người vào bên trong cực nhanh mà đám người phía trước không chú ý. Anh đeo vội chiếc găng tay da gấu cách điện thô sơ dính đầy mỡ heo, tay trái nắm lấy sợi dây đồng trần đang tích điện áp cao từ bình Leyden khổng lồ.


*Xoẹt... Xoẹt...*


Những tia lửa tĩnh điện nổ lách tách nhẹ làm da đầu Nhất Nhát tê dại vì sợ hãi, nhưng anh cắn răng chịu đựng. Anh nhanh chóng quấn chặt đầu dây đồng trần vào phần bản lề sắt rỉ sét của khung cửa sổ cửa bếp, kết nối trực tiếp toàn bộ lượng tĩnh điện áp cao khổng lồ vào khung sắt cửa sổ nơi Nhị Cẩu đang bám chặt hai tay định leo vào.


Lúc này, Bùi Nhị Cẩu đã leo được nửa thân người lên bậu cửa sổ sắt. Gã cười hô hố, hai tay bám chặt lấy khung sắt rỉ sét để lấy đà nhảy vào trong phòng:


« Bùi Nhất Nhát! Cái hòm gỗ này thuộc về ta rồi! Ha ha... »


Chưa kịp dứt câu cười ngạo nghễ, một hiện tượng vật lý điện học kinh hoàng lập tức xảy ra.


*XOẸT... XOẸT... ĐOÀNG!!!*


Một luồng điện tĩnh áp cao cực mạnh từ bình Leyden khổng lồ lập tức phóng ra, truyền dẫn qua khung sắt rỉ sét chạy thẳng vào hai bàn tay phàm nhân của Bùi Nhị Cẩu. Dòng điện tĩnh áp cao làm tê liệt lập tức hệ thần kinh cơ bắp của gã du côn phàm nhân.


« Á... Á... Á... Giựt... Giựt... Giựt... »


Bùi Nhị Cẩu gào lên những tiếng rú rít đứt quãng vô cùng thảm thiết. Toàn thân gã co giật liên hồi, giật giật giật giật như một con cá trắm cỏ bị ném lên bờ cát nóng. Hai mắt gã trợn trừng lên, tròng trắng lộ rõ, đôi mắt lác bỗng chốc trợn ngược ra sau đầy kinh hoàng.


Kinh dị hơn cả, mái tóc bờm xờm nhuộm vàng bằng nước rễ cây của gã bỗng chốc bị tĩnh điện áp cao làm dựng đứng ngược lên trời, xòe rộng ra như một quả nhím biển khổng lồ màu vàng xơ xác. Từ đỉnh đầu gã bốc lên một luồng khói đen nhẹ mang theo mùi khét lẹt của tóc cháy.


*BÙM!*


Sức phóng điện tĩnh áp cao đẩy mạnh cơ thể của Bùi Nhị Cẩu văng ngược ra phía sau. Gã ngã chổng vó, lưng đập mạnh xuống sân đất cát trước miếu hoang, toàn thân vẫn còn co giật nhẹ, miệng sùi bọt mép trắng xóa, nằm bất động với mái tóc dựng ngược tỏa khói.


Đám đông phàm nhân đang đứng xem náo nhiệt xung quanh lập tức im bặt không tiếng động. Không gian trước miếu hoang trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe ngói vỡ.


Lâm Thị Mụ đứng chết lặng nhìn đứa con trai cưng của mình đang nằm co giật sùi bọt mép dưới đất cát, mái tóc vàng dựng ngược như nhím biển vẫn còn bốc khói nhẹ. Mụ trợn tròn hai mắt kinh hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi môi thâm sì run rẩy lập cập:


« Lôi... Lôi phạt! Đây thực sự là Thiên Lôi trừng phạt ác nhân! Thằng Nhất Nhát... nó thực sự có khả năng sai khiến tà lôi thiên phạt của tà giáo rồi! »


Đám gia nhân lưu manh đi cùng nhìn thấy cảnh tượng kinh dị kia, liền hoảng sợ tột độ, vứt sạch gậy gộc gào khóc tháo chạy toán loạn:


« Á! Giáo chủ tà giáo dùng sấm sét giết người rồi! Chạy mau cứu mạng! »


Đám đông dân chúng đứng xem cũng hoảng sợ quỳ sụp xuống đất dập đầu lia lịa, sùng bái tột đỉnh trước "Lôi Hình Thiên Phạt" vô hình của Nhất Nhát:


« Giáo chủ vĩ đại vạn tuế! Ngài chỉ cần đứng im lặng không cần kết ấn mà vẫn có thể ngự trị tà lôi trừng phạt kẻ bất kính! Thần thông ngự lôi của ngài quả thật vô biên! »


Nhất Nhát bước chậm rãi ra khỏi cửa sau phòng bếp, giấu bàn tay đang run rẩy kịch liệt vào sâu trong tay áo choàng đen, cố giữ cơ mặt lạnh như tiền dưới mũ trùm đầu. Thực chất, trong lòng anh đang thở phào nhẹ nhõm đến mức suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống đất ăn mừng:


*Hô... May quá! Định luật điện từ dẫn điện của khung sắt rỉ sét hoạt động hoàn hảo! Gã Nhị Cẩu này chỉ bị giật điện tĩnh áp cao làm tê liệt thần kinh cơ bắp tạm thời thôi, không chết được đâu. Nhưng cái mái tóc dựng ngược như nhím biển kia nhìn hài hước quá thể! Mình mà không kìm nén được nụ cười là lộ tẩy ngay!*


Nhất Nhát hắng giọng qua loa giấy tự chế, phát ra giọng nói trầm thấp vang dội đầy uy nghiêm đáng sợ:


« Lâm Thị Mụ! Ngươi nhìn thấy chưa? Thiên địa vận hành có quy luật nhân quả rõ ràng. Bùi Nhị Cẩu bất kính với thần giáo, định cướp đoạt 'Thánh thư vô tự' của bản tọa, nên đã bị dòng điện tích lôi hình của đất trời trừng phạt lập tức! Ngươi còn muốn tiếp tục ăn vạ đòi tiền nữa không? »


Lâm Thị Mụ sợ hãi đến mức tè ra quần, mụ quỳ sụp xuống đất cát dập đầu lạy lục Nhất Nhát như tế sao, giọng nói méo xệch gào khóc van xin thảm thiết:


« Giáo chủ vĩ đại tha mạng! Con mụ già vô tri này biết tội rồi! Con mụ già này không dám đòi tiền nữa! Xin ngài thu hồi tà lôi, tha cho đứa con trai tội nghiệp của con mụ già này với! »


Nhất Nhát khẽ xua tay áo choàng rộng thùng thình, ra hiệu lạnh lùng:


« Mau mang gã Nhị Cẩu vô lại này đi khuất mắt bản tọa! Nếu còn dám bén mảng đến miếu hoang làm loạn, lôi hình tiếp theo sẽ đánh thẳng vào đỉnh đầu ngươi! »


Lâm Thị Mụ mừng rỡ như được đại xá, vội vàng bò dậy, kéo lê thân xác vẫn còn co giật nhẹ của Bùi Nhị Cẩu chạy trối chết về hướng thị trấn, vừa chạy vừa gào khóc thảm thiết hớt hải.


Nhất Nhát nhìn bóng dáng hai mẹ con chạy trốn khuất sau rặng tre, lòng bàn tay rỉ máu xước nhẹ khẽ nhói lên đau rát. Anh mệt mỏi quay người định bước vào phòng ngủ khóa chặt cửa để nghỉ ngơi dọn dẹp vết thương.


Nhưng đúng lúc đó, từ phía cổng miếu hoang, một tiếng cười oang oang đằng đằng sát khí của Nhạc Vô Đạo bỗng chốc vang dội xé toạc màn đêm u ám:


« Ha ha ha! Giáo chủ vĩ đại! Thuộc hạ vừa về đến nơi đã bắt gặp mụ đàn bà béo múp kia đang rêu rao ngài dùng tà lôi hại gia đình ngoài chợ! Thuộc hạ đã lập tức dùng xích sắt bắt giữ mụ già tráo trở đó lại rồi! Ngài nhìn xem, thuộc hạ mang mụ già này về để làm gì đây? Có nên băm nát mụ già này làm phân bón cho mỏ đá vôi phía Bắc không ạ?! »


Nhất Nhát quay phắt đầu lại nhìn ra cổng miếu hoang. Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét – đang một tay vung dao mổ lợn sáng loáng, một tay kéo lê Lâm Thị Mụ đang bị trói chặt bằng xích sắt rên rỉ khóc lóc thảm thiết.


Trong lòng Nhất Nhát lập tức nảy vọt lên tận cổ họng, bắp chân phàm nhân nhũn ra muốn ngã quỵ xuống đất cát:


*Cái gì?! Nhạc Vô Đạo bắt mụ già kia về thật sao?! Lại còn đòi băm nát làm phân bón?! Thằng điên này muốn giết người thật à?! Mình phải ngăn gã lại gấp, bằng không quan trấn thủ sẽ kéo quân đến san phẳng cái miếu hoang này mất! Nhưng làm sao bây giờ?!*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!