Nhạc nềnHarvest

Khí Động Học Đập Tan Phong Bộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng tĩnh điện màu xanh lam phóng ra từ quả cầu ma sát lưu huỳnh vẫn đang lấp lánh, chiếu sáng rực rỡ cả một vùng Khe Núi Gió Hú. Dưới chân tuabin gió khổng lồ bằng gỗ thông, hàng trăm phu mỏ phàm nhân và đám bô lão Tế Tự Điện vẫn đang quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa trước "thần tích ngự gió khống lôi" của vị Giáo chủ Vô Thần Giáo.


Tuy nhiên, Bùi Nhất Nhát lúc này hoàn toàn không có tâm trí đâu để tận hưởng sự sùng bái vĩ mô kia. Anh đang đứng chết lặng dưới hiên lán mỏ đổ nát, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào quả cầu ma sát lưu huỳnh đang quay chậm lại trên trục sắt. Trên bề mặt màu vàng nhạt bóng loáng của nó, một vết nứt dài, sâu hoắm và ngoằn ngoèo như vết chân rết đang hiện rõ mồn một dưới ánh sáng điện tĩnh.


Trong lòng Nhất Nhát lúc này đang gào thét thảm thiết: *Mẹ ơi! Vỡ rồi! Quả cầu lưu huỳnh của mình bị nứt nặng quá rồi! Lực xoắn từ cái tuabin gió khổng lồ kia quá mạnh, ma sát tốc độ cao liên tục đã khiến vỏ lưu huỳnh bị quá nhiệt. Nếu không mang về lò rèn của bác cả nung lại và đúc vỏ mới gấp, chỉ cần quay thêm một lần nữa thôi là nó sẽ vỡ vụn thành trăm mảnh! Không có cái máy phát điện thô sơ này, mình lấy cái gì để sạc các bình Leyden tự vệ ban đêm đây?!*


Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, cảm nhận được sự hoảng loạn tột độ của chủ nhân liền ra sức phả từng luồng khí carbonic buốt giá vào cổ anh để giúp anh hạ nhiệt. Luồng khí lạnh ngắt này vô tình làm dịu đi sự căng thẳng thần kinh của Nhất Nhát, nhưng lại khiến cơ mặt anh đông cứng lại thành một vẻ lạnh lùng, thâm trầm đến đáng sợ. Sự im lặng đổ mồ hôi hột của anh, dưới hiệu ứng của "Hào Quang Vô Thần Cấp 1", càng làm cho đám đông quỳ dưới đất không dám thở mạnh.


Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo của thần giáo – bước đến bên cạnh Nhất Nhát, cung kính quỳ một gối xuống đất, hai tay dâng cặp dao mổ lợn sáng loáng lên ngang đầu:


« Giáo chủ vĩ đại! 'Vô Thần Phong Sát Trận' của ngài quả thật đã khuất phục hoàn toàn hơi thở của Ma Vương! Ngài nhìn xem, lũ bô lão bảo thủ của Tế Tự Điện giờ đã ngoan ngoãn như cừu non, mỏ đá vôi phía Bắc đã hoàn toàn thuộc về thần giáo chúng ta! Tiếp theo, ngài muốn thuộc hạ dẫn anh em đi san phẳng địa bàn của lão chó già Lý Bá luôn không? »


Nhất Nhát khẽ ho một tiếng, cố nén sự run rẩy trong giọng nói, hờ hững đáp qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới lớp áo choàng đen:


« Nhạc Hộ Pháp, bản tọa đã nói bao lần, hành sự phải dựa trên quy luật khách quan của thiên địa. Đồ sát chỉ là hành vi của kẻ vô tri. Việc cấp bách hiện nay là bảo trì... »


Chưa kịp nói hết câu "bảo trì quả cầu lưu huỳnh", một luồng áp lực không khí cực mạnh đột ngột từ trên bầu trời đêm giáng xuống.


*VÙ... VÙ... VÙ...*


Một luồng gió lốc màu xanh lục bảo rít gào xé toạc màn sương mù dày đặc của khe núi, thổi tung cát bụi đá vôi bay mù mịt. Từ giữa luồng gió lốc ấy, một bóng người gầy nhom, mặc áo khoác mỏng màu xanh lá bay phần phật, mái tóc dựng ngược ra sau như bị bão thổi, đang ngự phong đáp xuống. Trên tay gã cầm một chiếc quạt lông vũ tỏa ra luồng linh lực phong hệ nhè nhẹ.


Gã chính là Phùng Tiểu Vân – thiên tài phong hệ của Thiết Kiếm Môn, tu sĩ có tu vi Luyện Khí tầng 7 khét tiếng với khinh công "Phong Bộ" khống phong cực đỉnh. Gã lơ lửng giữa không trung cách mặt đất khoảng ba mét, hai chân đạp nhẹ trên luồng gió lốc nhỏ, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống Nhất Nhát:


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi chính là kẻ tự xưng là Giáo chủ Vô Thần Giáo, kẻ đã dám dùng tà trận xích ngọn gió của Khe Núi Gió Hú này sao?! Ta là Phùng Tiểu Vân của Thiết Kiếm Môn! Sư phụ ta – Thiết Kiếm Trưởng Lão – hôm trước bị sét đánh trọng thương tại miếu hoang của ngươi, hôm nay ta đến đây để vạch trần bộ mặt giả thần giả quỷ của ngươi, đòi lại công đạo cho kiếm tông! Ngươi có giỏi thì ngự phong bay lên đây, cùng ta thách đấu khống phong thuật một trận sinh tử! »


Nhất Nhát nhìn gã thiếu niên đang bay lơ lửng giữa trời đêm, tim lập tức nảy vọt lên tận cổ họng, bắp chân phàm nhân dưới lớp áo choàng đen nhũn ra như bùn loãng.


*Bay... Bay lên trời?!* – Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng đầy tuyệt vọng. – *Thằng điên này bị thần kinh à?! Mình chỉ là một tên phàm nhân không có nửa tia linh lực, nhảy cao quá nửa mét còn sợ gãy chân, làm sao mà bay lên trời đấu pháp với gã được?! Hơn nữa gã là tu sĩ Luyện Khí tầng 7 thực sự, chỉ cần gã phóng một luồng gió lốc chém tới là mình sẽ biến thành thịt băm ngay lập tức! Tiêu Tiêu ơi, cứu mạng! Ngươi có thể thổi khí lạnh làm gã đông cứng rơi xuống không?!*


Tiêu Tiêu lơ lửng vô hình sau gáy anh, khẽ truyền âm đầy bất lực: « Giáo chủ... Khoảng cách ba mét quá xa, khí lạnh carbonic của tiểu nữ không thể thổi tới được... Hơn nữa luồng gió lốc phong hệ xung quanh gã đang thổi bạt mọi luồng khí khác... »


Nhất Nhát nghe xong suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Nhưng ngoài mặt, anh vẫn phải gồng mình đứng im bất động như một tượng đá vững chãi. Đôi mắt anh dưới lớp kính bảo hộ thạch anh nhìn thẳng vào Phùng Tiểu Vân không một chút dao động. Sự im lặng chết chóc và vẻ mặt lạnh lùng tột đỉnh của anh (thực chất là do sợ đến mức đông cứng cơ mặt) một lần nữa kích hoạt hiệu ứng "Hào Quang Vô Thần".


Phùng Tiểu Vân đứng trên luồng gió lốc, nhìn thấy Nhất Nhát không hề hoảng sợ, cũng không hề có động thái tụ lực linh khí nào, lòng gã khẽ dâng lên một sự cảnh giác cực độ.


*Kỳ lạ!* – Phùng Tiểu Vân thầm nghĩ, đôi mắt nheo lại đầy nghi ngờ. – *Đại ma đầu này đứng trước 'Cửu Thiên Phong Thần Quyết' của ta mà không hề biến sắc, thậm chí không thèm vận chuyển linh lực hộ thân. Ánh mắt gã nhìn ta đầy vẻ khinh bỉ, như thể ta chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trước mặt gã vậy. Sư phụ nói không sai, tà giáo chủ này thâm tàng bất lộ, ngự lôi khống gió vô hình, ta không được phép chủ quan!*


Nhạc Vô Đạo thấy Phùng Tiểu Vân dám chỉ quạt khiêu khích Giáo chủ, liền tức giận gầm lên một tiếng như sấm nổ, vung cặp dao mổ lợn định lao ra:


« Tên ranh con Thiết Kiếm Môn kia! Dám bất kính với Giáo chủ vĩ đại! Để ta băm nát cái Phong Bộ rách nát của ngươi! »


« Nhạc Hộ Pháp, lui xuống. » Nhất Nhát nghiêm giọng quát nhẹ qua loa giấy. Giọng nói trầm thấp, vang dội qua ống loa giấy bồi cứng tạo nên một uy áp giả tạo cực mạnh dẹp tan cơn nóng nảy của gã đồ tể.


Anh chậm rãi bước lên một bước, giấu hai bàn tay đang run rẩy kịch liệt vào sâu trong ống tay áo rộng thùng thình, hờ hững ngước nhìn Phùng Tiểu Vân:


« Phùng Tiểu Vân, ngươi tự phụ có thể khống chế ngọn gió của thiên địa sao? Ngươi có biết ngọn gió thực chất là gì không? Ngươi có biết vì sao vạn vật có thể bay lượn giữa không trung mà không cần tốn một giọt linh lực nào không? »


Phùng Tiểu Vân cười khẩy, quạt lông vũ khẽ vẫy, tạo ra một luồng gió lốc nhỏ xoay tròn quanh chân gã:


« Hừ! Ngự phong bay lượn là do linh căn phong hệ thiên phú, là do công pháp ngự khí tối cao của kiếm tông ta! Không có linh lực, phàm nhân các ngươi chỉ có thể bò dưới đất như lũ kiến hôi! Ngươi bớt dùng những lời nói nhảm nhí kia để trì hoãn thời gian đi! Có giỏi thì bay lên đây đấu pháp với ta! »


Nhất Nhát khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng đầy vẻ thương hại (thực chất là đang nặn óc tìm cách sinh tồn):


« Thật là một kẻ vô tri tội nghiệp. Ngươi tu luyện khống phong thuật suốt mười năm, nhưng lại không hề hiểu rõ bản chất vật lý của ngọn gió. Thiên địa vận hành có quy luật của nó, gọi là định luật vật lý tự nhiên. Hôm nay, bản tọa sẽ không dùng đến nửa tia linh lực, chỉ dùng một món đồ chơi phàm trần rẻ tiền để chứng minh cho ngươi thấy: cái gọi là ngự phong bay lượn kiêu ngạo của ngươi, thực chất chỉ là một trò cười trước định luật Bernoulli của khoa học! »


Nhất Nhát quay người lại, ra hiệu cho Vương Tiểu Thạch đang nấp sau tuabin gió:


« Vương Tiểu Thạch! Mang 'Vô Thần Phi Thiên Dực' ra đây cho bản tọa! »


« Dạ! Có ngay thưa Giáo chủ vĩ đại! » Vương Tiểu Thạch hớn hở hét lớn.


Gã thợ mộc trẻ tuổi nhanh nhẹn chạy vào lán mỏ, khiêng ra một vật thể kỳ dị khổng lồ. Đó là một chiếc diều giấy khổng lồ hình biên dạng cánh chim, dài hơn ba mét, khung diều được Vương Tiểu Thạch dệt bằng những sợi tơ tằm ma giới siêu nhẹ và dẻo dai chống gió rách cực tốt, bề mặt được bọc bằng lớp giấy bản mỏng dai tẩm sáp ong chống thấm nước.


Nhìn thấy chiếc diều giấy khổng lồ, Phùng Tiểu Vân và đám bô lão Tế Tự Điện đều ngơ ngác.


« Đây... đây là cái gì? Một con diều giấy của trẻ con phàm nhân sao? » Phùng Tiểu Vân cười lớn đầy vẻ khinh bỉ. « Bùi Nhất Nhát! Ngươi định dùng một con diều giấy để thách đấu với Phong Bộ khinh công của ta sao?! Ngươi thực sự coi thường Thiết Kiếm Môn ta quá rồi! »


Nhất Nhát không thèm để ý đến lời chế giễu của gã. Anh bước đến bên chiếc diều giấy, lén dùng bàn tay đang run rẩy vuốt ve lớp giấy sáp ong, đầu óc nhanh chóng tính toán các thông số khí động học.


*Chiếc diều giấy này được thiết kế theo đúng biên dạng cánh airfoil chuẩn xác.* – Nhất Nhát thầm nghĩ, lòng tràn đầy hồi hộp. – *Mặt trên của cánh diều có cấu trúc cong vồng lên, trong khi mặt dưới hoàn toàn phẳng dẹt. Khi luồng gió mạnh của hiệu ứng Venturi từ Khe Núi Gió Hú thổi qua, dòng khí đi qua mặt trên cong sẽ có quãng đường dài hơn, bắt buộc phải di chuyển nhanh hơn dòng khí đi thẳng qua mặt dưới phẳng. Theo định luật Bernoulli, vận tốc dòng khí càng nhanh thì áp suất tĩnh càng giảm. Chênh lệch áp suất cực lớn giữa mặt dưới (áp suất cao) và mặt trên (áp suất thấp) sẽ tạo ra một lực nâng khí động học khổng lồ đẩy chiếc diều bay vút lên trời mà không cần bất kỳ linh lực nào! Sức gió ở khe núi này đang đạt cấp 8, lực nâng sinh ra chắc chắn sẽ vượt trội hơn hẳn sức bay của một tu sĩ Luyện Khí tầng 7!*


Nhất Nhát nắm lấy sợi dây thả diều – một sợi dây dệt từ tơ tằm ma giới siêu mảnh nhưng cực kỳ dẻo dai và bền chắc, có khả năng chịu lực kéo hàng trăm cân. Anh nghiêm giọng ra lệnh:


« Vương Tiểu Thạch! Chuẩn bị phóng diều! »


« Tuân lệnh Giáo chủ! » Vương Tiểu Thạch và hai giáo đồ nâng chiếc diều giấy khổng lồ hướng về phía họng gió của khe núi hẹp.


Phùng Tiểu Vân lơ lửng trên không, quạt lông vũ khẽ múa, đôi mắt đầy vẻ kiêu ngạo:


« Hừ! Để ta xem con diều giấy phàm trần này của ngươi làm sao bay lên được khi không có linh lực nâng đỡ! »


« Hãy mở to mắt chó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ quy luật của thiên địa! » Nhất Nhát lạnh lùng thốt ra một câu đầy bá khí.


« Phóng! »


Vương Tiểu Thạch và hai giáo đồ lập tức buông tay, đẩy mạnh chiếc diều giấy khổng lồ vào luồng gió lốc giật mạnh của khe núi.


*VÙ... VÙ... VÙ...*


Ngay khi tiếp xúc với luồng gió mạnh có vận tốc cực đại từ hiệu ứng Venturi thổi qua, chiếc diều giấy khổng lồ "Vô Thần Phi Thiên Dực" lập tức hoạt động theo đúng các định luật vật lý khí động học. Luồng khí di chuyển siêu tốc qua mặt trên cong vồng của cánh diều tạo ra một vùng áp suất cực thấp, trong khi luồng khí đi dưới mặt phẳng tạo áp suất cao liên tục đẩy ngược lên.


*XOẠT... XOẠT... XOẠT...*


Không cần một tia linh lực, không cần một lá bùa chú nào, chiếc diều giấy khổng lồ bỗng chốc bộc phát ra một lực nâng vô hình cực kỳ khủng khiếp. Nó rít lên một tiếng đầy kiêu hãnh, xé toạc màn sương mù u ám, bay vút thẳng đứng lên bầu trời đêm như một mũi tên rời cung!


*VÚT... VÚT... VÚT...*


Sợi dây tơ tằm ma giới trong tay Nhất Nhát tuột ra cực nhanh, ma sát mạnh đến mức làm lòng bàn tay phàm nhân của anh bị cứa nhẹ một vết cắt nhỏ rỉ máu đỏ tươi. Nhất Nhát đau đớn đến mức suýt chút nữa đã hét lên, nhưng anh bắt buộc phải cắn răng chịu đựng, hai tay giấu sâu trong áo choàng siết chặt sợi dây để giữ vững phong thái lạnh lùng.


Chiếc diều giấy khổng lồ bay cao mười mét, hai mươi mét, rồi năm mươi mét, nhanh chóng vượt qua độ cao lơ lửng ba mét của Phùng Tiểu Vân. Lực nâng khí động học mạnh mẽ từ ngọn gió tự nhiên liên tục kéo chiếc diều bay cao vô hạn, lơ lửng kiêu hãnh trên đỉnh Khe Núi Gió Hú, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt nhờ lớp sáp ong phản quang.


Đám đông phu mỏ và bô lão Tế Tự Điện dưới đất ngước nhìn lên bầu trời, miệng há hốc kinh ngạc tột độ:


« Trời ơi! Bay lên rồi! Con diều giấy thực sự tự bay lên trời cao rồi! »


« Không hề có một tia linh khí nào tỏa ra! Đây... đây thực sự là thần thông khống gió vô hình của Giáo chủ vĩ đại! Ngài không cần vận chuyển linh lực mà vẫn có thể ngự trị thiên địa! »


Phùng Tiểu Vân trợn tròn mắt nhìn con diều giấy đang bay lơ lửng kiêu hãnh phía trên đầu mình, gương mặt gầy gò của gã bỗng chốc trở nên vặn vẹo vì nhục nhã và kinh hoàng:


« Không... Không thể nào! Một con diều giấy rẻ tiền của phàm nhân làm sao có thể bay cao hơn 'Phong Bộ' khinh công của ta được?! Ngươi... ngươi chắc chắn đã khảm nạm tà trận vô hình lên đó! Ta không tin! Ta sẽ ngự phong bay cao hơn nó, dùng quạt lông vũ xé nát con diều này ra! »


Phùng Tiểu Vân điên cuồng tụ lực phong hệ, hét lớn một tiếng đầy giận dữ:


« Cửu Thiên Phong Thần Quyết – Phong Bộ Phi Thiên! »


Luồng linh lực phong hệ màu xanh lục bảo bùng cháy mạnh mẽ quanh người Phùng Tiểu Vân. Gã điên cuồng vẫy chiếc quạt lông vũ Ngự Phong, cố gắng đẩy cơ thể gầy nhom của mình bay cao lên để đuổi theo chiếc diều giấy. Gã bay lên độ cao mười mét, mười lăm mét, hai mươi mét...


Tuy nhiên, tu vi Luyện Khí tầng 7 của gã có giới hạn năng lượng sinh học rất rõ ràng. Ngự phong bay lượn tiêu tốn một lượng linh lực khổng lồ từng giây, tương đương với một động cơ phản lực sinh học hiệu suất thấp. Càng lên cao, áp suất không khí càng loãng, sức cản của gió giật mạnh từ khe núi càng làm gã mất sức lực kịch liệt.


Trong khi đó, chiếc diều giấy khí động học của Nhất Nhát vẫn lơ lửng kiêu hãnh ở độ cao gần trăm mét, hoàn toàn không tốn một giọt năng lượng nào ngoài động năng gió tự nhiên của đất trời.


« Ha ha! Tên ranh con kia! » Nhạc Vô Đạo đứng dưới đất cười lớn đầy chế giễu. « Ngươi cố mà bay lên đi! Để xem cái Phong Bộ rách nát của ngươi có đuổi kịp 'Vô Thần Phi Thiên Dực' của Giáo chủ vĩ đại không! Ngươi chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trước tri thức vĩ đại của thần giáo ta! »


Phùng Tiểu Vân nghe tiếng cười nhạo dưới đất, lòng tự tôn của một thiên tài kiếm tông hoàn toàn bị sụp đổ. Gã cắn chặt môi đến rỉ máu, điên cuồng dồn toàn bộ 100% linh lực còn sót lại trong đan điền vào chiếc quạt lông vũ, cố gắng rướn người bay cao thêm năm mét nữa để chạm vào sợi dây diều.


Nhưng gã đã phạm phải một sai lầm chết người về mặt kỹ thuật khí động học.


Khe Núi Gió Hú là một vết nứt địa chất hẹp thắt cổ chai, sức gió di chuyển cực nhanh tạo ra rất nhiều luồng lốc xoáy nhiễu động và các dòng khí xoáy nghịch kịch liệt ở các vách đá nhọn hoắt. Một tu sĩ ngự phong bằng linh lực thô sơ, không hề hiểu rõ về hướng di chuyển của các dòng khí khí động học, khi đi vào vùng nhiễu động này sẽ bị mất thăng bằng hoàn toàn.


*VÙ... XOÁY...*


Một luồng lốc xoáy nhiễu động cực mạnh đột ngột sinh ra từ vách đá vôi hẹp bên phải, thổi giật thẳng vào sườn của Phùng Tiểu Vân.


« Á! »


Phùng Tiểu Vân hét lên một tiếng kinh hoàng. Luồng gió lốc hỗn loạn phá vỡ hoàn toàn màng bảo vệ linh lực phong hệ xung quanh gã. Chiếc quạt lông vũ Ngự Phong bị sức gió giật mạnh suýt tuột khỏi tay. Gã hoàn toàn mất đi lực nâng thăng bằng, cơ thể gầy nhom bị dòng khí xoáy nghịch thổi xoay tròn liên tục giữa không trung như một chiếc lá khô gặp bão.


« Cứu... Cứu mạng! » Phùng Tiểu Vân hoảng loạn gào lên.


Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt hoàn toàn do nỗ lực bay cao quá tải trước đó. Gã không thể duy trì nổi Phong Bộ khinh công nữa. Cơ thể gã rơi tự do từ độ cao hai mươi mét xuống đất.


*BÙM... XOÀI...*


Phùng Tiểu Vân ngã nhào, lộn nhào ba vòng trên sườn đá dốc đứng, rồi rơi thẳng mặt vào một mương nước bùn đen kịt, hôi thối bốc mùi lưu huỳnh tích tụ dưới đáy khe núi.


*Bùm!* – Tiếng nước bùn bắn tung tóe trắng xóa cả một vùng vách đá.


Bầu không khí của Khe Núi Gió Hú bỗng chốc trở nên yên lặng như tờ, chỉ còn tiếng cánh quạt tuabin gió vẫn quay tít mù đều đặn rầm rập và tiếng diều giấy rít nhẹ kiêu hãnh trên bầu trời đêm.


Đám đông phu mỏ và giáo đồ đứng nhìn cảnh tượng "thiên tài phong hệ ngự phong" của Thiết Kiếm Môn đang nằm chổng vó, mặt mũi dính đầy bùn đất đen kịt dưới mương nước thối, liền đồng loạt bộc phát ra những tiếng cười lớn đầy trào phúng, mỉa mai tột đỉnh:


« Ha ha ha! Nhìn kìa! Thiên tài ngự phong của chính phái hóa ra chỉ là một con ếch nhái rớt mương bùn! »


« Ngạo nghễ bay lượn cho cố vào, cuối cùng lại bị một con diều giấy phàm trần rẻ tiền đè bẹp hoàn toàn! Đúng là trò cười cho thiên hạ! »


« Giáo chủ vĩ đại chỉ cần đứng im một chỗ, phẩy nhẹ tay thả diều là đã làm cho thiên tài kiếm tông sụp đổ đạo tâm rơi mương! Vô Thần Giáo chủ vạn tuế! »


Phùng Tiểu Vân lồm cồm bò dậy từ mương nước bùn thối, toàn thân gầy nhom dính đầy bùn đen nham nhở, mái tóc dựng ngược kiêu ngạo giờ đây bết bát bùn đất rũ rượi như một con gà ướt sũng nước mưa. Gã ôm lấy chiếc quạt lông vũ rách nát, hai đầu gối run rẩy khuỵu xuống đất bùn, đôi mắt đờ đẫn vô thần nhìn chằm chằm vào con diều giấy vẫn đang lơ lửng kiêu hãnh trên trời cao mà không tốn một tia linh lực.


Đạo tâm của gã – niềm tin tuyệt đối suốt mười năm qua vào công pháp ngự phong thần thánh của kiếm tông – bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn thành từng mảnh vụn (Đạo Tâm Sụp Đổ (Trầm Cảm)). Gã hoài nghi nhân sinh tột độ:


*Tại sao... Tại sao lại như vậy? Ta khổ luyện mười năm, tiêu tốn hàng vạn linh thạch đan dược để luyện thành khống phong thuật... Vậy mà lại thua thảm hại trước một con diều giấy dệt bằng tơ tằm phàm trần của một kẻ không có tu vi? Cái gọi là ngự phong bay lượn của ta... hóa ra chỉ là một sự vô tri ngu muội trước định luật Bernoulli của gã sao?! Nỗi sợ hãi và lòng tự tôn của ta... tất cả chỉ là trò cười sao?!*


Phùng Tiểu Vân ngước nhìn Nhất Nhát đang đứng thâm trầm dưới hiên lán mỏ, tà áo choàng đen bay phần phật, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc dưới lớp kính bảo hộ thạch anh lấp lánh. Sự im lặng đổ mồ hôi hột của Nhất Nhát (thực chất là đang xoa mu bàn tay bị dây cứa rỉ máu đau đớn) trong mắt gã lúc này lại biến thành phong thái của một vị Đấng khai sáng vĩ đại, người nắm giữ chân lý tối cao của vũ trụ.


*Gã... gã thực sự là một vị thần sống ẩn thế!* – Phùng Tiểu Vân run rẩy nghĩ, nước mắt nước mũi hòa lẫn bùn đen chảy ròng ròng trên mặt. – *Tri thức của gã vượt xa tầm hiểu biết của giới tu tiên mê tín chúng ta! Ta muốn học... Ta muốn biết bản chất thực sự của ngọn gió! Ta không muốn làm một kẻ vô tri điên cuồng bay lượn nữa!*


Phùng Tiểu Vân quỳ sụp hai đầu gối xuống vũng bùn thối, dập đầu rầm rầm trước Nhất Nhát, giọng nói run rẩy đầy thành kính và cầu xin khẩn thiết:


« Giáo chủ vĩ đại! Tiểu nhân... tiểu nhân đã sai rồi! Khống phong thuật của tiểu nhân chỉ là trò lừa bịp vô tri trước chân lý khoa học khí động học của ngài! Tiểu nhân nguyện phế bỏ tu vi phong hệ của Thiết Kiếm Môn, nguyện giải nghệ bay lượn lừa người, xin bái ngài làm thầy để gia nhập Vô Thần Giáo! Xin ngài hãy truyền dạy cho tiểu nhân 'Vô Thần Khống Phong Pháp' vĩ đại kia! Xin ngài khai sáng cho đứa trẻ vô tri này! »


Bùi Nhất Nhát đứng nhìn gã thiên tài phong hệ đang quỳ lạy khóc lóc van xin học vật lý dưới mương bùn, mu bàn tay bị dây cứa rỉ máu vẫn còn đau rát nhè nhẹ dưới ống tay áo choàng đen.


Trong lòng anh lúc này khóc ròng rã đầy bất lực: *Cái khỉ mốc gì thế này?! Lại thêm một thằng điên nữa đòi bái mình làm thầy học vật lý! Mình chỉ là một tên phàm nhân nhát gan sợ ma, vẽ cái sơ đồ diều giấy khí động học từ quyển sách Vật Lý Vui để giữ mạng thôi mà! Giờ gã phế bỏ tu vi gia nhập giáo phái, Thiết Kiếm Môn lân cận chắc chắn sẽ điên cuồng kéo quân đến san phẳng cái miếu hoang của mình để đòi người mất! Gánh nặng danh tiếng này càng ngày càng phình to ra rồi, làm sao sống sót qua ngày mai đây?!*


Nhưng trước hàng trăm cặp mắt đang nhìn chằm chằm sùng bái, Nhất Nhát bắt buộc phải tiếp tục gồng mình diễn sâu. Anh khẽ hắng giọng qua loa giấy, hờ hững đáp bằng tông giọng trầm thấp lạnh lùng tự chế:


« Hừ, muốn học khí động học Bernoulli sao? Bản tọa có thể cho ngươi cơ hội làm học viên vô tri tập sự. Nhạc Hộ Pháp! »


« Có thuộc hạ! » Nhạc Vô Đạo vung dao mổ lợn hét lớn.


« Tịch thu chiếc quạt lông vũ rách nát của gã, dắt gã về miếu hoang giao cho Vương Tiểu Thạch quản lý. Bắt gã phải quét dọn sạch sẽ nhà vệ sinh và xúc đá vôi mỏ đá vôi phía Bắc để rèn luyện tâm tính tĩnh lặng trước khi học bảng tuần hoàn hóa học! »


« Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại! » Nhạc Vô Đạo phấn khích xách cổ Phùng Tiểu Vân đang sướng rơn bò dậy đi theo.


Nhất Nhát nhìn bóng lưng Phùng Tiểu Vân dính đầy bùn thối được áp giải đi, khẽ thở dài một tiếng đầy lo âu sợ hãi. Anh quay sang nhìn quả cầu lưu huỳnh bị nứt thêm một đường dài nghiêm trọng trên trục xoay tuabin gió đang quay chậm lại.


*Quả cầu lưu huỳnh bị nứt nặng quá rồi, ngày mai bắt buộc phải mang sang lò rèn của bác cả nung lại đúc vỏ mới gấp.* – Nhất Nhát thầm tính toán đầy căng thẳng. – *Nhưng trước mắt, mình phải chuẩn bị đối phó với một áp lực lớn hơn...*


Đúng lúc đó, từ phía con đường độc đạo dẫn về Miếu hoang Vô Thần, Tiểu Thu – cậu bé liên lạc viên nhanh nhẹn – hớt hải chạy sộc lên núi, gương mặt cắt không còn giọt máu, gào lên báo cáo khẩn cấp:


« Giáo... Giáo chủ vĩ đại! Không xong rồi! Ở cổng miếu hoang... Lâm Thị Mụ mẹ kế của ngài cùng em trai Bùi Nhị Cẩu đã dẫn theo hàng chục gia nhân kéo đến tống tiền đòi chia tiền bán xà phòng diêm quẹt! Mụ đang ngồi ăn vạ rêu rao ngài bán linh hồn cho ác quỷ tà giáo để hại gia đình dọa cướp Máy tính bảng Xiaomi cũ của ngài rồi! »

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!