Cơ Học Cổ Điển: Sức Gió Khe Núi
« Nhạc Hộ Pháp! Dừng tay! »
Tiếng thét trầm đục, vang dội như sấm truyền qua chiếc Loa giấy tự chế sơn đen u ám vẽ hình đầu lâu ma quái, xé toạc màn sương mù dày đặc của Khe Núi Gió Hú. Sóng âm biên độ lớn va đập vào vách đá vôi hẹp, dội lại tạo thành một chuỗi tiếng vang rền rĩ đầy uy nghiêm.
Lưỡi dao mổ lợn bằng thép tốt mới mài sắc lẻm của Nhạc Vô Đạo khựng lại giữa không trung, chỉ cách cái cổ họng đang co rúm của gã Quỷ Sai Giả đúng ba phân. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ gã đồ tể khổng lồ khiến những con dơi đen hoảng loạn xung quanh khẽ dạt ra. Gã ngơ ngác quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ cuồng nhiệt nhìn về phía tảng đá vôi lớn – nơi Bùi Nhất Nhát đang đứng thẳng người, tà áo choàng đen bay phần phật trong gió núi.
« Giáo... Giáo chủ? » Nhạc Vô Đạo nuốt nước bọt, cung kính hỏi. « Tà ma này đang giãy giụa tà thuật để chống lại ngài, tại sao không để thuộc hạ băm vằn gã ra làm phân bón cho mỏ đá vôi? »
Bùi Nhất Nhát ngoài mặt lạnh lùng như băng, hai tay giấu sâu trong ống tay áo rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy kịch liệt của đầu gối. Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, phả ra từng luồng khí carbonic mát lạnh giúp anh giữ vững cơ mặt không bị méo xệch vì sợ hãi.
Trong lòng Nhất Nhát lúc này đang gào thét thảm thiết: *Mẹ ơi! Thằng điên này suýt chút nữa là giết người thật rồi! Gã kia chỉ là một tên phàm nhân đóng kịch kiếm ăn, chém chết gã thì quan trấn thủ Tiền Trấn Thủ sẽ kéo quân đến san phẳng cái miếu hoang của mình mất! Phải bình tĩnh, phải dùng khoa học để khai sáng cho gã đồ tể cơ bắp này!*
Nhất Nhát chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của tảng đá, bước chân điềm tĩnh như một vị đại năng dạo chơi giữa nhân gian. Anh ngừng gõ chiếc Khánh đồng cổ tần số thấp trên tay trái. Không còn dải sóng âm tần số thấp gây nhiễu loạn định vị, đàn dơi quỷ khổng lồ lập tức lấy lại phương hướng, phành phạch tung cánh bay ngược trở lại các hốc đá tối tăm trên vách núi cao, trả lại bầu không khí yên tĩnh cho khe núi.
« Nhạc Hộ Pháp, bản tọa đã nói bao lần, thế gian làm gì có quỷ thần? » Nhất Nhát dùng tông giọng trầm thấp tự chế, hờ hững đáp qua loa giấy. « Nhìn cho kỹ dưới chân gã xem. »
Nhạc Vô Đạo trợn mắt nhìn xuống. Dưới lớp áo choàng rách nát đỏ đen loang lổ của "Quỷ Sai", hai thanh gỗ dài hơn hai mét được buộc chặt vào cẳng chân gã bằng những sợi dây thừng thô sơ. Một bên thanh gỗ đã bị gãy đôi do va phải đá nhọn khi ngã, để lộ ra vết nứt gỗ mới tinh.
« Đây... đây là cái gì? » Nhạc Vô Đạo ngơ ngác.
« Đó là cà kheo gỗ, một công cụ thô sơ của phàm nhân dùng để tăng chiều cao vật lý. » Nhất Nhát bước đến gần gã giả quỷ đang nằm rên rỉ, dùng mũi giày gạt nhẹ lớp mặt nạ dạ xoa vẽ bằng phẩm màu đỏ đen rẻ tiền ra, để lộ ra gương mặt gầy gò, xám ngoét vì sợ hãi của một gã du côn phàm nhân. « Còn thứ sương mù đỏ ngầu xung quanh gã thực chất chỉ là bột phốt pho đỏ trộn mỡ động vật được đốt lên ở nhiệt độ thấp, tạo hiệu ứng thị giác hù dọa người phàm nhẹ dạ cả tin. »
Gã du côn giả quỷ nghe Nhất Nhát vạch trần vanh vách từng mánh khóe của mình, lại nhìn thấy gã khổng lồ Nhạc Vô Đạo đang lăm lăm cặp dao mổ lợn bên cạnh, liền sợ đến mức tè ra quần, dập đầu rầm rầm xuống đất đá vôi:
« Giáo chủ tha mạng! Đại hiệp tha mạng! Tiểu nhân là Lý Nhị, du côn đầu đường xó chợ ở trung tâm trấn! Tiểu nhân không phải quỷ sai thật! Tất cả là do địa chủ Lý Bá và Đại Tế Ty của Tế Tự Điện thuê tiểu nhân với giá năm đồng xu rỉ! Bọn họ bắt tiểu nhân hóa trang thành quỷ dạ xoa đi cà kheo, lướt đi trong sương mù ban đêm ở Khe Núi Gió Hú này để dọa đám phu mỏ chạy trốn, không cho bọn họ đến khai thác đá vôi cho Vô Thần Giáo! Xin Giáo chủ anh minh tha cho tiểu nhân một mạng! »
Nhạc Vô Đạo nghe xong, hai bắp tay cuồn cuộn nổi lên những đường gân xanh như rắn thép, gầm lên một tiếng đầy giận dữ:
« Lũ khốn kiếp Lý Bá! Dám dùng trò bịp bợm phàm nhân này để cản trở đại nghiệp nung vôi sống của Giáo chủ! Thuộc hạ sẽ đi đồ sát cả nhà lão ngay lập tức! »
« Nhạc Hộ Pháp, im lặng! » Nhất Nhát quát nhẹ. Sự im lặng đổ mồ hôi hột của anh trước cơn nóng nảy của Nhạc Vô Đạo vô tình tạo ra một áp thế tinh thần tột đỉnh nhờ kỹ năng "Hào Quang Vô Thần Cấp 1". Anh lạnh lùng nói: « Đồ sát chỉ là hành vi của kẻ vô tri. Chúng ta là Vô Thần Giáo, hành sự phải dựa trên quy luật khách quan của thiên địa. Gã du côn này tuy có tội, nhưng cơ bắp phàm nhân của gã vẫn còn giá trị sử dụng. Bắt gã về, sung vào đội lao động cải tạo, bắt gã quét dọn nhà vệ sinh và xúc đá vôi cho mỏ đá phía Bắc để chuộc tội phóng hỏa hù dọa dân chúng. »
« Giáo chủ từ bi vĩ đại! » Lý Nhị nghe thấy không bị giết liền khóc lóc bái lạy, vội vàng tự tháo thanh cà kheo gãy còn lại ra, ngoan ngoãn bò dậy đi theo nhóm giáo đồ áp giải.
Lúc này, Trương Lò Than và đám phu mỏ phàm nhân nấp phía xa cũng rụt rè bước ra. Chứng kiến cảnh tượng "Quỷ Sai" cao ba trượng bị Giáo chủ dùng một cái khánh đồng rỉ sét gọi vạn dơi quỷ xuống mổ cho gãy chân, lộ ra chân tướng chỉ là một gã du côn đi cà kheo, bọn họ sùng bái tột đỉnh, đồng loạt quỳ sụp xuống đất cát bụi:
« Giáo chủ anh minh thần võ! Nhãn thuật nhìn thấu âm dương! »
Nhất Nhát nhìn đám đông đang quỳ lạy, khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực. Anh biết, dẹp được gã giả quỷ này chỉ là giải quyết phần ngọn. Tiếng hú rít kinh dị của Khe Núi Gió Hú vẫn vang vọng liên tục qua các kẽ đá vôi hẹp ban đêm. Nếu không giải mã dứt điểm hiện tượng này, đám phu mỏ mê tín vẫn sẽ hoảng sợ không dám làm việc ban đêm, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ nung vôi sống để chế tạo mặt nạ phòng độc cho chuyến thám hiểm lăng mộ cổ sắp tới.
Anh bước ra rìa khe núi hẹp, gió giật mạnh cấp 7 thổi tung mái tóc và tà áo choàng đen rộng thùng thình. Gió núi rít qua tai anh gầm rú, tạo nên một áp lực không khí cực lớn.
« Trương Lò Than, đám bô lão Tế Tự Điện rêu rao tiếng hú này là hơi thở Ma Vương đúng không? » Nhất Nhát chỉ tay về phía khe núi hẹp thắt cổ chai giữa hai vách đá vôi dựng đứng.
« Dạ đúng... đúng thế thưa Giáo chủ! » Trương Lò Than run rẩy đáp. « Đại Tế Ty nói nơi này là vết nứt địa ngục, đêm đêm Ma Vương thở ra chướng khí rên rỉ đòi mạng phàm nhân... »
« Ngu muội! » Nhất Nhát lạnh lùng thốt ra hai chữ, giọng nói vang dội qua loa giấy dập tắt mọi tiếng gió rít. « Bản tọa đã giải thích, đây chỉ là hiệu ứng Venturi học thuyết của Vật Lý Cơ Học Cổ Điển! Khi một lượng lớn không khí di chuyển qua một khe hẹp thắt cổ chai, do diện tích mặt cắt ngang bị thu hẹp đột ngột, vận tốc dòng khí bắt buộc phải tăng lên cực đại để bảo toàn lưu lượng, đồng thời áp suất tĩnh bên trong khe hẹp sẽ giảm mạnh. Sự chênh lệch áp suất và vận tốc cực lớn này tạo ra các luồng xoáy khí dao động tuần hoàn trong các hang đá vôi rỗng, phát ra âm thanh rú rít tần số thấp mà các ngươi tưởng là tiếng khóc của quỷ! »
Đám phu mỏ và giáo đồ nghe những danh từ như "áp suất tĩnh", "mặt cắt ngang", "hiệu ứng Venturi" thì đầu óc quay cuồng như đi vào sương mù ảo ảnh. Nhưng bọn họ càng nghe không hiểu, thì càng cảm thấy tri thức của Giáo chủ vĩ đại sâu xa như biển cả, vượt xa mọi thứ bùa chú của đám đạo sĩ chính phái.
« Giáo chủ vĩ đại! » Nhạc Vô Đạo mặt đầy vẻ ngộ đạo, sùng bái nói. « Vậy ngài muốn dùng tà pháp gì để tịnh hóa cái hiệu ứng Ven-tu-ri này? »
Nhất Nhát khẽ nhếch môi, lộ ra một nụ cười đầy bí ẩn dưới mũ trùm đầu đen:
« Tịnh hóa? Không! Khoa học không tiêu diệt sức mạnh của tự nhiên, khoa học khống chế và chuyển hóa sức mạnh đó để phục vụ con người! Khe núi này có động năng gió vô hạn do hiệu ứng Venturi tạo ra. Bản tọa sẽ xích ngọn gió này lại, bắt nó phải quay bánh răng gỗ để phát ra điện năng tịnh hóa bóng đêm! »
Nhất Nhát quay người lại, lớn tiếng ra lệnh:
« Truyền lệnh của bản tọa! Triệu tập thợ mộc Vương Tiểu Thạch và thợ rèn Chu Thợ Rèn mang theo toàn bộ gỗ thông tốt và sắt rèn chịu lực đến đây ngay lập tức! Chúng ta sẽ xây dựng một 'Tuabin Gió' khổng lồ ngay tại Khe Núi Gió Hú này! »
...
Sáng hôm sau, bầu không khí tại Khe Núi Gió Hú trở nên náo nhiệt chưa từng có. Hàng trăm phu mỏ và giáo đồ Vô Thần Giáo bận rộn vận chuyển những khúc gỗ thông lớn và các khối sắt rèn nặng nề từ thị trấn lên núi.
Vương Tiểu Thạch – thanh niên thợ mộc gầy gò, mặt dính đầy mùn cưa, tai cài cây bút chì gỗ – đang run rẩy lật mở bản vẽ kỹ thuật do Nhất Nhát vẽ tay trên giấy bản thô ráp. Đôi mắt gã trợn tròn nhìn các sơ đồ đòn bẩy, hệ ròng rọc và bánh răng gỗ truyền động lực chuyển động tròn xoay.
« Giáo... Giáo chủ... » Vương Tiểu Thạch lập bập nói, giọng run run vì nhút nhát nhưng ánh mắt đầy vẻ tập trung cuồng nhiệt của một thiên tài cơ khí. « Bản vẽ... bản vẽ này của ngài... quả thật là nghịch thiên trận pháp! Thiết kế cánh quạt cong vát biên dạng khí động học này có thể tối đa hóa lực nâng của gió, truyền động năng qua trục sắt chịu lực của Chu Thợ Rèn để quay hệ bánh răng gỗ tăng tốc độ vòng quay lên gấp mười lần! Tiểu nhân... tiểu nhân chưa từng thấy cơ cấu chuyển động nào tinh diệu đến thế! »
« Tốt lắm, Vương Tiểu Thạch. » Nhất Nhát điềm tĩnh vỗ vai gã thợ mộc, lén lau mồ hôi hột trên trán. *May mà kiếp trước mình có đọc quyển sách Vật Lý Vui và tài liệu Wikipedia offline, nếu không làm sao vẽ nổi cái sơ đồ tuabin gió trục ngang này! Hy vọng cái trục sắt của Chu Thợ Rèn đủ chắc chắn để không bị gió giật gãy!*
Cách đó không xa, Chu Thợ Rèn – người đàn ông vạm vỡ ngực trần dính đầy sẹo bỏng lò rèn – đang cùng ba thợ phụ dùng búa tạ quai liên tục vào một trục sắt rèn dày năm phân chịu lực lớn. Tiếng búa gõ chan chát *bình... bình... bình...* vang dội khắp vách đá vôi, lấn át cả tiếng gió hú.
« Giáo chủ yên tâm! » Chu Thợ Rèn hét lớn oang oang, quệt mồ hôi nhễ nhại trên trán. « Trục sắt chịu lực này tiểu nhân đúc bằng thép tôi đặc biệt, kết hợp với ổ đỡ trục bôi trơn bằng mỡ heo theo đúng chỉ dẫn của ngài! Đảm bảo quay tít mù mười năm không rỉ sét! »
Đúng lúc công việc lắp ráp đang tiến hành khẩn trương, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, một tiếng chuông đồng lớn vang lên dồn dập, kèm theo đó là tiếng la hét náo loạn của một nhóm người phàm đang tiến tới.
Dẫn đầu là một đám bô lão râu tóc bạc phơ của Tế Tự Điện Hắc Thạch, mặc áo bào tế tự màu xám xịt rộng thùng thình, tay cầm gậy gỗ khảm đầu lâu rắn rít gào. Đi đầu là một lão già béo lùn, mặt đầy nếp nhăn lo âu – một bô lão mê tín đại diện cho Tế Tự Điện.
« Dừng tay! Tất cả dừng tay ngay lập tức! » Lão bô lão gào lên, giọng run rẩy chỉ cây gậy gỗ vào khung gỗ tuabin gió đang dựng dở. « Bùi Nhất Nhát! Ngươi là đại ma đầu tà giáo! Ngươi dám xây dựng tà trận trên Khe Núi Gió Hú này để xúc phạm đến thần núi sao?! Hơi thở của thần núi là linh thiêng, ngươi dám xích ngọn gió lại sẽ bị thiên phạt sét đánh chết cháy cả lũ! Dân trấn sẽ bị nguyền rủa mất mùa dịch bệnh vì tội ác của ngươi! »
Đám đông phu mỏ phàm nhân nghe đến hai chữ "thiên phạt" và "thần núi nổi giận" thì lập tức hoảng sợ, buông rơi búa đục trong tay, lấm lét nhìn nhau muốn tháo chạy.
Nhạc Vô Đạo đằng đằng sát khí bước lên, vung cặp dao mổ lợn sáng loáng định lao vào đồ sát đám bô lão:
« Lũ già bảo thủ vô tri! Dám đến đây cản trở công trình khoa học của Giáo chủ! Để ta băm nát tụi bay làm phân bón ruộng chua phèn! »
« Nhạc Hộ Pháp, lui xuống! » Nhất Nhát bước lên trước, tà áo choàng đen bay phần phật tạo nên một uy áp vô hình dập tắt cơn bạo động. Anh đứng thẳng người, đeo chiếc Kính bảo hộ thạch anh dày cộp trên mắt, nhìn thẳng vào lão bô lão Tế Tự Điện bằng ánh mắt lạnh lùng vô thần.
« Thiên phạt? Thần núi nổi giận? » Nhất Nhát khẽ cười khẩy qua loa giấy, giọng nói khuếch đại vang dội chấn động màng nhĩ đám đông. « Lũ vô tri các ngươi suốt ngày chỉ biết cầu xin thần linh trong sự ngu muội! Các ngươi có biết vì sao đất ruộng của các ngươi bị chua phèn mất mùa, vì sao dân trấn bị dịch bệnh tiêu chảy cấp không? Đó là do sự thiếu hiểu biết về hóa học thổ nhưỡng và thuyết vi khuẩn sơ khai! Còn ngọn gió ở khe núi này, nó không phải là thần thánh, nó chỉ là một dạng động năng tự nhiên sinh ra từ sự chênh lệch nhiệt độ và áp suất khí quyển! Hôm nay, bản tọa sẽ dùng Vật Lý Cơ Học Cổ Điển để chứng minh cho các ngươi thấy, tri thức khoa học thực tế sẽ ngự trị và chuyển hóa hơi thở thần núi thành năng lượng thắp sáng bóng tối như thế nào! »
Nhất Nhát quay sang Vương Tiểu Thạch và Chu Thợ Rèn, ra lệnh bằng giọng nói đanh thép:
« Vương Tiểu Thạch! Chu Thợ Rèn! Tiếp tục lắp ráp! Kẻ nào dám cản trở, Nhạc Hộ Pháp sẽ dùng dao mổ lợn giải phẫu sinh học gã ngay tại chỗ! »
Nhạc Vô Đạo gầm lên một tiếng, múa tít cặp dao mổ lợn sát khí đằng đằng khiến đám bô lão Tế Tự Điện sợ xanh mặt, co rúm lại một góc không dám ho he nửa lời nhưng vẫn lẩm nhẩm nguyền rủa chờ đợi tuabin gió bị sập đổ.
...
Sau ba giờ làm việc cật lực dưới sự giám sát đầy sát khí của Nhạc Vô Đạo, hệ thống Tuabin Gió khổng lồ đã được lắp đặt hoàn tất ngay giữa khe hẹp của Khe Núi Gió Hú.
Đó là một cấu trúc cơ khí khổng lồ bằng gỗ thông kiên cố, cao hơn năm mét. Ba cánh quạt gỗ lớn được Vương Tiểu Thạch đẽo gọt cong vát biên dạng khí động học chuẩn xác, lắp chặt vào trục sắt rèn chịu lực của Chu Thợ Rèn. Trục sắt chạy dọc theo thân gỗ, nối trực tiếp với một hệ thống bánh răng truyền động lực bằng gỗ thông khổng lồ để tăng tốc độ vòng quay.
Ở đầu ra của hệ thống bánh răng, Nhất Nhát lắp đặt chiếc "Quả cầu ma sát lưu huỳnh" – máy phát điện tĩnh thô sơ của mình. Quả cầu lưu huỳnh đặc được ép sát vào một miếng lụa khô khô ráo bọc quanh trục xoay.
*Quả cầu lưu huỳnh bị nứt một vết nhỏ hôm qua do ma sát quay tay tốc độ cao.* – Nhất Nhát nín thở kiểm tra vết nứt nhỏ trên bề mặt lưu huỳnh vàng nhạt. – *Hy vọng lực quay của sức gió thông qua hệ bánh răng đòn bẩy ròng rọc giảm xóc này sẽ không làm vỡ vụn quả cầu. Đây là bài tẩy duy nhất của mình để phát điện thắp sáng!*
Anh kết nối hai đầu cực điện tĩnh của quả cầu lưu huỳnh với hệ thống dây đồng dẫn điện chạy dọc theo sườn núi dẫn thẳng về các bình Leyden tự chế khổng lồ đặt dưới hầm ngầm Miếu hoang Vô Thần phía xa.
« Chuẩn bị thử nghiệm! » Nhất Nhát hét lớn qua loa giấy, tay khẽ gạt chiếc cần gạt hãm xích sắt cơ học giải phóng cánh quạt.
Đúng lúc đó, một luồng gió bão cực mạnh từ Vực Thẳm Âm Hồn quét qua khe núi hẹp thắt cổ chai. Hiệu ứng Venturi lập tức kích hoạt, vận tốc gió tăng lên đột ngột đạt cấp 8-9 giật mạnh xé gió rít gào.
*Vù... Vù... Vù...*
Ba cánh quạt gỗ khổng lồ bắt đầu nhúc nhích, rồi quay tít mù tạo thành một vòng tròn mờ ảo giữa không trung. Động năng gió khổng lồ truyền qua trục sắt rèn, kéo theo hệ thống bánh răng gỗ truyền động lực quay rầm rập.
*Rắc rắc... Rắc...*
Tiếng gỗ thông chịu áp lực mô-men xoắn quá lớn rên rỉ vang lên. Một bánh răng truyền động lực gỗ ban đầu bị gãy trục do sức gió giật quá mạnh, cánh quạt quay lệch hướng rít lên chói tai!
« Giáo chủ! Trục quay gỗ bị lệch rồi! Sức gió quá mạnh sẽ làm sập toàn bộ khung gỗ mất! » Vương Tiểu Thạch hoảng sợ hét lớn, mặt cắt không còn giọt máu.
Đám bô lão Tế Tự Điện thấy thế liền đắc ý gào lên cười nhạo:
« Ha ha! Thần núi nổi giận rồi! Tà trận sắp sập rồi! Bọn tà giáo các ngươi sẽ bị nghiền nát thành tro bụi! »
Nhất Nhát tim đập loạn nhịp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp kính bảo hộ thạch anh dày cộp. *Bình tĩnh! Không được hoảng loạn! Sức gió giật quá mạnh tạo ra mô-men xoắn vượt quá giới hạn bền của gỗ thông phàm trần! Phải dùng đòn bẩy ròng rọc giảm xóc để cân bằng lực và phân tán tải trọng!*
« Vương Tiểu Thạch! Mau dùng hệ ròng rọc giảm xóc đòn bẩy ở góc vách đá vôi bên trái! Kéo căng dây cáp để dịch chuyển bánh đà giảm tải lực xoắn! » Nhất Nhát hét lớn chỉ huy qua loa giấy.
Vương Tiểu Thạch nghe lệnh, bản năng thợ mộc thiên tài lập tức kích hoạt. Gã nhanh nhẹn phi thân qua các xà gỗ, dùng Thước đo góc bằng đồng đo đạc góc nghiêng, rồi cùng ba giáo đồ dùng sức đòn bẩy ròng rọc kéo căng sợi xích sắt chịu lực để cố định lại hộp số truyền động bánh răng gỗ.
Hệ thống ròng rọc giảm xóc hoạt động hoàn hảo, phân tán lực kéo xoắn kịch liệt của sức gió vào vách đá vôi kiên cố. Trục bánh răng gỗ ổn định trở lại, quay đều đặn rầm rập không còn tiếng rên rỉ nứt rách.
*RẦM RẦM RẦM...*
Bánh răng tăng tốc độ vòng quay lên gấp mười lần, truyền lực kéo cực mạnh làm Quả cầu ma sát lưu huỳnh tự động quay tròn với vận tốc cực đại hàng ngàn vòng trên phút, cọ xát mãnh liệt với miếng lụa khô khô ráo bọc xung quanh.
Hiện tượng tĩnh điện ma sát bùng phát kịch liệt theo các định luật Vật Lý Cơ Học Cổ Điển!
*XẸT... XẸT... XẸT... PẰNG! PẰNG! PẰNG!*
Hàng ngàn luồng tia lửa điện tĩnh màu xanh lam lấp lánh, sáng rực rỡ liên tục phóng ra từ bề mặt quả cầu lưu huỳnh đặc, nổ lách tách liên hồi giữa bóng tối u ám của khe núi. Dòng điện tĩnh áp cao khổng lồ truyền qua hệ thống dây đồng dẫn điện dày dặn, thắp sáng rực rỡ chuỗi đèn lân quang tự chế treo dọc theo lối vào mỏ đá vôi phía Bắc, xua tan hoàn toàn bóng tối lạnh lẽo và sương mù dày đặc của Khe Núi Gió Hú.
Ánh sáng xanh lam lấp lánh chiếu sáng rực rỡ cả một vùng thung lũng đá vôi, soi rõ con đường mòn dẫn vào mỏ đá an toàn, thông thoáng.
Đám đông phu mỏ phàm nhân, nha dịch tuần tra và giáo đồ chứng kiến cảnh tượng ngọn gió gào rú bị "xích" lại trên khung gỗ khổng lồ, bắt buộc phải quay bánh răng để tạo ra luồng "lôi điện thiên phạt" sáng rực thắp sáng màn đêm, lập tức kinh hoàng tột độ.
Bọn họ không còn giữ nổi lý trí nữa, đồng loạt quỳ rạp xuống đất cát bụi, dập đầu lia lịa sùng bái cuồng nhiệt tột đỉnh:
« Thần tích! Đây là thần tích ngự trị thần gió ngự lôi điện của Giáo chủ vĩ đại! »
« Giáo chủ anh minh thần võ! Ngài đã xích 'Thần Gió' lại để thắp sáng cho chúng tiểu nhân! Vô Thần Giáo chủ vạn tuế! »
Ngay cả đám bô lão Tế Tự Điện vừa rồi còn ngạo nghễ nguyền rủa, lúc này cũng sợ đến mức nhũn chân quỳ sụp xuống đất, gậy đầu lâu rắn rơi loảng xoảng. Lão bô lão béo lùn trợn tròn mắt nhìn luồng điện tĩnh phóng ra lấp lánh, run rẩy khóc lóc bái lạy:
« Thần gió... Thần gió bị ngài xích lại rồi... Giáo chủ tha mạng! Tế Tự Điện nguyện dâng nộp toàn bộ đền thờ quy hàng thần giáo! »
Bùi Nhất Nhát đứng dưới ánh sáng điện tĩnh lấp lánh màu xanh lam, tà áo choàng đen bay phần phật trong gió bão, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc dưới lớp kính bảo hộ thạch anh dày cộp, phong thái uy nghiêm ngạo nghễ như một vị thần sấm sét ngự trị thế gian.
Nhưng sâu thẳm trong nội tâm của vị Giáo chủ phàm nhân nhát gan lúc này đang khóc ròng rã đầy đau khổ:
*Trời đất ơi! Vết nứt trên quả cầu lưu huỳnh của mình lại nứt to thêm một đường dài rồi! Cứ thế này thì vài hôm nữa nó sẽ vỡ vụn mất! Mình lấy đâu ra điện để sạc bình Leyden tự vệ ban đêm đây?! Lại còn đám bô lão này nữa, tự nhiên quỳ lạy cúng bái mình làm thần gió làm gì chứ?! Mình chỉ là một tên phàm nhân nhát gan dùng cơ học cổ điển chế tạo tuabin gió thôi mà! Gánh nặng danh tiếng này càng ngày càng nặng rồi, làm sao bỏ trốn làm người phàm yên ổn được đây?!*
Nhất Nhát khẽ thở dài bất lực, giấu bàn tay đang run rẩy vào sâu trong ống tay áo choàng rộng thùng thình, ngước nhìn luồng tĩnh điện lấp lánh thắp sáng Khe Núi Gió Hú dưới bầu trời đêm u ám, lòng tràn đầy lo âu sợ hãi về những thử thách khoa học sinh tử tiếp theo đang chờ đợi phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!