Nhạc nềnHarvest

Quỷ Sai Giả Và Tiếng Hú Khe Núi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng những tia nắng tàn cuối cùng trên đỉnh thung lũng đá vôi phía Bắc Hắc Thạch Trấn. Sương mù lạnh buốt từ Khe Núi Gió Hú bọc quanh Vực Thẳm Âm Hồn bắt đầu cuồn cuộn bốc lên, mang theo những tiếng hú rít u sầu đầy kinh dị dội lại từ vách đá hẹp. Tiếng rít gào vang vọng qua các kẽ đá vôi rỗng tuếch nghe như tiếng khóc thảm thiết của hàng vạn oan hồn dưới địa ngục, khiến bất kỳ phàm nhân nào nghe thấy cũng phải nổi da gà.


Bùi Nhất Nhát đứng ở rìa mỏ đá vôi mới đoạt được, hai tay giấu sâu trong ống tay áo choàng đen rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy kịch liệt của bản thân. Gió núi thổi qua làm tà áo choàng bay phần phật, kết hợp với luồng khí carbonic buốt giá do nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu lơ lửng vô hình sau gáy phả ra, tạo cho anh một phong thái cô độc, lạnh lùng và tàn nhẫn tột đỉnh của một vị đại ma đầu ẩn thế.


Nhưng thực chất, nội tâm của vị Giáo chủ Vô Thần Giáo lúc này đang gào thét thảm thiết:


*Ôi mẹ ơi! Cái tiếng gì ghê rợn thế kia?! Như có hàng trăm con quỷ đang bò ra từ vách đá vậy! Mình muốn về nhà! Mình muốn trùm chăn ngủ! Tại sao xuyên không làm giáo chủ tà giáo khét tiếng mà ngày nào cũng phải đối mặt với mấy thứ tâm linh dọa người này chứ?!*


« Giáo chủ vĩ đại! Ngài đang lắng nghe tiếng rên rỉ của lũ chính đạo bại hoại dưới lòng đất sao? » Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo của thần giáo – bước đến, cung kính quỳ một gối xuống đất. Gã vác trên vai cặp dao mổ lợn bằng thép tốt mới mài sắc lẻm, đôi mắt đỏ rực sự sùng bái cuồng nhiệt.


Nhất Nhát khẽ nhắm mắt, cố nén cơn run rẩy ở đầu gối, hờ hững đáp bằng tông giọng trầm thấp tự chế:


« Nhạc Hộ Pháp, bản tọa đã nói bao lần, thế gian không có quỷ thần. Tiếng hú kia chỉ là hiện tượng vật lý. Khi luồng khí di chuyển với vận tốc lớn đi qua một khe hẹp thắt cổ chai, áp suất sẽ giảm và vận tốc tăng lên cực đại, tạo ra sự dao động âm thanh cộng hưởng trong các hang đá vôi rỗng. Đó gọi là hiệu ứng Venturi học thuyết. Ngươi là Giáo Đồ Khoa Học, phải dùng lý trí để nhìn nhận, không được tự mình dọa mình. »


Nhạc Vô Đạo nghe xong, mặt trợn tròn kinh ngạc, lẩm nhẩm đầy vẻ ngộ đạo:


*Hiệu ứng... Ven-tu-ri? Áp suất giảm, vận tốc tăng cực đại tạo ra tiếng hú xé rách màng nhĩ? Trời đất ơi! Giáo chủ quả nhiên là đấng toàn tri! Ngay cả khẩu quyết khống chế phong ba của thiên địa cũng được ngài giải thích bằng những danh từ thần bí như vậy! Đây chắc chắn là 'Vô Thần Phong Sát Trận' ngự trị lực lượng vô hình của đất trời!*


« Giáo chủ anh minh thần võ! Thuộc hạ ngu muội đã hiểu! » Nhạc Vô Đạo dập đầu rầm rầm xuống đất đá vôi, khiến bụi xám bay mù mịt.


Đúng lúc đó, từ phía con đường mòn dẫn vào mỏ đá, một toán phu mỏ phàm nhân hớt hải chạy tới, gương mặt cắt không còn giọt máu. Người dẫn đầu là Trương Lò Than, gã phu mỏ trung thực lúc này đang thở hồng hộc, quỳ sụp dưới chân Nhất Nhát:


« Giáo chủ cứu mạng! Đại nạn rồi! Tối nay chúng tiểu nhân định vào mỏ đá vôi phía Bắc để bốc dỡ quặng nung vôi sống theo lệnh ngài, nhưng... nhưng ở Khe Núi Gió Hú bỗng xuất hiện một con quỷ dạ xoa cao ba trượng! Gã mặc đồ quỷ đỏ đen, tay cầm chĩa ba khổng lồ, chân lướt đi trong sương mù không chạm đất! Gã gầm rú tuyên bố ai dám bước vào mỏ đá của Vô Thần Giáo sẽ bị hút sạch hồn phách! Đại Tế Ty của Tế Tự Điện Hắc Thạch cũng đang ở đền thờ rêu rao đây là 'Quỷ Sai' của thần sông phái đến trừng phạt tà giáo! Phu mỏ sợ hãi chạy trốn sạch rồi, không ai dám đi làm nữa! »


Nhất Nhát nghe đến hai chữ "Quỷ Sai" và "hút sạch hồn phách" thì da đầu lập tức tê dại, tim đập nhanh như đánh trống trận. Anh suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất nếu không có Tiêu Tiêu vô hình phía sau khẽ đỡ lấy lưng áo.


*Cái gì?! Quỷ sai thật sao?! Lại còn cao ba trượng, chân không chạm đất?! Trời ơi, mình chỉ vừa mới hạ gục Bạch Sát bằng bẫy điện tĩnh hôm qua, hôm nay đã có quỷ sai tìm đến đòi mạng rồi sao?! Lý Bá ơi là Lý Bá, lão cấu kết với Tế Tự Điện bày ra cái trò gì thế này?!*


« Giáo chủ! Để thuộc hạ dẫn anh em mang dao mổ lợn ra băm nát con quỷ sai giả tạo đó! » Nhạc Vô Đạo đằng đằng sát khí đứng bật dậy, hai tay múa may cặp dao mổ lợn vù vù tạo ra luồng gió mạnh. « Dám cản trở công việc nung vôi sống của thần giáo, chính là tự tìm đường chết! »


« Đứng lại! » Nhất Nhát vội vàng hét lớn. Giọng nói của anh, vốn dĩ đang run bần bật vì sợ hãi, khi đi qua kỹ năng "Hào Quang Vô Thần Cấp 1" bỗng chốc trở nên trầm đục, uy nghiêm đáng sợ như tiếng sấm rền trước cơn giông. « Nhạc Hộ Pháp, ngươi lỗ mãng như vậy thì làm sao hiểu được chân lý? Bản tọa đã nói, thế gian không có quỷ thần. Kẻ kia dám đi cà kheo tạo chiều cao giả, mặc đồ quỷ hù dọa dân chúng, chắc chắn là do địa chủ Lý Bá thuê về để phá hoại kinh tế mỏ đá của chúng ta. Đi, bản tọa sẽ cho ngươi thấy khoa học vạch trần trò bịp bợm này như thế nào! »


Nhất Nhát ngoài mặt nói rất hùng hồn, nhưng trong lòng thì đang khóc ròng rã:


*Nếu thực sự là quỷ thật, mình sẽ đẩy Nhạc Vô Đạo ra đỡ đòn trước rồi cắm đầu chạy trốn bằng Độn Địa Thuật phàm nhân! Nhưng trước hết, mình phải chuẩn bị đạo cụ phòng thân đã!*


Nhất Nhát đi vào lán mỏ đổ nát, nhanh chóng kiểm tra các trang bị bảo mệnh của mình. Anh lôi từ trong hòm gỗ ra chiếc "Khánh đồng cổ tần số thấp" rỉ sét – thứ nhạc cụ thu được từ nhà Lý Lão Đàn gõ nhạc dạo đêm. Anh dùng búa gỗ gõ nhẹ vào khánh đồng, một dải âm tần số thấp trầm đục, chói tai vang lên làm màng nhĩ anh đau nhức.


*Quả cầu ma sát lưu huỳnh bị nứt một vết nhỏ do hôm qua cọ xát sạc điện cho bình Leyden hạ Bạch Sát, hiện tại không thể phát điện tĩnh áp cao được nữa. Bình Leyden cũng đã phóng hết điện tích, chưa kịp sạc lại. Mình không thể dùng bẫy điện giật trong trận này.* – Nhất Nhát nhíu mày suy tính. – *Nhưng dơi quỷ ở Hang Dơi ngay phía trên Khe Núi Gió Hú định vị bằng sóng siêu âm. Gõ khánh đồng nứt đúng tần số cộng hưởng này sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn hệ thống định vị sinh học của chúng, khiến chúng hoảng loạn bay loạn xạ tấn công nguồn nhiệt gần nhất. Đây chính là vũ khí sinh học vật lý hoàn hảo!*


Nhất Nhát giắt khánh đồng cổ vào đai lưng áo choàng đen, tay kia cầm theo chiếc Loa giấy tự chế (Sư Tử Hống Vô Thần) sơn đen u ám vẽ hình đầu lâu ma quái. Anh đeo Kính bảo hộ thạch anh dày cộp lên mắt, buộc chặt dây da sau đầu, tạo nên một vẻ ngoài kỳ dị, lạnh lùng như một nhà khoa học ẩn thế tà giáo.


« Đi! » Nhất Nhát lạnh lùng ra lệnh, bước lên xe ngựa rách nát của Lão Mã.


Nhạc Vô Đạo và nhóm giáo đồ hớn hở vác đao kiếm chạy bộ tháp tùng phía sau, lòng đầy phấn khích vì sắp được chứng kiến Giáo chủ thi triển "thần thông khoa học" tịnh hóa quỷ sai.


...


Đêm khuya, Khe Núi Gió Hú bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc màu xám xịt bốc lên từ Vực Thẳm Âm Hồn. Tiếng gió rít qua khe đá hẹp rền rĩ, tạo nên những âm thanh rú rít ghê rợn dội vào vách đá vôi.


Nhất Nhát nấp chặt sau một tảng đá vôi khổng lồ ở lối vào khe núi, hai tay ôm lấy ngực, tim đập nhanh đến mức suýt nhảy ra ngoài. Phía sau gáy anh, Tiêu Tiêu lơ lửng vô hình phả từng luồng khí lạnh carbonic buốt giá để giúp anh giữ bình tĩnh, nhưng luồng khí lạnh này chỉ khiến anh run rẩy dữ dội hơn dưới lớp áo choàng đen.


« Giáo chủ, quỷ sai xuất hiện rồi! » Nhạc Vô Đạo nấp bên cạnh khẽ thì thầm, tay lăm lăm cặp dao mổ lợn.


Nhất Nhát run rẩy ghé mắt nhìn qua khe đá.


Giữa màn sương mù dày đặc của khe núi, một bóng đen khổng lồ cao tới ba mét đang lướt đi một cách chậm rãi, nhấp nhô kỳ dị. Bóng đen mặc bộ đồ quỷ dạ xoa màu đỏ đen loang lổ, khuôn mặt vẽ hình ác quỷ nanh dài trợn mắt gớm ghiếc dưới ánh đuốc dầu leo lét. Tay gã cầm một chiếc chĩa ba bằng gỗ sơn đen vẽ hình máu giả, miệng liên tục phát ra những tiếng hú rít u sầu đầy ghê rợn:


« Ú... ú... oán hồn Hắc Thạch... ai dám xâm phạm cấm địa... sẽ bị hút sạch hồn phách... ú... ú... »


*Hóa ra là đi cà kheo thật!* – Nhất Nhát nheo mắt nhìn kỹ dưới gấu quần rộng thùng thình của con quỷ, phát hiện ra hai thanh gỗ dài được buộc chặt vào chân gã du côn. – *Gã này đi cà kheo gỗ cao hơn hai mét, mặc áo choàng dài che kín chân để tạo chiều cao giả ba mét lướt đi trong sương mù. Trò lừa bịp phàm nhân rẻ tiền này mà cũng đòi dọa mình sao?! Nhưng mà... cái mặt quỷ kia vẽ trông kinh dị quá, mình vẫn thấy sợ chết đi được!*


Nhất Nhát nuốt một ngụm nước bọt khan, khẽ ngước nhìn lên vách đá vôi dựng đứng ngay phía trên đầu kẻ giả quỷ. Dưới ánh đuốc dầu của gã du côn, anh phát hiện ra hàng ngàn con dơi đen khổng lồ của Hang Dơi Quỷ đang bám đen kịt trên các hốc đá vôi, đang ngủ đông rục rịch do bị tiếng hú rít của gã làm phiền.


*Cơ hội đến rồi!* – Nhất Nhát thầm reo lên. Anh rút chiếc khánh đồng cổ tần số thấp từ đai lưng ra, đặt lên lòng bàn tay trái.


« Nhạc Hộ Pháp, đứng im quan sát. Bản tọa sẽ dùng 'Khánh Đồng Tịnh Hóa' để sai khiến âm binh của thiên địa tiêu diệt con quỷ sai giả tạo này. » Nhất Nhát lạnh lùng ra lệnh, giọng nói run rẩy vì sợ hãi được anh cố gắng gồng lên thành uy nghiêm.


« Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại! » Nhạc Vô Đạo nín thở, đôi mắt sáng quắc nhìn chăm chăm vào chiếc khánh đồng cổ rỉ sét.


Nhất Nhát lấy hơi thật sâu, cầm chiếc búa gỗ nhỏ bọc vải mềm, gõ mạnh liên tục vào chiếc khánh đồng nứt góc:


*BOONG... BOONG... BOONG...*


Âm thanh trầm đục, tần số thấp cộng hưởng cực kỳ khó chịu phát ra từ chiếc khánh đồng cổ, vang dội vào vách đá vôi hẹp của Khe Núi Gió Hú. Sóng âm tần số thấp va đập liên tục vào cấu trúc hang đá rỗng, tạo nên một dải tần số cộng hưởng cực mạnh chạy thẳng lên vách đá vôi phía trên.


Định luật vật lý và sinh học đã chứng minh: loài dơi định vị và giao tiếp bằng sóng siêu âm tần số cao. Khi gặp phải dải âm tần số thấp cộng hưởng cực mạnh phát ra từ chiếc khánh đồng nứt, hệ thống định vị sinh học nhạy bén của chúng lập tức bị nhiễu loạn hoàn toàn. Đàn dơi quỷ đang ngủ đông bị sóng âm chấn động làm tổn thương hệ thần kinh, lập tức hoảng loạn tỉnh giấc.


*Phành phạch! Phành phạch! Phành phạch...*


Hàng vạn con dơi đen khổng lồ đồng loạt tung cánh bay ra khỏi các hốc đá vôi, tạo thành một đám mây đen kịt, khổng lồ che kín cả bầu trời khe núi. Tiếng cánh dơi vỗ liên tục nghe như tiếng bão lốc gầm rú.


Quỷ Sai Giả đang ngạo nghễ đi cà kheo hú hét, bỗng nghe tiếng nổ sấm rền của cánh dơi, ngước đầu lên nhìn thì thấy một đám mây đen khổng lồ đang lao thẳng xuống đầu mình. Đàn dơi bị nhiễu loạn định vị, hoảng loạn tìm kiếm nguồn nhiệt gần nhất để bám vào, và ngọn đuốc dầu cùng túi máu giả ấm nóng trên đầu gã du côn chính là mục tiêu hoàn hảo nhất!


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Hàng trăm con dơi đen khổng lồ lao xuống như điên dại, bu kín lấy đầu, mặt và người của Quỷ Sai Giả. Chúng dùng móng vuốt sắc nhọn cào xé túi máu giả trên đầu gã, cắn xé bộ đồ quỷ dạ xoa đỏ đen để tìm đường thoát thân.


« Á!!! Cứu tôi với! Mẹ ơi! Dơi cắn! Dơi cắn chết tôi rồi! »


Quỷ Sai Giả hoảng loạn tột độ, không còn giữ nổi vẻ uy nghiêm dọa người của quỷ sai nữa. Gã buông rơi chiếc chĩa ba gỗ xuống đất, hai tay điên cuồng quơ quào trên đầu để xua đuổi đàn dơi đang bu kín mặt. Nhưng gã quên mất một điều: gã đang đi trên đôi cà kheo gỗ cao hơn hai mét!


Khi mất thăng bằng và hoảng loạn, đôi cà kheo gỗ lảo đảo kịch liệt trên nền đất đá vôi trơn trượt của khe núi.


*Rắc rắc... Rầm!!!*


Một bên cà kheo gỗ bị gãy đôi do va vào tảng đá vôi, Quỷ Sai Giả cao ba mét lập tức ngã nhào chổng vó xuống đất, đập mạnh lưng vào vách đá vôi đau đớn kêu oai oái. Đàn dơi quỷ vẫn điên cuồng bu kín mặt gã cắn xé túi máu giả chảy ròng ròng đỏ tươi.


« Giáo chủ vĩ đại! Ngài... ngài thực sự có thể sai khiến vạn quỷ dơi quỷ thiên địa để tịnh hóa quỷ sai! » Nhạc Vô Đạo quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đỏ rực sự sùng bái cuồng nhiệt tột đỉnh. « Thần thông khống quỷ của ngài quả thật đã đạt tới cảnh giới nghịch thiên! »


Nhất Nhát đứng sau tảng đá, tai bị ù nặng do đứng quá gần chiếc khánh đồng cổ khi gõ cộng hưởng âm thanh. Anh khẽ rụt cổ lại, cố nén sự hoảng sợ trước cảnh tượng đàn dơi đen kịt bay loạn xạ, hắng giọng quát lớn qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình:


« Nhạc Hộ Pháp! Đứng im đó! Con quỷ sai kia đang giãy giụa tà thuật cuối cùng, đừng có tiếp cận gần! »


Nhưng Nhạc Vô Đạo đầu óc đơn giản, nghe thấy hai chữ "giãy giụa tà thuật" thì lập tức hiểu lầm rằng Giáo chủ đang ra lệnh cho mình lập công đồ sát quỷ sai để bảo vệ thần giáo. Gã đồ tể khổng lồ cao hai mét gầm lên một tiếng đầy sát khí, đằng đằng sát khí rút cặp dao mổ lợn sáng loáng dắt sau lưng ra:


« Tà ma ngoại đạo! Dám giãy giụa trước mặt Giáo chủ vĩ đại của ta sao?! Nhận một đao băm thịt của Nhạc Vô Đạo ta đây!!! »


Nhạc Vô Đạo vung dao mổ lợn lao thẳng ra khỏi vách đá, hướng về phía Quỷ Sai Giả đang ngã gãy chân giãy giụa dưới đàn dơi quỷ cắn xé dữ dội.


Quỷ Sai Giả bị dơi bu kín mặt, lại thấy một gã khổng lồ cao hai mét cầm hai con dao mổ lợn lớn đằng đằng sát khí lao tới chém mình, hoảng sợ tột độ kêu cứu thảm thiết:


« Đại hiệp tha mạng! Tôi là phàm nhân giả quỷ! Tôi không phải quỷ sai thật đâu! Cứu tôi với!!! »


Nhất Nhát đứng sau tảng đá, tai vẫn còn ù đặc, mắt trợn tròn kinh ngạc nhìn Nhạc Vô Đạo đang lao ra đuổi chém kẻ giả quỷ, lòng tràn đầy sự dở khóc dở cười và lo lắng tột độ cho sự cố hiểu lầm tiếp theo của gã tả hộ pháp cuồng chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!