Nhạc nềnHarvest

Sét Đánh Tĩnh Điện Hạ Bạch Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cây gậy sắt móc xích khổng lồ của Bạch Sát vung lên xé gió rít gào, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của vị giáo chủ phàm nhân nhát gan đang đứng chết lặng.


Sát khí lạnh lẽo từ thanh gậy sắt nặng nề rít qua không trung, mang theo tiếng gió rít u u nghe như tiếng quỷ khóc thần gào. Bạch Sát, gã sát thủ tà đạo Luyện Khí tầng 4, lúc này đã hoàn toàn điên cuồng. Đôi mắt gã đỏ ngầu, vệt máu khô trên vạt áo choàng trắng nham nhở càng làm tăng thêm vẻ dữ tợn. Gã không thể tin được rằng người huynh đệ Hắc Sát của mình, một kẻ lão luyện trong giới tán tu, lại có thể ngã xuống vực thẳm chỉ sau một cái liếc mắt của tên giáo chủ trẻ tuổi kia.


Trong mắt Bạch Sát, Bùi Nhất Nhát đang đứng im lìm dưới bóng tối vách đá, tà áo choàng đen rộng thùng thình bay phần phật trong gió mỏ, khuôn mặt không chút cảm xúc, lạnh lùng như một pho tượng cổ. Phong thái ấy, sự điềm tĩnh đến đáng sợ ấy, chỉ có thể là của một đại ma đầu đã ngộ ra thiên đạo tối cao, coi mạng sống của tu sĩ Luyện Khí như cỏ rác!


Nhưng thực chất, nội tâm của Bùi Nhất Nhát lúc này đang gào thét thảm thiết:


*Mẹ ơi! Cứu con với! Chân mình bị chuột rút rồi! Không nhúc nhích nổi nữa! Thanh gậy sắt kia mà đập trúng đầu thì mình chắc chắn sẽ biến thành một quả dưa hấu nát! Tiêu Tiêu ơi là Tiêu Tiêu, sao cô không thổi khí lạnh làm gã đóng băng luôn đi chứ?!*


Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, ra sức phả từng luồng khí carbonic buốt giá vào cổ anh để giúp anh hạ nhiệt và giữ vững cơ mặt. Nhưng luồng khí lạnh này chỉ khiến Nhất Nhát run rẩy dữ dội hơn dưới lớp áo choàng, hai hàm răng đập vào nhau lập cập. Sự im lặng và run rẩy ấy, dưới hiệu ứng tâm lý của "Hào Quang Vô Thần Cấp 1", lại một lần nữa biến thành áp chế tinh thần cực hạn đối với Bạch Sát.


« Bùi Nhất Nhát! Nhận cái chết đi! » Bạch Sát hét lớn, gậy sắt móc xích quét ngang một đường hiểm hóc, nhắm thẳng vào cổ họng Nhất Nhát.


Trong giây phút sinh tử, khi lưỡi móc xích sắc bén chỉ còn cách cổ họng chưa đầy nửa thước, bản năng sinh tồn của một người phàm nhát gan đã kích hoạt cơ chế phản xạ thần kinh của Nhất Nhát vượt qua cả cơn chuột rút. Anh không kịp nghĩ ngợi, lập tức áp dụng kỹ năng "Kim Thiền Thoát Xác" – thực chất là một cú ngã ngửa nhếch nhác, lăn lông lốc ba vòng trên mặt đất đầy bụi đá vôi xám xịt.


*Bầm!!!*


Cú đập cực mạnh của gậy sắt móc xích giáng xuống tảng đá vôi ngay sau lưng Nhất Nhát. Tảng đá vôi khổng lồ bị lực đánh của tu sĩ Luyện Khí tầng 4 đập vỡ vụn, mảnh đá bắn ra tung tóe như mưa rào. Một mảnh đá sắc nhọn sượt qua mu bàn tay Nhất Nhát, để lại một vệt xước rỉ máu đỏ tươi.


« Giáo chủ! » Lý Thạch Đầu nấp sau một khối đá gần đó khóc thét lên, tay ôm chặt lấy tấm thấu kính thạch anh mới mài. Lão già mù một mắt sùng bái quang học tột độ, nhưng lúc này cũng chỉ biết run rẩy trước vũ lực thô bạo của tu sĩ.


« Đừng có nhìn! Mau trốn đi! » Nhất Nhát hét lên bằng tông giọng trầm thấp tự chế, nhưng thực chất là đang cố nén tiếng khóc thúc thít. Anh lồm cồm bò dậy, không kịp phủi bụi vôi trắng xóa dính đầy trên áo choàng đen, cắm đầu cắm cổ chạy lùi về phía cái lán gỗ tạm thời của phu mỏ đá ở rìa thung lũng.


Cái lán gỗ này là nơi Nhất Nhát dùng để cất giữ các dụng cụ thí nghiệm và thiết bị điện học thô sơ của mình. Trong đó có một báu vật mà anh đã tốn bao công sức chế tạo cùng Chu Thợ Rèn và Vương Tiểu Thạch: máy phát điện quay tay "Quả cầu ma sát lưu huỳnh" và một hòm gỗ đựng hệ thống "Bình Leyden tự chế" khổng lồ.


Bạch Sát thấy Nhất Nhát tháo chạy vào lán gỗ, liền cười khẩy đầy khinh bỉ. Gã thu xích sắt lại, bước chân khinh công phi thân nhanh như gió, gậy sắt quét qua vách gỗ của lán mỏ:


*Rầm! Rắc rắc...*


Một nửa vách lán gỗ bị đánh sập hoàn toàn, bụi gỗ và rơm rạ bay mù mịt. Nhất Nhát vấp phải một chiếc hòm gỗ, ngã sấp mặt xuống nền đất ẩm ướt. Mu bàn tay rỉ máu dính bùn đất đau rát, nhưng ánh mắt anh lập tức sáng lên khi nhìn thấy chiếc hòm gỗ quen thuộc ngay trước mặt.


Đó chính là hòm đựng hệ thống Bình Leyden tự chế – những chai thủy tinh bọc lá thiếc bên ngoài, chứa nước muối dẫn điện cực tốt bên trong, được kết nối với nhau bằng những sợi dây đồng trần dày dặn. Tối qua, Nhất Nhát đã mỏi rã rời cánh tay phàm nhân để quay tay quay gỗ của Quả cầu ma sát lưu huỳnh liên tục suốt hai giờ, tích lũy một lượng tĩnh điện áp cao khổng lồ vào hệ thống bình này. Quả cầu lưu huỳnh đặc lúc này đang đặt cạnh hòm gỗ, bề mặt màu vàng nhạt dính đầy bụi than, có một vết nứt nhỏ do ma sát tốc độ cao.


*Bình Leyden vẫn còn đầy điện!* – Nhất Nhát thầm reo lên trong lòng. Đầu óc ngành hóa dược của anh lập tức nảy ra một phương án tác chiến vật lý học sinh tồn cực kỳ chuẩn xác. Sắt là một vật dẫn điện tuyệt vời, và Bạch Sát đang cầm một cây gậy sắt có móc xích dài mười mét!


« Khặc khặc, Bùi Nhất Nhát, ngươi hết đường chạy rồi! » Bạch Sát bước qua đống đổ nát của lán gỗ, cây gậy sắt móc xích kéo lê trên đất phát ra những tia lửa nhỏ xèo xèo. Gã ngạo nghễ nhìn Nhất Nhát đang nằm bò dưới đất, tay đang run rẩy chạm vào một cuộn dây đồng trần rách nát.


« Ngươi nghĩ sợi dây đồng phàm trần này có thể cản được móc xích của ta sao? » Bạch Sát khinh bỉ quát lớn, vung mạnh gậy sắt, móc xích thép đen kịt bay vút ra, nhắm thẳng vào chân Nhất Nhát để kéo lê anh trên mặt đất tra tấn dã man.


Nhất Nhát không hề né tránh. Anh lấy hết dũng khí, dùng bàn tay phàm nhân run rẩy ném mạnh cuộn dây đồng trần ra phía trước. Cuộn dây đồng bung ra giữa không trung, đúng lúc sợi móc xích sắt của Bạch Sát lao tới.


*Keng!*


Sợi móc xích sắt nặng nề quấn chặt lấy cuộn dây đồng trần, đâm sầm xuống đất ngay cạnh hòm gỗ Bình Leyden. Bạch Sát cười lớn, vận linh lực Luyện Khí tầng 4 vào cánh tay, định dùng lực kéo mạnh xích sắt để giật đứt sợi dây đồng và kéo lê Nhất Nhát.


« Chết đi, đồ phàm nhân ngu muội! » Bạch Sát hét lớn, hai tay nắm chặt lấy thân gậy sắt dẫn điện.


« Người chết là ngươi đấy, đồ mù chữ vật lý! » Nhất Nhát rống lên bằng giọng nói run rẩy tột độ, nhưng tay anh lại cực kỳ dứt khoát gạt mạnh chiếc cần gạt bằng gỗ khô cách điện – cầu dao kết nối trực tiếp hệ thống Bình Leyden khổng lồ với sợi dây đồng trần.


*OÀNG!!!*


Một tiếng nổ tĩnh điện chói tai vang lên rền vang khắp lán mỏ đổ nát. Một luồng tia sáng màu xanh lam rực rỡ, lấp lánh như lôi điện chi lực của thiên kiếp, bùng lên từ đầu thanh sắt nhọn của Bình Leyden, phóng thẳng qua sợi dây đồng trần và truyền dẫn với tốc độ ánh sáng vào sợi móc xích sắt khổng lồ của Bạch Sát.


Dòng điện tĩnh áp cao lên tới hàng vạn vôn lập tức chạy dọc theo thân xích sắt, truyền trực tiếp vào hai bàn tay trần đang nắm chặt gậy sắt của Bạch Sát.


« ...Á... á... á... giật... giật... giật... »


Gương mặt tàn độc của Bạch Sát lập tức biến dạng một cách cực kỳ hài hước. Dưới tác dụng của dòng điện xoay chiều áp cao, toàn bộ hệ thống cơ bắp trên cơ thể gã bị co thắt kịch liệt không thể kiểm soát. Gã không thể buông tay khỏi cây gậy sắt do hiện tượng co cơ điện giật khóa chặt bàn tay. Toàn thân gã lắc lư, giật giật liên hồi như đang nhảy một điệu múa điên cuồng của tà giáo.


*Xèo xèo... xèo xèo...*


Mái tóc dài của Bạch Sát dưới tác dụng của tĩnh điện áp cao lập tức dựng ngược lên thẳng đứng như một con nhím biển khổng lồ, khói đen bốc lên nhè nhẹ từ đỉnh đầu tỏa ra mùi khét lẹt của tóc cháy. Đôi mắt gã trợn trừng, lòng trắng dã lộ ra hoàn toàn, miệng há hốc không thể phát ra nổi một lời cầu cứu hoàn chỉnh.


Lý Thạch Đầu nấp sau tảng đá nhìn thấy cảnh tượng này, há hốc mồm kinh ngạc đến mức suýt rơi cả tấm thấu kính thạch anh. Lão già lẩm nhẩm đầy sùng bái: « Lôi... Lôi Hình Thiên Phạt! Giáo chủ không cần kết ấn, không cần tụ khí, chỉ cần gạt một thanh gỗ đã có thể sai khiến thiên lôi thần phạt giáng xuống đầu sát thủ Luyện Khí tầng 4! Đây chính là Vô Thần Điện Từ Lực tối cao của thần giáo! »


*Đoàng!*


Bình Leyden tự chế khổng lồ phát ra một tiếng nổ nhỏ xèo xèo rồi tắt ngúm do quá tải dòng điện phóng nhanh, vỏ chai thủy tinh bị nứt nhẹ một vết dài.


Dòng điện biến mất, cơ thể của Bạch Sát lập tức mềm nhũn như một sợi bún chiên, gã ngã ngửa ra sau, hai mắt nhắm nghiền, miệng sùi bọt mép, toàn thân vẫn còn co giật nhẹ theo quán tính của dòng điện tĩnh. Cây gậy sắt móc xích rơi xuống đất vang lên tiếng *keng* lạnh lẽo.


Nhất Nhát lúc này mới dám mở mắt ra, lồm cồm bò dậy từ đống bùn đất đá vôi. Anh nhìn gã sát thủ khét tiếng đang nằm bất tỉnh nhân sự, tóc dựng ngược như nhím biển bốc khói, rồi nhìn lại bàn tay phàm nhân của mình đang run lẩy bẩy.


*Hộc... hộc... Sống rồi! Định luật Ohm và tính dẫn điện của kim loại đã cứu mạng mình một lần nữa! Bình Leyden tự chế này tuy điện lượng không lớn nhưng điện áp cực cao, đủ để gây sốc thần kinh và co thắt cơ tim tạm thời cho bất kỳ sinh vật sống nào chạm vào. May mà mình dùng cần gạt gỗ cách điện, nếu không người nằm giật giật ở đây chính là mình rồi!* – Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng đầy vui sướng và sợ hãi.


Đúng lúc đó, từ phía con đường mòn dẫn lên mỏ đá, tiếng bước chân dồn dập rầm rập vang lên. Nhạc Vô Đạo – Tả hộ pháp khổng lồ cao hai mét, tay cầm hai con dao mổ lợn lớn – dẫn theo một nhóm Giáo Đồ Khoa Học Cấp 2 hớt hải xông vào.


« Giáo chủ vĩ đại! Thuộc hạ cứu giá chậm trễ! » Nhạc Vô Đạo gầm lên một tiếng đầy sát khí, định lao vào đồ sát. Nhưng khi gã nhìn thấy cảnh tượng trong lán mỏ đổ nát, bước chân khổng lồ lập tức khựng lại.


Trước mặt gã, vị Giáo chủ Bùi Nhất Nhát đang đứng điềm tĩnh giữa đống đổ nát, tà áo choàng đen rộng lớn dính đầy bụi vôi trắng xóa tạo nên một phong thái thâm trầm, bí ẩn như một vị tiên nhân vừa bước ra từ sương mù. Dưới chân anh, gã sát thủ tà đạo Bạch Sát khét tiếng đang nằm bất động, mái tóc dựng ngược bốc khói đen nhè nhẹ.


« Giáo... Giáo chủ... » Nhạc Vô Đạo nuốt một ngụm nước bọt khan, đôi mắt đỏ rực sự sùng bái tột đỉnh. Gã quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa: « Thần thông ngự lôi 'Lôi Hình Thiên Phạt' của ngài quả thật đã đạt tới cảnh giới vô vi! Không cần một tia linh lực, chỉ bằng một sợi dây đồng phàm trần đã có thể tước đoạt linh tính, giật chết sát thủ Luyện Khí tầng 4! Thuộc hạ sùng bái ngài tột cùng! »


Đám giáo đồ phía sau cũng ùn ùn quỳ lạy theo, tiếng hô vang dội cả thung lũng đá vôi:


« Giáo chủ vĩ đại! Vô Thần Giáo chủ, pháp lực vô biên, ngự lôi tịnh hóa tà ma! »


Nhất Nhát khẽ ho một tiếng để che giấu sự hoảng loạn bên trong, cố nén cơn đau rát ở mu bàn tay rỉ máu. Anh chỉnh lại mũ trùm đầu đen, dùng tông giọng lạnh lùng tự chế nói qua lớp áo rộng:


« Nhạc Hộ Pháp, đứng dậy đi. Bản tọa đã nói nhiều lần, đây không phải là pháp thuật ngự lôi tà môn, mà chỉ là hiện tượng vật lý dẫn điện cơ bản. Kim loại sắt là vật dẫn điện tốt, còn cơ thể con người chứa nhiều nước muối sinh lý cũng dẫn điện. Khi dòng điện tĩnh áp cao từ Bình Leyden phóng qua, nó sẽ phá hủy hệ thống truyền dẫn thần kinh sinh học của đối thủ. Các ngươi là Giáo Đồ Khoa Học, phải dùng lý trí để phân tích, không được mê tín dị đoan sùng bái thần thánh lừa đảo! »


Nhạc Vô Đạo nghe xong, mắt trợn tròn kinh ngạc, lẩm nhẩm đầy vẻ ngộ đạo:


*Hóa ra... lôi phạt của Giáo chủ có thể truyền qua bất kỳ thứ gì làm bằng sắt! Cơ thể con người chứa nước muối dẫn điện... Thảo nào Giáo chủ bắt chúng ta phải thái thịt mỏng băm nhỏ và rửa tay bằng xà phòng muối! Đây chính là để tịnh hóa dòng điện trong cơ thể! Mình hiểu rồi! Mình phải chăm chỉ mài cặp dao mổ lợn bằng thép tốt này thật sắc bén, để khi chém ra có thể dẫn truyền sát ý vô hình tốt hơn!*


« Thuộc hạ đã hiểu sâu sắc lời dạy của Giáo chủ! » Nhạc Vô Đạo hân hoan hét lớn, đứng dậy xách một chân của Bạch Sát đang bất tỉnh nhân sự lên như xách một con lợn chết. « Thuộc hạ sẽ áp giải gã sát thủ bại trận này về làm lao động cải tạo xúc đá vôi phục vụ xưởng sản xuất diêm xà phòng của thần giáo chúng ta! »


Nhất Nhát khẽ gật đầu, ra vẻ thâm trầm:


« Tốt lắm. Hãy nhớ bảo quản cây gậy sắt móc xích của gã cẩn thận, đó là vật liệu dẫn điện rất tốt cho các thí nghiệm vật lý tiếp theo. »


Trong khi Nhạc Vô Đạo và đám giáo đồ hớn hở áp giải Bạch Sát đi khuất, Nhất Nhát khẽ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi. Anh nhìn mu bàn tay rỉ máu dính đầy bụi vôi sống của mình, lòng tràn đầy lo âu về những thử thách sinh tử tiếp theo. Cặp song sát Hắc Sát và Bạch Sát đã bị tiêu diệt, điều này chắc chắn sẽ làm chấn động toàn bộ Hắc Thạch Trấn.


Địa chủ Lý Bá ở trong trấn lúc này chắc chắn đang ngồi trên đống lửa, hoảng sợ tột độ vì mất đi hai hộ vệ tà đạo mạnh nhất mà lão đã tốn bao vàng ròng để thuê về. Sự trả thù điên cuồng tiếp theo của lão cường hào địa phương này sẽ nhắm vào đâu?


Bầu trời chiều tà mỏ đá vôi phía Bắc dần chìm vào bóng tối u ám, sương mù lạnh buốt từ Khe Núi Gió Hú bốc lên nồng nặc, mang theo những tiếng hú rít u sầu đầy kinh dị dội lại từ vách đá hẹp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!