Nhạc nềnHarvest

Quang Học Chiếu Yêu Phá Hắc Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn của ngày thứ tám kể từ khi xuyên không buông xuống Mỏ đá vôi phía Bắc Hắc Thạch Trấn, nhuộm đỏ cả một vùng thung lũng đá xám xịt bằng một sắc màu âm trầm, quạnh quẽ. Những vách đá dựng đứng cao vút đổ những cái bóng dài dằng dặc, xiên một góc bốn mươi lăm độ hoàn hảo xuống lòng mỏ lộ thiên. Gió từ Khe Núi Gió Hú rít lên từng hồi liên tục, mang theo hơi ẩm lạnh buốt và bụi đá vôi trắng xóa bay mù mịt trong không khí.


Bùi Nhất Nhát lúc này đang đứng bên cạnh một tảng đá vôi lớn phẳng lỳ, hai tay giấu sâu trong ống tay áo choàng đen rộng thùng thình để che giấu sự run rẩy không ngừng của cơ thể phàm nhân. Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, liên tục phả ra từng luồng điện từ trường mát lạnh làm da đầu anh tê dại. Dù luồng khí lạnh này giúp anh giữ được sự tỉnh táo dưới cái nắng hanh hao của buổi chiều muộn, nhưng nó cũng khiến anh rùng mình liên tục vì nỗi sợ ma quỷ nguyên thủy.


Ngồi thụp trên một khối đá vôi bên cạnh anh là Lý Thạch Đầu – lão thợ mài đá mù một mắt nổi tiếng lập dị của thị trấn. Lão già gầy gò, lưng còng rạp xuống bàn mài đá xoay tròn bằng chân quay. Đôi bàn tay thô ráp như vỏ cây cổ thụ của lão đang mài một tấm kính thạch anh cong lồi bằng bột mài thạch anh siêu mịn tự chế. Tiếng mài đá rít lên từng hồi *xoèn xoẹt... xoèn xoẹt...* chói tai, bụi thạch anh bay mù mịt như sương khói.


« Giáo chủ vĩ đại! » Lý Thạch Đầu ngước mắt còn lại sáng quắc lên nhìn Nhất Nhát, giọng nói run run vì sùng bái tột độ. « Theo đúng chỉ dẫn của ngài về 'độ cong tiêu cự', tiểu nhân đã dùng mười giờ liên tục để mài dũa tấm thạch anh tinh khiết thu hoạch từ lòng suối phía Bắc này. Nhưng tiểu nhân thực sự không hiểu, thứ này không hề có nửa tia linh lực hay trận văn khảm nạm, làm sao có thể trở thành pháp bảo chiếu yêu trừ tà như ngài nói được? »


Nhất Nhát khẽ thở dài trong lòng. Anh thầm nghĩ: *Lão già ngốc này, đây chỉ là thấu kính quang học vật lý bình thường chứ pháp bảo cái khỉ mốc gì! Máy tính bảng Xiaomi của mình đã hết pin sập nguồn hoàn toàn, mình bắt buộc phải tự nhớ lại kiến thức quang học cấp ba để chế tạo kính bảo hộ và gương cầu lồi phòng thân. Không có những thứ này, lỡ gặp sát thủ hay ma quỷ thật thì mình tiêu đời.*


Tuy nhiên, để giữ vững vỏ bọc đại ma đầu thâm trầm ngạo nghễ của Giáo chủ Vô Thần Giáo, Nhất Nhát khẽ hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, lạnh lùng tự chế nói qua lớp áo choàng đen:


« Lý Thạch Đầu, ngươi quá nông cạn rồi. Thế gian này vạn vật đều vận hành theo những quy luật vô hình mà đám tu sĩ kiêu ngạo gọi là thiên đạo. Nhưng thực chất, đó chỉ là những hạt vật chất tương tác lẫn nhau. Tấm thạch anh mài lồi này dưới mắt bản tọa không cần trận văn, bởi bản thân cấu trúc hình học của nó đã là một trận pháp tự nhiên có khả năng bẻ cong và hội tụ 'Quang Năng' của thái dương. Đó chính là 'Mài Khúc Xạ Thấu Kính' – thứ pháp môn tịnh hóa tối cao vượt qua mọi loại bùa chú lừa đảo của chính phái. »


Lý Thạch Đầu nghe xong liền run lên bần bật, mắt trợn tròn kinh hoàng. Lão quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa trước Nhất Nhát:


« Giáo chủ anh minh! Trí tuệ của ngài quả thật đã vượt qua vạn cổ! Tiểu nhân ngu muội suốt đời chỉ biết mài đá, nay được ngài khai sáng mới hiểu được 'Quang Học' chính là đại đạo tối cao! Tiểu nhân nguyện dâng hiến tấm 'Gương cầu lồi phản quang' này lên cho ngài! »


Lão già run rẩy dâng lên một tấm gương đồng cổ tròn trịa, bề mặt được khảm một lớp thạch anh mài lồi hoàn hảo, trong suốt như nước mùa thu, phản chiếu ánh nắng chiều tà lấp lánh sắc sảo. Nhất Nhát khẽ gật đầu, nhận lấy tấm gương rồi cài chặt vào hệ thống dây cót cơ khí giấu sau lưng áo choàng đen rộng lớn của mình. Anh đã thiết kế hệ thống này để khi kéo một sợi dây cước nylon siêu mảnh luồn dưới tay áo, tấm gương cầu lồi sẽ lập tức bung ra từ sau lưng để tự vệ.


Đột nhiên, hai cánh mũi của Nhất Nhát ngứa ngáy một cách kịch liệt. Một cảm giác kích ứng quen thuộc chạy thẳng lên đại não làm da thịt anh nổi mẩn đỏ ngứa ngáy.


« Hắt xì! Hắt xì... chấn thiên địa! »


Nhất Nhát hắt hơi liên tiếp hai cái vang dội như sấm nổ ngang tai, thổi bay một lượng lớn bụi đá vôi xung quanh tạo thành một màn sương trắng mù mịt. Anh vội vàng bịt mũi lại, mắt đỏ hoe, nước mắt chảy ròng ròng.


*Khốn kiếp! Bản chất thánh thể bài trừ tạp chất lại kích hoạt rồi!* – Nhất Nhát thầm gào thét thảm thiết. Anh thừa biết cái gọi là 'Thánh thể bài xích linh khí' thực chất chỉ là chứng dị ứng cực nặng của cơ thể phàm nhân đối với các hạt bụi linh thạch lơ lửng trong không khí khi có tu sĩ mạnh đang áp sát.


Phía sau gáy anh, Tiêu Tiêu lập tức phả ra một luồng khí lạnh buốt giá, giọng nói run rẩy truyền vào tai anh qua tần số điện từ thấp: « Giáo... Giáo chủ! Có sát khí cực mạnh mang theo linh lực hắc ám đang tiếp cận chúng ta từ phía rặng tre rìa mỏ đá! »


Nhất Nhát nghe xong mà tim nảy vọt lên tận cổ họng, bắp chân phàm nhân nhũn ra như bùn loãng. Sát thủ! Lời đe dọa thuê sát thủ Đường Môn và tà tu của địa chủ Lý Bá hôm trước đã thành sự thật rồi!


Từ trong màn sương mù xám xịt của mỏ đá, một bóng đen gầy guộc lướt đi không tiếng động như một bóng ma. Đó là Hắc Sát – gã tán tu tà đạo khét tiếng của biên cảnh Đông Vực với tu vi Luyện Khí tầng 4. Gã mặc một bộ áo choàng đen rách nát bốc mùi máu tanh, gương mặt xương xẩu xăm hình một con bọ cạp xanh lè ở cổ đang co giật đầy nham hiểm. Trên tay gã, một sợi xích sắt đen kịt có khảm linh thạch ám hệ tỏa ra từng luồng khói đen kịt lạnh lẽo đang kéo lê trên mặt đá vôi phát ra những tiếng *xoèn xoẹt...* ghê rợn.


« Khặc khặc... Bùi giáo chủ vĩ đại của Vô Thần Giáo! » Hắc Sát nở một nụ cười tàn độc, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn chằm chằm vào Nhất Nhát. « Địa chủ Lý Bá đã bỏ ra mười thỏi vàng ròng để mua cái đầu của ngươi. Ta cứ tưởng ngươi là đại ma đầu giấu tu vi thế nào, hóa ra cảm nhận bằng thần thức lại hoàn toàn không có một tia linh lực! Hôm nay, sợi xích sắt đầu quỷ này của ta sẽ siết cổ ngươi thành vũng máu! »


Nhất Nhát đứng im lặng, không nói một lời. Dưới lớp mũ trùm đầu đen tối, khuôn mặt anh lạnh lùng không một cảm xúc, đôi mắt nhìn thẳng vào hư không không hề chớp lấy một cái.


Thực chất, Nhất Nhát lúc này đang sợ đến mức đứng tim, toàn thân đóng băng cứng đờ không thể di chuyển nổi một bước. Sự im lặng bất động này chỉ là phản ứng sinh lý cực hạn do quá sợ hãi, nhưng dưới góc nhìn của Hắc Sát, nó lại biến thành một loại áp thế tinh thần tột cùng, phong thái ngạo nghễ coi thường cái chết của một đại năng ẩn thế.


*Hào quang vô thần...* – Hắc Sát khẽ khựng lại, trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ cực lớn. *Gã Trương Đại hôm trước báo cáo rằng tên này chỉ cần vẩy tay đã làm đá núi hóa thành nước sôi bằng 'Hóa Cốt Thần Thông'. Một kẻ có thể dễ dàng dập tắt ngọn lửa phốt pho đỏ và ngự lôi đánh bại Thiết Kiếm Trưởng Lão, làm sao có thể là một phàm nhân vô hại được? Lão ta đứng im không thèm phòng thủ, chắc chắn là đang bày ra cạm bẫy vô hình để dụ mình lao vào!*


Nhưng lòng tham mười thỏi vàng ròng đã lấn át nỗi sợ hãi. Hắc Sát gầm lên một tiếng đầy tàn bạo, vung mạnh sợi xích sắt đầu quỷ chém thẳng về phía Nhất Nhát:


« Chết đi! »


Sợi xích sắt đen kịt xé gió lao đi kịch liệt, khói đen ám hệ tỏa ra mù mịt che khuất tầm nhìn.


Nhất Nhát trong cơn hoảng loạn tột cùng bỗng nhiên kích hoạt bản năng sinh tồn phàm nhân. Anh dùng kỹ năng « Kim Thiền Thoát Xác », lộn nhào một vòng nhếch nhác dưới đất, lách nhanh qua một khe nứt đá vôi hẹp để trốn sau lưng một tảng đá lớn.


*Bầm!*


Sợi xích sắt đầu quỷ đập mạnh vào vách đá vôi ngay chỗ Nhất Nhát vừa đứng, làm đá vôi vỡ vụn bắn ra tung tóe. Sợi xích quẹt trúng góc balo sau lưng áo choàng đen, làm bề mặt đồng cổ của tấm Gương cầu lồi phản quang bị xước nhẹ một vệt dài.


Nhất Nhát nằm bò dưới đất, mặt cắt không còn giọt máu. Anh vội vàng thọc tay vào gùi cát thạch anh mịn bên hông định ném vào mắt đối thủ để tháo chạy, nhưng gió từ Khe Núi Gió Hú lúc này lại thổi ngược cực mạnh từ phía Hắc Sát về phía anh.


*Không được! Gió quá mạnh, nếu mình ném cát thạch anh ra, cát sẽ bị gió thổi ngược lại làm mù mắt chính mình mất!* – Nhất Nhát nặn óc suy tính khẩn cấp dưới áp lực sinh tử. Anh nhìn lên bầu trời, phát hiện hướng ánh mặt trời chiều tà rực rỡ đang chiếu xiên một góc bốn mươi lăm độ hoàn hảo từ hướng Tây, ngay sau lưng anh và chiếu thẳng vào mặt Hắc Sát.


*Góc chiếu bốn mươi lăm độ... Ánh nắng cuối chiều tuy không nóng nhưng cường độ bức xạ quang học vẫn rất mạnh... Đúng rồi! Gương cầu lồi!*


Hắc Sát thấy Nhất Nhát trốn sau tảng đá, càng tin rằng đại ma đầu đang dùng tà thuật giấu mình dụ địch. Gã điên cuồng vận linh lực Luyện Khí tầng 4 vào xích sắt, gầm rú lao thẳng tới vách đá:


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi trốn không thoát đâu! »


Khi bóng đen gầy guộc của Hắc Sát vừa lao ra khỏi màn sương mù, đối diện trực diện với Nhất Nhát ở khoảng cách chưa đầy ba mét, Nhất Nhát cắn răng, lấy hết sức bình sinh giật mạnh sợi dây cước nylon luồn dưới tay áo.


*Cạch!*


Hệ thống dây cót cơ khí giấu sau lưng áo choàng đen lập tức kích hoạt. Tấm Gương cầu lồi phản quang khổng lồ bung ra rực rỡ, được Nhất Nhát khéo léo dùng cơ thể xoay nghiêng một góc chuẩn xác để đón trọn chùm ánh sáng mặt trời chiều tà từ hướng Tây.


Theo đúng định luật phản xạ quang học vật lý, gương cầu lồi có khả năng hội tụ các chùm sáng song song từ mặt trời thành một luồng quang năng có cường độ cực cao và phân tán nó bao phủ toàn bộ võng mạc của đối thủ đối diện.


Một luồng ánh sáng chói lòa, rực rỡ như một tia la-zer cực mạnh bùng lên từ mặt gương đồng mài lồi khảm thạch anh, quét thẳng vào đôi mắt đang mở to đầy sát khí của Hắc Sát.


*Vút!*


« Á!!! Đôi mắt của ta!!! »


Hắc Sát hét lên một tiếng thảm thiết vang dội khắp thung lũng đá vôi. Luồng quang năng mặt trời cường độ cao tức thì làm bão hòa và đốt cháy tế bào võng mạc nhạy cảm của gã, gây ra hiện tượng mù tạm thời tột độ và bỏng rát giác mạc kinh hoàng. Gã hoàn toàn mất đi thị lực, bóng tối đen kịt bao phủ lấy tầm nhìn.


Trong cơn đau đớn điên cuồng, Hắc Sát buông rơi sợi xích sắt, hai tay ôm lấy đôi mắt đang chảy máu ròng ròng, gào thét thảm thiết đầy kinh hoàng:


« Quang Dương Ma Đồng! Đây là nhãn thuật quang học tối cao của thượng cổ ma thần! Lão ta... lão ta không cần kết ấn, chỉ cần liếc mắt một cái đã dùng thái dương chân hỏa thiêu rụi nhãn lực của ta! Đạo tâm của ta... nhãn thuật của ta sụp đổ rồi! »


Blinded và hoảng loạn tột độ trước thứ 'pháp thuật ánh sáng' không có nửa tia linh lực mà gã chưa từng thấy trong đời, Hắc Sát lảo đảo bước lùi lại ba bước để tránh né luồng sáng tử thần.


Nhưng gã quên mất rằng, vùng rìa mỏ đá vôi phía Bắc này nằm ngay sát cạnh một vực thẳm sâu hoắm dẫn xuống Bãi Đá Từ Tính địa chất hiểm trở.


*Hụt!*


Chân Hắc Sát bước vào khoảng không. Gã mất thăng bằng, cả cơ thể gầy gò đổ sụp xuống vách đá dựng đứng, rơi thẳng xuống vực thẳm sâu không thấy đáy dưới màn sương mù xám xịt.


« Á... á... á... »


Tiếng hét thảm thiết của gã nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn dưới đáy vực sâu thẳm, mất tích không để lại một dấu vết.


Nhất Nhát đứng im lặng sau tảng đá, ngơ ngác nhìn ra khoảng không trước mặt. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột chảy dọc thái dương phàm nhân ướt đẫm cả lớp áo trong. Anh thầm nghĩ: *May quá... Định luật phản xạ ánh sáng của gương cầu lồi đã cứu mạng mình! Lão thợ mài đá Lý Thạch Đầu quả thật đã mài độ cong quá chuẩn xác!*


Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài được ba giây, thì một tiếng gầm rú điên cuồng, tràn đầy sát khí và oán hận tột độ bỗng chốc vang lên từ phía bóng râm vách đá đối diện:


« Hắc Sát huynh!!! »


Từ trong bóng tối, Bạch Sát – người đồng hành song sát của Hắc Sát – với gương mặt vặn vẹo vì tức giận, hai tay cầm một cây gậy sắt có gắn móc xích thép chịu lực khổng lồ đang điên cuồng lao thẳng ra về phía Nhất Nhát!


« Tên ma đầu tàn ác kia! Ngươi dám dùng ma đồng hại chết huynh trưởng của ta! Ta sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh để trả thù!!! »


Cây gậy sắt móc xích khổng lồ vung lên tạo ra những tiếng rít gào đáng sợ, khóa chặt hoàn toàn mọi lối thoát của vị giáo chủ phàm nhân nhát gan đang đứng chết lặng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!