Nhạc nềnHarvest

Hóa Cốt Thần Thông Tại Mỏ Đá Vôi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng sớm ngày thứ tám kể từ khi xuyên không đến thế giới tu tiên kỳ quái này, Bùi Nhất Nhát ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế gỗ mục nát trong chính điện của Miếu hoang Vô Thần. Trên bàn gỗ trước mặt anh, chiếc ống tre màu vàng thêu rồng phượng của hoàng gia Đại Càn phản chiếu ánh nắng ban mai rực rỡ, nhưng đối với Nhất Nhát, nó chẳng khác nào một bản án tử hình được bọc bằng gấm lụa quý giá. Chiếu chỉ của hoàng đế sắc phong anh làm « Tổng thanh tra tâm linh », ép buộc anh phải lập tức lên đường tới biên cảnh Đông Vực để dọn dẹp một lăng mộ cổ vạn năm đầy rẫy âm binh vong hồn.


« Mình chỉ là một phàm nhân không có nửa tia linh lực, lại còn cực kỳ sợ ma sấm sét... Tại sao ông trời lại cứ thích đẩy mình vào chỗ chết thế này? » Nhất Nhát thầm gào thét thảm thiết trong lòng, hai tay giấu dưới ống tay áo choàng đen rộng thùng thình không ngừng run rẩy.


Anh khẽ liếc nhìn chiếc Máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ đang nằm im lìm trong hốc giường. Nó đã hết pin sập nguồn hoàn toàn từ tối qua. Không có bách khoa toàn thư offline Wikipedia để tra cứu, anh cảm thấy mình như một kẻ mù đi đêm giữa một bầy sói đói. Để sống sót qua chuyến đi lành ít dữ nhiều tới lăng mộ cổ vạn năm sắp tới, anh bắt buộc phải chuẩn bị thật nhiều trang bị bảo hộ lao động thực tế. Mà thứ anh cần nhất lúc này chính là vôi sống (Canxi oxit - CaO) để chế tạo mặt nạ phòng độc và chất trung hòa chướng khí.


Đúng lúc Nhất Nhát đang vắt óc suy nghĩ xem làm sao để nung được một mẻ vôi sống chất lượng cao, thì tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài chính điện vang lên phá tan bầu không khí im lặng.


« Giáo chủ! Đại nạn rồi! »


Giáo đồ Giáp (A Cẩu) – nay đã được phong làm Tổ trưởng tổ sản xuất diêm quẹt – hớt hải chạy xộc vào chính điện, gương mặt cắt không còn giọt máu. Gã quỳ sụp xuống đất, thở hổn hển báo cáo:


« Trương Đại... gã ác bá độc chiếm Mỏ đá vôi phía Bắc, thuộc hạ thân tín của địa chủ Lý Bá, đã dẫn theo hàng trăm gia nhân cầm gậy gộc và roi da phong tỏa hoàn toàn khu mỏ đá của chúng ta rồi! Lão ta tuyên bố từ nay không một hạt đá vôi nào được phép vận chuyển tới Vô Thần Giáo! Nếu chúng ta dám bén mảng tới, lão sẽ dùng roi da gai sắt quất chết tại chỗ! »


« Cái gì?! » Nhất Nhát nghe xong mà tim nảy vọt lên tận cổ họng.


Mỏ đá vôi phía Bắc chính là nguồn cung cấp canxi cacbonat ($CaCO_3$) duy nhất của giáo phái. Không có đá vôi thì không thể nung vôi sống, không có vôi sống thì không thể sản xuất xà phòng lưu huỳnh tịnh hóa để bán kiếm tiền đồng xu rỉ, càng không có nguyên liệu để Nhất Nhát chế tạo trang bị phòng độc cứu mạng cho chuyến đi Đông Vực sắp tới! Đây rõ ràng là mưu đồ trả thù hèn hạ của Gia tộc Lý Bá sau khi mảng kinh doanh muối bẩn lừa đảo của chúng bị Nhất Nhát đánh sập hoàn toàn.


Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo – đứng bên cạnh nghe thấy thế liền gầm lên một tiếng đầy sát khí, bắp thịt cuồn cuộn nổi lên như những con rắn thép:


« Giáo chủ vĩ đại! Gã Trương Đại chó hoang dám cắt đứt tài nguyên của thần giáo! Thuộc hạ nguyện dẫn đầu hai trăm anh em mang theo búa tạ và dao mổ lợn xông thẳng lên mỏ đá, băm vằm cả nhà gã làm trăm mảnh để dâng lên ngài! »


« Đứng im đó cho bản tọa! » Nhất Nhát vội vàng quát lớn, giọng nói run rẩy vì sợ hãi của anh khi đi qua chiếc áo choàng đen bỗng chốc trở nên trầm đục, lạnh lùng tột đỉnh. « Ngươi xông lên đó để làm loạn, thu hút quân binh triều đình tới san phẳng miếu hoang của chúng ta sao? Đầu óc ngươi ngoài việc băm thịt ra thì không còn chút chất xám nào à? »


Nhạc Vô Đạo khựng lại, vội vàng cúi đầu cung kính: « Giáo chủ bớt giận! Thuộc hạ ngu muội, xin nghe theo sự chỉ thị của ngài! »


Nhất Nhát hít một hơi thật sâu khí lạnh do nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình sau gáy phả ra để giữ cho cơ mặt không bị giật giật. Anh thầm nghĩ: *Nếu để Nhạc Vô Đạo đi, gã chắc chắn sẽ gây ra một cuộc thảm sát đẫm máu. Lúc đó Tiền Trấn Thủ dù có muốn bảo kê mình cũng không thể làm ngơ trước luật pháp triều đình. Mình bắt buộc phải đích thân đi thương thảo, giải quyết vụ này một cách hòa bình bằng phương pháp khoa học.*


« Chuẩn bị xe ngựa. Bản tọa sẽ đích thân tới Mỏ đá vôi phía Bắc một chuyến. » Nhất Nhát nghiêm giọng ra lệnh, phong thái thâm trầm như một vị cao nhân ẩn thế coi thường mọi thế sự.


Trước khi lên xe, Nhất Nhát lén ghé vào nhà bếp bếp lò của giáo phái, lôi ra một hũ gốm nhỏ chứa đầy Giấm ăn nồng độ cao ($CH_3COOH$ chưng cất 10% do Giáo đồ Bính chưng cất từ rượu lậu) mang theo bên người phòng thân. Anh nghĩ bụng: *Đám ác bá này hung hãn vô cùng, mang theo hũ giấm axit hữu cơ này, lỡ có chuyện gì thì tạt vào mắt tụi nó để tạo cơ hội chạy trốn cũng tốt.*


***


Chiếc xe ngựa rách nát của Lão Mã chậm rãi lăn bánh trên con đường dốc đứng dẫn lên Mỏ đá vôi phía Bắc Hắc Thạch Trấn. Thời tiết buổi sáng ở thung lũng đá vôi u ám và ẩm ướt, sương mù xám xịt bao phủ khắp các vách đá dựng đứng, tạo nên một bầu không khí vô cùng đè nén.


Khi xe dừng lại ở lối vào mỏ đá, Nhất Nhát bước xuống xe. Đập vào mắt anh là cảnh tượng hàng chục phu mỏ phàm nhân nghèo khổ đang ngồi ôm đầu máu me la liệt dưới đất. Chặn ngang lối vào mỏ đá là một hàng rào gỗ lớn, phía sau là hơn năm mươi gia nhân hung hãn cầm gậy gộc của Gia tộc Lý Bá.


Ngồi nghênh ngang trên một chiếc ghế gỗ lớn ở giữa lối đi là Trương Đại. Gã ác bá mỏ đá béo lùn mặc áo da thú bẩn thỉu, gương mặt đầy thịt ngang tàn bạo đang nở một nụ cười khinh bỉ. Trên tay gã, chiếc roi da trâu bọc gai sắt nhỏ rỉ sét gõ nhè nhẹ xuống đất phát ra những tiếng *bạch... bạch...* khô khốc đầy đe dọa.


Nhìn thấy Nhất Nhát bước xuống trong bộ trường bào đen u ám, Trương Đại khẽ nheo mắt, đứng phắt dậy, vung mạnh chiếc roi da tạo ra một tiếng rít xé gió chói tai:


« Ô kìa! Đây chẳng phải là Bùi giáo chủ vĩ đại của Vô Thần Giáo sao? Sao hôm nay ngài lại rảnh rỗi dẫn cái thân xác phàm nhân không có nửa tia pháp lực này lên mỏ đá rách nát của ta thế? »


Nhất Nhát đứng im lặng, không nói một lời. Dưới lớp mũ trùm đầu đen tối, đôi mắt anh nhìn thẳng vào hư không không hề chớp mắt.


Thực chất, Nhất Nhát lúc này đang sợ đến mức hai bắp chân nhũn ra như bùn, tim đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự im lặng bất động này chỉ là phản xạ đóng băng tâm lý vì quá sợ hãi, nhưng dưới góc nhìn của Trương Đại và đám gia nhân, nó lại biến thành một loại uy áp tinh thần tột cùng của một đại ma đầu đang khinh bỉ đối thủ.


« Hào quang vô thần... » Trương Đại thầm rùng mình một cái, bàn tay cầm roi da khẽ run nhẹ. Gã cố lấy lại sự hung hăng, hét lớn để tự trấn an bản thân:


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi đừng có giả thần giả quỷ trước mặt ta! Lão gia Lý Bá đã có lệnh, toàn bộ đá vôi ở đây đã được bán sạch cho Thiết Kiếm Môn để làm vật liệu xây dựng trận pháp! Vô Thần Giáo các ngươi từ nay đừng hòng chạm vào một mảnh đá nào! Khôn hồn thì cút xéo về cái miếu hoang dột nát của ngươi, nếu không chiếc roi da gai sắt này của ta sẽ băm vằn cái mặt thư sinh của ngươi ra! »


Nhất Nhát vẫn đứng im, hai tay ôm chặt lấy hũ gốm chứa giấm ăn nồng độ cao trước ngực để giấu đi sự run rẩy của đôi bàn tay phàm nhân. Anh thầm nghĩ: *Trời đất ơi, gã béo này hung dữ quá! Roi của gã có gai sắt, quất một phát chắc mình đăng xuất luôn tại chỗ mất! Làm sao bây giờ? Nhạc Vô Đạo không có ở đây, mình phải tìm đường chạy trốn thôi!*


Nghĩ là làm, Nhất Nhát bắt đầu chậm rãi lùi lại từng bước nhỏ về phía xe ngựa của Lão Mã.


Nhưng Trương Đại lại hiểu lầm bước lùi của Nhất Nhát là hành động chuẩn bị thi triển tà thuật. Gã hoảng sợ, vung mạnh chiếc roi da quất thẳng xuống đất ngay trước chân Nhất Nhát:


*Chát!*


Tia lửa bắn ra từ những gai sắt chạm vào đá vôi, tiếng nổ vang dội làm Nhất Nhát giật nảy mình. Trong cơn hoảng loạn tột độ, anh bước hụt chân, vấp phải một tảng đá vôi gồ ghề dưới đất và ngã nhào về phía sau.


« Á! »


Nhất Nhát hét lên một tiếng phàm nhân, hai tay quăng mạnh ra để tìm điểm tựa theo bản năng sinh tồn.


Hũ gốm chứa Giấm ăn nồng độ cao từ tay anh bay vút lên không trung, vẽ thành một đường cong hoàn hảo rồi rơi thẳng xuống đống bột đá vôi mịn ($CaCO_3$) khổng lồ mà các phu mỏ vừa mài nhỏ để sẵn bên cạnh vách đá.


*Bốp!*


Hũ gốm vỡ vụn. Hơn năm lít axit axetic đậm đặc chưng cất 10% tràn ra xối xả, tưới đẫm lên đống bột đá vôi mịn màng.


Ngay lập tức, một hiện tượng hóa học mãnh liệt xảy ra trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.


Canxi cacbonat gặp axit axetic giải phóng một lượng khổng lồ khí cacbonic ($CO_2$) và tạo ra muối canxi axetat tan trong nước:


$$CaCO_3 + 2CH_3COOH \rightarrow (CH_3COO)_2Ca + H_2O + CO_2\uparrow$$


Vì bột đá vôi được mài cực kỳ mịn, diện tích tiếp xúc bề mặt tăng lên gấp hàng ngàn lần, làm tốc độ phản ứng hóa học bùng phát với tốc độ kinh hoàng chỉ trong vòng một giây.


*Xèo xèo xèo xèo!*


Đống bột đá vôi rắn chắc bỗng chốc sủi bọt kịch liệt như nước sôi, bốc lên những tiếng rít xèo xèo chói tai ghê rợn. Một luồng khói trắng dày đặc cuồn cuộn bốc lên nghi ngút, mang theo mùi chua nồng nặc, hăng hắc của axit axetic bay thẳng về phía Trương Đại và đám gia nhân.


Nhất Nhát nằm ngửa dưới đất, hít phải mùi chua nồng của giấm liền ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:


« Khụ... khụ khụ... chua quá... khụ khụ... chết mất... »


Nhưng dưới góc nhìn của Trương Đại và đám gia nhân hung hãn, cảnh tượng này lại hoàn toàn biến đổi thành một thảm họa tà thuật kinh hoàng.


Đá núi rắn chắc bỗng chốc bị chất lỏng của Nhất Nhát làm cho hóa lỏng, sôi sùng sục và bốc khói trắng ăn mòn! Tiếng rít xèo xèo ghê rợn vang vọng khắp mỏ đá u ám, và mùi chua nồng nặc, hắc ín kia trong mắt bọn họ chính là mùi của thứ độc dược ăn mòn xương cốt tột cao của ma đạo!


*Trời đất ơi! Lão ta chỉ cần vẩy tay một cái đã làm đá núi hóa thành nước sôi! Khói trắng kia nếu chạm vào người chắc chắn sẽ làm da thịt và xương cốt của mình tan chảy thành vũng máu mất!* – Trương Đại thầm nghĩ, gương mặt béo múp bỗng chốc xám ngoét như tro tàn.


Nhìn thấy Nhất Nhát nằm dưới đất ho khụ khụ, Trương Đại lại tưởng đại ma đầu đang cười khẩy đầy tàn độc để chuẩn bị thi triển chiêu thức tiếp theo tiêu diệt toàn bộ bọn họ.


« Hóa... Hóa Cốt Thần Thông! Đây là tà thuật hóa xương thành nước của ma đạo! »


Hàng chục gia nhân cầm gậy gộc hoảng sợ tột độ, vứt sạch vũ khí, ôm đầu tháo chạy toán loạn ra phía sau vách đá để tránh luồng khói trắng đang lan tỏa.


Trương Đại sợ đến mức đứng tim, chiếc roi da trâu bọc gai sắt rơi khỏi tay lúc nào không biết. Hai đầu gối gã nhũn ra, gã quỳ sụp xuống đất trước đống bột đá đang sủi bọt, dập đầu liên tục như tế sao, khóc lóc thảm thiết:


« Giáo chủ tha mạng! Bùi giáo chủ vĩ đại tha mạng cho tiểu nhân! Tiểu nhân ngu muội, chỉ là chó săn nghe theo lệnh của địa chủ Lý Bá mà thôi! Mỏ đá vôi này từ nay là của ngài! Toàn bộ đá vôi ở đây đều dâng tặng miễn phí cho Vô Thần Giáo! Xin ngài mau thu hồi tà pháp khói độc, đừng làm tan chảy xương cốt của tiểu nhân! »


Nhất Nhát ho sặc sụa một lúc mới đỡ được cơn sặc giấm. Anh lồm cồm bò dậy, phủi bụi vôi sống dính trên áo choàng đen, trong lòng dở khóc dở cười: *Cái quái gì thế này? Mình chỉ vô tình làm đổ hũ giấm ăn lên đống bột đá vôi thôi mà? Phản ứng giải phóng khí CO2 bình thường cấp trung học sao lại biến thành Hóa Cốt Thần Thông rồi?*


Nhưng nhìn thấy Trương Đại đang quỳ lạy run rẩy dưới chân, Nhất Nhát nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thâm trầm giả tạo để giữ vững vỏ bọc. Anh giấu hai bàn tay vẫn còn run rẩy vào trong ống tay áo rộng, khẽ hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, khàn khàn đầy uy nghiêm nói:


« Hừ... Vạn vật trên thế gian này, từ đá núi rắn chắc đến xương cốt phàm trần, dưới mắt bản tọa cũng chỉ là những hạt bụi có thể phân rã bất cứ lúc nào. Ngươi đã biết tội chưa? »


« Dạ biết! Tiểu nhân biết tội rồi! » Trương Đại dập đầu lia lịa, trán sưng vù máu chảy ròng ròng. Gã vội vàng móc từ trong ngực áo ra tấm khế ước quyền khai thác Mỏ đá vôi phía Bắc do triều đình cấp, hai tay dâng cao lên ngang đầu, run rẩy nói: « Đây là khế ước mỏ đá! Tiểu nhân xin tự nguyện dâng nộp khế ước này cho thần giáo! Xin Giáo chủ tha cho mạng chó của tiểu nhân! »


Nhất Nhát khẽ nheo mắt, ra hiệu cho Lão Mã bước đến nhận lấy tấm khế ước bằng da dê.


*May quá, có được tấm khế ước này, từ nay mình có thể tự do khai thác đá vôi để nung vôi sống trung hòa đất chua và chế tạo trang bị bảo hộ rồi!* – Nhất Nhát thầm reo hò phấn khích trong lòng.


Anh quay lưng bước lên xe ngựa của Lão Mã, lạnh lùng để lại một câu nói mơ hồ triết lý trước khi rèm xe khép lại:


« Mang thuộc hạ của ngươi cút khỏi đây trước khi khói trắng tịnh hóa hoàn toàn mỏ đá này. Đừng để bản tọa nhìn thấy ngươi một lần nữa. »


« Dạ! Dạ! Tiểu nhân cút ngay! Cút ngay lập tức! » Trương Đại hoảng sợ bò lết lùi ra sau, rồi cùng đám gia nhân tàn dư vắt chân lên cổ chạy trốn khỏi mỏ đá như bị quỷ đuổi.


***


Chiều tối hôm đó, tại phủ đệ xa hoa lộng lẫy ở trung tâm Hắc Thạch Trấn, địa chủ Lý Bá đang ngồi thưởng trà thì nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết từ ngoài cửa vọng vào.


Trương Đại gương mặt đầy máu và bụi đất chạy xộc vào phòng khách, quỳ sụp dưới chân Lý Bá gào lên:


« Lão gia! Không xong rồi! Bùi Nhất Nhát gã ma đầu kia quả thật quá kinh khủng! Lão ta chỉ dùng một hũ nước thần đã hóa lỏng hoàn toàn đống đá vôi của chúng ta thành nước sôi sủi bọt! Lão ta còn dọa sẽ dùng 'Hóa Cốt Thần Thông' làm tan chảy toàn bộ xương cốt của tiểu nhân thành vũng máu! Tiểu nhân... tiểu nhân buộc phải dâng nộp khế ước mỏ đá vôi để bảo toàn mạng sống về báo cáo với lão gia! »


« Cái gì?! Đồ ăn hại! »


Lý Bá điên tiết, đập mạnh chén trà sứ quý giá xuống đất vỡ vụn. Gương mặt béo múp của lão vặn vẹo vì tức giận và uất ức tột độ. Lão không ngờ gã ác bá Trương Đại khét tiếng hung hãn lại nhát gan như thỏ, dâng nộp cả mỏ đá vôi quý giá chỉ vì một màn hù dọa của Nhất Nhát.


« Bùi Nhất Nhát! Ngươi triệt hạ đường muối bẩn của ta, nay lại cướp luôn mỏ đá vôi của ta! Ta và ngươi thề không đội trời chung! »


Lý Bá nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt híp lại tỏa ra những tia nhìn âm hiểm. Lão đứng phắt dậy, đi tới chiếc hòm sắt giấu dưới gầm giường, lôi ra mười thỏi vàng ròng cuối cùng tích lũy cả đời, gầm lên một tiếng đầy tàn độc:


« Một lũ phàm nhân ăn hại không làm gì được ngươi! Được lắm! Ta sẽ tiêu tốn toàn bộ gia sản này, thuê cặp tán tu tà đạo khét tiếng tàn ác nhất biên cảnh Đông Vực – Hắc Sát và Bạch Sát – đến lấy mạng ngươi ngay tại mỏ đá vôi đó! Để xem 'Hóa Cốt Thần Thông' phàm trần của ngươi có chống lại được xích sắt âm hồn của tu sĩ thực sự hay không!!! »

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!