Trận Chiến Cuối Cùng Hắc Thạch Trấn
Chiều muộn ngày thứ bảy sau khi xuyên không, bầu trời phía trên Hắc Thạch Trấn u ám như một vò mực xám bị đổ loang lổ. Mùi giấm chua nồng nặc và hương tỏi alicin từ chiến dịch dập tắt dịch tả bên bờ sông vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến hai cánh mũi của Bùi Nhất Nhát ngứa ngáy không thôi. Anh khẽ kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo choàng đen Giáo chủ, cố gắng nhịn một cơn hắt hơi đang chực chờ bùng phát.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc.
"Giáo... Giáo chủ vĩ đại! Đại nạn rồi!"
Tiểu Thu – cậu bé liên lạc viên của Vô Thần Giáo – hớt hải chạy xộc từ phía nghĩa trang phía Nam về, mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu bé vấp phải một rễ cây hoang, ngã nhào ra đất ngay trước kiệu của Nhất Nhát, nhưng vẫn cố bò dậy, gào lên trong tiếng thở dốc:
"Huyết Lâu Tử... gã giáo chủ Huyết Sát Giáo bị dồn vào đường cùng đã hóa điên hoàn toàn rồi! Lão ta vừa lẻn vào nghĩa trang phía Nam, châm lửa quyết định kích nổ toàn bộ kho phốt pho đỏ khổng lồ mà lão tích lũy bấy lâu để thiêu rụi toàn bộ thị trấn chết chung! Lửa phốt pho đỏ đang cháy rực trời nghĩa địa rồi! Khói độc đang theo hướng gió tràn về phía trấn gỗ!"
"Cái gì?!"
Nhất Nhát nghe đến ba chữ "nổ phốt pho đỏ" thì tim lập tức nảy vọt lên tận cổ họng, bắp chân phàm nhân dưới lớp áo choàng đen nhũn ra như bùn loãng. Là một cựu sinh viên ngành hóa dược hiện đại, anh thừa biết phốt pho đỏ ($P$) khi bị kích nổ và cháy hàng loạt sẽ tạo ra một thảm họa kinh hoàng thế nào. Nó không chỉ cháy với nhiệt độ cực cao lên tới hàng ngàn độ C, mà còn giải phóng một lượng khổng lồ điphotpho pentaoxit ($P_2O_5$) – thứ khói trắng độc hại khi gặp hơi ẩm trong không khí và phổi sẽ chuyển hóa thành axit photphoric ($H_3PO_4$), ăn mòn đường hô hấp và thiêu rụi phổi của nạn nhân chỉ trong vài nhịp thở!
*Năm trăm cân phốt pho đỏ! Ông trời ơi, đây không phải là tà thuật, đây là một quả bom hóa học diệt thế đối với cái thị trấn toàn nhà gỗ này! Mình chỉ là một người phàm không có pháp lực, lỡ hít phải thứ khói độc đó thì chỉ có nước đăng xuất khỏi thế giới này ngay lập tức!* – Nhất Nhát thầm gào thét thảm thiết trong lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Đúng lúc đó, Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo – lập tức rút cặp dao mổ lợn sáng loáng dắt sau lưng ra, gầm lên một tiếng đầy sát khí:
"Huyết Lâu Tử gã chó già dám dùng tà hỏa hủy diệt thánh địa của chúng ta! Giáo chủ vĩ đại, xin ngài hãy ban lệnh! Thuộc hạ nguyện dẫn đầu giáo đồ xông vào nghĩa địa, băm vằm lão ta làm trăm mảnh!"
"Đứng im đó!" Nhất Nhát vội vàng quát lớn qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới nếp áo choàng đen, giọng nói run rẩy vì sợ hãi của anh khi đi qua ống loa giấy bồi cứng bỗng chốc được khuếch đại biên độ, dội vào vách đá vôi xung quanh tạo thành một luồng sóng âm trầm đục, vang dội đầy uy nghiêm. "Ngươi xông vào đó để làm mồi cho lửa hay để hít khói độc tự sát? Tất cả nghe lệnh, mang theo 'Bình chữa cháy bột tự chế' trong hòm xe ngựa của Lão Mã! Lên đường ra nghĩa trang phía Nam khẩn cấp!"
***
Chiếc xe ngựa lắp lò xo giảm xóc cơ học của Lão Mã điên cuồng lao đi trên con đường mòn gập ghềnh hướng về phía Nam thị trấn. Ngồi trong khoang xe, Nhất Nhát ôm chặt lấy chiếc bình sắt hình trụ nặng mười lăm cân do Chu Thợ Rèn đúc theo bản vẽ của mình.
Đây chính là "Bình chữa cháy bột tự chế" – lá bài tẩy hóa học cuối cùng mà anh chuẩn bị cho các tình huống hỏa hoạn nguy cấp. Bên trong bình sắt chứa đầy bột natri bicacbonat ($NaHCO_3$ - baking soda) tinh khiết trộn với một ít cát mịn cách nhiệt. Ở giữa bình là một ống thủy tinh mỏng chứa đầy dung dịch axit axetic ($CH_3COOH$ - giấm ăn nồng độ cao). Phía trên đỉnh bình là một chốt sắt nhọn nối liền với một búa gõ cơ học.
*Hy vọng Chu Thợ Rèn đúc cái vỏ sắt này đủ dày để chịu được áp suất, nếu không bình chưa kịp phun bọt khí đã nổ tung trên tay mình thì đúng là trò đùa của số phận!* – Nhất Nhát thầm cầu nguyện, hai tay run lẩy bẩy vuốt ve lớp vỏ sắt lạnh ngắt.
Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, tỏa ra từng luồng điện từ trường mát lạnh làm dịu đi sự căng thẳng tột độ của anh. Luồng khí lạnh này vô tình giúp Nhất Nhát giữ được sự tỉnh táo cần thiết giữa cơn hoảng loạn.
Khi xe ngựa dừng lại ở rìa Nghĩa trang phía Nam, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ.
Toàn bộ khu nghĩa địa hoang tàn lúc này bị bao phủ bởi một ngọn lửa màu đỏ rực hung hãn, bốc cao hàng chục mét xé toạc màn đêm u ám. Tiếng nổ lách tách của phốt pho đỏ vang lên liên hồi như tiếng xương cốt gãy vụn. Khói trắng pentaxit dày đặc, cuồn cuộn bốc lên như một con quỷ sương mù khổng lồ, theo hướng gió bắt đầu tràn về phía những ngôi nhà gỗ đầu tiên của Hắc Thạch Trấn.
Ở trung tâm ngọn lửa, Huyết Lâu Tử đứng điên cuồng trên một ngôi mộ cổ đổ nát. Lão già gầy gò mặc áo bào đỏ rách rưới, tay cầm gậy xương người, gương mặt vặn vẹo đầy oán hận gào lên:
"Bùi Nhất Nhát! Vô Thần Giáo! Các ngươi cướp mất miếng cơm của ta, bắt giữ đệ tử của ta, phá hủy đền thờ của ta! Hôm nay ta sẽ dùng năm trăm cân phốt pho đỏ này làm lễ tế, kéo cả cái trấn này cùng chôn thây với ta dưới địa ngục! Cháy đi! Cháy hết đi!"
Tiền Trấn Thủ dẫn theo hàng trăm nha dịch phàm nhân cầm xô nước đứng ở rìa nghĩa trang, mặt cắt không còn giọt máu. Một vài nha dịch định lao lên dội nước thường vào đám cháy để dập lửa.
"Dừng lại ngay! Đồ ngu! Đừng dội nước!"
Nhất Nhát vội vàng hét lớn qua loa giấy, tiếng thét vang dội xé toạc tiếng nổ của ngọn lửa. Anh đeo chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính và Kính bảo hộ thạch anh dày cộp lên mặt, trông giống như một quái nhân hắc ám bước ra từ lòng đất. Anh nghiêm giọng quát:
"Phốt pho đỏ đang cháy ở nhiệt độ cực cao! Dội nước thường vào sẽ làm phốt pho lỏng bắn tung tóe ra xung quanh, làm đám cháy lan rộng nhanh hơn! Nguy hiểm hơn, phốt pho đỏ gặp nước ở nhiệt độ cao sẽ phản ứng tạo ra axit photphoric ăn mòn da thịt và khí photphin cực độc! Các ngươi muốn chết chùm hết ở đây sao?!"
Nghe thấy hai chữ "axit ăn mòn" và "khí cực độc", Tiền Trấn Thủ và đám nha dịch sợ hãi rụt tay lại, vứt xô nước chạy lui ra sau.
"Nhạc Hộ Pháp! Vô Não! Đeo mặt nạ phòng độc vào, chặn đứng hướng gió không cho dân chúng tiếp cận!" Nhất Nhát ra lệnh, rồi vác chiếc Bình chữa cháy bột tự chế nặng trịch trên vai, điềm tĩnh tiến về phía ngọn lửa rực trời.
Nhìn bóng lưng thâm trầm, lạnh lùng bước đi giữa màn khói độc trắng xóa của Nhất Nhát, đám đông dân chúng và nha dịch quỳ rạp xuống đất sùng bái tột đỉnh.
*Trời ơi! Giáo chủ vĩ đại quả nhiên sở hữu Vạn Độc Bất Xâm Thánh Thể! Ngài đeo chiếc mặt nạ đầu quái thú kia là để thi triển tà pháp tịnh hóa ma hỏa sao?!* – Tạ Đại Phu đứng từ xa lẩm nhẩm ghi chép đầy kính phục.
Nhưng thực chất, Nhất Nhát lúc này đang sợ đến mức hai hàm răng đập vào nhau lập cập dưới lớp mặt nạ phòng độc. Lớp than hoạt tính trong mặt nạ đang hoạt động hết công suất để lọc sạch mùi hăng hắc của khói pentaxit, giúp anh không bị ngạt thở.
*Chỉ còn cách ngọn lửa mười mét... Gió đang thổi từ phía Tây Nam... Mình phải đứng ở đầu gió!* – Nhất Nhát nhanh chóng tính toán hướng gió vật lý.
Anh đứng vững chân phàm nhân trên một gò đất cao ở đầu hướng gió, nhắm thẳng vòi phun của bình sắt vào gốc ngọn lửa phốt pho đỏ đang cháy dữ dội dưới chân Huyết Lâu Tử.
Anh giơ cao một bàn tay phàm nhân, đập mạnh chốt sắt phía trên đỉnh bình xuống một tảng đá vôi lớn bên cạnh.
*Rắc!*
Ống thủy tinh mỏng bên trong bình sắt vỡ vụn. Axit axetic (giấm ăn nồng độ cao) lập tức tràn ra, tiếp xúc và phản ứng mãnh liệt với bột natri bicacbonat (baking soda).
$$CH_3COOH + NaHCO_3 \rightarrow CH_3COONa + H_2O + CO_2\uparrow$$
Phản ứng axit-bazơ giải phóng một lượng khổng lồ khí cacbonic ($CO_2$) trong một không gian kín khí của bình sắt. Áp suất bên trong bình tăng vọt lên cực đại chỉ trong vòng hai giây.
*Xèo xèo xèo!*
Nhất Nhát bóp mạnh cần gạt vòi phun.
*Oành!*
Một luồng bọt khí trắng xóa hỗn hợp giữa khí $CO_2$ áp lực cao và bột natri bicacbonat cùng cát mịn phun ra cuồn cuộn từ đầu vòi sắt, tạo thành một vòi rồng sương mù khổng lồ quét thẳng vào ngọn lửa đỏ rực của phốt pho.
Khí cacbonic ($CO_2$) nặng hơn không khí, ngay lập tức tràn xuống bao phủ toàn bộ bề mặt đám cháy phốt pho đỏ, đẩy hoàn toàn khí oxy ($O_2$) ra ngoài theo nguyên lý "Phản Ứng Ngăn Oxy Cháy". Đồng thời, bột natri bicacbonat gặp nhiệt độ cao bị nhiệt phân, giải phóng thêm một lượng khí $CO_2$ và hơi nước phụ, hấp thụ một lượng nhiệt lượng khổng lồ của đám cháy:
$$2NaHCO_3 \xrightarrow{t̂o} Na_2CO_3 + H_2O + CO_2\uparrow$$
Sự kết hợp hoàn hảo giữa cách ly oxy và hạ nhiệt độ làm ngọn lửa phốt pho đỏ hung hãn đang cháy dữ dội bỗng chốc khựng lại, lập lòe rồi tắt ngúm ngay lập tức dưới lớp bọt trắng xóa trước sự kinh hoàng của Huyết Lâu Tử.
"Cái... Cái gì thế này?!" Huyết Lâu Tử gào lên điên loạn, vung gậy xương người định châm lửa lại. "Tà hỏa của ta! Sao có thể bị thứ sương mù trắng xóa kia nuốt chửng được?! Ngươi đã dùng tà thuật gì?!"
"Tiêu Tiêu! Ra tay khẩn cấp! Thổi khí lạnh carbonic xuống hạ nhiệt độ hiện trường!" Nhất Nhát thầm hét lớn truyền âm cho nữ quỷ phía sau.
Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu lập tức xuất hiện lơ lửng giữa màn sương trắng, giải phóng toàn bộ luồng khí lạnh carbonic tích tụ sâu dưới đáy giếng ngầm thổi thẳng vào đống tro tàn phốt pho. Luồng khí siêu lạnh làm nhiệt độ của đống phốt pho đỏ giảm nhanh xuống dưới điểm tự cháy ($30^o C$), ngăn chặn hoàn toàn nguy cơ phốt pho tự bùng cháy trở lại khi tiếp xúc với không khí ẩm.
*Xèo... xèo... xèo...*
Ngọn lửa đỏ rực hoàn toàn bị dập tắt, chỉ để lại một lớp bột trắng và thạch cao trơ hóa học bao phủ toàn bộ nghĩa trang phía Nam. Màn khói trắng pentaxit độc hại cũng bị luồng khí lạnh ngưng tụ thành các hạt sương axit photphoric loãng rơi xuống đất cát, vô tình tiêu diệt sạch sẽ các bào tử nấm mốc độc hại tích tụ ngàn năm dưới đất nghĩa địa, tịnh hóa hoàn toàn môi trường u ám của thị trấn.
Huyết Lâu Tử nhìn đống phốt pho đỏ tắt lịm đóng băng dưới chân, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn. Lão quỳ sụp xuống đống tro tàn, gậy xương người rơi xuống đất, đôi mắt vô thần lẩm nhẩm điên loạn:
"Trắng xóa... Tất cả đều biến thành màu trắng... Tà hỏa của ta... Đạo pháp của ta... Tất cả chỉ là hư vô..."
Tiền Trấn Thủ dẫn theo nha dịch xông lên, lập tức còng tay bắt giam Huyết Lâu Tử đang hóa điên dại bỏ tù.
***
Màn sương trắng dần tan biến dưới ánh bình minh của ngày thứ tám. Toàn bộ cư dân Hắc Thạch Trấn đứng lặng người nhìn nghĩa trang phía Nam sạch sẽ ngăn nắp, không còn một tia chướng khí u ám nào.
Tỷ lệ xóa mù chữ khoa học và sự sùng bái tri thức thực nghiệm của cư dân trấn lúc này đã đạt mức kinh hoàng trên 70%, hoàn thành xuất sắc "Ngưỡng Đột Phá Hắc Thạch". Các đạo sĩ lừa đảo tống tiền không còn đất sống tại trấn, buộc phải nộp đơn xin làm công nhân quét dọn vệ sinh hoặc công nhân sản xuất diêm xà phòng cho Vô Thần Giáo.
Nhất Nhát tháo chiếc mặt nạ phòng độc ra, mệt mỏi kiệt sức ngồi bệt xuống một tảng đá vôi, hai vai run rẩy vì căng thẳng thần kinh phàm nhân kéo dài. Chiếc Bình chữa cháy bột tự chế trên tay anh đã bị hỏng hoàn toàn do quá tải áp suất vỏ sắt, bốc khói nhẹ.
*Xong rồi... Cuối cùng cũng dẹp sạch đám tà đạo lừa đảo này rồi... Từ nay mình có thể yên ổn làm một vị giáo chủ phàm nhân giàu có, ngày ngày ăn đậu hũ của A Hoa và ngủ nướng trong miếu hoang...* – Nhất Nhát thầm nghĩ đầy hạnh phúc.
Nhưng số phận trêu ngươi không để anh yên ổn.
"Giáo chủ vĩ đại! Thiên triều chiếu chỉ tới!"
Tiền Trấn Thủ hớt hải chạy xộc tới, hai tay dâng cao một ống tre màu vàng thêu rồng phượng lấp lanh của hoàng gia Đại Càn. Gương mặt quan trấn thủ đầy vẻ cung kính và sợ hãi tột độ:
"Sự việc ngài dùng 'Vô Thần Chân Pháp' dập tắt thiên phạt lôi kiếp và tịnh hóa dịch bệnh Độc Ma đã chấn động kinh đô! Hoàng đế bệ hạ rồng lòng đại duyệt, sắc phong ngài làm 'Tổng thanh tra tâm linh' của triều đình Đại Càn! Bệ hạ gửi chiếu chỉ khẩn cấp, yêu cầu ngài lập tức lên xe ngựa khởi hành tới biên cảnh Đông Vực để giải quyết dịch bệnh vong hồn tàn phá lăng mộ cổ vạn năm của hoàng gia! Khai quốc đại nạn, xin ngài xuất thế cứu giúp chúng sinh!"
Bùi Nhất Nhát nhìn ống tre chiếu chỉ màu vàng lấp lánh, mắt trợn tròn kinh hoàng, chiếc máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ hết pin hoàn toàn trong túi áo choàng nặng trịch như một bản án tử hình mới.
*Cái gì?! Tổng thanh tra tâm linh?! Lăng mộ cổ vạn năm?! Lại còn có dịch bệnh vong hồn thật sự ở biên cảnh Đông Vực?! Ông trời ơi, con chỉ là một tên phàm nhân sợ ma mà thôi! Con không muốn đi bắt ma ở mộ cổ đâu!!!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!