Bách Khoa Toàn Thư Cứu Mạng
Tiếng bước chân rầm rập như sấm sét của Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo cuối cùng cũng xa dần, để lại căn phòng ngủ của Giáo chủ trong ngôi miếu hoang Vô Thần sự yên lặng đến tịch mịch. Bùi Nhất Nhát lúc này mới dám thở phào một hơi thật dài, toàn thân lỏng lẻo như một sợi bún thiu, ngã sụp xuống chiếc giường gỗ mục nát.
"Ôi mẹ ơi... Suýt chút nữa là tim nhảy ra ngoài bằng đường họng rồi!"
Nhất Nhát ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi như trống trận, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt sũng cả lớp áo choàng đen rộng thùng thình của Giáo chủ. Cái lạnh của vùng Hắc Thạch Trấn u ám quanh năm mây mù bao phủ khẽ len qua khe cửa nứt, quất thẳng vào da thịt khiến anh rùng mình một cái nổi đầy da gà. Anh nghiến răng, cố gượng dậy để kiểm tra lại hệ thống bẫy dây cước nylon siêu mảnh mà mình đã tỉ mỉ giăng kín lối vào phòng ngủ ẩm mốc từ chiều. Chỉ cần gã đồ tể Nhạc Vô Đạo kia có ý đồ quay lại ám sát hay rình mò, chiếc chuông đồng nhỏ treo đầu dây sẽ lập tức báo động.
Sau khi chắc chắn phòng thủ đã an toàn, Nhất Nhát run rẩy đi về phía chiếc bàn gỗ mục nát cạnh giường. Dưới ánh sáng leo lét, chập chờn của ngọn đèn dầu cải, anh khẽ luồn tay vào một hốc gỗ bí mật dưới gầm bàn, lôi ra một vật phẩm kỳ dị: chiếc máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ nứt nhẹ ở góc màn hình, bọc cường lực nham nhở – bảo vật hiện đại duy nhất anh mang theo khi xuyên không.
Nhất Nhát run rẩy nhấn đúp vào nút nguồn vật lý. Màn hình sáng lên, logo chữ Mi quen thuộc hiện ra mờ ảo, nhưng kèm theo đó là một biểu tượng viên pin màu đỏ rực nhấp nháy đầy đe dọa: 12% pin!
"Mười hai phần trăm! Ông trời ơi, ngài muốn tuyệt đường sống của con sao?!"
Nhất Nhát suýt chút nữa thì khóc thành tiếng. Ở cái thế giới tu tiên mê tín dị đoan này, chiếc máy tính bảng chứa bách khoa toàn thư offline Wikipedia này chính là bộ não thứ hai, là cọng rơm cứu mạng duy nhất của một kẻ phàm nhân trói gà không chặt như anh. Nếu nó sập nguồn hoàn toàn, anh sẽ thực sự trở thành một kẻ vô tri chờ bị đám giáo đồ khát máu đem đi tế thần.
Không dám lãng phí một giây, Nhất Nhát cuống cuồng dùng ngón tay gõ nhanh lên bàn phím ảo, truy cập vào ứng dụng bách khoa toàn thư offline. Từ khóa anh tìm kiếm là thứ đang quyết định mạng sống của anh trong vòng hai mươi tư giờ tới: "Ma trơi" hay "Ghost fire".
Màn hình nhấp nháy, các dòng chữ tiếng Việt hiện ra rõ ràng dưới ánh mắt thèm khát tri thức của vị Giáo chủ sợ ma:
*"Ma trơi (Will-o'-the-wisp) thực chất là một hiện tượng hóa học tự nhiên, không liên quan đến quỷ thần hay linh hồn người chết. Hiện tượng này xảy ra do sự phân hủy của các hợp chất hữu cơ (như xương động vật hoặc xác người) trong điều kiện thiếu oxy dưới lòng đất sâu, sinh ra khí phốt phin (PH3) và diphốt phin (P2H4)..."*
Nhất Nhát nuốt nước bọt một cái ực, đôi mắt trợn tròn đọc tiếp phần cơ chế phản ứng:
*"Khí diphốt phin (P2H4) là chất lỏng dễ bay hơi và có khả năng tự bốc cháy trong không khí ở nhiệt độ thường. Khi nó cháy, nó sẽ mồi lửa cho khí phốt phin (PH3) cháy theo, tạo ra ngọn lửa màu xanh lục hoặc xanh lam nhạt, lập lòe bay lơ lửng do luồng khí đối lưu khi có người di chuyển lại gần..."*
"Hóa ra là thế! Chỉ là phản ứng hóa học tự cháy của phốt pho!" Nhất Nhát kích động đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên gầm rú. Nỗi sợ hãi ma quỷ nguyên thủy trong lòng anh bỗng chốc vơi đi một nửa khi được giải mã bằng lăng kính khoa học. Nghĩa trang phía Nam là nơi chôn cất phàm nhân nghèo khổ của Hắc Thạch Trấn từ hàng trăm năm qua, xác chết chôn nông, xương cốt mục nát phân hủy giải phóng lượng lớn phốt phin là điều hoàn toàn hợp lý về mặt địa chất học!
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, Nhất Nhát lập tức đập trán thở dài: "Biết nguyên lý thì có ích gì? Đám giáo đồ điên cuồng kia muốn ta biểu diễn 'thần thông' khống chế ngọn lửa đó! Ta là người thường, làm sao dùng pháp lực để gọi lửa hay dập lửa trước mặt hàng trăm cặp mắt được?"
Anh vội vã lướt màn hình tìm kiếm phương pháp chế ngự ngọn lửa phốt phin.
*"Cảnh báo: Không nên dùng nước lã thông thường để dập tắt đám cháy phốt phin vì nước không thể ngăn chặn triệt để phản ứng oxy hóa của phốt pho hoạt hóa, thậm chí có thể làm khí độc phát tán rộng hơn..."*
"Hả? Không được dùng nước?" Nhất Nhát toát mồ hôi hột. May mà anh tra cứu trước, nếu ngày mai anh mang theo một xô nước ra nghĩa trang định dập lửa để chứng minh 'tịnh hóa', có khi đám lửa ma trơi sẽ bùng lên dữ dội hơn, và đám giáo đồ sẽ lập tức ném anh vào hố lửa vì tưởng anh đang triệu hồi tà thần thật.
*"Phương pháp dập tắt tối ưu: Áp dụng Phản Ứng Ngăn Oxy Cháy. Sử dụng cát ẩm hoặc bột muối mỏ (Natri Clorua - NaCl) phủ nhanh lên bề mặt ngọn lửa để ngăn cách hoàn toàn với oxy khí quyển..."*
Đôi mắt Nhất Nhát sáng rực lên khi đọc đến dòng chữ tiếp theo:
*"Đặc biệt, khi các ion Natri (Na+) trong muối mỏ gặp nhiệt độ cao của ngọn lửa, chúng sẽ bị kích thích và phát ra ánh sáng màu vàng rực rỡ đặc trưng (phép thử màu ngọn lửa). Hiện tượng này có thể chuyển đổi màu sắc ngọn lửa ma trơi từ xanh lục âm u sang màu vàng sáng ấm áp trước khi dập tắt hoàn toàn..."*
"Chính là nó!" Nhất Nhát đập mạnh tay xuống bàn, làm ngọn đèn dầu cải chao đảo mạnh.
Nếu anh dùng bột muối mỏ tinh luyện trộn với cát ẩm ném vào đám ma trơi xanh lục, ngọn lửa sẽ đột ngột biến thành màu vàng rực rỡ như ánh hào quang chính đạo, sau đó tắt ngúm ngay lập tức vì bị ngăn oxy! Trong mắt đám giáo đồ ngu muội và mê tín dị đoan kia, đây chẳng phải chính là 'Vô Ảnh Tịch Diệt Thuật' – dùng pháp lực tịnh hóa tà ma ngoại đạo tối cao sao? Vừa đổi màu lửa, vừa dập lửa một cách thần thánh, uy tín giáo chủ của anh sẽ tăng vọt lên tận mây xanh mà không cần tốn một giọt linh lực nào!
Nhưng ngay lúc đó, màn hình máy tính bảng đột ngột nhấp nháy liên tục, biểu tượng pin tụt xuống con số kinh hoàng: 5%! Biển cảnh báo màu đỏ hiện lên chiếm toàn bộ màn hình.
"Chết tiệt! Đừng tắt lúc này!"
Nhất Nhát cuống cuồng vơ lấy một cuốn sổ tay bằng da dê cũ kỹ rách nát của Giáo chủ đời trước để lại trên bàn, cùng một cây bút lông rách ngòi dính đầy mực đen. Tay anh run bần bật vì hoảng loạn, mắt nhìn chăm chằm vào màn hình máy tính bảng đang tối dần, cố gắng chép lại công thức pha chế tỷ lệ bột muối mỏ và cát ẩm, cùng các thông số nhiệt độ tự cháy của phốt phin.
"Hydrogen... Helium... Lithium... Natri Clorua... tỷ lệ ba phần muối, một phần cát ẩm..." Nhất Nhát vừa lẩm nhẩm như niệm chú vừa viết nguệch ngoạc lên da dê.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Đột nhiên, từ ngoài hành lang tối tăm của miếu hoang vang lên tiếng gõ mõ canh đêm khô khốc, dồn dập của Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo. Tiếng mõ gỗ va đập vào nhau trong đêm tĩnh mịch nghe rợn tóc gáy như tiếng bước chân của quỷ vô thường đến đòi mạng.
"Á!"
Nhất Nhát giật bắn mình, tim suýt chút nữa thì ngừng đập. Cú giật mình làm tay anh run mạnh, vạch một đường mực đen dài loang lổ cắt ngang công thức hóa học trên tờ da dê, suýt chút nữa thì làm đổ cả hũ mực rỉ sét bên cạnh.
"Nhạc Vô Đạo! Gã đồ tể chết tiệt này! Đêm hôm khuya khoắt không ngủ đi gõ mõ cái gì chứ!" Nhất Nhát nghiến răng ken két, lầm bầm chửi rủa trong lòng để xua tan nỗi sợ hãi đang dâng trào. Anh phải hít thở sâu ba lần, lẩm nhẩm bảng tuần hoàn hóa học Mendeleev bằng tiếng Anh để trấn an hệ thần kinh trung ương đang căng thẳng tột độ.
"Màn hình... màn hình tắt rồi!"
Nhất Nhát nhìn xuống, chiếc máy tính bảng Xiaomi đã sập nguồn hoàn toàn, đen ngòm như một miếng gạch vô tri. Anh thở hắt ra một hơi, mệt mỏi tựa lưng vào vách đất ẩm mốc. May mắn thay, những dòng công thức cốt lõi nhất về phản ứng ngăn oxy cháy và tỷ lệ muối cát đã được anh chép lại kịp thời trên cuốn sổ da dê.
Nhưng ngay sau đó, một thực tế phũ phàng khác lại tạt thẳng một gáo nước lạnh vào đầu Nhất Nhát.
Anh có công thức, có lý thuyết khoa học hiện đại, nhưng lấy đâu ra nguyên liệu thực tế lúc này?
Vô Thần Giáo là một tà giáo rách nát nghèo khổ nhất Hắc Thạch Trấn. Trong bếp của tổng đàn ngoài vài củ khoai lang mốc và hũ rượu lậu chua loét thì chẳng có lấy một hạt muối ăn tử tế. Muối ăn ở thế giới này là tài nguyên bị địa chủ Lý Bá độc quyền lũng đoạn giá, phàm nhân nghèo khổ cả năm chẳng được nếm vị mặn của muối, lấy đâu ra lượng muối mỏ khổng lồ để anh làm thí nghiệm dập lửa ma trơi vào ngày mai?
"Không có muối mỏ, ngày mai ta lấy gì để biểu diễn? Lấy cái mạng phàm nhân này ra hiến tế sao?"
Nhất Nhát vò đầu bứt tai, cảm giác tuyệt vọng lại một lần nữa bao trùm lấy tâm trí. Anh đứng dậy, đi lại quanh phòng ngủ nhỏ hẹp, đôi tai to nhạy cảm khẽ động đậy để nghe ngóng mọi tiếng động bên ngoài.
Bỗng nhiên, một luồng gió đêm cực mạnh thổi mạnh qua khe tường nứt, mang theo một mùi hương vô cùng kỳ lạ xộc thẳng vào mũi Nhất Nhát.
Mùi vị đó... không phải mùi ẩm mốc của miếu hoang, cũng không phải mùi nhang tàn nghĩa địa.
Đó là một mùi hôi nồng nặc, hăng hắc, đặc trưng giống như mùi trứng thối rữa lâu ngày.
Là một sinh viên ngành hóa dược, Nhất Nhát lập tức nhận ra mùi vị quen thuộc này: "Hydro sunfua ($H_2S$)! Đây là mùi của lưu huỳnh hoạt hóa và các hợp chất khoáng tự nhiên!"
Nhất Nhát vội vàng áp sát mặt vào khe tường nứt, hít hà thật mạnh để xác định hướng gió. Mùi trứng thối nồng nặc bốc lên từ phía sau miếu hoang, nơi có một chiếc giếng cổ bỏ hoang cạn nước từ lâu, quanh năm bị sương mù u ám bao phủ và bị đồn là cấm địa nuốt hồn người sống.
Một ý nghĩ điên rồ bỗng lóe lên trong đầu vị Giáo chủ nhát gan: "Mùi hydro sunfua đậm đặc thế này... lẽ nào dưới đáy giếng cổ kia có một mạch quặng lưu huỳnh tự nhiên và muối đá rò rỉ?"
Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ ma nguyên thủy lại kéo ghì anh xuống. Chiếc giếng cổ đó là nơi u ám nhất miếu hoang, ban đêm sương mù bốc lên lạnh buốt xương, người dân trong trấn đồn rằng hễ ai cúi đầu xuống giếng quá ba phút đều bị âm hồn kéo xuống bóp cổ chết ngạt.
Nhất Nhát nhìn cuốn sổ tay da dê ghi công thức dập lửa cứu mạng, rồi lại nhìn ra bóng tối thăm thẳm ngoài cửa sổ hướng về phía giếng cổ.
"Chết vì bị giáo đồ hiến tế, hay là chết vì xuống giếng tìm lưu huỳnh?" Nhất Nhát nuốt nước bọt, hai hàm răng đập vào nhau cầm cập. Bản năng sinh tồn của một nhà khoa học phàm nhân cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi siêu nhiên nguyên thủy.
Anh dứt khoát giắt cuốn sổ da dê vào đai lưng áo choàng đen, tay cầm chặt ngọn đèn dầu cải lập lòe, chuẩn bị bước ra ngoài bóng tối để đối mặt với cấm địa đáng sợ nhất của ngôi miếu hoang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!